35. Chương 35

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy con đã về, Đồ lão hán vào bếp cho mì vào nồi. Đồ Đại Ngưu thay giày, rửa mặt xong thì mì cũng vừa chín tới. Hai bát mì đầy ụ, nồi chỉ còn trơ nước luộc mì. Mỗi người có hai quả trứng chiên vàng ươm đặt trên mặt mì, trong mì còn trộn lẫn rau dại non vừa nhú mầm đầu mùa.
Trời đã nhá nhem tối, gió lại thổi mạnh. Hai phụ tử nhà họ Đồ ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu trước cửa bếp, dựa vào ánh lửa tàn trong bếp để nhìn rõ mồn một và húp mì sùm sụp. Đồ Đại Ngưu nhét cả quả trứng vào miệng, hớp một ngụm nước mì nuốt xuống rồi thỏa mãn thở dài, quay đầu hỏi người cha già nãy giờ im lặng: “Cha không hỏi con đi tảo mộ đốt vàng mã làm gì sao?”
Đồ lão hán nghe vậy ngẩng đầu liếc hắn một cái: “Việc này còn cần hỏi sao? Giờ con chỉ nóng lòng một chuyện, chắc chắn là Hứa nha đầu lại giận hờn con rồi. Con đã hết cách, cầu thần khấn Phật chẳng linh nghiệm, đành phải đi lừa bịp quỷ thần thôi.”
“Nói thật khó nghe, sao gọi là lừa bịp quỷ? Đó là tổ tông của con mà.”
Lão đầu hừ lạnh một tiếng: “Lời con nói thì hay ho à, vậy con nói xem không phải ngày lễ Tết mà đột nhiên tới mồ mả đốt vàng mã thì là cầu mong điều chi?”
“Hứa Nghiên bây giờ đang làm phu tử cho nhà người ta, có tài lại có gan. Cha nói xem nếu con cưới được nàng ấy về nhà, đó quả thực là tổ tông phù hộ, là chuyện tạo phúc ba đời, chẳng phải sao? Con là đi xem xem tổ tiên nhà mình có đang hậu thuẫn cho con không đó thôi?” Đồ Đại Ngưu nói lời này mà không hề cảm thấy xấu hổ, trên mặt còn cười tủm tỉm, ra dáng một kẻ lưu manh chính hiệu, lời dối trá, ba hoa tùy tiện thốt ra.
Đồ lão hán cũng bị chuyện nhi tử nói Hứa Nghiên có thể làm phu tử khiến ông kinh ngạc. Nha đầu này thật sự có gan mà! Một cô gái ở trấn nhỏ này mà tìm được công việc dạy học, không chỉ cần bản lĩnh mà còn phải có gan. Nhìn xem, mới chỉ hai ba tháng, người ta đã lặng lẽ lo liệu ổn thỏa mọi việc. Nhiều nam nhân đọc sách cùng tuổi nàng còn chưa dứt khoát được như thế.
Nhưng lại bị hành động kỳ quái của nhi tử làm cho nghẹn lời, vỗ mạnh vào lưng hắn một cái: “Gặp được nha đầu tốt như vậy, ngươi không đi theo đuổi cho đàng hoàng, không tỏ ra ân cần với người ta, ngược lại vừa về nhà lại lục tung hòm rương rồi chạy ra mồ mả đốt vàng mã. Ngươi có phải là thằng đần không hả, toàn làm những chuyện đâu đâu không đâu vào đâu.”
Bị đứa nhi tử ngốc nghếch này chọc tức đến nỗi ăn cơm cũng không ngon, ông mò mẫm trong bóng tối, lục tủ lấy ra một cái hũ, múc một thìa thịt băm cho vào bát. Nhưng lại phớt lờ cái bát của nhi tử cũng đang chìa ra trước mặt, ông đậy nắp lại, đẩy nó vào sâu tít trong chạn, bực bội nói với hắn: “Ngươi ăn cái gì mà ăn! Càng ngày càng đần còn muốn ăn thịt. Ta thấy ngươi trước hai mươi tuổi còn chút lanh lợi, mới mấy năm mà ngươi bị lợn nuôi truyền nhiễm rồi hay sao? Trong đầu không còn chút linh hoạt nào nữa hả?”
“Thịt băm cũng là con nấu mà.” Hắn lẩm bẩm một câu, nhưng cũng không đi lấy nữa. Nói đến chuyện này hắn cũng thấy phiền muộn, trước đây không cảm thấy, nhưng từ khi gặp Hứa Nghiên mấy tháng trước, hắn phát hiện đầu óc mình quả thực không đủ nhanh nhạy, ăn nói vụng về, làm việc lóng ngóng. Hễ thấy nàng không vui là không dám nói lời nào, sợ chọc giận người ta, cứ dây dưa mấy tháng trời, chẳng làm được tích sự gì, giờ lại càng khó gặp nàng.
Cho nên phụ thân mắng hắn cũng đúng, hắn cũng tự nhủ thầm trong lòng, có lẽ bản thân mình ở nhà nuôi lợn nên trở nên đần độn thật sự rồi.
Bị mắng nhưng vẫn không quên ăn uống, húp cạn ngụm mì cuối cùng, hắn đặt bát xuống nói với lão đầu đang mặt mày đen sạm: “Có lẽ là do con ở nhà quá lâu nên giờ phản ứng chậm chạp. Từ ngày mai, con sẽ quay lại chốn đông người, đi lấy lòng thê tử tương lai của con.”
“Ngươi ở trong nhà nói cho sướng miệng thì nói thôi, ra ngoài thì ngậm chặt cái miệng thối của ngươi lại, kẻo bị người ta đánh rụng răng thì lão tử cũng mất mặt lây.”
Hắn không để ý đến lời chế giễu của lão đầu, tự mình suy nghĩ việc của bản thân: “Vậy trước khi con cưới được thê tử về nhà, việc nhà này cha hãy lo lắng nhiều hơn. Cũng đừng đi cắt cỏ lợn nữa, nếu không xuể thì thuê một bà lão trong thôn đi tìm cỏ lợn, cha ở nhà trông coi là được, đợi con về rồi cha hẵng ra ngoài tìm người tán gẫu.”
Đồ lão hán không hề do dự mà đồng ý, tiểu tử này cuối cùng cũng chịu ra khỏi nhà. Trước khi mình bị thương, hắn không đến nửa đêm thì không thấy mặt mũi đâu, suốt ngày lang thang bên ngoài. Nhưng kể từ năm đó, lúc mình giết lợn thì con lợn chạy mất, bị nó đá vào ngực một cú, tay trái bị con dao chọc tiết lợn sượt qua, cào rách một đường ở hổ khẩu. Mấy năm nay hắn không ra ngoài lêu lổng nữa, làm xong việc bên ngoài là chạy về, ngày đêm quần quật bên bầy lợn.
May mắn là không uổng phí công sức, hiện tại mỗi năm nuôi năm sáu mươi con lợn thịt, nhà cửa ngày càng khang trang, tiền bạc trong tay cũng không ít, nhưng nhi tử lại bị lỡ dở. Đứa con trai cao to vạm vỡ trưởng thành bị cột chặt ở nhà, cũng ít gặp những huynh đệ chơi thân trước đây. Hắn còn không gấp gáp, muốn chọn vợ ưng ý, thế mà cả năm rồi cũng chẳng thấy bà mối nào đến nhà.
Đồ lão hán rửa bát xong thở dài một hơi, nuôi một đứa nhi tử đáng lo. Tiền bạc trong nhà mốc meo mà chẳng thấy con dâu đâu, nhi tử nhà người ta không có tiền thì cháu đích tôn đã lớn đến nhường nào rồi, than ôi, thật gian nan.
Đồ Đại Ngưu suy nghĩ cả đêm cũng không biết nên bắt đầu từ đâu. Không có phụ mẫu, không người mai mối, người con gái muốn cưới lại không hề tình nguyện, nàng lại có tiền có lương thực, thật là tiền bạc cất trong lòng nóng ran mà chẳng tiêu đi được.
Cả đêm trằn trọc trên giường, trời vừa hửng sáng hắn đã ngồi dậy. Bốn quả trứng trộn vào bột mì, thêm chút nước khuấy thành hồ, hấp một chậu bánh trứng. Hắn nhét vội mấy cái cho đầy bụng, nhìn sắc trời định vào trấn. Vừa bước ra khỏi cửa lại quay vào, muốn mang vài cái bánh trứng cho Hứa Nghiên nếm thử. Lục lọi khắp nhà mà không tìm thấy một tờ giấy dầu nào, còn khiến lão đầu tỉnh giấc.
“Giấy dầu con chuẩn bị lúc bán thịt trước Tết đâu?”
Đồ Đại Ngưu cười hì hì, liếc phụ thân một cái: “Dùng hết rồi.”
Đồ lão hán không tin, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế, chắc là không muốn làm nữa nên đã đem giấy dầu cho người ta hoặc ném đi rồi: “Đáng đời, phá gia chi tử, cút đi, trong nhà làm gì có giấy dầu.”
Hắn chạy mất hút rồi mà ông vẫn lẩm bẩm: “Ban ngày lục, tối cũng lục, lục ra rồi lại không chịu đặt về chỗ cũ cho lão tử. Ôi má nó, lão tử dọn ổ lợn còn kiếm được chút tiền, dọn dẹp trong ngoài cho ngươi thì coi như làm không công. Mau cưới vợ về, lão tử cũng được yên tĩnh.”