122. Lời Tự Tình Xót Xa

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Suốt tuần qua, chúng tôi ai nấy đều bận rộn chuẩn bị cho buổi triển lãm, cuối cùng cũng được ấn định ngày tổ chức sau nhiều lần trì hoãn. Hôm nay là ngày tất cả các khoa, các chuyên ngành đồng loạt mở cửa, trưng bày các tác phẩm học thuật, bán quà lưu niệm, tổ chức các trò chơi và cả những buổi biểu diễn âm nhạc từ nghệ sĩ lẫn chính sinh viên trong trường. Đối tượng khách tham quan là các em học sinh cấp ba cùng bạn bè từ các trường khác. Không khí sự kiện năm nay vẫn sôi động như mọi năm.
Khoa Mỹ thuật của chúng tôi, ngoài những hoạt động vui nhộn và độc đáo thu hút mọi người tham gia, còn có tiếng Green – MC của sự kiện – oang oang qua mic từ sáng sớm để kêu gọi khách ghé thăm khu vực của khoa.
Toey và Din vinh dự được nhóm chuyên ngành thiết kế thời trang chọn làm người mẫu, trình diễn những bộ trang phục tự tay chúng thiết kế. Hai đứa nó nhận được rất nhiều tiếng hò reo từ sáng sớm, không hề thua kém ban nhạc FUNFUN của Q. Thậm chí, tiếng hò hét còn xen lẫn tiếng cười vang khi Green bất ngờ xuất hiện trên sân khấu lúc Q đang hát.
Còn tôi, Jo và Neung thì nhận trách nhiệm bán đồ thủ công, cụ thể là những chiếc áo handmade do chính chúng tôi tự tay thiết kế. Bán được một lúc, Neung bắt đầu tỏ thái độ lơ là. Nó không còn để tâm đến việc bán áo nữa mà dồn hết sự chú ý vào Pan, người yêu nó. Pan đã đến đây tham quan và ghé gian hàng tìm Neung từ lúc nào không hay.
Hôm nay tôi mới biết Pan và Tokyo là bạn. Thế nên, cảnh tượng hiện giờ ở gian hàng là Pan ngồi cười duyên để thu hút khách mua hàng, còn Tokyo thì ngồi mắt to tròn bên cạnh tôi, không rời nửa bước. Thế nhưng, chiêu thức bán hàng này có vẻ không hiệu quả lắm. Người đến mua thì ít, mà người đi qua lại ngắm nhìn Tokyo và Pan thì nhiều, nhiều đến mức Neung phải đuổi người yêu về. Neung và Pan giờ đây yêu nhau thoải mái công khai, bởi vì gia đình hai đứa đã chấp nhận mối quan hệ này. Tôi mừng cho chúng, nhưng cũng không ngăn được suy nghĩ so sánh với chuyện của mình, rồi lại thấy đau lòng.
Tôi khẽ thở dài, đồng thời mỉm cười tự an ủi bản thân. Tôi cố gắng khiến bản thân bận rộn, cố gắng ở bên bạn bè thật nhiều, với hy vọng điều đó sẽ giúp tôi không bị phân tâm bởi những chuyện không vui. Nhưng đó cũng chỉ là phương pháp tạm thời, vì mỗi khi ở một mình, tâm trí tôi lại chỉ nghĩ về Phum.
“Tokyo ngồi với anh từ chiều đến giờ có thấy chán không? Em đi dạo qua mấy khoa khác cũng được đó.” Tôi nói với Tokyo khi cậu nhóc đang cắm cúi vẽ áo. Cậu bé quay sang cười tít mắt rồi lắc đầu.
“Không chán đâu P’Peem, em thấy vui lắm. Với lại, Pan ngồi đây rồi, em mà đi chơi chỗ khác thì không có ai đi cùng.”
“Thế mà anh tưởng em muốn đi xem khu gian hàng của mấy anh luật sư chứ, hehe.”
“P’Peem này.” Dù Tokyo cúi đầu, tôi vẫn thấy vệt đỏ kéo dài từ má xuống cổ cậu nhóc. Rồi một âm thanh nhỏ nhẹ rót vào tai tôi: “Em đến gian khoa Luật trước cả khi đến chỗ anh cơ, P’Beer đến đón em đó.”
“Úi chà, đã bắt sóng rồi cơ à cậu chủ? Để tí anh tra khảo Beer xem nó đã làm gì em anh rồi.” Tôi càng trêu, Tokyo càng xấu hổ, đầu cậu bé cúi gằm sát xuống bảng màu vẽ. Tôi sợ em nó gặp nguy hiểm nên thôi không trêu nữa. Tôi nên đi hỏi anh bạn quý tộc của tôi xem nó muốn chăm trẻ thật hay chỉ trêu đùa.
Trời càng về tối, người đến càng đông. Chai, Pong và Q – những người chịu trách nhiệm tổ chức trò chơi – cũng đến giúp chúng tôi bán hàng. Chúng vừa hát, vừa gào, vừa nhảy mấy điệu chẳng giống ai để kéo khách. Không có ai ghé mua, chúng tôi lại tự cười với nhau như mấy đứa dở hơi. Trêu nhau chán, chúng còn trêu sang cả Tokyo – em trai tôi, khiến cậu nhóc ngượng đỏ chín mặt, chỉ biết cúi đầu.
Tokyo ngồi lại với chúng tôi đến gần tám giờ thì phải về. Đằng nào Neung cũng phải đưa người yêu về nhà, nên tôi nhờ nó đưa Tokyo về luôn. Tôi ở lại cùng đám bạn dọn hàng, hôm nay bán thế này thôi, mai lại bán tiếp.
Dọn dẹp, cất đồ xong xuôi, cộng thêm chút thời gian tổng kết cuối ngày, đã gần mười giờ. Giờ này không biết buổi diễn ca nhạc đã kết thúc chưa.
Hôm nay, tôi có chủ đích đi xem Phum biểu diễn. Nghĩ đến cũng thấy thật nực cười. Mới hôm nào tôi còn đi xem cậu ấy tập nhạc, từng không muốn, từng chống đối đến mức cậu ấy phải dùng biện pháp mạnh lôi tôi đi đủ mọi lần. Vậy mà hôm nay, dù tôi rất muốn đứng thật gần, đứng động viên cậu ấy, nhưng tất cả những gì tôi có thể làm được chỉ là đứng ngắm Phum từ đằng xa, bởi mối quan hệ giữa tôi và Phum đã ở một trạng thái khác rồi.
Tôi, Q, Toey và Matt đến khu vực tổ chức ca nhạc vừa kịp lúc, vì vẫn còn vài nhóm đang biểu diễn. Tiếng nhạc sôi động chào đón chúng tôi ngay từ khi bước xuống xe. Nhóm đang biểu diễn là các nghệ sĩ indie rất hot trong nước. Toey cứ bật nhảy liên tục vì muốn nhìn cho rõ.
“P’Q đi nhanh lên nào, Toey còn muốn quẩy nữa!”
“Ờ ờ, đi nhanh hơn nữa chắc tao vào đội tuyển chạy quốc gia được rồi.” Tay phải Toey kéo Q, tay trái nó kéo Matt, không quên gửi ánh mắt giục tôi đi nhanh lên. Khi vào đến bên trong khu vực biểu diễn, chúng tôi mới thấy người đến xem khá đông. Nếu muốn đứng ở khu vực phía trước như Toey mong muốn, chắc chắn là không ổn. Đứng ở đây thôi mà còn phải hét vào tai nhau mới nghe được.
“Chó Toey, bỏ tao ra, tao không điiiiii!” Matt kêu ca nhưng không cưỡng lại được sức trâu của Toey. Những người đứng nghe nhạc xung quanh quay lại nhìn nhóm chúng tôi.
“Tao là bạn mày đó Matt, mày không yêu tao à?” Ha, cứ lần nào muốn Matt chiều theo ý mình là Toey lại hỏi như vậy.
“Đệch, liên quan quái gì ở đây! Mày đi với P’Q đi.”
“Đi nào P’Q, mình chen lên trước đi, đi nào!” Toey vừa quay sang ôm tay người yêu, thì Matt đã chạy lại nấp sau lưng tôi.
“Đứng đây xem thôi, cũng thấy được sân khấu mà.”
“Không chịu đâu, đứng đây không ‘nhiệt’ chút nào! Anh nhìn xem, đằng trước quẩy sung chưa kìa!”
“Đằng trước nóng lắm, mọi người chen chúc kìa. Nếu mày muốn đi thì đi một mình.”
Mỗi ngày anh vẫn đi qua, nơi chúng ta từng gặp nhau khi trước
Vẫn nhớ đi nhớ lại từng câu chuyện như thể có ai đó làm phép quay ngược thời gian
Nhưng tất cả chỉ có thể dội về trong suy nghĩ
Cuộc sống này chắc chẳng thể gặp lại nhau lần nữa
Tiếng nhạc chuông vang lên bên tai làm gián đoạn âm thanh cãi cọ của Q và Toey. Tôi cầm điện thoại lên xem ai gọi, và nhìn thấy tên Mick. Toey đã lựa chọn kéo Matt 'xấu số' xuyên qua đám đông, mất hút trong tầm mắt. Đương nhiên, tiếng Q chửi với theo sau lưng.
“Ờ Mick, có chuyện gì thế mày?” Tôi che miệng và hét vào điện thoại, vì tiếng nhạc đùng đùng vang lên không ngớt.
(Peemmmmmm, mày đang ở đâu thế? Nhóm Phum chuẩn bị lên diễn rồi đấy, mày có đến xem không?) Mick cũng hét lên để cạnh tranh với tiếng nhạc lúc này, nhạc to đến mức tôi suýt không nghe được cậu ta nói gì.
“Ờ, tao đang ở khoa mày rồi, mà mày ở đâu thế?”
(Sau sân khấu. Mày đến rồi à? Để tao ra đón.)
“Ờ ờ, tao đang đứng với Q.” Sau khi cúp máy, tôi cúi xuống nhìn hộp sữa gấu trong tay rồi khẽ thở dài một hơi.
“Mày chắc chắn muốn vào xem chứ? Giờ đổi ý vẫn kịp đấy Peem, thấy sao?” Q hỏi, nhưng tôi không hề có ý định thay đổi nên lắc đầu thay cho câu trả lời. Hôm nay nhiều người đến xem thế này chắc Phum hồi hộp lắm. Tôi muốn động viên cậu ấy, muốn để cậu ấy biết rằng tôi vẫn luôn cổ vũ.
“Q, mày có giấy nhớ không, cho tao xin ít.” Q gật đầu rồi lần mò trong ba lô Toey. Cậu ta lục tìm một lúc rồi chìa ra trước mặt tôi tập giấy nhớ màu xanh da trời và một chiếc bút. Tôi viết lên đó mấy dòng rồi dán lên hộp sữa gấu.
“Tập trung biểu diễn nhé, tao lúc nào cũng cổ vũ cho mày… từ Lùn.”
Tôi muốn viết, muốn nói, muốn nhắn nhủ nhiều hơn thế, nhưng tôi chỉ làm được đến đây thôi Phum ạ. Hy vọng cậu sẽ không giận tôi.
“Hú hú, bên này bên này bạn ơi!” Mick chạy toát cả mồ hôi đến chỗ chúng tôi. Cậu ta vẫy vẫy tay chào, dù thực tế đã đến đứng trước mặt chúng tôi rồi.
“Chó Mick, tay mày suýt chọc vào mắt tao đấy!” Q càm ràm Mick, nhưng cậu ta không bận tâm đâu ạ.
“Tao sợ chúng mày không thấy tao, hehe. Ơ mà sao chỉ có hai chúng mày đến thế?”
“Người khác cũng có việc ở khoa mà, ai rảnh như mày đâu.”
“Đệt, thế là hai chúng mày rảnh như tao đúng không? Đi nào, tao dẫn tới trước sân khấu, hôm nay nhiều gái lắm.”
“Thôi, tao xin phép đứng đây… Mick, mày đưa cái này… cho Phum giúp tao nhé.” Mick nhướng mày nhìn hộp sữa, gương mặt ban nãy còn cười hớn hở giờ ỉu xìu.
“Hầy, tao cố tình nói thế để xốc tinh thần mày lên mà. Chốt là không đi vào đúng không?”
“Ừm.”
“Ờ ờ, đứng đây cũng được. Thế tao đi trước nhé, diễn xong gặp lại… Peem, Phum chắc sẽ rất vui nếu biết có mày đến xem.” Cậu ta mỉm cười, cầm lấy hộp sữa từ tay tôi rồi đi về phía sau sân khấu. Q khoác vai đồng thời vỗ lưng tôi nhè nhẹ, tôi chỉ biết gật đầu và cười với cậu ấy.
Hôm nay có rất nhiều ban nhạc rock tham gia biểu diễn, bao gồm cả ban nhạc của sinh viên trong trường và sinh viên từ các trường khác. Ban nhạc của Phum có lẽ sẽ biểu diễn cuối cùng. Q dắt tôi tiến vào giữa đám đông và đứng ở mé bên trái, vì như thế sẽ nhìn Phum được gần hơn. Khoảng cách như thế này là quá tốt rồi. Toey và Matt chắc đang ôm cổ nhau quẩy điên cuồng ở khu vực trước sân khấu.
Sau khi bài hát của nhóm đang trình diễn kết thúc, khắp nơi vang lên tiếng reo hò của người xem. Tôi đã phải bịt tai khi nhóm tiếp theo bước lên sân khấu, đó chính là nhóm của Phum. Tiếng hú hét đến từ khắp nẻo, nhưng khi tôi nhìn thấy người cuối cùng bước lên sân khấu, trong tai tôi bỗng dưng chẳng còn âm thanh gì nữa. Tôi chẳng còn nhận biết được bất cứ thứ gì khi nhìn thấy Phum, nhìn thấy người mà tôi ngày đêm nhung nhớ.
Hôm nay, Phum mặc một chiếc áo đồng phục bình thường cùng chiếc quần jeans màu đen mà cậu ấy thích. Mọi người còn lại trong nhóm thì mặc áo phông, còn Print đeo băng đô.
Đã một tuần kể từ lần gặp nhau trước cửa thư viện, Phum của tôi gầy đi nhiều quá, nhiều đến mức khiến tôi cảm thấy khó thở. Khuôn mặt đẹp trai, anh tú ngày nào giờ lún phún râu. Điều đó có thể khiến Phum trông ngầu hơn, nhưng tôi lại nghĩ rằng nó chứng tỏ cậu ấy không quan tâm đến việc chăm sóc bản thân. Tôi muốn gặp cậu ấy, muốn được tận mắt xem Phum có ổn không, có đau ốm không mà sao giờ lại ra nông nỗi này. Q vỗ nhẹ vai tôi rồi cúi xuống nói thầm:
“Hôm qua tao đến gặp nó mà tao giật mình. Chính vì thế nên tao mới không muốn mày thấy. Phum cũng vừa mới xuất viện thôi.” Dứt lời, tôi ngay lập tức quay sang nhìn Q. Hai chữ "bệnh viện" khiến tôi vô thức cắn môi. Sao lại ra nông nỗi ấy hả Phum? Tôi lại đánh mắt lên nhìn người đang tập trung chỉnh đàn trên sân khấu. Sao chúng ta hứa với nhau sẽ hạnh phúc mà, sao lại đến nỗi vào viện vậy chứ? Bố mẹ nói sẽ chăm sóc Phum, sao lại để Phum thành ra như vậy? Tôi đau lắm, đau đến mức toàn thân rệu rã không còn tí sức lực nào.
“Cậu ấy có bị gì nghiêm trọng không?”
“Thì vẫn bệnh cũ thôi, dạ dày. Nhưng hôm nay có buổi diễn nên cậu ấy phải đến.” Không khỏe thì phải nghỉ ngơi chứ, đánh đàn thì để người khác đánh thay cũng được mà. Nếu cậu không trụ nổi thì phải làm sao, nếu bệnh nghiêm trọng hơn thì phải làm sao hả Phum? Mà Phum thành ra thế này cũng là vì tôi mà nhỉ? Không biết có phải tôi đa nghi hay thực sự Phum đang đánh mắt tìm ai đó trong lúc những người còn lại chỉnh nhạc cụ.
“Aaaaaa, điều mọi người mong chờ cả ngày hôm nay đã tới rồi đây! Ôi Print ơiiiiiiii!”
“Bé Print của chếeeeee!”
“Úi, Phum Phum Phum, sao Phum của chị lại gầy đi thế này? Nhưng không sao, vẫn đẹp trai nhấttt!”
“Nhóm anh Phum ngầu quá!”
“Tao chỉ cần đẹp trai bằng một nửa chú cùng mã thôi có phải tốt không!” Tôi quay sang nhìn một nhóm thanh niên khoảng 20 người, chắc là sinh viên khoa Kỹ Thuật. Nhìn bộ dạng mấy đứa lúc này thì chắc chúng nó đã đứng đây quẩy từ chiều vì áo ướt sũng mồ hôi.
“Alo alo 1234, xin chào mọi người!” Sax lên tiếng chào và nhận được cơn mưa tiếng reo hò từ những sinh viên Kỹ Thuật, chắc là bạn của cậu ta: “Tiếng hò reo của các bạn nữ tớ xin được ghi nhận bằng cả tấm lòng. Còn cái đám lâu nhâu đằng sau kia chúng mày hét cái gì?” Khán giả cười lớn, tôi cũng bật cười khi thấy Phum cười bạn mình.
“Xin chào mọi người, chúng mình là ban nhạc Hia (Here) đây ạ! Xin một tràng âm thanh từ các bạn nữ khoa khác với ạ, nhanh nào!” Lại một đợt hò reo dội lên. Có vẻ Sax rất biết cách lấy lòng khán giả nữ: “Trong lúc chờ chỉnh âm thanh, tớ xin phép được giới thiệu thành viên trong nhóm mà có lẽ các bạn cũng đã biết rồi. Người cầm dùi trống tên là Num, người chơi keyboard là Champ, cái đứa mặt vênh vênh chơi ghi ta kia là Print, và người đảm nhận bass là ngôi sao của khoa tên Phum, đỉnh chưa nào!” Lúc này khắp nơi chỉ có tiếng ồ, tiếng trống đánh hùa theo màn giới thiệu của Sax, Phum cũng gảy vài điệu nhạc hùa theo.
“Ồ cái gì thế ạ, tớ vẫn chưa giới thiệu hết mà, haha. Còn tớ là Saxophone sẽ đảm nhiệm làm ca sĩ chính của nhóm và… rất vui khi không được làm quen với các bạnnn!” Sax quay xuống nháy mắt ra hiệu Num đánh vài hồi trống. Sau đó, tiếng keyboard, ghi ta và tiếng bass đồng thời hòa nhịp. Bài hát đầu tiên của chúng đã khiến mọi người phía dưới nhảy theo không ngừng. Người chơi đàn đã nhiệt, người hát cũng nhiệt, mà người xem càng nhiệt hơn. Print gật đầu theo điệu ghi ta mà tí thì ngã. Càng là lúc Print đi tới solo với Phum, tiếng hét lại càng to.
Sau mỗi bài, chúng lại điều chỉnh âm thanh vì muốn chơi sâu hơn, mạnh hơn. Sau ba bài, Num cởi phăng chiếc áo, Print cởi băng đô. Còn chiếc áo đồng phục của Phum đã thấm ướt mồ hôi, mỗi khi Phum quay người lại sẽ thấy rõ hình xăm con đại bàng ở sau lưng.
Bài đầu tiên chúng chơi là "Rất vui vì không được làm quen”, tiếp đến là bài "Chốn cũ”, bài thứ ba là bài "Suy nghĩ nóng bỏng”. Đến bài này thì Print nhận được cơn mưa tiếng reo hò khi cậu ấy thể hiện phần hát của P’Siriporn. Bài thứ tư là bài "Có được không?” và bài vừa kết thúc ban nãy là bài "Người này”. Tôi đã từng ngồi xem chúng tập nhạc không biết bao nhiêu lần, từng trêu chúng chọn bài hay thế. Và đến tận ngày hôm nay, khi chúng lên sân khấu diễn chính thức, tôi vẫn cảm nhận được cái hay như lúc chúng tập vậy.
“Woohooooo, mọi người đã mệt chưa ạ? Phía sau thấy thế nàooo? Hôm nay ai thất tình thì lên tiếng đi ạ!” Sax đi tới ôm cổ Phum. Cậu ta đùa mọi người thêm vài câu rồi quay mỉm cười với Phum và hét lớn: “Cuộc sống vẫn luôn có ngày mai mọi người ạ!” Sax hôm nay làm tốt lắm, y như ca sĩ chính của một ban nhạc rock thực thụ. Cậu ta rất biết cách khuấy động không khí khán giả.
“Bạn tao đánh hay phết nhờ, nhưng cho nhiều kỹ thuật quá, làm như đang đánh trong pub hay gì, ù hết cả tai!” Q nói vậy chứ tôi thấy cậu ấy gật theo nhịp ghi ta hầu như mọi bài, hay có khi là ngứa tay muốn lên đánh lắm rồi. Tôi thỉnh thoảng cũng lắc lư theo điệu nhạc, nhưng phần lớn là tôi đứng yên. Không phải chúng chơi không hay, chúng chơi rất hay là đằng khác. Chỉ là tôi muốn tập trung ngắm người chơi bass cho thỏa nỗi nhớ mong.
“Mấy bạn nữ đứng trước này cháy quá, nhưng mà mấy bạn phải đổi giới tính đi mới tiếp cận P'Print được!” Sax vừa uống nước vừa trêu mọi người.
“Aaaaaaaa, thật ạ? Em làm thật nha anhhhh!” Nghe cái giọng này chắc chắn không phải gái thật rồi.
“Haha, chuyện đó sau buổi diễn tính sau nhé! Mọi người mệt chưa ạ?” Tất cả mọi người đều đồng thanh hô lên là chưa đâu.
“Nhưng tớ mệt lắm rồi, haha. Mọi người đã nghe giọng hát từ khuôn mặt đẹp trai này mấy bài rồi, tiếp theo đây đổi sang một người không đẹp trai bằng đi ạ. Xin một tràng pháo tay cho P'Phummmm!” Sax đi tới vỗ vai Phum, đoạn chuyển bass sang để cậu ấy chơi.
Phum mới chỉ di chuyển đến vị trí giữa sân khấu thôi mà đã nhận được tiếng reo hò kéo dài đến cả phút. Cậu ấy vẫn là ngôi sao trong lòng các bạn nữ. Tôi chỉ có thể đứng nhìn và mỉm cười từ vị trí này.
“Cảm ơn mọi người đã đến chung vui cùng khoa Kỹ thuật của chúng mình, cảm ơn vì đã ở lại đến tận cuối buổi biểu diễn. Đây sẽ là bài hát cuối cùng của nhóm chúng mình và cũng là bài hát cuối cùng của ngày hôm nay… Giọng của mình có thể không được hay, hát không được rõ cho lắm, mong mọi người bỏ qua nhé.” Dù Phum nói như vậy, cậu ấy vẫn nhận được rất nhiều âm thanh cổ vũ từ khán giả. Lúc Phum chơi nhạc cụ trông cuốn hút theo một kiểu khác, cảm giác độ đẹp trai tăng lên cả chục lần.
Phum vẫn luôn là một người xuất sắc như thế.
“Ca khúc mà tớ sắp hát, thực sự thì tớ đã chọn nó để dành cho một người…” Mọi người trở nên yên lặng để lắng nghe điều Phum nói. Còn tôi thì thấy nhói trong ngực và thiếu chút nữa thì ngã quỵ khi Phum nhìn về phía tôi. Tôi không biết Phum để ý thấy tôi từ bao giờ, nhưng lúc này cậu ấy đã đánh mắt đi chỗ khác: “Cậu ấy là người quan trọng nhất trong cuộc đời tớ và là người mà tớ yêu nhất. Cậu ấy khiến tớ mỉm cười, khiến cuộc sống của tớ có ý nghĩa hơn, khiến tớ hiểu ra được tình yêu là gì, nhưng giờ phút này cậu ấy lại không thể đứng bên cạnh tớ được nữa…”
“Tớ rất muốn nói với cậu ấy rằng, kể từ ngày đầu tiên yêu nhau cho đến hôm nay khi cả hai phải chia xa, tình cảm tớ dành cho cậu ấy không hề thay đổi. Tớ vẫn yêu cậu ấy rất nhiều, tớ vẫn nhớ cậu ấy mọi lúc, và tớ sẽ đợi cậu ấy quay trở về… dù tớ không biết sẽ phải đợi đến khi nào nhưng tớ vẫn sẽ đợi… sẽ đợi cho đến khi nào không phải chờ đợi nữa.”
(Tiếng yêu dần hóa thành hư vô
Những điều anh mong mỏi đã vỡ tan từ lâu
Vậy nhưng chẳng hiểu sao vẫn có nhiều điều đọng lại trong tâm trí
Chưa một ngày nào anh thôi nhớ nhung
Anh vẫn nhớ những tiếng yêu ấy
Nhắm mắt lại vẫn thấy em ở nơi đây
Sự mạnh mẽ anh gây dựng bấy lâu giờ bào mòn từng giây từng phút
Trong vô thức con tim lại rỉ máu
Anh vẫn rất nhớ em, người có nghe chăng
Em vẫn luôn tồn tại trong tâm trí
Anh vẫn mơ về chuyện hai đứa trong giấc mộng hằng đêm
Em nơi đâu, anh nhớ em nhiều lắm
Kiếp này chẳng thể nên duyên, anh hiểu
Nhưng phải làm sao khi con tim còn khắc khoải nhớ mong
Tiếng yêu vẫn vương vấn tiếp một đời
Khiến anh nhớ về những ngày xưa cũ
Chỉ có thể hy vọng từ sâu thẳm
Sẽ có một ngày… điều tốt đẹp ấy sẽ quay trở về
Anh vẫn rất nhớ em, người có nghe chăng
Em vẫn luôn tồn tại trong tâm trí
Anh vẫn mơ về chuyện hai đứa trong giấc mộng hằng đêm
Em nơi đâu, anh nhớ em nhiều lắm
Kiếp này chẳng thể nên duyên, anh hiểu
Nhưng phải làm sao khi con tim còn khắc khoải nhớ mong)
Đem dao ra rạch trái tim còn không đau bằng cảnh này. Mỗi câu từ trong bài hát như bàn tay vô hình bóp nghẹn trái tim tôi. Tay Q vẫn khoác vai tôi như muốn nói 'có tao ở đây rồi'. Từng câu từng chữ Phum hát, Phum nói khiến tôi như vỡ vụn. Phần cuối bài hát, giọng Phum run lên nghe rất đáng thương, nhưng cậu ấy vẫn cố gắng để hoàn thành bài hát.
Bầu không khí từng nồng nhiệt, sôi động giờ trở nên yên lặng, chìm vào nỗi buồn. Rất nhiều người hòa giọng cùng Phum và cũng rất nhiều người rơi nước mắt theo Phum. Bạn nữ đứng trước mặt tôi đây cũng khóc, khóc như tôi đã khóc lúc bài hát kết thúc vậy. Tôi chạm mắt Phum lần nữa để truyền tải cảm xúc “yêu”, rồi quay lưng rời đi.
Tôi bỏ lại cậu ấy đằng sau, để người tôi yêu bằng cả trái tim rơi nước mắt thêm lần nữa, hy vọng rằng đây sẽ là lần cuối cùng tôi khiến Phum tổn thương. Tôi vội vã đi ra khỏi đám đông, cho đến tận khi tới bãi gửi xe, tôi thấy chiếc giày của ai đó giơ ngang chắn đường mình. Ngẩng đầu lên thì hóa ra là Chen. Cậu ấy đang đứng đó đợi và nhìn tôi cười thật tươi. Nụ cười của cậu ấy như muốn bày tỏ rằng cậu ấy hiểu được cảm xúc của tôi lúc này.
Tôi đi tới ôm lấy cậu ấy thật chặt. Những tiếng nức nở sụt sùi cứ vang lên nối tiếp nhau, như lồng ngực sắp nổ tung, như trái tim bị giày xéo hết lần này đến lần khác. Đến khi nào thì những chuyện này mới qua đi?
“Chen à, tao sắp không sống nổi nữa rồi!” Đau đớn lan ra khắp người, đau như cơ thể tan ra thành từng mảnh. Chen vẫn xoa đầu xoa lưng tôi, áo cậu ấy ướt đẫm một mảng nước mắt của tôi.
“Dừng lại được chưa? Dừng đi Peem ạ, đừng hành hạ bản thân nữa, mày quay lại với Phum đi.”
“Tao… không… không muốn… Phum cãi nhau… không muốn thấy cậu ấy gặp rắc rối… với bố.”
“Vậy nên mày quyết định giết cậu ấy bằng cách này ư? Mày đang giết hai người đấy, cả cậu ấy, cả mày. Tin tao đi Peem, mày làm thế này thì chẳng có cái gì tốt lên đâu. Mày quay về với Phum đi, tin tao.”
“Tao không biết nên làm thế nào, Chen, tao không biết nữa. Tao đau… Chen, tao đau lắm. Tao yêu cậu ấy, mày nghe thấy tao không? Tao yêu cậu ấy, tao yêu Phum…”
Tôi chẳng biết sẽ còn phải đau đớn thế này đến bao giờ. Nhưng chắc có lẽ chẳng có nỗi đau nào hơn thế này đâu, vì mỗi giây phút, mỗi hơi thở của tôi cũng chìm trong nỗi đau rồi.
Phum nói sẽ đợi tôi cho đến khi nào không phải đợi nữa. Ngày đó sẽ đến mà đúng không?