We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Đến Khi Hơi Thở Cuối Cùng
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một tuần sau chuỗi triển lãm là đến kỳ thi giữa kỳ. Cuộc sống của tôi lại chìm vào vòng xoáy của học hành, bài vở, thuyết trình, cảm giác như chẳng còn chút thời gian nào để thở. Thân thể thì mệt mỏi rã rời, nhưng tinh thần vẫn cố gắng chịu đựng. Những lúc tinh thần kiệt quệ, tôi lại tự ép mình phải cố gắng bước tiếp: không muốn ăn cũng phải ăn, không muốn ngủ cũng phải nhắm mắt. Tôi bắt đầu cảm thấy chông chênh, không biết mình còn có thể gượng được đến bao giờ.
Vì kể từ sau hôm đó, tôi không thấy Phum nữa.
Chiều nay, sau khi thi xong, đám bạn trong lớp rủ nhau đi nhậu ăn mừng. Tôi từ chối vì cảm thấy đau đầu, nhưng thằng Q và thằng Neung cứ nằng nặc kéo tôi đi cho bằng được.
Đến gần 11 giờ, tôi xin phép về trước. Thằng Q thấy tôi về thì nhanh chóng nốc cạn ly cuối cùng rồi đi về cùng tôi, vì tối nay nó sẽ ngủ lại nhà tôi. Tôi thấy nó hơi ngà ngà say và đang nói chuyện điện thoại với thằng Toey, nên tôi liền xung phong lái xe. Lâu lắm rồi không chạm vào vô lăng, cảm giác vừa quen vừa lạ.
“Đang về rồi… thằng Peem lái… không, tao sao mà say được, có uống đâu mà… buồn ngủ chưa… cơm lam quái gì lúc nửa đêm thế này… Toeyyyyy, giờ này ai còn bán cơm lam chứ… cơm lam của bố mày làm thì may ra có bán ở 7-Eleven… đừng có vùng vằng nữa, đi ngủ đi…” Tôi bật cười khi nghe cuộc trò chuyện của thằng Q với thằng Toey. Tôi thậm chí còn tưởng tượng ra được khuôn mặt của thằng nhóc đó lúc này đang biểu cảm thế nào.
“Q, tao bật nhạc nhé.” Thằng Q quay sang gật đầu với tôi rồi lại tiếp tục chí chóe với người yêu nó. Tôi bật radio lên, chọn đúng tần số mà tôi hay nghe nhưng không dám bật to vì sợ phiền thằng Q. Giọng nói ngọt ngào của người dẫn chương trình đang truyền tải những thông điệp ý nghĩa về tình yêu. Tôi đoán thính giả gọi đến chương trình đang gặp trục trặc vì người yêu không có thời gian dành cho mình.
“Anh nghĩ lúc này cả Aum và bạn trai đều đang mệt mỏi và mối quan hệ đang ở điểm mong manh. Anh nghĩ cách tốt nhất là lùi lại một bước, cho đối phương thời gian và cố gắng điều chỉnh lại với nhau em nhé.”
Thính giả này ít nhất vẫn còn may mắn vì được ở bên cạnh người mình yêu, dù công việc khiến họ khó có thời gian cho nhau. Dù sao vẫn tốt hơn là yêu nhau mà không thể ở bên. Ca khúc người dẫn chương trình chọn khiến tôi nhớ đến một người, người đó cũng từng hát bài này cho tôi nghe khi chúng tôi vẫn còn hạnh phúc.
Thật lạ, người thất tình nghe tình ca mà vẫn có thể khóc được.
“Peem!!! Thằng Peem!!!” Tiếng hét của thằng Q khiến tôi giật mình. Tôi giật mình đánh lái để tránh chiếc xe phía trước, suýt chút nữa thì tôi đã đâm phải. Thằng Q vỗ vỗ má tôi để tôi tỉnh táo lại, tay chân tôi lạnh toát, cổ họng khô khốc. Nếu thằng Q không với tay sang điều chỉnh tay lái giúp tôi thì giờ này chắc chắn đã có tai nạn xảy ra rồi. Tôi đánh xe vào vệ đường, tâm trí tôi lúc này đã trôi dạt đi đâu mất.
“Chết tiệt, suýt nữa thì cả hai đứa mình toi mạng rồi. Mày làm ơn tỉnh táo lại đi Peem.”
“Tao… tao xin lỗi nhé Q… tao sẽ tập trung lái… tối qua tao thức xem phim muộn nên có hơi buồn ngủ, mày… đừng… đừng mắng tao… tao xin lỗi, tao xin lỗi, tao… xin lỗi.” Tôi không thể bình tĩnh nổi, mọi thứ trước mắt tôi nhòe đi. Tôi cố gắng cười và xin lỗi thằng Q. Nó thở hắt ra một hơi rồi ôm chầm lấy tôi.
“Tao không lo cho cái xe mà tao lo cho mày. Hai đứa mày còn định chịu đựng đau khổ đến bao giờ, còn định cứ thế này mãi sao hả Peem?” Không biết. Tôi không thể trả lời câu hỏi của thằng Q, có lẽ nỗi đau này sẽ còn đeo bám tôi cho đến hơi thở cuối cùng.
Thằng Q đổi thành người lái. Về đến nhà, chúng tôi thay phiên nhau đi tắm rồi đi nằm. Đầu tôi đau như búa bổ, toàn thân rệu rã nhưng tôi không tài nào chợp mắt nổi, và tôi nghĩ thằng Q chắc cũng như tôi.
“Q, Phum có khỏe không?” Tôi hỏi khi thằng Q đang nằm bên cạnh, thở dài.
“...Khỏe.”
“Vậy à, thế thì tốt rồi.”
“Q.”
“Ừm.”
“Tao muốn nghỉ ngơi.”
“Thì nghỉ đi chứ, thi xong rồi còn làm gì nữa đâu. Để tao xin thầy cho mày nghỉ thứ Sáu ngày mai.”
“Ý tao là tao muốn đến một nơi nào đó để nghỉ ngơi.” Thằng Q dường như lập tức quay sang nhìn tôi, rồi cất giọng nghe có vẻ hơi cáu kỉnh.
“Mày định đi đâu? Muốn nghỉ ngơi thì cứ ở nhà mà ngủ, không cần phải đi đâu cả. Nếu mày không chịu, tao sẽ đi cùng mày.”
“Q, tao muốn ở một mình một thời gian, mày... hiểu cho tao nhé. Tao sẽ không đi lâu đâu.” Tôi chỉ muốn trốn đến một nơi khác, muốn đến một chốn nào đó để tinh thần phấn chấn trở lại. Khi nào tôi mạnh mẽ hơn, tôi sẽ quay về.
“Mày sẽ về đúng không Peem?” Giọng thằng Q yếu ớt khiến tôi phải quay sang nhìn vào mắt nó. Tôi bật cười rồi xoa đầu nó.
“Hừ, thằng chó này hỏi gì lạ vậy. Nếu tao không về thì mày có cho tao đi không? Tao chỉ muốn đến một nơi nào đó nghỉ ngơi, suy nghĩ một thời gian thôi.”
“Đừng có thất hứa với tao đấy.” Q kéo tôi lại ôm. Cái ôm của nó không dịu dàng như Phum, cũng không an ủi tôi như cách thằng Chen hay thằng Thaen thường làm, nhưng vẫn ấm áp không kém.
Đêm nay lại là một đêm tôi không tài nào ngủ nổi. Đến ba giờ sáng, tôi quyết định dậy sửa soạn đồ đạc. Tôi nhìn thằng Q đang ngủ say, mỉm cười với nó rồi nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài.
Tôi lái xe ra khỏi nhà mặc dù chưa biết là sẽ đi đâu, chỉ đơn giản là muốn lái đi đâu đó, nơi nào đó thật xa, im lặng và yên bình, chạy trốn khỏi nơi đầy rẫy những vết thương khiến tôi sắp không thể chịu đựng nổi nữa. Tôi chẳng biết mình đã lái xe đi bao xa, chỉ biết mình cứ lái xe đi mãi.
Tôi không lên kế hoạch là sẽ đi đâu, nhưng từ sâu thẳm trong lòng, một điểm đến chợt hiện lên và tôi muốn trở về nơi đó một lần nữa – Hua Hin. Tôi đang ngồi bó gối, chiếc ba lô để bên cạnh, phóng tầm mắt ra đại dương mênh mông trước mặt. Ánh sáng vàng cam của mặt trời từ từ dâng lên từ phía chân trời, tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ cát, và bầu không khí buổi sáng này mới yên bình làm sao.
Tôi ngồi bên bờ biển một lúc rồi lái xe đến chiếc resort tôi và Phum từng nghỉ lại. May mắn thay, căn phòng đó vẫn còn trống. Cả ngày tôi chẳng đi đâu cả, nằm trong phòng cho đến tận tối. Tôi vẫn vừa nằm vừa khóc như mọi đêm. Tiếng gió và tiếng sóng biển rì rào vào ban đêm này dường như đang tiếp sức, mang nỗi buồn của người phương xa đến bày tỏ cùng trái tim tôi.
“Lùn, sau này tao với mày tốt nghiệp xong thì về Chiang Mai xây một ngôi nhà nhỏ nhé. Tao sẽ là người xây nhà, mày là người xây tổ ấm.”
“Mày cũng phải cùng tao xây tổ ấm chứ!”
“Phum, tao đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có để tất chung với quần áo mà.”
“Ờ ờ, lấy ra hộ tao cái. Tao đang xem Ben10, Peemmm, đừng chắn màn hình mà.”
“Peem, mình cưới nhau nhé.”
“Mày say à thằng điên?”
“Mày là món quà có giá trị nhất trong cuộc đời tao Peem ạ.” “Vậy thì nhớ gìn giữ món quà này thật tốt nhé.” “Không có mày, tao không biết sống để làm gì nữa. Không được yêu mày, tao cũng không biết trái tim này để làm gì. Mày không phải sợ gì cả, chỉ cần biết là lúc này, ngày hôm nay chúng ta vẫn yêu nhau là đủ rồi.” *** “Biết rồi Phum ạ, Peem biết rồi. Tao cũng đau lắm, tao vẫn yêu... yêu mày. Mình vẫn yêu nhau, người thương ạ.” Tôi ôm lấy chính mình nhưng chẳng hiểu sao càng ôm càng lạnh. Tôi muốn được nằm trong vòng tay ấy một lần nữa, muốn được dang tay ôm lấy người tôi yêu một lần nữa. Có lẽ tôi sẽ được ôm Phum lần nữa, nếu khi ấy tôi vẫn còn đủ mạnh mẽ để chống chọi lại thế giới cô đơn này. Chiều tối ngày hôm sau, tôi mới ra ngoài đi dạo bên bãi biển. Mặt trời đang từ từ lặn xuống, rải lên mặt biển những vệt nắng vàng ươm. Tôi lại ngồi bó gối nhìn về mặt biển phía xa. Tôi giơ tay trái lên nhìn, ánh sáng từ chiếc nhẫn vàng trắng phản chiếu lại ánh hoàng hôn dịu nhẹ. Tôi nắm bàn tay lại đặt lên tim, để nó cảm nhận được sự ấm áp của Phum. Có cơn gió nhẹ thổi qua, càng nhìn cảnh vật lại càng nhớ Phum. Dạo này Phum sao rồi nhỉ? Giá như hai đứa được đến đây chơi một lần nữa thì tốt quá.
Tôi đã từng tới đây một lần cùng người tôi yêu. Chúng tôi cùng nhau cưỡi ngựa, cùng nhau đạp xe đến chợ. Chúng tôi thuộc về nhau, là của nhau. Nơi đây có vô vàn kỷ niệm đẹp, vậy nên tôi mới mong muốn hai đứa sẽ tới đây thêm lần nữa. Tôi đã tới rồi này, chỉ là… một mình.
Tôi lau nước mắt để nhìn biển cho rõ. Cảm nhận của tôi lúc này là đường chân trời đẹp quá, giờ nó có màu hồng xen tím như thể có người nghệ nhân nào đó cầm bảng màu điểm tô. Thế nhưng, trông nó cũng thật cô quạnh làm sao.
Trước khi những ánh sáng cuối ngày tắt hẳn nhường chỗ cho màn đêm, chân tôi đã cảm nhận được sự mát lạnh của từng đợt sóng, cứ đến lại đi, đi đến tận xa phía chân trời. Nếu tôi đi tới đó, có lẽ tôi sẽ không còn cảm nhận được nỗi đau nữa. Ở nơi đó có lẽ tôi sẽ gặp được Phum, được ở bên cạnh Phum, sẽ không còn ai có thể chia cách hai đứa nữa. Tôi và Phum sẽ yêu nhau đến mãi sau này.
Tiếng sóng vỗ trên mặt biển bao la, gió dịu dàng lau khô những giọt nước mắt, nước mắt tiếc thương cho con người phải rời khỏi thế giới này. Bố mẹ, họ hàng, bạn bè ôm nhau khóc.
Peem luôn được mọi người yêu thương, nhưng kể từ giờ chắc không còn Lùn, không còn Peem chân ngắn độc miệng, không còn Lùn thích xí xớn khi ở cùng bạn bè nữa, không còn gì cả. Từ bây giờ cho đến tận mai sau.
***
Một ngày vô cùng cô đơn của người yêu Peem, cậu ấy chẳng biết làm gì ngoài việc nằm lẻ loi trên giường, nước mắt rơi lã chã trong căn phòng tối.
“Peem, tao đau sắp chết rồi. Tao nhớ mày, tao yêu mày. Peem, sao Peem lại vứt bỏ Phum? Peem hết yêu Phum rồi sao? Phum yêu Peem lắm, Peem có nghe thấy không? Xin hãy quay về với Phum đi, quay về…”
Cậu ấy chỉ biết ôm thật chặt tấm ảnh của người yêu, nước mắt cứ tuôn không ngừng. Phum chỉ biết lầm bẩm tên người cậu ấy yêu. Bây giờ chỉ còn làn khói trắng phát ra từ ống khói, được gió thổi bay lên đến tận trời cao.
Một Phumin từng mạnh mẽ vô cùng trong mắt mọi người giờ đã không còn nữa, chỉ còn lại một chàng trai yếu đuối, một người chẳng có chút sức sống nào trong thế giới thiếu vắng Peem.
Một cơn gió thổi qua rèm từ ô cửa sổ mở hé, gió cứ nhẹ nhàng như đang thì thầm và ôm lấy Phum bằng tất cả tình yêu thương.
“Peem… cũng yêu Phum, tao yêu mày nhiều lắm Phum ạ.”