Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Quyết Tâm Của Đồ Đại Ngưu
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoàng Mân do dự suốt dọc đường, thấy sắp đến cửa nhà, cuối cùng vẫn nắm chặt tay rồi mới hỏi: “Ngươi có muốn vào nhà ngồi một lát không?”
“Cũng được, dù sao ta cũng không có việc gì làm.”
Vào tới trong sân, Đồ Đại Ngưu ngồi phịch xuống ghế gỗ, vẻ mặt thẫn thờ. Hoàng Mân cũng không biết nói gì, dứt khoát chẳng nói gì thêm, vào nhà lấy một quyển sách ra đọc.
“Này, sao ngươi đọc sách kiểu gì vậy? Nhiều chữ như thế, chữ nào chữ nấy chẳng giống nhau, nhìn rồi lại quên.”
Hoàng Mân cuộn sách gõ gõ lên đùi, thở dài một hơi, “Ta chỉ biết mỗi việc đọc sách, chẳng biết làm ăn, sức vóc cũng không có để làm ruộng. Chỉ có đọc sách mới miễn cưỡng đủ sống, nên đành phải một mực tiếp tục đọc thôi.”
Đáp lại hắn ta lại là khoảng lặng kéo dài. Hoàng Mân ngượng ngùng nhìn hắn vài lần, tưởng mình lại lỡ lời, nhưng cũng không biết sai ở đâu. Mình nói đều là sự thật, nhưng kinh nghiệm trước đây nói cho hắn ta biết đừng chữa cháy, càng chữa càng hỏng việc.
Đành phải mở sách ra tiếp tục đọc. Đang chìm đắm thì giọng nói uể oải bên cạnh lại vang lên, “Những người đọc sách các ngươi thật lợi hại, đầu óc nhanh nhạy, có kiên nhẫn, lại có tài văn chương. Không tốn nhiều sức lực mà cũng chẳng cần nhìn sắc mặt ai, vẫn có thể tự nuôi sống bản thân. Hơn nữa, việc các ngươi làm còn được người khác tâng bốc, thật đáng nể.”
“Ơ, đâu phải không cần nhìn sắc mặt người khác đâu? Ta chép sách cũng phải theo yêu cầu của người ta. Chữ không đẹp hay viết sai nhiều, ta cũng phải tươi cười mà làm lành với người ta.”
“Thật sao?”
“Ừ.”
Lại là im lặng.
Hoàng Mân cũng mơ hồ, sợ người này lại đột nhiên uể oải khen ngợi những người đọc sách. Hắn mở sách ra rồi lại gấp lại, thầm nghĩ muốn đuổi Đồ Đại Ngưu đi, một mình một cõi vẫn thư thái hơn.
May mắn là không lâu sau, nam nhân này như thể nghĩ thông suốt điều gì đó, đứng dậy, tinh thần đầy đủ trở lại, “Ta đi đây, không làm phiền ngươi đọc sách nữa.”
Hoàng Mân lúc này lại không muốn hắn đi. Cái khí thế nói đi là đi, nói làm là làm ở hắn là điều mà bản thân y không có. Không biết có phải vì hắn vạm vỡ mà ra không, nhưng dù hắn không nói gì, chỉ cần đối mặt là có thể cảm nhận được sức sống mãnh liệt của người này. Hơi thở trên người hắn như nóng bỏng, hắn dường như không biết mệt mỏi, luôn có hứng thú với mọi thứ. Dù vẻ ngoài có chút lưu manh, hắn cũng không phải là hung thần ác sát khiến người ta chán ghét.
Giao du với hắn, Hoàng Mân dường như cũng cảm thấy mình có thêm tinh thần và sức sống. Dù hắn chỉ đơn giản gõ cửa, khi cánh cửa mở ra, không khí trong nhà dường như cũng sống động hẳn lên.
Hoàng Mân tiễn hắn ra tận cửa, không nhịn được hỏi: “Vì sao sau Tết không thấy ngươi đến nữa? Không sợ có người khác chen chân cướp mất sao?”
“Hả? Nàng ấy biết tấm lòng của ta chẳng phải là được rồi sao?” Lời vừa nói ra hình như cũng thấy không đúng, hắn chữa lời nói: “Lúc đó trong nhà có việc, bận rộn không dứt ra được.”
“Vậy sau này ngươi còn đến chứ?”
Đồ Đại Ngưu nghe vậy dùng ngón tay cái quệt mũi, vẻ mặt ngạo nghễ, “Đến, chắc chắn phải đến. Cưới về nhà rồi thì mới không đến nữa.”
“Được, vậy ta giúp ngươi để ý. Nếu ngươi đến mà gọi nàng không đáp, có thể gõ cửa nhà ta.”
Đồ Đại Ngưu đảo mắt, cười tươi từ chối, “Thôi đi, cầu hôn thê tử của mình sao có thể để nam nhân khác xen vào được. Ngươi cứ chuyên tâm đọc sách của ngươi là được rồi.”
Đồ Đại Ngưu cũng không nán lại thêm, bước nhanh rời đi. Hắn đi vòng qua chợ rồi trở về trước quan nha, nhờ người gọi Cố Thanh ra ngoài.
“Đồ ca, sao giờ này huynh lại đến đây? Hay là chúng ta cùng đi ăn cơm nhé, đệ mời huynh.”
“Được, đi ăn một bữa. Nhưng ca mời đệ. Ca có việc muốn nhờ đệ giúp.”
“Vậy thì bữa cơm này huynh nên mời lại đệ mới phải. Huynh chờ một chút, đệ vào chào hỏi các huynh đệ cái đã.”
Vẫn là quán thịt dê đó, hai người ngồi ở góc nấu lẩu. Đồ Đại Ngưu cụng chén với Cố Thanh. Bị cay đến nhăn cả răng, “Huynh đệ, ca có lời muốn nói thẳng đây. Ca muốn nhờ đệ rảnh rỗi thì ghé ngõ Hậu Nha dạo một vòng. Nếu đệ bận, cứ sai các huynh đệ trong nha môn đi dạo cũng được. Ngày khác, ca sẽ đặt một bàn rượu thức ăn gửi đến cho các huynh.”
“Hả? Ngõ Hậu Nha vốn khá yên tĩnh, ngay phía sau quan nha. Ai có mắt cũng chẳng dại gì đến đó gây rối hay trộm cắp đâu.” Cố Thanh không nghĩ ra ngõ Hậu Nha có vấn đề gì. Những người thuê nhà ở đó đa phần đều vì muốn yên ổn mà đến. Nhà cửa vừa nhỏ vừa cũ, chủ yếu là người sống một mình, lại gần quan nha. Ai mà nghĩ quẩn đến đó gây chuyện chứ?
“Ha ha, tẩu tử của huynh ở đó. Chính là người mà đệ gặp trước Tết. Sáng sớm nàng ấy ra khỏi nhà, bên cạnh lại có một nam nhân trông có vẻ không bình thường lắm.”
Cố Thanh nâng chén rượu kính một cái, “Cao kiến, huynh! Mắt nhìn của huynh quả là tinh tường. Nữ nhân đó dung mạo thật không chê vào đâu được. Đệ nghe nói nàng ấy còn là người biết chữ, bây giờ hình như còn đi làm phu tử nữa. Có tin tức gì rồi sao? Đệ còn chờ uống rượu mừng của huynh đây.”
Vừa nhận ra Hứa Nghiên đã được không ít người biết đến, lòng Đồ Đại Ngưu như lửa đốt. Một viên trân châu dù có chút tì vết vẫn đẹp và giá trị cao. Người nghèo thấy thì phải liều mạng tranh giành, người giàu thấy cũng sẽ muốn nhặt lên mà thưởng thức.
Trước đây, mình lại coi nàng như đom đóm, chỉ mê đắm dung mạo mà lơ là con người nàng. Khó trách nàng khinh thường mình. Cũng giống như hắn trước đây từng chướng mắt những cô nương kia, ghét hắn là kẻ vô lại nhưng lại ham gia nghiệp của hắn. Ai cũng không phải kẻ ngốc, lừa gạt người khác không thành công, ngược lại còn tự lừa mình xoay mòng mòng, cuối cùng lại mang bộ dạng bị hạ thấp, phụ lòng.
Đồ Đại Ngưu cũng không uống rượu nữa, chỉ dặn dò Cố Thanh: “Huynh đệ, phải làm phiền đệ rồi. Hãy đi ngõ Hậu Nha dạo một vòng, giúp ca canh chừng một chút, đừng để tẩu tử của đệ bị người khác quấy rối. Việc thành, ca sẽ gửi cho đệ một cái hồng bao lớn.”
“Được, chỉ như công sức đi tiểu thôi, chẳng tính là phiền phức gì. Chỉ là huynh phải khẩn trương lên. Không ít người đang hỏi thăm nàng ấy đó. Chắc là nàng ấy đến đây còn chưa lâu, lại không hay đi mấy nhà tám chuyện, nên nhiều người vẫn chưa hỏi thăm được tin tức của nàng, chưa kịp ra tay thôi.”
Đồ Đại Ngưu đi trên đường, vừa đi vừa quăng cỏ khô lung tung, thỉnh thoảng lại hét lớn một tiếng để xả hết bực dọc trong lòng, “A, làm sao mà theo đuổi nương tử đây? Tặng thịt thì nàng không vui, tặng sách thì mình chẳng biết chọn. Hứa Nghiên lại biết chữ, lại còn có thể tự kiếm tiền. Một kẻ l* m*ng như ta mà cưới được nàng ấy cũng là tổ tiên phù hộ rồi. Ai da, may mà nàng ấy không có nhi tử. Nếu không, nàng chẳng cần nam nhân mà vẫn có thể nuôi sống cả nhà, vậy thì mình càng xong đời rồi còn gì.”
Ngay buổi tối hôm đó về đến nhà, nhân lúc trời còn chưa tối, Đồ Đại Ngưu đào ra nửa cuộn tiền vàng trong nhà rồi đi đến phần mộ tổ tiên. Mãi đến khi trời tối mịt, hắn mới về nhà, vẻ mặt buồn bã lúc đó mới vơi đi đôi chút.