Vượt Rào - Ninh Viễn
Từ Rất Lâu Rồi
Vượt Rào - Ninh Viễn thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Chị thực sự đã toan tính với em từ lâu rồi."
Khương Tư Ý tưởng Lâm Gai sẽ chối bay chối biến. Ai ngờ chị lại trả lời thẳng thừng đến mức không thể thẳng hơn.
"Vậy là, chị đã đặt chỗ tổ chức đám cưới từ tháng Hai rồi ạ?"
"Chị có."
"Nghĩa là lúc đó, chị đã biết chuyện Tống Đề..."
"Chị biết cả rồi. Ngay từ khi phát hiện nó ngoại tình, chị đã bắt đầu lên kế hoạch về nước."
"Lên kế hoạch về nước? Chị về nước là..."
"Vì em."
Lần này, Khương Tư Ý không cần mượn chút tự luyến nào từ kiếp sau. Lâm Gai đã cho cô tự luyến đến tận đỉnh.
Câu trả lời thẳng thắn như mở ra một cánh cửa dẫn đến một thế giới hoàn toàn khác — một thế giới qua góc nhìn của Lâm Gai, vượt xa mọi tưởng tượng của Khương Tư Ý.
"Vậy hôm đó hẹn em ra quán cà phê, để em tận mắt thấy Tống Đề với người kia, cũng là kế hoạch của chị?"
"Là một phần của kế hoạch. Nhưng cũng có chút trùng hợp."
Khương Tư Ý nhớ lại: "Nhưng lúc đó, chính em là người chủ động liên lạc với chị để bàn chuyện riêng. Nếu em không liên lạc, thì sao?"
"Thì chị sẽ tìm một lý do khác, một lý do hoàn hảo đến mức không ai nghi ngờ, để chủ động tìm tới em."
Khương Tư Ý: ...
"Còn cả ly cà phê nữa, không biết của ai, nhưng phục vụ lại đưa cho em."
"Của chị. Chị gọi trước nửa tiếng. Và việc theo em đề xuất kết hôn, chị đã quyết định từ trước khi ly cà phê đó được đặt xuống."
Khương Tư Ý: ...
Trời đất, chị thừa nhận sạch sẽ, không giấu giếm chút nào.
"Tại sao chị lại hẹn em đến đó...?"
"Vì trăm nghe không bằng một thấy."
Trăm nghe không bằng một thấy — cụm từ nghe sao quen thuộc. Trong ký ức mờ mờ xa xăm, hình như có ai đó từng nói như vậy.
Ý nghĩ loé lên rồi vụt tắt. Giờ đây, tâm trí cô rối như tơ vò. Muôn vàn cảm xúc chen chúc, buộc cô phải nghĩ, nhưng chẳng thể nghĩ được điều gì.
Lâm Gai đã làm quá nhiều. Chị lên kế hoạch chi tiết, sắp đặt công phu đến vậy. Thế mà khi đề nghị kết hôn, chị không hề thúc ép cô. Chị kiên nhẫn đợi, cam chịu bị hiểu lầm suốt bao lâu. Biết mình bị oan, chị cũng chỉ trêu đùa, nói qua loa cho xong chuyện...
Chị từng bước suy xét, dẫn dắt, che chở cô, đặt cô lên hàng đầu trong mọi quyết định.
Khương Tư Ý bối rối, im lặng.
Người chị gái đối diện, dáng vẻ thẳng thắn, nói gì làm nấy, đối đáp trôi chảy, nhận hết trách nhiệm về mình, bình thản đến mức tưởng như chẳng có gì phải lo. Nhưng thực tế, đôi tay chị đang chống hai bên người Khương Tư Ý đã gồng cứng, tì chặt vào bồn rửa mặt — sợ rằng em nghe xong sẽ giận, sẽ bỏ đi.
Phải vây chặt lại, phải chặn đường. Chỉ cần người còn, thì còn cơ hội giải thích. Em giận, chị sẽ kiên nhẫn dỗ dành.
Chị thậm chí đã chuẩn bị sẵn cả giọng điệu và biểu cảm có thể khiến Khương Tư Ý mềm lòng nhất. Phòng khi cần thiết. Chỉ cần em mắng chị, chị sẽ tủi thân, hạ giọng, làm bộ đáng thương hết mức.
Khương Tư Ý chớp mắt, vẫn còn tò mò.
"Vậy chuyện bạn gái một ngày thì sao?"
"Là vì hôm đó em đang lơ đãng, nên mới đồng ý với chị."
Khương Tư Ý sững người.
Thấy sắc mặt em thay đổi, Lâm Gai lập tức hối hận vì nói thật.
Phân biệt em với chị làm gì? Việc người kia làm cũng như chính chị làm. Nhận hết về mình thì có sao đâu?
Vòng tay siết chặt hơn. Đang định tìm cách chữa cháy, nhưng Khương Tư Ý lại cúi đầu, bật cười bất lực. Hàng mi dài cong vút rung nhẹ theo nụ cười.
Tính tình tốt thật.
Khương Tư Ý mím môi, không biết nói gì. Sao tự dưng lại nhắc đến chuyện khiến người ta xấu hổ chứ.
"Hôm đó em thực sự không hiểu mình đang nghĩ gì."
Vài ba câu dẫn dắt, cô ngoan ngoãn thừa nhận, ngược lại càng làm Lâm Gai trông như con cáo gian xảo.
Lâm Gai tự trách mình, rồi vội vàng bênh vực em:
"Là vì chị cố tình lại gần, làm em mất tập trung, em mới đồng ý."
Giọng Khương Tư Ý chậm rãi: "... Vậy à?"
Cô cúi đầu nhìn xuống, hai đôi chân của họ đang kề sát nhau. Bỗng nhiên, cô nhớ lại đêm hôm họ tỏ tình, Lâm Gai từng nói: "Chị yêu em, còn sớm hơn cả lúc em bắt đầu thích chị. Sớm hơn rất nhiều."
Cảm giác chua xót dâng lên từng đợt, lan tỏa trong tim Khương Tư Ý. Ngứa ngáy, rồi từ từ chuyển thành vị ngọt ngào.
"Chị bảo, chị yêu em từ trước cả khi em thích chị. Vậy... là từ lúc nào ạ?"
Chữ "yêu" nghe nặng nề. Khương Tư Ý do dự, không dám tin.
Nhưng cô dám hỏi, vì hôm nay Lâm Gai đã mở lòng với cô.
Từ nhỏ đến lớn, cuộc đời Khương Tư Ý dường như chưa từng có lúc nào mà cầu là được, ước là thấy.
Muốn gì, cô đều phải lao đầu vào giành giật, đánh đổi bằng cả sức lực.
Đôi khi có được, nhưng phần lớn là trắng tay.
Cuộc sống, công việc, tình cảm — có người nhanh chân hơn, có kẻ nẫng tay trên, có người không từ thủ đoạn.
Cô không muốn dằn vặt bản thân, phải tự an ủi: không sao, đợi khi mình giỏi hơn, tốt hơn, mọi thứ sẽ quay lại.
Cô hiểu, cuộc đời này chẳng bao giờ nhường bước vì lý tưởng hay tôn nghiêm của một ai.
Cảm giác an toàn, tình yêu thương vô điều kiện, dường như đã rời xa cô kể từ ngày mẹ ra đi.
Vậy mà, sao ở bên Lâm Gai lại khác?
Cô đâu cần tranh giành, đâu cần đánh đổi bằng máu và nước mắt, sao lại dễ dàng có được đến thế?
Lâm Gai nghiêng đầu, nhìn khuôn mặt hơi cúi của em. Em là cô gái cứ nhắc đến chuyện được yêu, được thích là lại có chút tự ti.
Ngón tay cong, đặt dưới cằm Khương Tư Ý, nâng nhẹ mặt em lên.
Để em ngẩng cao đầu.
Khuôn mặt thanh tú, trong sáng được nâng niu, ánh lên nét rụt rè pha lẫn mong đợi. Đôi mắt sáng long lanh, khao khát, như thể muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tận tim.
Là từ lúc nào?
Nếu phải lục lại ký ức, có lẽ là từ lúc chưa hiểu tình yêu là gì. Nhưng ngay lúc ấy, sự hấp dẫn nguyên thuỷ đã bắt đầu hình thành.
Trong cuộc đời đầy biến động, trong những mối quan hệ mất rồi lại được, được rồi lại mất, tình cảm ấy dần hình thành, sâu sắc hơn, trở thành một tình yêu mãnh liệt.
Vết sẹo cũ dưới hình xăm trên ngực bỗng đau nhói. Thổi bùng nhịp thở nặng nề của Lâm Gai.
Có lẽ không phải vết sẹo, mà là tim đang đập.
Từng hồi, từng hồi, dồn dập.
Chị muốn nói với em, có lẽ hạt giống tình yêu đã nảy mầm từ khi em còn là vợ sắp cưới của chị. Huống chi sau này, tình yêu bị chôn vùi dưới năm tháng, bị đè nén nhiều lần, lại càng trở nên rõ rệt, được cô khắc ghi từng chi tiết.
Nhưng mỗi khi ý nghĩ chạm đến ngọn nguồn của việc thay đổi hôn ước, căn phòng tối tăm lại bao vây, siết chặt lấy cô, khiến cô nghẹt thở.
Cô biết, tai ương mà cô chống chọi suốt nhiều năm vẫn còn vương vấn trong lòng. May nhờ có Khương Tư Ý bên cạnh, nó mới mờ nhạt dần. Nhưng bóng ma chưa tan hết. Vấn đề tâm lý vẫn còn, phải kiểm soát bằng thuốc.
Dù cố dùng suy nghĩ lạc quan nhất để đối mặt với sự tái phát, cơn bệnh vẫn ngày càng nặng hơn, dày vò cô hơn. Lâm Gai từng thử kể mẹ nghe chút ít về bảy năm bị bắt cóc. Chỉ một phần nhỏ thôi. Nhưng nước mắt mẹ đã trào lên, nỗi đau từ tim lan sang cuộc sống của mẹ, rõ ràng và khắc khoải đến tận hôm nay.
Nếu kể nỗi đau cho người khác nghe, bản thân không mất ký ức, nỗi đau cũng không tự biến mất. Ngược lại, nó sẽ được chia đôi — một nỗi đau thành hai chiếc đinh găm vào tim hai người. Rồi nó biến thành những tiếng thét kinh hoàng, nấp sâu trong linh hồn, có thể bùng nổ vào bất kỳ ngày mai nào.
Cô có muốn găm chiếc đinh đó vào tim Khương Tư Ý không? Có muốn người mình yêu nhất phải chịu đựng tiếng thét kinh hoàng ấy trong một ngày nào đó không?
Lâm Gai không nỡ.
Không nỡ để đôi mắt hay cười của Khương Tư Ý, lại nhuốm màu ưu phiền.
Nhưng cô yêu em bao nhiêu, yêu em bao lâu… cô thực sự muốn em biết.
Giờ đây, phải nói ra.
Lâm Gai: "Từ… lúc còn rất nhỏ."
Khương Tư Ý hoảng hốt.
"Lúc còn rất nhỏ ạ?"
"Ừm. Hồi nhỏ hai đứa đã gặp nhau rồi, em còn nhớ không? Khi bà ngoại hai nhà còn sống. Ở trên hòn đảo mùa đông ấm áp, có nhiều côn trùng — mà em sợ nhất là côn trùng. Nhưng nơi đó rất đẹp, cát trắng trên bãi biển mịn như bột."
Ánh mắt Khương Tư Ý lay động.
Cô áy náy: "Em không nhớ rõ lắm."
Ấn tượng đầu tiên của cô về Lâm Gai là lần chị về nước, hai người vô tình gặp nhau ở trường.
Cô không nhớ chuyện ở hòn đảo.
Lâm Gai gật đầu.
Vậy là thật sự không nhớ chuyện đính hôn rồi.
"Rất bình thường. Lúc đó em còn nhỏ, nhớ làm gì được."
"Nhỏ ạ? Nhỏ cỡ nào?"
"Ba tuổi."
Mới ba tuổi, thì đương nhiên không nhớ gì.
Cô thấy tiếc nuối.
Hóa ra họ đã từng gặp nhau từ nhỏ, đã có duyên phận, thế mà lại không thể in sâu vào ký ức.
Khương Tư Ý tò mò hỏi: "Lúc ba tuổi, em trông như thế nào ạ?"
Mẹ mất quá lâu, chị gái nói cô hồi nhỏ ngoan, hay cười, không quấy phá. Khương Tư Ý từng xem ảnh mình khi lớn hơn, nhưng với bản thân năm ba tuổi thì khá xa lạ.
Cô muốn biết, trong mắt Lâm Gai, cô lúc ấy trông ra sao.
Câu chuyện cũ giờ mới đến lượt phát huy.
Mắt Lâm Gai sáng lên: "Em thích đi theo chị chơi, chơi mệt thì đòi chị bế. Em hay khóc, chị không bế là khóc liền."
Khương Tư Ý: ... Xấu hổ quá.
"Làm gì có chuyện đó ạ?"
"Có chứ."
"..."
"Lúc ngủ còn nắm áo chị. À, bây giờ vẫn y chang vậy."
Lời nói của Lâm Gai khiến cô nhớ lại lần đầu hai người hôn nhau, và cái áo bị cô làm cho tả tơi.
Ngay lúc này, cô đang vô thức nắm chặt vạt áo của Lâm Gai.
Khương Tư Ý: ...
Vội buông tay ra.
Nhưng Lâm Gai đã nắm lấy cổ tay cô, kéo lại, bắt cô tiếp tục nắm.
Tai cô bị hơi ấm của chị làm ngứa ngáy.
"Vậy sau đó, chị đi du học, rồi chị về nước..." Tay kia của Khương Tư Ý cũng chống lên mặt bàn, nằm giữa hai tay Lâm Gai — tư thế chị đang bao vây cô. Khi nói những lời ngại ngùng, đầu ngón tay cô vô thức gãi nhẹ mép bàn, "... chị vẫn thích em ạ?"
Lâm Gai chợt khựng lại một chút, rồi nghĩ đến vẻ đáng yêu của Khương Tư Ý hồi cấp hai, ánh mắt bỗng nhuốm ý cười.
"Ừm, rất thích."
Chị thẳng thắn quá khiến Khương Tư Ý nóng bừng người.
Vậy là chị yêu thầm em từ nhỏ à? Trong khi ngày xưa cô sợ chị chết khiếp, lúc nào cũng vòng đường khác để tránh. Sau này, còn đính hôn với người khác.
Chị… có đau lòng lắm không?
Cảm giác áy náy như sóng thủy triều, dội vào tim, đau xót rồi lan toả khắp lồng ngực.
Khương Tư Ý nhẹ nhàng móc ngón tay của Lâm Gai đang đè trên mặt bàn, nhấc lên, lắc lắc, rồi kéo chị về phía mình. Khoảng cách vốn gần, dưới sự chủ động của cô, lập tức biến mất.
Người chị gái luôn lạnh lùng, xa cách với người khác, vậy mà bị cô kéo đến sát trước mặt một cách nhẹ nhàng.
Đầu ngón tay chạm nhau, ma sát nhẹ, ửng hồng vì ngại ngùng.
Ánh đèn từ tủ gương phía sau chiếu ra, viền quanh người Khương Tư Ý một vòng sáng vàng mềm mại. Nét đẹp tĩnh lặng, trong trẻo và dịu dàng, tựa như đóa sen thanh khiết mọc từ bùn lầy — quý giá, không thể vấy bẩn.
Ngón út móc chặt hơn. Như đang ngoéo tay, như lặp lại lời thề họ thuộc về nhau.
Ánh mắt Khương Tư Ý dừng lại trên môi Lâm Gai. Hai người chênh lệch mười centimet chiều cao, nếu chủ động hôn, phải tính toán khoảng cách.
Nhưng có lẽ cô không nhận ra, ánh mắt mình đang nhìn đôi môi chị trần trụi đến mức nào.
Đang do dự có nên nhón chân hôn không, thì eo đã bị chị ôm lấy. Hai cơ thể dán sát vào nhau. Chị nâng cằm cô, hôn lên môi — chính xác, chiếm lấy dễ dàng như trở bàn tay.
Càng thanh tao, khó vấy bẩn, lại càng khiến người ta muốn để lại dấu vết của riêng mình.
Khẽ rên trong cổ họng, nhưng lập tức bị môi và lưỡi đang chiếm hữu chặn lại, biến thành tiếng thở dồn dập.
Lưỡi bị động, hôn đến chênh vênh, đành để mặc cho bị quấn quýt. Quấn quýt đến mức thân thể nóng lên, mùi hương của Lâm Gai ngập tràn cơ thể. Vệt đỏ lan từ gáy, cô muốn nhiều hơn nữa.
Lưỡi mềm thử dò dẫm, môi học theo Lâm Gai. Dẫu chưa thuần thục, nhưng không kìm được — cô muốn hôn chị.
Muốn nói cho chị biết: em cũng thích chị.
Cảm nhận được nụ hôn vụng về nhưng rung động của Khương Tư Ý, sự chủ động non nớt của em khiến Lâm Gai mê loạn, choáng ngợp.
Nụ hôn càng sâu, đến mức khi Khương Tư Ý chủ động quá mạnh, cổ cô ngửa ra sau. Tiếng rên nhẹ nhàng chuyển thành hơi thở nặng nề vì đắm đuối. Run rẩy từ eo tới cổ.
Trước khi cổ ngửa đến mỏi, Khương Tư Ý được Lâm Gai đỡ lấy, bế lên.
Cô choáng váng ngồi trên bồn rửa mặt, khoảng cách chiều cao được rút ngắn. Góc độ tự nhiên, hoàn hảo cho một nụ hôn nồng cháy.
Lâm Gai luôn mãnh liệt, triền miên — những nụ hôn cuồng nhiệt trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lạnh lùng.
Tay ghì chặt eo, bàn tay đè lên gáy. Chị gái hôn cô như con rắn, như dây leo — siết chặt, chiếm hữu.
Da thịt hơi đau, váy ngủ xộc xệch. Tư thế và dáng vẻ lúc này chắc chắn không đẹp. Nhưng Khương Tư Ý lại cực kỳ thích cảm giác bị chiếm hữu.
Nụ hôn lan từ môi xuống cằm xinh xắn, rồi đến cần cổ thon thả không tì vết. Lâm Gai vùi đầu, nâng vùng da trắng mềm thơm, ngọt ngào. Vùng tuyết trắng chưa ai chạm tới, chỉ lưu lại một vệt đỏ duy nhất — của riêng Lâm Gai.
Từng nụ hôn nhuộm đóa hoa trắng tinh khiết thành hồng phai. Đóa ngọc lan trắng sau mưa, bám chặt lấy con rắn đang quấn quanh mình.
Khi được bế lên giường, cô mới nhận ra đôi chân mình đã run rẩy và vô thức quấn chặt lấy chị. Bàn tay nóng của chị nắm lấy khoen chân cô. Cảm giác những ngón tay thon dài nâng đỡ chân mình, khiến cô nhớ lại giấc mơ ướt át đầu tiên về Lâm Gai.
Giấc mơ hoang đường ấy, giờ đây, đang diễn ra từng centimet một.
Ý thức trôi nổi, cô rên khẽ như mèo con, chưa kịp trêu đã nỉ non van xin.
Lâm Gai đồng ý, rồi phủ lên người Khương Tư Ý.
Tấm lưng mềm của Khương Tư Ý căng lên từng đợt.
"...Ơ? Khoan đã, chị hứa với em rồi mà? Mới ban nãy."
"Ừm, chị sẽ không động vào người chị nữa." Lâm Gai nói, nhưng người vẫn đè lên. Còn thứ đáng lẽ phải dừng lại, lại càng lún sâu hơn, day dưa không dứt.
"Không sao đâu, ngoan nào, Tư Ý." Lâm Gai hôn lên vành tai mềm nóng gần như bỏng, an ủi cơn run rẩy đang mất kiểm soát.
Đôi mắt Khương Tư Ý mờ nước, giọt lệ tràn mi, thấm ướt chiếc nhẫn cưới mà Lâm Gai chưa tháo.
Người Khương Tư Ý mềm nhũn, ướt át, nhìn mà ngại.
Cuối cùng không nỡ cào cấu, đầu ngón tay chỉ để lại những vệt hằn đỏ trên lưng Lâm Gai.
Và lại là chuyện chưa từng nghĩ tới.
Sao lại bị hành đến mức này?
Khương Tư Ý mơ màng: sao chị khoẻ thế?
Lâm Gai... Tiểu Hữu... hình như biết quá nhiều trò kinh khủng.
Mệt đến mất sức, được Lâm Gai cho uống nước, cô uống tham lam, rồi thiếp đi trong cơn mê.
Ngủ đến nửa đêm, bỗng cô bị một cảm xúc nào đó kéo tỉnh.
Thì ra là vậy.
Khương Tư Ý mở mắt, nhìn lên trần nhà nhuốm ánh đèn đêm.
Thì ra hồi xưa cô luôn cảm thấy một nỗi cô đơn vô hình bám lấy Lâm Gai.
Lúc chị thích cô, cô lại né chị như né tà.
Chính cô là thủ phạm của nỗi cô đơn ấy.
Sống mũi cay cay, Khương Tư Ý xoay người, ôm chặt lấy người bên cạnh.
Cơ thể Lâm Gai cảm nhận được cái ôm, chị không tỉnh, nhưng khóe môi khẽ cong lên. Tay chị giơ lên, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Chị không bao giờ để một cái ôm nào trở nên vô nghĩa.