125. Gia Đình Thấu Hiểu, Tình Yêu Chớm Nở

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Gia Đình Thấu Hiểu, Tình Yêu Chớm Nở

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi tắm rửa xong thì sang ngủ với Phum như mọi tối, nhưng vừa đi được mấy bước thì nghe thấy tiếng mẹ: “Mình còn định hành hạ con đến bao giờ, mình muốn ép chết Phum hay gì, dừng lại đi, xã hội, danh tiếng có giá trị hơn hạnh phúc của con trai sao? Dừng lại đi, để con được hạnh phúc với lựa chọn của nó, em không muốn tự tay giết con mình đâu.”
Tôi siết chặt tay, cổ họng khô khốc, lồng ngực như bị nén chặt, khó thở vô cùng. Trước khi tôi ngã quỵ, tôi quyết định rời khỏi chỗ đó thật nhanh. Tôi nhẹ nhàng mở cửa phòng Phum để tránh đánh thức em dậy, nhưng có vẻ Phum vẫn chưa ngủ, em quay về phía cửa nhìn tôi, ánh mắt tối sầm hơn mọi khi.
“Phum sao thế, đau bụng à?”
"Fang, tao gặp ác mộng." – Tôi đi tới ngồi lên giường rồi ôm lấy Phum. Quá đủ rồi, tôi không muốn chứng kiến nước mắt của Phum thêm lần nào nữa: “Phum mơ thấy Peem bỏ Phum, đi tới một nơi thật xa, Peem không quay về tìm Phum nữa. Fang ơi, Peem đang ở đâu Phum sẽ đi tìm Peem, Fang ơi, Lùn sẽ không sao đâu đúng không?”
“Ừm, nó chỉ là ác mộng thôi Phum, thằng Peem ngốc nghếch như vậy, nó sẽ không sao đâu.”
"Đúng nhỉ, Peem ngơ lắm, nó chẳng theo kịp tư duy của ai bao giờ, nhưng nó đáng yêu lắm Fang ạ." – Nhắc đến Peem là Phum khẽ nở nụ cười, nhưng đó là một nụ cười đầy sầu muộn.
"Đừng nghĩ ngợi nhiều, Peem không làm sao đâu... Phum đi ngủ thôi." – Tôi đi tới tắt đèn, căn phòng chỉ còn lại ánh sáng le lói từ chiếc đèn ngủ trong góc phòng, tôi quay lại nằm xuống bên cạnh Phum. Tôi xoa đầu Phum thật nhẹ như một cách ru em vào giấc ngủ. Ngủ đi nhé Phum, anh tin ngày mai sẽ tốt hơn thôi.
Tiếng thở đều đều cho thấy Phum đã vào giấc được một lúc, có thể do quá mệt mỏi hoặc cũng có thể do tác động khác khiến hôm nay Phum vẫn không ngủ sâu được như mọi đêm. Phum cứ ngủ rồi lại tỉnh, thỉnh thoảng nói mớ, thỉnh thoảng lại giật mình vì ác mộng.
Sáng nay bố bay đi Úc nên Phum xin mẹ về condo, mẹ cũng không cấm cản. Mẹ lo cho sức khỏe của Phum hơn, mà nói chính xác thì mẹ chẳng thể ngăn Phum được vì dù mẹ có cấm thì Phum cũng sẽ quyết tâm đi. Lúc đầu tôi cũng rất lo cho em vì căn phòng đó chứa rất nhiều kỷ niệm giữa Phum và Peem, điều đó có thể khiến Phum đau khổ hơn, nhưng Phum chắc chắn với quyết định của mình, em nói với tôi là:
"Phum muốn đến đó đợi Peem, Phum sợ Peem về sẽ hoang mang vì không thấy Phum. Với cả, nếu Fang đến đó ở cùng Phum, thằng Thaen cũng đến gặp Fang dễ dàng hơn, Fang sẽ được gặp Thaen." – Tôi gật đầu, hai hàng nước mắt lã chã rơi đoạn đưa tay lên xoa đầu Phum.
Tôi đưa em về condo được ba ngày rồi, mấy đứa bạn cứ thay phiên nhau đến thăm. Hôm qua thằng Q với thằng Toey đến, thằng bé đó ôm Phum rồi òa khóc, khóc đến mức thằng Q phải đưa nó ra ngoài an ủi. Thằng Beer cũng đến ngủ lại, thực tế là kể từ khi xảy ra chuyện thằng Beer thường xuyên đến nhà tôi ngủ. Hôm nào tôi phải ở lại studio để làm dự án thì nó sẽ đến ngủ với Phum.
Từ hôm về phòng đến giờ Phum càng thẫn thờ hơn nhiều, có hôm em cứ nằm ôm gấu bông mà khóc, có lúc lại lấy ảnh Peem ra ngắm rồi vừa khóc vừa cười.
Hôm nay lại là một ngày khó khăn, Phum nôn từ chiều đến giờ đã là tám giờ tối và Phum vẫn nôn ra máu. Phum nằm cuộn người tay ôm bụng, em cắn răng như đang cố gắng chịu đựng cơn đau hành hạ, tôi chỉ biết xoa lưng và ôm em. Không ăn cơm hay có ăn cơm cũng đau, không uống thuốc hay có uống thuốc em vẫn bị những cơn đau dày vò đến cả tiếng đồng hồ. Lúc này Phum đã đỡ hơn, em nằm yên lặng thở thoi thóp để mặc cho tôi lau mặt.
"Fang, đưa Phum đi gặp Peem đi... nhé Fang. P'Fang, P'Fang không yêu Phum nữa à?" – Tiếng Phum nhỏ như tiếng thì thầm, tôi mím chặt môi, cố nặn ra một nụ cười.
“Khỏi bệnh đã rồi anh đưa em đi.”
"Fang nói dối, Fang không yêu em." – Nước mắt lăn xuống gò má Phum, em chẳng còn sức lau nó đi nữa, vậy thì còn sức nào mà đi tìm Peem.
"Phum... anh xin lỗi, xin lỗi vì anh chẳng làm được trò trống gì, một người anh trai chẳng giúp gì được cho em." – Phum cười trong hai hàng nước mắt, em cố gắng chống giường ngồi dậy đoạn kéo tôi lại ôm.
“Sao lại xin lỗi, Phum bảo vệ tình yêu của Fang, Fang phải cảm ơn Phum mới đúng chứ.”
"..." – Tôi không thể nói được lời nào lúc này vì sợ sẽ òa lên, tôi không muốn nghe thấy âm thanh đó chút nào.
“Phum yêu bố yêu mẹ yêu P'Oat yêu Fang yêu các bạn... Phum yêu Peem, yêu nhiều lắm, Phum chỉ yêu Peem, bọn em chỉ yêu nhau, sao bố lại không thương cho tình yêu của Phum vậy Fang?”
Tôi không thể cho em câu trả lời nhưng tôi chỉ xin một điều, xin đừng để em trai tôi đau đớn hơn nữa.
Tôi cầm lấy tay Phum, những vết kim truyền nước vẫn còn chằng chịt trên tay, nhìn rõ mồn một. Sau khi khóc mệt lả Phum thiếp đi. Tôi cứ nhìn theo những vết đó bằng một cảm xúc khó tả cho đến khi có tiếng điện thoại rung trong túi quần tôi mới bừng tỉnh. Tôi lấy điện thoại trong túi quần ra xem ai gọi tới, cái tên trên màn hình khiến tôi nhận ra mình yếu đuối đến nhường nào. Tôi ấn nút nghe nhưng lại chẳng nói được tiếng nào, cảm giác như có tảng đá chặn trong ngực, đau quặn.
“...”
(Alo Fang.)
“...”
(Kaofang, có nghe thấy không?)
“Ng... nghe thấy.”
(Mày có sao không, không sao đúng không Fang?) – Tôi mỉm cười trước câu hỏi của thằng Thaen và vô thức cắn môi.
“Hừ, hỏi cứ như ta bị bệnh vậy, ta... không sao.”
(Fang.) – Nó gọi tên tôi như thể biết được tôi đang nói dối. Tôi ghét, ghét thằng Thaen vì nó biết rõ mọi chuyện, ghét giọng nói lo lắng của nó, ghét sự mạnh mẽ của nó khiến tôi mềm lòng, ghét cả việc tôi không thể sống thiếu nó.
“...”
(Fang ơi.)
"Thaen, mày tới tìm tao đi, tới... tới tìm tao được không?" – Tôi không thể gắng gượng được nữa, Thaen là người duy nhất có thể khiến tôi bộc lộ điểm yếu đến mức này.
(Tao đi ngay giờ đây, Fang, mày đang ở đâu?)
“Thaen, tao không chịu nổi nữa, không chịu nổi nữa rồi.”
(Mày đang ở đâu hả Fang?) – Giọng nói vô cùng nóng vội, thiếu chút nữa thì thành tiếng hét.
“Ở phòng Phum.”
(Nó sao rồi?)
“Sắp chết rồi.”
(Đợi tao nhé, tao đang chuẩn bị đi ngay đây.)
“Mày nhanh tới nhé Thaen.”
(Ừ.)
"Thaen... tao yêu mày, dù có chuyện gì xảy ra, tao cũng yêu mày, chúng mình yêu nhau mà." – Tôi không thường xuyên nói lời yêu vì tôi nghĩ hành động quan trọng hơn lời nói nhưng giờ tôi muốn nói khi tôi vẫn còn cơ hội, vẫn còn Thaen nghe tôi nói. Tôi sợ một ngày nào đó chúng tôi cũng sẽ kết thúc như Phum và Peem.
(Tao cũng yêu mày, lát nữa sẽ tới gặp mày, mày ăn gì chưa, muốn ăn gì không tao mua cho.)
“Không đói, đến nhanh lên nhé.”
(Ừ.)
Tôi ngồi đợi thằng Thaen khoảng 20 phút thì nghe thấy tiếng gõ cửa, tôi nhanh chóng chạy ra mở cửa: "Thaen!!!" – Ngay khi nhìn thấy nó đứng đó tôi vội vã lao vào vòng tay Thaen khiến nó lảo đảo. Khi lấy lại được thăng bằng Thaen cũng ôm lấy tôi thật chặt, nó hôn trán, hôn má, hôn khắp mặt tôi như đang muốn đảm bảo với tôi rằng nó vẫn ở đây, chúng tôi vẫn có nhau, vẫn đứng vững ở nơi này.
“Mày đừng bỏ tao nhé, đừng bỏ tao đi đâu cả, cấm không được làm trái lời tao, hiểu không, nếu mày dám bỏ tao tao sẽ tìm theo giết mày.”
"Ha, không bỏ đâu, dù có phải chết ở đây tao cũng chấp nhận nhưng không chấp nhận rời xa mày." – Tôi vòng tay ôm lấy cổ Thaen, gục mặt vào vai nó. Thaen ôm lấy người tôi nâng lên đung đưa qua lại như chơi đùa với trẻ con, đến mức tôi phát cáu dù mắt vẫn đẫm nước. Dù không nức nở thành tiếng nhưng chúng tôi vẫn ôm nhau lặng lẽ rơi nước mắt.
Dẫu mệt mỏi, dẫu đau đớn nhưng ít nhất chúng tôi cũng đang cố gắng vì tình yêu, chúng tôi vẫn còn có nhau. Tôi cứ ngỡ mình mạnh mẽ nhưng thực chất lại yếu đuối, và Thaen luôn là tấm khiên che chở tôi. Nếu không có nó tôi sẽ sống như thế nào đây, chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến nhịp thở trở nên khó khăn vô cùng, tôi siết chặt tay ôm lấy Thaen hơn.
“Không phải sợ đâu Fang, tao sẽ ở bên mày, tao sẽ bảo vệ mày, đừng sợ nhé... người thương của huynh.”
"Cảm ơn, cảm ơn mày nhé Thaen, nếu mày dám không giữ lời thì mày chết chắc." – Nó bật cười rồi vò đầu tôi, hai đứa nói chuyện được một lúc thì nó kêu đói nhưng tôi nghĩ là nó đang giả vờ thì đúng hơn, dẫu vậy tôi vẫn đứng lên làm gì đó đơn giản cho nó ăn, trong lúc đợi Thaen vào phòng nói chuyện với Phum.
Thaen ở lại với tôi đến hơn chín giờ thì nó về vì mai có bài kiểm tra. Thực tế thì để nó ra về tôi cũng phải mất mấy nụ hôn đến sưng cả môi. Sau khi Thaen về tôi đi tắm rồi đi ngủ nhưng không sao chợp mắt nổi, tôi vắt tay lên trán, đầu óc trống rỗng. Nhìn những ngôi sao dạ quang trên trần nhà tôi vô thức mỉm cười, thằng Peem với em trai tôi mà cũng có những sở thích đáng yêu như thế này sao. Tôi quay sang mỉm cười với em trai, nó ngủ được một lúc lâu rồi.
Ngủ ngon nhé Phum.
Cạch
Tôi quay người nhìn về phía cửa ngay khi nghe tiếng cửa mở. Tôi nghe thấy tiếng giày bước vào sau đó đi thẳng tới phòng ngủ, tim tôi đập mạnh và bắt đầu loạng choạng tìm thứ gì đó để làm vũ khí nhưng chưa kịp thì cửa phòng ngủ đã mở ra.
Là bố.
Tôi thừa nhận bản thân vô cùng bất ngờ khi bố tới đây muộn thế này, rất có thể bố vừa xuống máy bay sau chuyến đi Úc và đi thẳng đến đây, vì bố vẫn mặc nguyên bộ vest trên người. Tôi giả vờ ngủ, chỉ hé mắt nhìn, có lẽ bố nghĩ là tôi ngủ rồi.
Bố đi tới ngồi xuống bên cạnh Phum, tôi nghe thấy tiếng bố thở dài đầy mệt mỏi rồi bố xoa đầu Phum. Nước mắt chảy xuống và cơ mặt đang run rẩy kia khiến tôi cảm giác như người ngồi bên cạnh Phum không phải là người cha mạnh mẽ và uy nghiêm của chúng tôi.
"Bố muốn Phum biết là bố cũng rất đau lòng, bố nên làm thế nào đây hả Phum?" – Tôi phải cắn môi, đồng thời nắm chặt chăn để ngăn mình bật khóc theo bố, tôi muốn ngồi dậy an ủi bố. Bố ngồi đó lặng lẽ rơi nước mắt rồi rời đi, trước khi đi còn đắp lại chăn cho hai anh em, hôn lên trán và chúc ngủ ngon như ngày chúng tôi còn bé.
Sau khi bố đi tôi cũng âm thầm rơi nước mắt, tôi không khóc vì đau lòng mà nước mắt rơi vì vui mừng, niềm hy vọng mà Phum đang mong mỏi có lẽ sắp thành hiện thực rồi.
Sáng chủ nhật tôi có hẹn với đàn anh cùng khóa trên tới giúp anh dựng mô hình để kịp nộp bài. Anh ấy gọi giục tôi từ sáng, tôi phải gọi cho thằng Beer sang trông Phum rồi mới tới nhà đàn anh. Trên đường đi tôi có ghé về nhà một lát để lấy đồ, vừa xuống xe bác Orn đã nhanh chóng chạy đến nói với tôi rằng Oat đã về rồi.
Tôi vừa đi vừa chạy vào trong nhà nhưng không có một ai trong phòng khách. Tôi chạy lên phòng sách, mở cửa bước vào thì thấy cả bố mẹ và Oat đang ngồi nói chuyện, có vẻ đây là chuyện quan trọng vì ai nấy đều trông rất căng thẳng, mẹ thì như sắp khóc. Tôi vừa trông thấy Oat, tôi liền nhanh chóng đi đến ôm anh.
"Em đâu, Kaofang?" – Oat xoa lưng tôi và cất tiếng hỏi.
“Oat ơi, em của chúng ta không khỏe chút nào.”
“Anh biết rồi, rồi em ấy sẽ khỏe lại thôi.”
"Em đâu Fang?" – Lần này người hỏi là bố.
"Ở căn hộ ạ, Fang đã nhờ Beer sang trông rồi ạ." – Tôi tiến lại ngồi xuống sofa bên cạnh mẹ, mẹ ôm lấy tôi rồi hỏi về Phum.
"Em sao rồi con?" – Tôi mím môi, chẳng dám nhìn vào mắt ai: "Kaofang, em Phum sao rồi?" – Mẹ hỏi lại lần nữa với giọng run run.
"Em đau bụng, hôm qua còn nôn, nôn ra máu ạ." – Mẹ đưa tay lên che miệng rồi nhìn về phía bố, tôi không biết sắc mặt bố lúc này ra sao chỉ nghe thấy tiếng Oat thở dài.
“Bố ơi, Oat nghĩ như thế này là quá đủ rồi ạ.”
“Nếu bố đưa Phum đi chữa bệnh, liệu em có khỏi không Oat?”
"Bố nói chữa là chữa gì ạ? Nếu ý bố là chữa bệnh dạ dày của Phum thì có lẽ sẽ khỏi, còn nếu ý bố là mời thầy về chữa bệnh tâm lý cho Phum thì sẽ không bao giờ khỏi được đâu ạ. Bố ơi, chuyện Phum làm không phải là một biểu hiện của bệnh, em ấy không ốm đau gì cả, em ấy chỉ là đang yêu thôi ạ." – Một sự im lặng bao trùm lên căn phòng, từng câu từng chữ Oat nói đều để lại sức nặng trong lòng tôi. Đúng vậy, chúng tôi không bị bệnh, chúng tôi chỉ yêu nhau thôi mà.
“Mình à, mình sợ đúng không, sợ con đi sai đường, sẽ đau đớn vì lựa chọn của mình, nhưng thời gian qua huynh cũng thấy rồi đấy, chính chúng ta mới là người khiến Phum đau lòng. Em nghĩ hãy để con được sống cuộc đời của con, mình đứng từ xa dõi theo là tốt rồi.”
“Phum sẽ không sao đâu đúng không? Bố nói thật, bố không thể nào hiểu nổi kiểu tình yêu này.”
"Oat biết bố rất lo cho Phum và đây cũng là một chuyện khó để chấp nhận nhưng bố ơi, bố hãy thử mở lòng với tình yêu của Phum một lần đi ạ. Tình yêu của Phum với Peem cũng giống như tình yêu bố mẹ dành cho nhau, hai đứa lo lắng, yêu chiều nhau, có cả hạnh phúc và đau khổ, như bất cứ tình yêu nào trên thế giới này. Oat tin rằng Peem sẽ làm cho Phum hạnh phúc được ạ." – Bố thở ra một hơi thật dài, nhắm hai mắt lại, vẻ mặt đầy mệt mỏi.
“Chúng ta từng làm sai với Phum một lần rồi, chính bố cũng đã nói bố thấy có lỗi khi gửi Phum sang Ý để em ấy trở nên khép mình, cô độc. Lần đó Phum đã quay về với chúng ta, nhưng có thể lần này thì không, có thể sẽ không còn Phum để bố cảm thấy có lỗi nữa đâu ạ.”
Tôi ngồi yên lặng nghe Kao Oat nói, có tiếng mẹ nức nở bên cạnh, tôi đưa tay nắm lấy tay mẹ. Oat quay sang cười với tôi, tôi luôn ngưỡng mộ Oat, và hôm nay lại một lần nữa tôi cảm thấy tự hào về anh trai của mình. Giờ coi như chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi, tất cả còn lại phụ thuộc vào quyết định của bố. Tay mẹ lạnh toát, chẳng khác tay tôi là bao, căn phòng một lần nữa rơi vào yên lặng rồi bố gật đầu, có vẻ như đã hiểu ra. Cả người tôi tê dại và muốn òa khóc thật lớn.
"Oat với Fang lại đây nói chuyện với bố một chút nào hai đứa." – Hai anh em đi tới ngồi xuống bên cạnh bố, bố ôm lấy cả hai.
“Bố xin lỗi khi không có nhiều thời gian để chăm sóc các con.”
“Bố không có lỗi gì đâu ạ, chúng con hiểu mà.”
“Cảm ơn các con đã hiểu cho bố, từ giờ hãy chăm sóc cho em thật tốt, yêu em thật nhiều nhé, Oat, Fang.”
"Vâng ạ." – Tôi và Oat đồng thời đáp, hai anh em cười mà nước mắt rưng rưng. Mẹ ôm miệng khóc rồi cũng đi tới ôm cả hai anh em.
“Mình ơi, cảm ơn mình, em hiểu huynh cũng đau lòng không kém ai, em hiểu huynh cũng đã rất cố gắng vì gia đình này, huynh là người chồng tốt của em, là người bố tốt của các con, em tự hào về huynh rất nhiều.”
“Đúng đấy ạ, bố biết không, bố là anh hùng của Oat đó, Oat muốn được giỏi giang như bố.”
“Bố cũng là anh hùng của Fang đấy ạ, Fang chọn học kiến trúc cũng vì bố nói bố muốn học kiến trúc nhưng bị ông nội ép học kinh tế, Fang muốn biến ước mơ của bố thành hiện thực, Fang tự hào vì được sinh ra làm con của bố ạ.”
"Ha, quanh đi quẩn lại ai cũng khen bố hết vậy." – Tôi không thể diễn tả được cảm giác vui sướng lúc này, nước mắt đột nhiên rơi lã chã.
Phum làm được rồi, không phải Phum chiến thắng bố, mà Phum đã làm cho bố hiểu ra và chấp nhận rằng tình yêu của Phum có giá trị đến nhường nào.
***
Có một cậu bé đi theo sau lưng bố, bàn tay nhỏ bé được bố nắm lấy dắt đi.
"Bố ơi ở đó có gì thế ạ?" – Giọng nói nhỏ bé đáng yêu cất lên hỏi người bố, đồng thời chỉ tay sang quầy phát đồ chơi trong Ngày Quốc tế Thiếu nhi.
“Hử... à, họ đang phát bóng bay đó con.”
“Bé Phum cũng muốn có bóng bay.”
"Nhưng bé Phum có nhiều đồ chơi rồi mà, mình để họ chia cho những bạn nào chưa có nhé con." – Bố cúi xuống nói với con trai, đồng thời bẹo má cưng chiều cậu bé. "Nhưng bé Phum muốn có." "Bố từng dạy thế nào nhỉ, bé Phum có nhớ được không?" "Nhớ ạ." "Đâu nào, nói lại cho bố nghe xem." "Bé Phum phải ngoan, biết chia sẻ và đối xử tốt với người khác." "Haha, giỏi lắm, vậy hai bố con mình về nhà được chưa?" "Hức, nhưng bé Phum muốn có." – Bé Phum bắt đầu hờn dỗi, bĩu môi và khóc thật to như bao đứa trẻ khác khi muốn có thứ gì đó, cuối cùng bố đành bế Phum đến chỗ phát bóng bay. "Xin lỗi, xin hỏi còn bóng bay không ạ?" "Ờm, xin lỗi anh, quả bóng cuối cùng vừa được phát hết rồi ạ." – Cô nhân viên nhìn người bố còn trẻ, cảm thấy rất quen mắt, trông như người đến dự lễ khai mạc hôm qua nhưng cô không chắc chắn. "Bé Phum ơi, chị ấy nói là hết bóng bay mất rồi." "Hức hức, bé Phum muốn có bóng bay bố ơi, hức hức." – Bé Phum khóc lóc giãy giụa, bố đặt Phum xuống rồi ngồi xuống nói chuyện với cậu con trai út. "Lát nữa bố sẽ mua cho Phum bóng bay mới, muốn có thì không được khóc nữa nhé." "Hức hức, bóng bay, Phum muốn có bóng bay, hức hức." – Cậu nhóc không chịu nghe lời giải thích của bố và càng khóc càng to, khóc to đến mức những người đi qua lại bắt đầu nhìn sang. "Ơ kìa, đẹp trai sao lại khóc thế?" – Trong lúc bố đang dỗ bé, có ai đó lên tiếng hỏi thăm, hai bố con ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trước mặt. "Ờm, cháu nhà tôi muốn có bóng bay mà ban nãy hỏi họ nói phát hết rồi." "Ôi, bé ngoan đừng khóc nhé, để cô lấy cho con. Bé Peem, chia cho bạn một quả bóng đi con, Peem được hẳn hai quả mà." – Một cậu bé đi tới, một tay cầm hai quả bóng, tay còn lại cầm kem. Bé Peem ngẩng đầu nhìn mẹ rồi nhìn sang cậu bạn vẫn còn đang nức nở bên kia. "Này." – Bàn tay nhỏ bé chìa ra trước mặt một quả bóng màu trắng hình trái tim, nhưng bé Phum không dám nhận dù trong lòng rất muốn, bé quay sang nhìn bố để xin ý kiến, khi thấy bố cười và gật đầu, bé Phum ngay lập tức đưa tay nhận lấy quả bóng bay mà cậu đã muốn từ lâu. "Cảm ơn bạn đi, bé Phum." "Cảm ơn nhé." "Không có gì, tớ có hai quả cơ, tớ cho." – Người bố cảm ơn cậu bạn nhỏ và người mẹ một lần nữa rồi hai mẹ con họ rời đi. "Lớn lên bé Phum phải trở thành người tốt bụng như cậu bé đó nhé, nhớ chưa nào." "Vâng ạ, bé Phum sẽ trở thành người tốt bụng." Bé Phum nhìn theo bóng lưng cậu bạn nhỏ đang bám lấy áo mẹ, đôi mắt to tròn của cậu vẫn đọng vệt nước mắt, chớp chớp khi cậu bé kia quay lại cười và đưa tay lên chào tạm biệt với bé Phum. Bàn tay nhỏ bé của Phum cũng giơ lên vẫy chào lại.