Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Chương 92
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ông Trương dắt cô con gái lớn của mình gõ cửa nhà họ Đồ. Vào nhà, ông ta đặt vò rượu xuống trước, mặt mày ủ rũ nói: “Đại chất tử, ngươi cũng biết chuyện con gái lớn nhà ta rồi, ta cũng không nói nhiều nữa. Ta chỉ muốn nhờ ngươi dẫn đứa con gái bất tài này của ta đi thăm tên khốn nạn đó một chuyến.” Lại đẩy đứa bé vẫn thu mình đờ đẫn sau lưng: “Đứa bé cũng đi gặp mặt một lần. Ông bà nội của thằng bé cũng không làm gì được. Ta chỉ có thể tận chút lòng thành. Con rể kia nhà thúc e rằng phải đền mạng, gặp mặt một lần, trong lòng cũng dễ chịu hơn một chút.”
Đồ Đại Ngưu nhớ lại giấc mơ đó, lần đầu tiên mềm lòng lo chuyện bao đồng: “Được, sáng mai đi ngay, nhưng ta cũng không dám chắc là sẽ gặp được. Mấy ngày rồi, có lẽ hắn đã bị chuyển lên huyện nha. Quan lớn do huyện lệnh phái đến trấn này cũng chỉ giải quyết được những vụ trộm gà bắt chó mà thôi.”
“Gặp được hay không đều là số mệnh. Làm phiền ngươi rồi, đại chất tử, thúc đây nhận cái ơn này của ngươi.” Ông ta huých vào cô con gái đang im lặng không nói gì, nháy mắt ra hiệu. Nàng ta mới phản ứng lại, ngây ngô nói: “Làm phiền ngươi rồi, Đại Ngưu. Trong nhà gặp chuyện này, mọi người đều sợ hai mẹ con ta, sợ hai mẹ con ta lúc nào cũng vác dao đi giết người. Cảm ơn ngươi.”
Ngày hôm sau, Đồ Đại Ngưu đánh xe bò, dẫn theo hai cha con nhà họ Trương và đứa nhóc con còn chưa ngủ dậy, cơm cũng chưa kịp ăn. Vào trấn thì đi thẳng đến nhà Cố Thanh. Cha của hắn ta là chủ bạ trong nha môn ở trấn, lời nói có trọng lượng hơn. Đồ Đại Ngưu còn mang theo vò rượu đêm qua đến. Thứ này không đáng giá bao nhiêu, tất cả đều dựa vào thể diện của Đồ Đại Ngưu. Sau này còn phải tính toán ân tình.
Gõ cửa nói chuyện, Cố chủ bạ không nói gì, nhưng Cố Thanh lại đồng ý ngay: “Đến thật khéo, sáng nay là phải đưa lên huyện nha rồi.”
Uất ức lỡ tay giết người, có nhân chứng vật chứng, vụ án này rất đơn giản. Hắn ta trực tiếp bị đưa lên huyện nha chém đầu. Địa phương nhỏ tin tức lan truyền nhanh, chi tiền cũng chỉ có thể khiến hắn ta sống thêm một thời gian.
Đến cổng nha môn, Cố Thanh sắp xếp một người dẫn hai mẹ con vào đại lao. Hắn ta ngồi trên xe bò nói chuyện với Đồ Đại Ngưu. Ông Trương sợ bị vạ lây, cũng không vào gặp đứa con rể chỉ còn vài ngày sống này. Thấy Đại Ngưu đang nói chuyện với nha dịch, ông ta tự giác đi sang một bên ngồi xổm xuống, trong lòng không ngừng cảm thán tên côn đồ Đồ Đại Ngưu này quen biết rộng rãi, ở bên ngoài giao thiệp tốt.
Thời gian bằng một nén nhang, Trương Mạn kéo con trai ra ngoài, mắt đỏ hoe. Nàng cũng không dám ở lại lâu, sợ bị gia đình kia chặn lại. Bà nội của Tôn Hạc đã bị đánh đến mức tóc rụng cả búi.
Trên đường về, ông Trương nói với con gái: “Thấy rồi thì cũng nên dứt lòng, đừng nhắc đến hắn nữa. Các con cũng duyên phận mỏng, con còn phải mang theo đứa trẻ này để nuôi dưỡng. Haiz, liệu tính cho tốt.”
Đồ Đại Ngưu ngồi phía trước đánh xe, vờ như không nghe thấy, cũng không xen vào. Xe bò về đến cửa nhà, người xuống xe xong, ông Trương nhét bạc vào tay hắn. Hắn cảm giác được chừng hai ba lạng, liền duỗi thẳng lòng bàn tay ra không nhận, rồi nhét lại vào tay ông ta, nói: “Đều là người cùng thôn, không cần khách sáo chuyện này. Con rể kia nhà thúc số mạng có kiếp nạn này, chẳng qua là hại đến vợ con. Tiền để lại cho nhà thúc dùng, ta cũng không tốn tiền tìm đường đi.”
Hắn cũng chỉ giúp có lần này, sau đó không quản nữa. Nhưng nhà họ Trương dường như cảm thấy quan hệ với nhà họ Đồ tốt hơn rất nhiều. Cha mẹ cùng huynh trưởng của người đàn ông bị đánh chết đến nhà họ Trương gây sự, nhà họ cũng có ba người đàn ông ở nhà, vậy mà lại đến tìm Đồ Đại Ngưu để tăng thêm can đảm. Rõ ràng là nếu muốn đánh nhau thì để hắn xung phong đi đầu. Đồ Đại Ngưu ngay cả ngưỡng cửa cũng chưa qua, nửa cười nửa không nhìn Trương Thượng Đức đang vẻ mặt bức thiết, lạnh nhạt hỏi: “Ta là trưởng thôn hay là con rể nhà ngươi? Chẳng có quan hệ thân thích gì với nhà ngươi, đến tìm ta làm gì? Giúp một lần là ta nể mặt cùng thôn, muốn bám lấy ta à?”
Nói xong, hắn không màng đến phản ứng của Trương Thượng Đức, “rầm” một tiếng đóng cửa lại.
Trương Thượng Đức xoa xoa sau gáy, dang hai tay trợn mắt để giảm đi sự xấu hổ. Hắn ta lại quay người đi tìm trưởng thôn, miệng còn lẩm bẩm: “Ta đã nói Đồ Đại Ngưu không phải là người đàn ông tốt, ông già cứ nhất quyết phải đến tìm hắn, chẳng trách ông ấy lại không ra cửa, người bị mắng cũng không phải ông ấy.”
Lẩm bẩm xong cũng thôi. Hắn ta từ nhỏ đã không chơi thân với Đồ Đại Ngưu. Sau này Đồ Đại Ngưu trở thành côn đồ thì hắn ta càng không dám đến gần hắn, chỉ là khi xuống đồng cày cấy thì mới chạm mặt.
Sau đó giải quyết thế nào Đồ Đại Ngưu cũng không rõ. Tóm lại là ầm ĩ một trận, trưởng thôn đến thì gia đình kia đi, sau đó cũng không đến nữa. Đám chó con trong nhà cuối cùng cũng yên tĩnh lại, không còn nhe răng cào cửa nữa.
Tuy nhiên, qua Tết chưa hết tháng Giêng, nhà bên cạnh lại ầm ĩ lên, khiến đàn chó trong nhà cũng sủa vang. Đồ Tiểu Quỳ bị đánh thức, khóc một lúc rồi nhất quyết không chịu ngủ nữa. Con bé bò khắp giường, từ người của mẹ bò sang người cha. Bò mệt thì nằm xuống ôm chân gặm. Giữa chừng còn nhất định phải có người tương tác với bé, gãi bé một cái, vỗ vào cái mông nhỏ bụ bẫm của bé đều được. Nhưng nếu không để ý đến bé, bé sẽ kiếm chuyện. Bây giờ bé lại chui vào trong chăn chọc ghẹo, càng lôi ra bé càng hăng hái chui vào.
Không còn cách nào, cha mẹ của con bé đành phải mặc lại áo bông ngồi dậy tựa vào đầu giường, dùng đầu gối đội chăn lên, mặc cho bé bò trong chăn. Có chỗ thông hơi nên cũng không lo bịt miệng mũi của bé.
Hứa Nghiên tựa vào lòng chồng mình, vùi vào cổ hắn hít hà mạnh. Đồ Đại Ngưu vỗ vỗ nàng, trêu chọc: “Nghiên Cẩu Đản Nhi, ngửi thấy mùi gì rồi?”
“Mùi phân thối, chàng không ngửi thấy à?”
“Phân của con gái ta ị ra mới không thối, uống sữa làm sao mà ị ra phân thối được? Dù có thối ta cũng không chê, Tiểu Quỳ Hoa của ta chỗ nào cũng thơm.” Người đàn ông vẻ mặt kiêu ngạo. Đồ Tiểu Quỳ càng lớn, sức sống càng dồi dào, cha của con bé càng yêu thương.
Sáng mùng một Tết, Đồ Đại Ngưu thức đêm, nửa đêm mới vào phòng ngủ. Khi Hứa Nghiên tỉnh dậy, hắn đang ngủ say, tiểu nha đầu cũng vẫn ngủ. Nàng bèn dậy trước đi cho lợn, trâu, dê, thỏ ăn. Bữa đầu tiên của năm mới chúng nó cũng được ăn đồ ngon. Thức ăn của lợn nái đang mang thai có một nửa là gạo nấu chín. Thức ăn của bò dê thỏ là hỗn hợp nhiều loại cỏ. Đợi làm xong xuôi trở về tiền viện cũng không nghe thấy tiếng tiểu nha đầu gọi. Nếu là ngày thường, con bé đã bắt đầu ríu rít rồi. Nàng vào phòng xem thì hỡi ôi, tã dính phân bị vứt trên giường, trên mông dính một cục, lại còn ngồi trên gối của nàng.
Ôm con gái dậy thì thấy trên cổ của cha con bé dính toàn dấu tay dính phân. Người đàn ông này vậy mà không hề cảm thấy gì, vẫn úp mặt vào trong ngủ say sưa. Đứa bé này cũng hớn hở, con nhà người ta chơi bùn, con bé lại học được cách chơi phân khi còn chưa biết chơi bùn.