Vượt Rào - Ninh Viễn
Chương 93: Câu Chuyện Giả Định - Thời Thơ Ấu (6)
Vượt Rào - Ninh Viễn thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gần kề kỳ thi đại học.
Học sinh cuối cấp ngày nào cũng tụ tập trước bảng vàng danh dự, vái lạy ảnh các thủ khoa đời trước để xin may mắn, cầu mong thi cử hanh thông.
Ảnh của Lâm Gai – thủ khoa toàn tỉnh – luôn là nơi đông đúc nhất. Dòng người nối dài không ngớt, vô số sĩ tử cúi đầu vái trước tấm ảnh thẻ lạnh lùng, với gương mặt nghiêm nghị, môi mím chặt.
Khương Tư Ý cũng vái, nhưng… vái ở nhà.
Lâm Gai bay về thành phố J, ở bên cạnh Khương Tư Ý trong những ngày quan trọng nhất đời.
Vừa đặt chân đến, Khương Tư Ý đã lôi chị vào phòng, bắt chị đứng nghiêm trước bàn học.
Lâm Gai khoanh tay, hỏi: "Làm gì vậy?"
Khương Tư Ý gỡ tay chị ra, ép hai tay xuôi theo thân người, rồi còn nâng cằm chị lên cho ngẩng đầu.
Lâm Gai: ?
Khương Tư Ý nhíu mày: "Chị học sinh giỏi, bỏ cái vẻ nghiêm nghị như bố đời đi được không? Em sợ vái không linh."
Vái một học sinh giỏi mà còn phải xét cả tư thế đứng. Lâm Gai nhếch mép: "Hay để chị tạo dáng Quan Âm cầm bình tịnh thủy cho trọn bộ?"
Khương Tư Ý: "Thôi đi, khác hệ tâm linh rồi."
Lâm Gai: ...
Mặt mày nghiêm nghị, miệng thì lẩm bẩm bất mãn, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn để Khương Tư Ý sắp đặt. Lâm Gai đứng nghiêm trang trước bàn học, nhìn em chắp tay vái lia lịa trước mặt mình.
Vái xong, cô chụp lại ảnh chị, dùng Photoshop thêm vầng hào quang ánh sáng phía sau lưng, rồi thay luôn hình nền điện thoại – từ bức ảnh hai người trượt tuyết thành tấm ảnh mới này.
Lâm Gai nhìn vầng hào quang quái dị, hỏi: "Thế này là cùng hệ rồi hả?"
Khương Tư Ý tự tin: "Chị không hiểu đâu, tâm thành thì ắt linh nghiệm."
Tay cô đang mải chỉnh ảnh, bỗng dưng mặt bị hai bàn tay Lâm Gai kẹp chặt, nâng lên.
Môi Khương Tư Ý vô thức chu ra.
"Ưm ưm?"
Có chuyện gì nữa đây?
Chị gái học giỏi lộ nguyên hình hung thần ác sát: "Có thời gian mê tín dị đoan, sao không đi làm thêm vài bài tập cho xong?"
Khương Tư Ý vùng vẫy: "Méo hết cả mặt em rồi!"
Lâm Gai: "Không méo thì chị véo làm gì."
Một người giãy giụa cho có lệ, một người nắm cho có nắm.
"Cô vợ chưa cưới" bé nhỏ giãy giụa bất lực, trông đáng yêu đến mức chết lặng. Lâm Gai đang cười, bỗng nhiên nhận ra khoảng cách giữa hai người quá gần.
Gần đến mức hơi thở quấn lấy nhau, gần đến mức có thể đếm từng sợi lông tơ trên má Khương Tư Ý.
Dù học ở hai thành phố khác nhau, ngày nào cũng gửi ảnh, gọi video, mỗi kỳ nghỉ đều gặp nhau, nhưng con gái tuổi dậy thì thay đổi từng ngày. Em bé đã lớn lên tự lúc nào, nét ngây thơ vẫn còn đó, nhưng ngũ quan đã bắt đầu hiện rõ vẻ trưởng thành.
Hai người từng vô số lần gần gũi thế này, thậm chí còn gần hơn.
Nhưng chưa bao giờ Lâm Gai cảm thấy, đây là một tư thế… có thể hôn.
Ục… ục… ục…
Tiếng nuốt nước bọt vang lên rõ mồn một, giống hệt lúc xem bộ "phim kinh dị" năm xưa. Chỉ khác là, lần này người nuốt nước bọt là Lâm Gai, chứ không phải Khương Tư Ý.
Không khí dần đặc quánh. Tâm trí Khương Tư Ý từ từ chìm vào đôi mắt sâu thẳm của chị.
Bỗng, tiếng mở cửa từ dưới nhà vọng lên mơ hồ: "Tiểu Hữu về rồi hả con?"
Lý trí đột ngột trở lại. Lâm Gai cũng không hiểu sao mình lại buột miệng nói đại một câu đùa vui, nhân cơ hội kéo giãn khoảng cách ra.
Trước kỳ thi, tuyệt đối không được làm gì ảnh hưởng đến em.
Lâm Gai trấn tĩnh lại, búng trán Khương Tư Ý: "Chị về đây không phải để làm bia ngắm. Loại bài nào chưa chắc, em cứ hỏi chị."
Khương Tư Ý ngoan ngoãn gật đầu. Một cảm giác kỳ lạ, không tên, dâng lên trong lòng, tai nóng bừng.
Trong tim nhen nhóm một xúc cảm lạ lẫm.
Cô hình như hơi sợ khi ở một mình với Lâm Gai. Nhưng ngoài nỗi sợ ấy, phần nhiều hơn lại là mong chờ – mong được ở riêng với chị, và còn mong chờ hơn cả là cảm giác bị chiếm hữu khi ánh mắt chị nhìn sâu vào mình.
Cô tạm gác lại những suy nghĩ mâu thuẫn. Kỳ thi đã cận kề, không thể phân tâm.
Cô không thể phụ lòng gia đình, và phải bám thật chắc lấy tương lai của mình – cùng với Lâm Gai.
.
Tháng Bảy, nắng như thiêu như đốt.
Ngày nhận giấy báo trúng tuyển, Khương Tư Ý và chị gái Khương Tư Linh vừa về đến nhà đã hò hét vang trời, chạy từ tầng trên xuống tầng dưới. Hét quá đà, cả hai sặc đến ho sặc sụa, bò ra lan can tầng hai thở dốc.
Đào Tự đứng dưới lầu, nhìn hai con gái vừa mừng vừa bất lực: "Đừng chạy nữa, ngã bây giờ thì sao?"
Khương Tư Ý nhanh nhảu: "Mẹ ơi, mẹ chỉ con mua vé máy bay được không?"
Đào Tự nhắm mắt cũng đoán được con gái định làm gì.
"Tính đi tìm chị Tiểu Hữu à? Muốn đi khi nào?"
Khương Tư Ý: "Hôm nay luôn!"
"Hôm nay đã qua nửa ngày rồi, làm sao kịp? Mai đi nhé?"
Thôi được, mai vậy.
Sau khi ở lại thành phố J để đồng hành cùng Khương Tư Ý thi xong, Lâm Gai đã trở về thành phố N. Chị vừa học cao học, vừa khởi nghiệp, mấy ngày về coi thi đã phải ứng trước kỳ nghỉ của cả vài tháng sau. Dạo này chị bận tối mắt, tin nhắn gửi cho Khương Tư Ý cũng thưa dần.
Cuộc gọi video mỗi tối trước khi ngủ thì chưa bao giờ thiếu, nhưng nói chưa được mấy câu là chị đã gật gà gật gù vì mệt.
Chị đang trong giai đoạn vất vả, Khương Tư Ý hiểu rõ, nên cô càng muốn đến bên chị, san sẻ dù chỉ một chút.
Sáng hôm sau.
Đào Tự và Khương Tư Linh ra sân bay thành phố J tiễn Khương Tư Ý.
Đào Tự dặn: "Đừng làm phiền chị Tiểu Hữu quá, giờ này chị con đang bận tới mức ăn còn không có thời gian."
Khương Tư Ý: "Con thi xong rồi, giờ là người lớn chính hiệu, không cần chị chăm nữa, con đi chăm chị ấy mà."
Lâm Tuyết Bạc đứng cạnh, chen vào: "Chị mà bảo Tư Ý đừng làm phiền Tiểu Hữu, Tiểu Hữu lại không chịu đâu. Yên tâm đi, Tiểu Hữu dậy từ sáng sớm, giờ đang trên đường ra sân bay rồi."
Chào tạm biệt mọi người, Khương Tư Ý nhanh chóng khuất bóng sau cổng an ninh.
Nhìn bóng lưng con gái út dần khuất hẳn, Đào Tự thở dài, lòng bâng khuâng: "Năm đó Tư Linh đi nước ngoài, tôi đã không nỡ. Giờ đến lượt Tư Ý cũng đi học tỉnh khác. Trong ký ức tôi, chúng nó vẫn là mấy đứa trẻ nhỏ xíu, đi còn chưa vững ngoài đảo… Chớp mắt một cái, đã rời vòng tay mẹ, bay đi xa."
Lời Đào Tự khiến Lâm Tuyết Bạc cũng thấy cay cay nơi sống mũi: "Nhanh thật, bọn trẻ đã lớn hết cả rồi."
Hai bà mẹ đang xúc động, Khương Tư Linh đứng bên cạnh nhấp ngụm cà phê, châm chọc: "Hai Thái Hậu về chưa? Không về là lát nữa mưa to đó."
Hai bà mẹ: ...
Chuyến bay chở Khương Tư Ý hối hả từ J sang N. Cô vừa bước ra khỏi cửa, đã thấy ngay Lâm Gai lẫn trong đám đông.
Lên đại học, trừ những lúc làm việc thấy vướng víu, Lâm Gai hiếm khi buộc tóc đuôi ngựa. Phong cách ăn mặc cũng trưởng thành hơn, thỉnh thoảng còn trang điểm nhẹ.
Hôm nay, Lâm Gai mặc sơ mi trắng dáng suông, cổ bẻ, thắt một chiếc dây nịt da mỏng ngang eo, trông vừa thanh lịch lại quyến rũ, lại còn đi giày cao gót, đôi chân dài miên man. Tóc đen dài uốn sóng bồng bềnh, đeo kính râm. Chị đứng đầu hàng, trông như đại ca khó đụng trong đám người.
Khương Tư Ý nhận ra chị, nhưng sững người. Người quen thuộc nhất bỗng xuất hiện với hình ảnh xa lạ, ở một nơi xa lạ – cảm giác thật kỳ diệu. Tim cô đập hụt mất vài nhịp.
Gần như ngay lúc Khương Tư Ý thấy chị, chị cũng đã thấy em.
Lâm Gai tháo kính râm, gương mặt lạnh lùng bỗng dịu lại bởi nụ cười ấm áp. Chị bước nhanh tới, đón lấy vali từ tay Khương Tư Ý một cách tự nhiên.
Khương Tư Ý ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc – mùi đàn hương trắng thoang thoảng. Đúng là mùi lần trước chị về nhà.
Từ khi lên đại học, Lâm Gai thay nước hoa liên tục. Thử đủ loại, từ bình dân đến hàng hiếm, nhưng chẳng hiểu sao cứ đổi hoài. Mãi đến năm ngoái, khi thử mùi đàn hương, rồi nằm dài trên giường Khương Tư Ý đọc sách trong kỳ nghỉ, Khương Tư Ý – đang cắm đầu làm đề bên cạnh – vô tình thốt lên: "Ơ, mùi này thơm nhỉ."
Lâm Gai: "Thế à? Cũng tạm."
Khương Tư Ý rướn người tới, hít hà sau tai chị: "Thơm thật. Mùi này hợp với chị hơn hẳn mấy mùi trước."
Từ đó, Lâm Gai dùng chết một chai, không đổi nữa. Và cũng từ hôm đó, chị mới biết tai mình là điểm nhạy cảm.
Hôm nay, Lâm Gai dùng đúng mùi hương Khương Tư Ý thích. Thơm quá. Khương Tư Ý mê mẩn mùi hương của chị. Nỗi nhớ thương được thỏa mãn, bung toé thành hạnh phúc ngọt ngào. Từ lúc nhìn thấy Lâm Gai, khóe miệng cô không ngừng nở nụ cười. Cô khoác tay chị cực kỳ tự nhiên, dính chặt lấy Lâm Gai như thể chẳng thể rời.
Lâm Gai liếc xuống nơi hai người dính nhau. Cánh tay cảm nhận được thứ gì đó mềm mại lạ lùng… Bé này, miệng thì oang oang tự xưng người lớn, mà vẫn vô tư như trẻ con.
Nhưng không thể đẩy em ra. Đẩy ra thì gượng gạo, mà không nỡ.
Lâm Gai hỏi: "Mệt không?"
Khương Tư Ý lắc đầu: "Chỉ hai tiếng bay, không mệt đâu ạ."
Lâm Gai liếc em từ đầu đến chân: "Hình như cao thêm rồi hả?"
Khương Tư Ý ưỡn ngực, tự hào: "Đã bảo em mét sáu lăm rồi, chị không tin! Vài năm nữa là em cao hơn chị!"
Tiếc là, sự tự tin ngút trời của Khương Tư Ý chẳng bao giờ thành hiện thực. Chiều cao cô chốt lại ở đó, mãi mãi lùn hơn Lâm Gai đúng mười centimet.
Suốt dọc đường ra bãi xe, hai người nói toàn chuyện vớ vẩn mà cười như điên. Khương Tư Ý đến được thành phố N, cả hai cùng vui, và trong lòng đều hiểu vì sao.
Lâm Gai thi đỗ đại học ở N trước, định học thạc sĩ và khởi nghiệp tại đây. N còn có một trường đại học khác – ngôi trường hàng đầu về ngành mà Khương Tư Ý muốn học. Hai mục tiêu lớn nhất đời cô đều nằm ở thành phố N.
Nếu không thi đỗ, hai người sẽ lại yêu xa. Trước kỳ thi, áp lực của Khương Tư Ý khủng khiếp. May mắn là cô đã cố gắng hết mình – và thi đỗ.
Gánh nặng thi cử được trút bỏ, khoảng cách địa lý cũng không còn. Từ nay về sau, muốn gặp là gặp. Tương lai mơ ước đã nằm trong tay, hai người chỉ cần đùa giỡn vài câu ngớ ngẩn rồi cười tiếp.
Khi Lâm Gai đang cài định vị, Khương Tư Ý ghé đầu qua nhìn: "Ủa?"
"Sao lại về nhà chị?"
Lâm Gai đã mua nhà riêng ở N, tiện lợi và thoải mái.
Lâm Gai hỏi lại: "Không về nhà chị, em định ở đâu?"
"Khách sạn ạ…"
Lâm Gai liếc em bằng ánh mắt như nói: "Có nhà không ở, đi ở khách sạn?"
Khương Tư Ý: "...Thì em sợ làm phiền chị…"
Lâm Gai: "Phiền gì chứ? Một thân một mình ở khách sạn, chị yên tâm được sao?"
Khương Tư Ý gân cổ: "Em sắp là sinh viên đại học rồi, đâu còn là trẻ con!"
Trong mắt Lâm Gai, Khương Tư Ý vẫn là cô bé hay khóc nhè, phải dỗ cả buổi mới nín. Chẳng liên quan gì đến hai chữ "sinh viên đại học". Dù biết em đã lớn, nhưng khi đối mặt với thực tại "Khương Tư Ý là sinh viên đại học", cô vẫn thấy hơi choáng.
Nói mới nhớ, lúc này Lâm Gai mới để ý hôm nay Khương Tư Ý mặc váy, trông hơi ra dáng người lớn. Son môi cũng có màu – hồng anh đào nhạt, nhẹ đến mức không để ý thì không thấy. Nhưng một khi đã nhìn thấy, mắt sẽ không thể dời đi.
Đôi môi căng mọng lọt vào tầm mắt, rồi lọt luôn vào tim. Nhìn vừa mềm vừa thơm, chắc chắn ăn rất ngon.
Lâm Gai hơi mất tự nhiên, quay mặt đi:
"Chị dọn sẵn phòng cho em rồi."
Khương Tư Ý thật lòng muốn ở nhà Lâm Gai cho đến ngày khai giảng, chỉ là ngoài miệng còn làm bộ chần chừ chút đỉnh. Vì đây là không gian riêng của Lâm Gai. Không phải nhà họ Lâm, mà là nhà của chính Lâm Gai.
Là người lớn, lần đầu tiên bước vào nhà vợ sắp cưới, vào lãnh địa riêng của chị, cô không khỏi hồi hộp. Khương Tư Ý lén lút móc hai ngón trỏ vào nhau.
"Ơ, thế thì… đành phải miễn cưỡng ở nhà chị vậy."
Lâm Gai véo nhẹ gáy em. Trong tiếng em la oai oái, cô khởi động xe, hòa vào dòng xe cộ đã lên đèn.
Chở vợ chưa cưới về nhà.