Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Cánh tay bị thương và vận may bất ngờ
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đồ Đại Ngưu còn chưa kịp ra tay, Hứa Nghiên đã xử lý xong con gà trống đầu đàn trong thôn. Cuối cùng, hắn đã chứng kiến sự lợi hại của nữ nhân đang nổi giận. Thấy nàng lại tiếp tục giằng co với cánh cửa, hắn biết rằng cứ đứng mãi ở cửa thế này cũng không phải cách.
Hắn dứt khoát một tay cắp nàng lên, chạy thẳng vào nhà. Mặc cho nàng đá loạn xạ, đấm loạn xạ, vào đến nơi, hắn ấn nàng ngồi xuống ghế. Sau đó, hắn tỏ vẻ yếu ớt, khổ sở, ôm lấy cánh tay đang thõng xuống mà hít hà: “Nàng nghe ta nói, không phải ta cố tình vô tâm, mà là thực sự gặp chuyện. Tối hôm đó ta trở về thì gặp phải một con bê bị điên, nó hất văng xe bò của ta xuống rãnh. Toàn bộ cánh tay này của ta đều bị trật khớp, hai ngày trước còn sưng to đến mức không thể mặc được quần áo. Nàng xem này, hôm nay vẫn còn sưng.”
Hứa Nghiên ngước mắt nhìn lên, lúc này mới thấy cánh tay trái của hắn sưng vù đến mức ống tay áo căng phồng, không còn nếp nhăn. Hắn xắn một đoạn tay áo lên cao, nàng thấy từ khớp khuỷu tay trở xuống đều chi chít vết bầm tím. Tình thế đảo ngược nhanh đến chóng mặt, nàng không khỏi cảm thấy xấu hổ vì những lời mắng mỏ và hành động đánh đấm vừa rồi, nhưng vẫn cố cứng miệng nói: “Đáng đời! Lúc vào cửa, huynh nói rõ ràng với ta có phải là đã xong chuyện rồi không? Bị mắng, bị đánh, tất cả đều do huynh tự làm tự chịu!”
“…” Đồ Đại Ngưu lần đầu tiên chứng kiến sự vô lý của nữ nhân, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy ngọt ngào và sung sướng. Hắn không ngừng gật đầu: “Tự làm tự chịu mà ta vẫn vui vẻ. Không có chuyện này làm sao biết được trong lòng nàng quan tâm ta đến nhường nào?”
Hắn vừa được nước lại bắt đầu ba hoa chích chòe.
Đồ lão hán nghe thấy trong nhà không còn tiếng cãi vã nữa, liền khom lưng ra sân, nhặt con gà trống vẫn còn đang thoi thóp. Ông mang nó ra hậu viện, dùng dao thái cỏ lợn mà cắt cổ nó, lẩm bẩm: “Mày xem mày xem, cái đồ không có mắt, gặp phải kẻ cứng cựa rồi phải không hả?”
Gà đã lên thớt mà lại không giữ được khách. Thằng ranh con một tay bị què lại còn đưa cô nương nhà người ta đi mất. Ông nghe không còn tiếng động, lén lút ra nghe trộm mới phát hiện ra tiền viện không còn một bóng người.
Tức giận đến nỗi ông cũng không thèm để lại cơm cho nhi tử. “Đồ ranh con! Lão tử là người sống sờ sờ, bận rộn trước nhà sau bếp, còn phải đổ mồ hôi thót tim cho ngươi. Đồ chó nhà ngươi lại quên trong nhà còn có một phụ thân hay sao!”
Hứa Nghiên đi dọc theo lối mòn cũ để ra khỏi thôn, thì thấy Đồ Đại Ngưu đang cưỡi xe bò đợi sẵn ở ven đường. Nàng hừ một tiếng rồi leo lên xe: “Đi nhanh lên, đừng để trời tối lại trở về, lại gặp bê đến lật xe, lúc đó cánh tay huynh coi như hỏng hoàn toàn mất!”
Đồ Đại Ngưu không phải là người “một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”. Hắn còn đắc ý nói: “Nếu thực sự mà gặp lại bê, vậy thì ta ngày ngày đi đường đêm, cũng không nuôi lợn nữa, chỉ cần nhặt bò cũng có thể phát tài rồi!”
Lúc này nàng mới biết, đêm đó xe bị lật xuống rãnh, trời tối hắn không kịp phản ứng, cánh tay va vào thanh kéo xe. Cũng không có gì nghiêm trọng, nhưng hắn là người thô bạo, không sợ trời không sợ đất. Hắn bỏ mặc con bò của mình bên rãnh, đứng dậy đuổi theo con bê đã lật xe hắn. Không biết đã chạy bao xa mới kéo lê con bê đó về. Sau đó, hắn đẩy chiếc xe ván gỗ lên, lùa cả hai con bò về thì đụng phải Đồ lão hán đang ra ngoài tìm hắn.
“Tức là, đêm đó huynh nhặt được một con bò hoang, ngoài huynh và phụ thân ra thì không ai biết?”
“Đúng vậy, bây giờ còn có thêm nàng. Phải giữ bí mật đó nhé.”
Hứa Nghiên tặc lưỡi thán phục, một con bê còn đắt hơn giá trị của hai con lợn béo. Đây là vận may gì vậy? “Người lười, tiền tài vượng” là thật sao?
“Ban đêm huynh không sợ sao?” Hứa Nghiên hỏi.
“Có gì mà sợ? Con đường này ta nhắm mắt cũng có thể đi về nhà được, còn có thể lạc được sao?”
“Con bò đó nha, thứ quý giá như vậy làm sao có thể vô chủ được? Huynh đuổi theo bò lại đuổi vào tận hang ổ của nhà người ta, chắc chắn còn phải đền luôn cả mạng người. Lúc đó huynh có gặp chuyện gì cũng chẳng ai hay biết.” Hứa Nghiên nghĩ đến khả năng này thì lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.
Nam nhân đang cầm cương xe ở phía trước cười nàng: “Đầu óc nhỏ bé của nàng đang nghĩ gì vậy chứ? Đều là người dân quê làm ruộng, ai có cái sức liều lĩnh đến mức đi làm cái việc không cần mạng này? Họ đều là những người có gia đình vợ con cả. Hơn nữa, thực sự đến nước đó, ta đánh không lại thì không chạy được sao? Cỏ sâu cây rậm, ta tùy tiện chui vào đâu đó, đen tối như vậy ai mà tìm thấy ta chứ?”
Hứa Nghiên cũng không biết mình có bị thoại bản ảnh hưởng hay không, cho dù Đồ Đại Ngưu nói như thế, nàng vẫn cảm thấy ban đêm không hề an toàn. Nhưng nàng cũng không phản bác hắn, vì hắn là người đã quen lăn lộn bên ngoài, nghe nói trước đây còn từng đánh cược với người ta, đêm khuya đi ngủ qua đêm ở phần mộ.
Mà chính những trải nghiệm và cách đối nhân xử thế khác biệt với nàng như thế lại thu hút nàng. Không ai muốn sống một cuộc sống bất biến, tẻ nhạt. Khi còn nhỏ, nàng cũng từng ảo tưởng về một cuộc sống vô tư lự, muốn được nhảy nhót vui đùa, muốn rủ bạn bè đi chơi bời…
Đến trấn, Hứa Nghiên bảo hắn dừng xe: “Ta xuống ở đây đi, huynh cũng rẽ về luôn đi. Như vậy sẽ tiết kiệm thời gian, mà đi đường tối vẫn không an toàn.”
Đồ Đại Ngưu không nghe, còn vung roi quất một cái trong không trung, bảo con bò đi nhanh hơn một chút: “Ta không sợ trời tối. Ban đêm hay ban ngày đối với con bò không có gì khác biệt cả, nó có thể nhìn rõ đường.”
Hắn ngừng lại một chút: “Nàng không cho ta đưa nàng đến tận nhà, có phải là muốn đổi ý hay không vậy?”
Hứa Nghiên không nói gì.
Trong lòng Đồ Đại Ngưu lộp bộp một tiếng, hắn quay đầu nhìn nàng một cái, giọng thảm thương nói: “Ta chưa từng qua lại với nữ nhân, rất nhiều chuyện không nghĩ đến. Giống như lần này ta gặp chuyện mà không nói cho nàng biết, một là vai ta bị sưng, không ra khỏi nhà được, hai là không muốn nàng phải phiền lòng.” Cuối cùng, giọng hắn càng lúc càng nhỏ dần: “Hơn nữa, ta cứ nghĩ nàng không quan tâm ta, dù sao nàng cũng là do ta mặt dày quấn lấy mới có được.”
Mặc dù xe lăn bánh, xen lẫn tiếng gió rít, Hứa Nghiên vẫn nghe rõ lời hắn nói. Lời đến miệng lại nuốt ngược vào trong.
Cho đến tận cửa nhà, lúc Hứa Nghiên đóng cửa, nàng nhìn thấy nam nhân đang thõng vai, co chân, nhìn chằm chằm vào mình. Rốt cuộc nàng cũng mở lời: “Không hối hận. Huynh cứ tiếp tục thể hiện đi.”
Đồ Đại Ngưu nghe xong mặt mày hớn hở hẳn lên. Hứa Nghiên dựa lưng vào cửa cũng mỉm cười.
*Tác giả có lời muốn nói: Đồ Đại Ngưu: Lúc quan trọng ta cũng ăn nói lưu loát lắm chứ!