43. Chương 43

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi bị thương, mọi việc trong nhà đều đổ dồn lên vai Đồ lão hán. Mỗi ngày ông dậy sớm quét dọn hơn chục cái chuồng lợn. Đồ Đại Ngưu một tay không thể dùng chổi và xẻng gỗ một cách hiệu quả, nên chỉ có thể tranh thủ lúc lão đầu quét chuồng lợn thì băm thức ăn chuẩn bị nấu cho lợn. Khoai lang nấu chín được trộn cùng cám lúa mạch, ngô nghiền nát và cỏ khô đã thái nhỏ.
Đồ lão hán thở hổn hển dựa vào chuồng lợn, than vãn: “Ôi chao, già rồi vô dụng rồi.” Lần trước ông bị con lợn đá một cú vào ngực, phải nằm dưỡng bệnh trên giường hơn hai tháng. Nhưng do tuổi già, ông không thể hoàn toàn hồi phục, chỉ cần làm việc nặng một chút là lại thở dốc dữ dội.
“Con đi thuê một người đến làm giúp một tháng là được, chi ra chút tiền thì người ta cũng đỡ phải nhọc lòng.” Đồ Đại Ngưu xách một thùng nước đưa vào. Thấy vết xe đổ của lão đầu, giờ đây hắn chăm sóc cánh tay bị thương rất cẩn thận, việc gì có thể tránh thì hắn đều tránh. Nếu không phải lão cha ngăn cản, hắn đã sớm đi tìm người giúp rồi.
“Không được, ta thấy ta đang tự rèn luyện. Càng không làm việc thì lại càng không làm được. Con xem những người trong thôn cùng tuổi với ta, ai mà chẳng ngày ngày xuống đồng làm việc? Thân thể của họ đều khỏe mạnh rắn rỏi. Ta chịu khó làm thêm vài lần quen rồi sẽ không còn thở dốc nhiều đến thế nữa đâu.” Sau đó, ông xách thùng nước đổ vào máng lợn để xả sạch cặn bã, và cả nền gạch bẩn thỉu.
Theo lời người trong thôn nói, lợn mà nhà bọn họ nuôi còn sống tốt hơn cả con người ta. Phòng ở của người ta vẫn là nền đất nện chặt, còn chuồng lợn thì lại được lát bằng đá phiến, đá tảng và gạch xanh còn thừa từ khi xây nhà. Không chỉ ngày nào cũng phải quét rửa chuồng lợn, mà khi trời lạnh còn phải thay rơm lót vài lần trong ngày. Khi trời nóng thì thỉnh thoảng lại xả nước tắm rửa cho chúng, còn phiền phức hơn cả nuôi con nít.
Ban đầu Đồ lão hán cũng không vui vẻ gì khi lát gạch nền cho chuồng lợn. Nhưng làm sao cãi lại được con trai chứ, đành phải bịt mũi mà chịu. Bây giờ đến lượt mình dọn dẹp chuồng lợn mới biết có nền gạch tiện lợi biết bao nhiêu. Chỉ là tốn thêm chút nước mà thôi, hai thùng nước dội xuống là cứt đái của lợn còn sót lại liền trôi ra ngoài hết. Nếu là nền đất bùn, chỉ cần dính nước thì sẽ thành bùn nhão trộn với nước đái lợn ngay.
Trong lúc đó Đồ Đại Ngưu ngoài việc gánh nước, thời gian còn lại đều dùng để chuẩn bị thức ăn cho lợn. Hắn băm từ sáng đến trưa mà cũng chỉ vừa mới chuẩn bị xong khẩu phần ăn cho bữa trưa. Nghĩ đến buổi chiều còn phải chuẩn bị cho bữa tối, ngày thường thì không sao, nhưng bây giờ vợ còn chưa cưới được vào cửa, nếu cứ cẩu thả sơ ý tùy tiện làm theo ý mình, biết đâu có ngày lại bị người ta đào góc tường mất.
Đứng cạnh bếp lửa nửa ngày, trong lòng Đồ Đại Ngưu cảm thấy bồn chồn khó chịu. Hắn ném mạnh cái kẹp lửa, lẩm bẩm: “Lão tử không phải không thuê nổi người, sao lại phải tự mình tìm khổ thế này?”
Vừa dứt lời, người cũng không thấy đâu nữa. Đồ lão hán tháo thắt lưng, dựa vào lưng ghế, bất đắc dĩ mắng: “Nghiệt chướng, cái tính ngang bướng lại nổi lên rồi.”
Quả nhiên, buổi chiều đã có người đến nhà. Đó là một tiểu tử trẻ tuổi khỏe mạnh, đảm đương luôn công việc quét dọn chuồng lợn và băm cỏ cho lợn. Việc chuẩn bị thức ăn cho lợn lại trở về tay Đồ lão hán. Đồ Đại Ngưu thấy không còn việc của mình nữa thì liền dắt xe bò chạy thẳng ra trấn.
Hắn dẫn Hứa Nghiên đi xem đấu gà, chọi dế, những thứ mà hắn đã sớm chán ngấy. Khi hết củi, hắn lại dẫn nàng đến đất hoang hoặc rừng cây trên sườn núi để chặt củi, tìm trứng gà rừng. Có một thời gian Hứa Nghiên hứng thú với con bò đen nhà hắn. Mỗi ngày từ Hoàng gia đi ra là nàng liền lên chiếc xe bò đã đợi sẵn, rời khỏi trấn, đi đến bãi cỏ hoang thả bò ăn cỏ.
Đồ Đại Ngưu khuyến khích nàng thử cưỡi bò: “Chưa cưỡi bò bao giờ đúng không? Có muốn thử không? Bò nhà ta tính tình thật thà hiền lành, nàng cưỡi lên xem, nàng sẽ thích nó.”
Hứa Nghiên cảm thấy hắn có ý đồ không tốt, nhưng quả thực nàng cũng muốn cưỡi bò. Trước kia nàng còn nghĩ đến việc cưỡi lừa, tiếc là lừa thể trạng không lớn, nàng vẫn luôn có lòng nhưng không dám. Nàng đi đến bên cạnh con bò đen, xoa xoa bụng nó. Một con bò đực mà bụng cũng tròn vo. Thấy nó chỉ quay đầu nhìn rồi lại cúi xuống ăn cỏ, Hứa Nghiên vỗ vỗ lưng bò: “Đại Hắc, nằm xuống, ta muốn cưỡi lên lưng mi.”
Đại Hắc không thèm để ý đến nàng.
Đồ Đại Ngưu gian xảo nói: “Nàng đổi Đại Hắc thành Đại Ngưu đi, ta bảo đảm cho nàng cưỡi.”
Hứa Nghiên cố ý dừng lại một chút, rồi mới chạy đến đánh Đồ Đại Ngưu, mắng: “Lưu manh ti tiện, không phải là người tốt.”
Ôi chao, nghe hiểu lời thô tục à, chuyện tốt đây.
Cuối cùng Hứa Nghiên cũng được toại nguyện cưỡi lên. Để bò nằm xuống đất, nàng đã nhổ cỏ xanh đưa đến miệng nó gần nửa ngày, liên tục nói: “Cho mi này, Đại Hắc, ăn đi.” Đến khi quay về, nàng lại gọi “Đại Hắc, nằm xuống”, nó quả thực đã nằm xuống.
Đồ Đại Ngưu đi ở phía trước dắt dây mũi bò, chọn sẵn đường cho bò đi, để tránh làm cô gái đang cười ngây ngô trên lưng bò bị xóc nảy. Đến chỗ có người qua lại, Hứa Nghiên muốn xuống. Đồ Đại Ngưu phản ứng nhanh hơn cả bò Đại Hắc, con bò còn chưa khuỵu gối, hắn đã mặt dày luồn tay qua chiếc eo thon của cô gái trên lưng bò mà nhấc nàng xuống.
Cuối cùng hắn cũng đã chiếm được lợi, thật mềm mại.
Mu bàn tay bị véo mấy vết móng tay cũng không ngăn được hắn tiếp tục cười hớn hở. Bàn tay sờ eo nàng không ngừng cử động, trong lòng không biết lại đang suy tính mưu ma chước quỷ gì nữa.
Trên đường Hứa Nghiên tức giận không thèm nói chuyện với hắn. Thời điểm vào cửa lại phun một cái vào hắn, khép cửa lại, lắng nghe tiếng móng bò bên ngoài dần dần xa, nàng mới thay đổi nét mặt. Nếu có người ở đó, làm sao có thể nhìn ra nàng vừa mới tức giận chứ?
Cúi đầu nhìn váy của mình, nàng như không có chuyện gì, đi vào nhà thay quần áo. Quả nhiên, chiếc quần màu xanh đã dính đầy vết đen sì. Nàng lẩm bẩm: “Còn nói là bò tắm rửa mỗi ngày, thực sự nên cho hắn xem đã dính bao nhiêu bụi bẩn đen sì xuống đây rồi.”
Tranh thủ lúc trời còn sáng, hắn vội vàng quay về. Về đến nhà thì lùa bò vào chuồng. Hắn cũng không thèm để ý đến con bê cố tình tỏ vẻ nhút nhát trốn sau bò mẹ, ngược lại quay sang con bò cái thật sự hiền lành ôn hòa mà than phiền: “Đại Hắc à, con của mi đã đoạt cái tên mà ta đặt cho mi rồi, nó cũng muốn làm Đại Hắc, là một đứa tham ăn không chịu nhớ bài học, còn chẳng chịu cố gắng gì cả.”
Cả hai con Đại Hắc đều kêu “ùm” một tiếng. Đồ Đại Ngưu sờ sờ chúng rồi rời đi.
Mấy ca tẩu của Hứa Nghiên đều biết nàng đang làm phu tử cho người ta, trong lòng không biết nghĩ thế nào. Khi ra trấn họp chợ, ít nhiều họ cũng mang cho nàng chút đồ, hoặc là một bó củi, bánh bao hấp, bánh rán, hoặc là hơn chục quả trứng gà.
Nàng đều nhận lấy hết. Huynh muội cùng một mẹ sinh ra, quan hệ không thể đoạn tuyệt. Trong trường hợp không có thù hận sâu sắc gì, mọi người đều hướng đến lợi ích, chỉ là được bao bọc bởi tình nghĩa nên trông có vẻ đẹp đẽ hơn, cách đối nhân xử thế cũng linh hoạt hơn. Mối quan hệ huynh muội không quá sâu đậm của họ cũng khiến nàng cảm thấy thuận lòng.
Họ đi chợ chưa đến trưa là đã quay về, mà buổi sáng Hứa Nghiên lại không có ở nhà. Vì vậy, họ đều gửi đồ cho nhị chất tử của nàng, Hứa Hoành Cần, người làm ở phòng thu chi của quán rượu nhỏ. Lần nào cũng là buổi chiều rảnh rỗi thì hắn lén lút chuồn ra ngoài mang đồ cho tiểu cô.