Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Bài học của Tiểu Hòe
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 242 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẫu thân liên tục nói 'không đến lượt' khiến Tiểu Hòe cảm thấy mình bị xem thường. Cậu nín thở, không nói lời nào. Sân bỗng chốc im lặng đến lạ, chỉ còn tiếng gà cục tác ngoài tường nghe thật chói tai. Hai người đánh nhau, Tiểu Hòe vừa bị đánh vừa bị mắng. Còn Tiểu Quỳ, dù là người đánh, nhưng mẫu thân nàng lại không trách mắng nàng. Nàng cũng rụt rè, nét mặt có chút khó coi. Nàng không ngờ mình lại vì chuyện làm giày mà đánh nhau với tiểu đệ. Tính tình nàng vốn không như vậy, chỉ là không chịu nổi khi có ai đó muốn đuổi nàng ra khỏi nhà này.
Chuyện làm giày không thành, Tiểu Quỳ và Tiểu Hòe mỗi người tự về phòng mình. Hứa Nghiên cũng không để ý nhiều, thu dọn túi kim chỉ rồi ra ngoài thăm hàng xóm. Còn Tiểu Ngư thì vẫn đang đọc sách trong thư phòng ở hậu viện, từ đầu đến cuối không hề hay biết chuyện gì đã xảy ra ở tiền viện.
Đến trưa, Đồ Đại Ngưu từ trên núi xuống, trả tiền công cho nhà Hoành Nghĩa rồi vào bếp nấu cơm. Hứa Nghiên trở về thấy ống khói bốc lên, liền vào nhà ngồi bên miệng lò thêm củi. Đồ Đại Ngưu hỏi: “Sao hôm nay yên tĩnh thế, mấy đứa nhỏ trong nhà chạy đi chơi hết rồi à?” “Đánh nhau rồi, bị mắng rồi, chắc vẫn đang ở trong phòng mình.” Hứa Nghiên kể lại nguyên nhân cuộc cãi vã sáng nay cho ông nghe: “Sau này nếu Tiểu Hòe còn nói năng lung tung thì phải mắng thằng bé ngay tại chỗ. Một đứa con trai khi còn nhỏ miệng lưỡi lanh lợi có thể nói là học theo người lớn để lấy lòng, nhưng lớn lên mà vẫn như vậy thì thật phiền phức. Hơn nữa, không giữ được chuyện trong lòng, nói chuyện không suy nghĩ thì sau này cũng sẽ bị người khác coi thường.”
“Không đến mức nghiêm trọng như vậy chứ?” Đồ Đại Ngưu có chút do dự hỏi. “Hai người chàng và Tiểu Hòe chính là quá giống nhau, đúng là lợn không chê quạ đen. Tiểu Hòe nói chuyện có chút cay nghiệt, làm người khác khó chịu cũng không để tâm, hận không thể khiến người ta nghẹn lời không nói được. Tiểu Ngư trước đây ở huyện có hỏi ta, nói rằng khi nó thi cử, việc để tỷ tỷ nó đến y quán Tề gia có phải là sắp đồng ý gả tỷ tỷ nó cho Tề gia rồi không. Thằng bé còn nói Tiểu Hòe có kể là tỷ tỷ sắp giẫm nát ngưỡng cửa y quán Tề gia rồi, còn bảo ta quản Tiểu Quỳ, chú ý đến ảnh hưởng. Chàng nói đây có phải là lời mà một đệ đệ nên nói với tỷ tỷ của mình không? Đổi lại là một cô nương khác, thì lời này của thằng bé chẳng phải là châm biếm cô nương đó tự dâng hiến vì muốn gả đi hay sao.”
“Vậy thì đúng là nên quản. Thằng bé nói chuyện thiếu đòn, người nhà không quản thì lớn lên sẽ bị người khác đánh.” Đồ Đại Ngưu đồng ý với điều này. Tiểu Quỳ những năm gần đây chỉ đi huyện hai lần. Lần đầu tiên là đến y quán Tề gia để điểm danh. Năm ngoái đi là vì hai đứa trẻ đã lớn, để Tiểu Hòe đi cùng tỷ tỷ mình đến y quán xem mặt tiểu tử Tề gia mấy lần. Nếu không có vấn đề gì thì định chuyện. Người ngoài còn chưa kịp bàn tán, mà người nhà mình đã bắt đầu nói xấu rồi. Đương nhiên, ông vẫn thiên về việc Tiểu Hòe nói là vô ý.
“Ăn cơm thôi!” Cơm khô đã hấp xong, Đồ Đại Ngưu đứng ở cửa bếp gọi một tiếng. Thấy Tiểu Quỳ mở cửa, ông liền bảo nàng ra ngoài tìm a gia về. Đến cửa phòng Tiểu Hòe, ông đẩy cửa vào thấy thằng bé đang đi giày, thuận miệng hỏi: “Ngủ rồi à? Ban ngày ngủ thì tối lại không ngủ được đâu. Ra sau nhà gọi ca ca con ra ăn cơm.” Nói rồi ông ra ngoài, cửa cũng không đóng. Đợi ông đi đến cửa bếp thì thấy Tiểu Hòe cũng đi ra, ông liền thu ánh mắt lại, bưng cơm lên bàn. Những người khác rửa tay rồi vào nhà chính, chỉ có Tiểu Hòe mặt ủ mày ê đi thẳng vào phòng mình.
Đồ Đại Ngưu thấy vậy, nói: “Sao thế? Không ăn cơm à? Trong phòng con làm gì có cơm.” “Con không đói, vẫn chưa ngủ ngon, muốn ngủ thêm một lát.” Thằng bé nói nhỏ, vẻ mặt có chút do dự. Nhưng phụ thân lại không cho thằng bé cơ hội do dự. Ông hòa nhã nói: “Được, vậy con vào phòng ngủ thêm lát nữa, đắp chăn cẩn thận đừng để bị lạnh.” Nói xong liền vào nhà chính, để lại Tiểu Hòe đứng ngây người ở cửa, lau nước mắt rồi bước vào phòng mình, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Cả buổi chiều, bụng đói cồn cào. Nằm trong chăn, thằng bé càng ngủ càng không thấy ấm. Nghe có tiếng người ra ngoài, thằng bé xuống giường, hé cửa nhìn thấy phụ mẫu và a gia đều đã ra ngoài rồi. Lại đợi một lát, Tiểu Hòe nhẹ nhàng mở cửa, lén lút như kẻ trộm mò vào bếp. Lật nắp nồi, úp cái chậu bột, tất cả đều sạch trơn, chẳng còn gì. Đào trong lò cũng không có khoai lang vùi. Buồn bã thất vọng định quay người ra ngoài thì ca ca đột nhiên xuất hiện ở cửa bếp.
“Đệ sao thế? Chọc giận phụ mẫu à? Tỷ tỷ vốn định để lại cho đệ bát cơm khô chan dầu cải, nhưng đã bị phụ thân đổ cho chó ăn rồi.” Tiểu Hòe không nói gì, sợ phụ mẫu đột nhiên quay về phát hiện mình lén lút tìm đồ ăn sẽ mất mặt, nên đi thẳng về phòng mình.
Tiểu Ngư đi theo vào, ngồi cạnh thằng bé bên giường, lại hỏi: “Nói đi, đệ lại gây họa gì rồi? Còn muốn tuyệt thực để giận dỗi sao?” Nói rồi Tiểu Ngư tặc lưỡi một tiếng. Phụ mẫu trong chuyện này đều không phải là người chiều con, tiểu đệ vẫn còn quá ngây thơ.
“Sao lại khẳng định là ta gây họa? Ta chỉ nói bâng quơ một câu, không những bị đánh mà còn bị mẫu thân mắng một trận té tát.” Điều thực sự khiến thằng bé tức giận là sự ghét bỏ trong mắt mẫu thân khi bị mắng, nên thằng bé mới hỏi mình có phải là con ruột của bà hay không. Nghe Tiểu Hòe “nói bâng quơ một câu”, lại nghe thằng bé kể lại lời mẫu thân mắng mình, Tiểu Ngư gõ vào đầu Tiểu Hòe, nghiến răng nói: “Đáng đời! Tỷ tỷ khi nào gả chồng thì liên quan gì đến đệ? Còn nói ăn uống mẫu gia lại lo cho phu gia, chỉ một đôi giày mà đã gọi là lo cho phu gia rồi sao? Trước đây đệ còn ăn mứt và trái cây khô Tề Cam Lan mang đến nữa. Hạt thông đó chúng ta chỉ nếm thử mùi vị thôi mà đều vào bụng đệ hết cả rồi, tỷ tỷ cũng không ăn được bao nhiêu. Vậy đệ gọi đó là gì? Ăn đồ của người ta rồi thì không nhận nợ nữa sao?”
“Sau này không có việc gì thì ít đi vào đám nữ nhân nghe chuyện phiếm đi. Cái miệng đệ không có cửa, gió thổi một cái là mở ra mất tiêu. Nghe nhiều, nghĩ nhiều, nói ít vào.” Nói xong câu này, Tiểu Ngư chợt ngẩn người một khoảnh khắc. “Nghe nhiều, nhìn nhiều, nghĩ nhiều” đây là lời phu tử thường xuyên nhắc nhở cậu, giờ cậu cũng đã dùng tới rồi.
Buổi tối nấu cơm, Tiểu Hòe rụt rè chủ động vào bếp nhóm lửa nấu cháo. Trong lúc đó, bụng thằng bé đói cồn cào cũng không ngăn được nó kêu ầm ĩ, nhưng phụ thân lại giả vờ như không nghe thấy. Mãi đến khi lên bàn ăn cơm buổi tối, phụ mẫu và a gia cũng không để ý đến thằng bé, cứ như thể không nhìn thấy sự hiện diện của nó vậy.
Đồ Đại Ngưu đột nhiên đưa đũa chặn tay tiểu nhi tử đang lấy bánh bột ngô, nói: “Con tiêu hóa không tốt, đừng ăn bánh bột ngô, kẻo trưa mai đến bữa lại không đói nữa. Uống bát cháo loãng là được rồi.” “À.” Tiểu Hòe cúi đầu uống cháo. Thằng bé có chút nghi ngờ làn khói trắng bay lên từ bát là từ mặt mình bốc ra, mặt trướng đỏ bừng. Nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm.