126. Chương 126

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi ngồi ngắm những ánh sáng cuối cùng của mặt trời từ từ đổi màu. Có ai đó đã từng nói bầu không khí của buổi bình minh và lúc hoàng hôn thay đổi theo từng ngày, không bao giờ lặp lại dù vẫn là mặt trời và bầu trời đó. Đó có lẽ là nét quyến rũ và điều kỳ diệu mà thiên nhiên ban tặng, dù con người có tiến xa đến đâu cũng không thể vượt qua, không thể chiến thắng được thiên nhiên.
Đã ba ngày rồi tôi ngồi ngắm ánh dương từ từ lặn xuống phía chân trời và bắt đầu cảm thấy say mê nó. Ba ngày qua tôi dành trọn cho bản thân, cắt đứt liên lạc với bạn bè bằng cách chặn số của họ, vì tôi không dám tắt hẳn điện thoại, sợ lỡ bố mẹ gọi đến. Có số lạ gọi tới tôi cũng không nghe.
Dù tôi có nghĩ ngợi hay làm gì, trong tâm trí vẫn chỉ toàn hình ảnh của Phum. Mọi chuyện giữa hai chúng tôi vẫn hiện rõ trong tim tôi, có lẽ vì tôi không muốn từ bỏ, không muốn quên đi. Mà quên làm gì cơ chứ, chúng tôi chia tay vì người khác, đâu phải vì hết yêu nhau.
Mỗi chiều tôi đều ra bãi biển ngồi vẽ tranh phong cảnh biển trước mặt. Ngày nào tôi cũng thấy một chú đi nhặt vỏ chai, vỏ ốc dọc bờ biển, và có một bé con rất đáng yêu luôn chạy theo sau lưng chú. Hôm nay tôi quyết định vẽ về hai người đó trong khi họ không để ý.
Tôi phác họa được một lúc, vì 'mẫu vật' của tôi không đứng yên và tôi phải vẽ lén lút để họ không biết, nên mất khá nhiều thời gian mới hoàn thành bản phác thảo. Khi tôi đang chuẩn bị vẽ chi tiết, bé con đột nhiên chạy đến chỗ tôi. Bé đi tới gần, nghiêng đầu nhìn tôi mỉm cười, tôi cũng cười đáp lại bé. Chắc là tôi nhìn bé lâu quá nên bị phát hiện rồi.
“Sao vậy?” – Tôi lên tiếng chào, không quên nở nụ cười. Bé con không đáp, chỉ cười lại với tôi. “Anh tên Peem, em tên là gì thế?” – Bé vẫn không trả lời. Bình thường tôi không phải là người quá yêu trẻ con, nhưng để làm quen một chút thì không vấn đề gì. Tuy nhiên, nhóc này có vẻ là đứa trẻ đầu tiên mà tôi không thể làm thế được.
“Đừng làm phiền anh ấy, Phu.” – Tôi giật mình khi nghe thấy cái tên gần giống với người trong tim. Tôi đưa mắt quay sang nhìn người vừa đến. Chú đi tới chỗ tôi, nhắc nhở con trai rồi nhìn tôi mỉm cười.
“Không sao đâu chú ơi, em tên là gì thế?” – Tôi cũng cười lại với chú, đoạn cầm lấy bàn tay nhỏ bé của nhóc Phu và hỏi tên một lần nữa, mặc dù tôi đã biết rồi. Vậy nhưng cậu nhóc vẫn không đáp, chỉ nhìn tôi rồi cười.
“Phu, anh hỏi kìa, trả lời đi.” – Tôi ngẩng đầu nhìn chú, rồi cúi xuống gần cậu nhóc để lắng nghe câu trả lời. Nhóc Phu nhìn tôi một hồi rồi mới chịu mở miệng.
“Tên Phu ạ.” – Tôi hơi nhíu mày vì em nói chậm hơn người bình thường. Tôi cảm nhận có điều gì đó không đúng lắm ở cậu nhóc nhưng vẫn mỉm cười.
“Nhóc Phu là đứa trẻ đặc biệt cậu ạ.”
“Dạ?” – Tôi ngẩng đầu nhìn chú để chắc chắn rằng ban nãy mình không nghe nhầm. Chú mỉm cười, đồng thời đưa tay xoa đầu con trai. Tôi lại nhìn cậu nhóc một lần nữa. Nếu chú không nói, tôi cũng không nhận ra cậu nhóc là trẻ tự kỷ, vì em trông rất bình thường như bao đứa trẻ khác, chỉ có điều hơi nhỏ con thôi.
Chú đặt cái giỏ đựng rác thải nhựa nhặt trên bãi biển xuống, đồng thời ngồi cách tôi không quá xa. Tôi cũng buông tất cả đồ họa cụ xuống. Chú bắt đầu hỏi tôi chuyện này chuyện kia, chú nói chuyện nghe rất vui tai. Chú tên là Nop, là ngư dân còn vợ chú bán đồ ăn trong chợ Hua Hin. Chú Nop kể rằng mỗi buổi chiều chú sẽ ra bãi biển nhặt rác mà khách du lịch bỏ lại, tiện thể dắt bé Phu đi dạo luôn.
“Cậu đây chắc là người thủ đô đúng không?”
“Dạ vâng, cháu sinh ra ở thủ đô, nhưng bố mẹ đã để cháu lại đó rồi chuyển lên Chiang Mai sinh sống hết rồi ạ.” – Chú bật cười, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, đồng thời đưa mắt sang quan sát nhóc Phu. Nhóc đang chạy đùa nghịch với sóng biển. Sóng lên thì cậu nhóc chạy lên, sóng kéo xuống cậu nhóc lại chạy xuống, vừa chạy vừa cười rất vui vẻ. Trẻ con đúng là cái gì cũng có thể cười được, có lẽ vì tâm hồn các bé còn hồn nhiên và trong sáng, không như người lớn, chỉ một chuyện nhỏ thôi cũng có thể khiến ta áp lực, căng thẳng.
“Đến đây một mình là để nghỉ dưỡng hay để giải tỏa tâm trí đây?”
“Cả hai ạ, haha, nhìn cháu dễ đoán vậy cơ à chú?”
“Thì chú thấy cậu ngồi buồn buồn một mình hai ba hôm nay rồi. Người hạnh phúc chẳng ai đi biển một mình đâu, chàng trai ạ.” – Tôi bật cười khi bị chú đoán trúng, cầm cọ trong tay quệt qua lại chơi chơi. Cũng đúng nhỉ, người đi biển một mình hẳn không phải là người đang cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống.
Việc nói chuyện với một người xa lạ cũng là một cách khiến ta cảm thấy thoải mái, và nó cũng khiến ta có đủ dũng khí để nói ra cảm xúc thật của chính mình. Vì họ là người lạ, nên khi nói đến những chuyện riêng tư, ta không cần phải sợ họ sẽ đem câu chuyện này đi kể cho người khác. Sau khi nói chuyện với chú một lúc, tôi cảm thấy chú là một người có rất nhiều quan điểm đáng học hỏi về cuộc sống.
“Có thích chỗ này không?”
“Có ạ, cháu thích biển, thích không khí ở Hua Hin, nó yên tĩnh và thanh bình… Với cả, cháu từng có những kỷ niệm đẹp ở đây cùng với người yêu của cháu.” – Sự im lặng của chú chính là câu trả lời cho thấy chú đã hiểu. Tôi và chú Nop vẫn đang nhìn về cùng một nơi, đó là chỗ nhóc Phu đang tập trung cao độ xây lâu đài cát.
“Thanh xuân của các chàng trai, cô gái là khoảng thời gian đẹp nhất đó, trải qua cả đau khổ lẫn hạnh phúc, được làm nhiều chuyện hay ho. Nhưng khi có vấn đề xảy ra thì nó cũng khá nặng nề.”
“Đúng vậy ạ, nặng nề đến mức cháu phải trốn tới đây cho thư thái này chú.” – Tôi nói nửa đùa nửa thật rồi quay sang cười với chú Nop. Chú cũng gật đầu rồi cười lại với tôi.
“Cậu có biết cuộc đời này hạnh phúc ở điểm nào, có ý nghĩa ra sao không?” – Tôi nhướng mày nhìn chú Nop. Chú mỉm cười, một nụ cười của người từng trải: “Ở điểm cuộc đời này không hề dễ dàng, nó rất thử thách. Mỗi khi chúng ta gặp vấn đề, chúng ta sẽ đấu tranh cho đến khi nào vượt qua được vấn đề đó.”
“Chắc đúng là như vậy đó ạ, chú Nop am hiểu cuộc sống thật đấy, ghen tị với chú ghê.” – Tôi quay sang nhìn chú. Còn chú thì vẫn đang đưa mắt dõi theo cậu con trai có vóc dáng nhỏ con hơn những bạn mầm non cùng trang lứa. Cậu nhóc vẫn đang ngồi nguyên vị trí cũ xây lâu đài cát.
“Ha, không phải thế đâu, chẳng qua chú sống lâu hơn cậu đây thôi. Nếu bây giờ bảo cậu đi an ủi một đứa trẻ 10 tuổi, chắc chắn cậu sẽ làm được vì cậu nhiều tuổi hơn, trải qua nhiều chuyện hơn. Chú cũng thế, chú cũng từng trải qua những câu chuyện không hay rồi.”
Từ ánh mắt của chú, tôi cũng đoán được phần nào chuyện khiến chú cảm thấy tệ nhất hẳn là chuyện về bé Phu. Chú Nop vẫn kể chuyện với khuôn mặt in đậm nét cười, giọng nói vẫn cất lên đều đều, bình thường như thể đang nói về một câu chuyện thời tiết chung chung nào đó: “Nếu cậu không vội đi đâu, có muốn nghe chuyện về con trai chú không?”
“Kể cả chú không nói, cháu cũng sẽ ép chú kể cho bằng được.” – Chú bật cười khoái chí rồi bắt đầu kể câu chuyện cuộc đời mình cho tôi nghe.
“Chắc hẳn cậu cũng đang thắc mắc tại sao chú ngần này tuổi rồi mà con lại bé như thế.” – Tôi gật đầu xác nhận, ở độ tuổi của chú, con trai hẳn phải tầm tuổi tôi hoặc có khi hơn. “Chú kết hôn nhiều năm nhưng không có con vì vợ chú sức khỏe không được tốt nên khó giữ thai. Cô ấy sảy thai hai lần rồi, chú xót vợ lắm nên nghĩ là thôi không có con cũng không sao cả, hai vợ chồng ở vậy với nhau cũng được.
Mỗi lần đi làm công đức, hai vợ chồng vẫn hay cầu nguyện để có con. Có lẽ Đức Phật đã nghe được thỉnh cầu của vợ chồng chú nên không lâu sau đó, chú đã có được cậu con trai như ý nguyện… Phu đẻ thiếu tháng nhưng trộm vía thằng bé vẫn khỏe mạnh. Giây phút đầu tiên được nhìn thấy con, chú mừng lắm, cảm giác như đây là món quà mà trời cao gửi đến cho gia đình chú vậy.” – Trong ánh mắt chú là bao nhiêu niềm yêu thương, sự quan tâm lo lắng dành cho bé Phu. Cậu nhóc lại đang chạy đuổi sóng khiến tôi bất giác mỉm cười theo.
“Chú đặt tên con là Phupha (Núi đá) với hy vọng con khỏe mạnh và cứng rắn như núi đá. Chú và mẹ nó cố gắng nuôi dạy con bằng những gì tốt nhất có thể, dù gia đình chẳng khá giả gì nhưng bọn chú vẫn thấy hạnh phúc. Chú đem hết tất cả tình yêu dành cho con. Đến lúc Phu đến tuổi tập nói, thằng bé chẳng chịu nói gì. Chú cứ nghĩ chắc nó chỉ là phát triển chậm hơn những cô cậu bé khác. Cho đến tận năm ba tuổi, Phu vẫn không chịu nói câu nào, chú phải đưa nó đi khám bác sĩ. Bác sĩ nói con chú là trẻ tự kỷ.” – Nụ cười trên mặt tôi tắt ngúm khi câu chuyện về một gia đình tưởng chừng như đã có một cái kết có hậu, bất ngờ đối diện với trắc trở. Tôi thử đặt mình vào vị trí của chú Nop, nếu đứa con mà tôi hết lòng yêu thương bị bệnh như thế, tim tôi chắc tan nát mất. Chú Nop quay sang cười với tôi, đoạn tiếp tục kể.
“Người ít học như chú chẳng hiểu nổi tự kỷ là cái gì. Chú chỉ biết đó là tên một căn bệnh và biết chú phải chữa khỏi bệnh cho con chú. Chú đã cố gắng thử tất cả các cách nhưng không có kết quả. Lúc đầu chú cũng xấu hổ, cũng nản lắm. Đêm nào chú với vợ cũng nằm khóc, chú không hiểu tại sao lại thành ra như thế này, sao con chú lại không được bình thường như con người ta.
Nếu biết Phu sinh ra sẽ bị thế này chú thà không để Phu chào đời còn hơn. Thời kỳ đó quả thực rất tăm tối. Bao nhiêu tiền tiết kiệm để dành cho con đi học đều lấy ra để đưa con đi chữa bệnh hết. Mỗi ngày tiền điều trị lại tăng lên. Cả nhà chỉ có mình chú đi làm kiếm tiền vì vợ phải chăm con. Khi không còn đủ tiền, chú phải chạy vạy vay mượn gia đình, họ hàng, đến mức trở thành con nợ gánh cả đống tiền trên lưng.” – Đến đây chú dừng lại một chút và khẽ thở dài, nhưng nét cười trên khuôn mặt chưa hề biến mất.
“Chú căng thẳng lắm, giờ đi vay ai cũng không được nữa, đến mức mà một ngày kia chú đã nghĩ hay là mình vứt bỏ hết tất cả đi, ha, không thể tin nổi người như chú lại có lúc ích kỷ như thế đúng không?”
“Không đâu chú Nop, con người ta có mạnh mẽ đến đâu thì đôi khi đối diện với vấn đề trong cuộc sống, ta sẽ trở nên yếu đuối.”
“Ừm, cũng may chú đã chiến thắng được cảm xúc lúc đó, cũng phải cảm ơn cậu nhóc Phu.”
“Tại sao ạ? Nhóc Phu là người đã ngăn chú lại sao?”
“Cũng không hẳn là thế, lúc đó vợ chú ra ngoài mua thuốc cho cậu nhóc Phu vì nó bị sốt, chú cũng thấy không khỏe. Chú đã vắt một tấm vải lên xà nhà và chỉ cần mấy giây thôi, vấn đề của chú sẽ được giải quyết. Ngay lúc ấy, cậu nhóc Phu lon ton đi vào trong phòng, nó òa lên khóc có lẽ vì tỉnh dậy mà không thấy ai. Cậu nhóc Phu ngẩng đầu nhìn chú, lúc đó chú đang đứng trên ghế chuẩn bị đưa cổ vào đoạn vải đã buộc. Chú nhìn con rồi bật khóc, còn Phu thì ngơ ngác nhìn chú.
Thế rồi nó ọ ẹ lên mấy tiếng. Âm thanh đó khiến chú vui mừng khôn xiết, đồng thời cũng là âm thanh khiến chú đau lòng nhất trong cuộc đời này. Chỉ một chữ “bố”, chú nghe thấy nó gọi bố, từ đầu tiên mà cậu nhóc Phu nói được. Chú nhanh chóng chạy tới ôm nó. Kể từ hôm ấy chú đã xóa ngay cái suy nghĩ ngớ ngẩn đó trong đầu. Chú đứng dậy tiếp tục chiến đấu với thử thách và thử nhìn cuộc đời bằng một lăng kính khác. Chú nhận ra không chỉ có con mình bị như thế. Đó chẳng phải chuyện gì đáng xấu hổ hay đen đủi khi con chú không giống như con người ta. Chú đã hiểu vì sao mọi người lại gọi những đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ là trẻ đặc biệt, vì chúng chính là những người đặc biệt của bố mẹ, giống như cậu nhóc Phu cũng chính là người đặc biệt của chú và dù nó có thế nào đi chăng nữa, nó vẫn là con chú.”
Chú Nop quay sang nói, đồng thời mỉm cười với tôi. Tôi cũng cười với chú bằng một cảm xúc vừa vui vừa buồn. Tình yêu bố dành cho con lớn hơn bất cứ thứ gì, có lẽ quyết định trả Phum về cho bố, trả lại cho bố cậu con trai mà bố yêu thương có lẽ là quyết định đúng đắn nhất rồi.
“Bác sĩ gợi ý chú đưa nhóc Phu đến Trung tâm điều trị đặc biệt dành cho trẻ tự kỷ, chú và mẹ nó đã đưa cậu nhóc Phu đến đó. Ở đấy con chú có rất nhiều bạn, nó được chơi cùng các bạn, nó cười, nó vui vẻ. Và chỉ thế thôi cũng đủ làm chú thấy hạnh phúc. Nói thật thì cũng có lúc chú mệt, chú nản nhưng chú tự động viên bản thân rằng con sẽ ra sao nếu không có bố mẹ. Suy nghĩ đó đã tiếp thêm động lực để chú tiếp tục chiến đấu.”
“Nhóc Phu rất may mắn khi có một người cha yêu em ấy nhiều như vậy.”
“Ha, ông bố nào mà chả yêu con chứ. Mà còn cậu đây thì sao, đã có chuyện không thoải mái trong lòng lại còn ngồi nghe chú càm ràm một hồi, có phải là càng thấy nặng nề không?”
“Haha, không đâu ạ, cảm ơn chú Nop nhiều lắm vì đã tới làm bạn, chuyện trò với cháu.”
“Không có gì, chú chỉ muốn cậu biết mỗi khi cảm thấy khổ sở, đau lòng hãy thử nhìn sang người khác. Có khi họ cũng gặp vấn đề như chúng ta hoặc thậm chí tệ hơn nữa, nhưng cuối cùng thời gian cũng sẽ đem nó đi.” – Tôi gật đầu đồng tình và cảm thấy biết ơn chú Nop từ tận đáy lòng. Mặc dù ở thời điểm hiện tại tôi không biết liệu thời gian có thể chữa lành cho trái tim của tôi và Phum được hay không, nhưng ít nhất tôi cũng sẽ cố gắng nhìn câu chuyện này bằng một lăng kính khác.
“Cảm ơn chú nhiều ạ. À chú ơi, nhóc Phu giờ nhìn như mọi đứa trẻ khác vậy có nghĩa là em ấy khỏi rồi đúng không ạ?”
“Nó đã đỡ hơn rất nhiều rồi, nó đã có thể trò chuyện với người khác nhưng nói chậm. Chắc cần phải luyện tập nhiều hơn cho đến khi Phu có thể hòa nhập vào xã hội như những người bình thường khác.”
“Cháu tin là em ấy sẽ khỏi thôi ạ, chú cố lên nhé.” – Chú Nop bật cười, đưa tay tạo dáng cố lên. Chú còn bảo nói một hồi lại thành tôi là người động viên chú. Tôi mới là người được động viên, được biết thêm nhiều điều về cuộc sống từ chú Nop: “Cháu nghe nói những đứa trẻ đặc biệt sẽ có khả năng đặc biệt hơn người thường, có đúng không ạ?”
“Cũng tùy đứa ấy, như mấy đứa bạn của cậu nhóc Phu ở Trung tâm điều trị, một số còn tính toán nhanh hơn cả bác sĩ nhưng chúng nó không tài nào ngồi yên một chỗ được. Một số đứa thì đọc cái gì nhớ cái đó. Bác sĩ điều trị cho Phu cũng từng nói tự kỷ và thiên tài rất gần nhau.”
“Vậy bé Phu thì sao ạ? Nhóc có khả năng gì đặc biệt không ạ?” – Chú cười rồi trả lời.
“Ban nãy chú thấy cậu ngồi vẽ tranh, cậu nhóc Phu cũng thích vẽ tranh lắm, vẽ đẹp nữa, như mấy họa sĩ chuyên nghiệp ấy.” – Điều vừa biết khiến tôi vô cùng thích thú. Tôi nói luôn với chú là tôi học chuyên ngành liên quan đến hội họa, tôi xin phép chú cho nhóc Phu ngồi vẽ tranh với tôi và đương nhiên chú không phản đối gì cả.
Sau hôm ấy, tôi có thêm cơ hội được đến nhà chú chơi. Gia đình chú là một gia đình vô cùng dễ thương, cô Pai mẹ nhóc Phu là một người phụ nữ vô cùng tốt bụng. Chuyến đi biển lần này, ngoài việc nằm trong khách sạn khóc, tôi còn được làm quen với những người bạn mới dù không cùng tuổi.
Chiều chiều tôi sẽ là người tới đón nhóc Phu đi chơi. Tôi mua màu vẽ, bút chì, tẩy, giấy vẽ và một số đồ họa cụ khác cho cậu nhóc. Ban đầu chú Nop không cho nhóc Phu nhận vì ngại, nhưng tôi cố gắng giải thích với chú rằng hãy coi như đây là món quà anh trai cho em trai, vậy chú mới chịu nhận.
Nhóc Phu đúng là vẽ tranh rất đẹp, đẹp đến mức khiến tôi rất bất ngờ và có phần xấu hổ. Vì nhiều bức cậu nhóc vẽ không chỉ đẹp mà còn biết điều chỉnh sáng tối, đổ bóng cũng rất đỉnh.
Nhóc Phu rất hay cười, chỉ có điều nói chậm, đôi khi còn nói đi nói lại một câu. Tôi chưa từng trải nghiệm cuộc sống của một “đứa trẻ đặc biệt”, nhưng việc ở cùng nhóc Phu đã khiến tôi hiểu rằng em nó cũng như bao nhiêu đứa trẻ ngoài kia nếu như ta chịu thấu hiểu. Con người chúng ta ai cũng có giá trị như nhau, dù là người bình thường hay người có khiếm khuyết, là triệu phú hay ăn xin thì cũng đều có giá trị như vậy.
Bao gồm cả nhóc Phu đây, dù xã hội có nhìn các em ấy như thế nào thì nhóc vẫn là người đặc biệt của chú Nop và cô Pai. Với tôi, nhóc cũng là một người đặc biệt.
Tôi cười cười rồi đưa tay xoa đầu nhóc Phu. Nhóc đang nằm vẽ tranh về gia đình mình, trong tranh có chú Nop, nhóc Phu ở giữa, một bên là cô Pai. Và thứ khiến tôi xúc động nhất là bên cạnh chú Nop có một chàng trai đang đứng đó. Bên dưới bức tranh có dòng chữ xiêu vẹo nhưng vẫn đọc được của nhóc Phu là “anh trai”.
Tôi là con một, cũng từng mong ước có anh chị em như người ta. Đến mức mà nhiều khi điều đó trở thành chủ đề cãi nhau của tôi và Phum, vì nó nói nó sẽ làm anh trai của tôi dù rõ ràng là nó sinh sau tôi cả năm trời. Còn tôi thì hay gọi nó là em, sau đó nó sẽ dỗi, ôm lấy Tiểu Hổ nằm quay lưng lại với tôi. Nhớ, tôi lại nhớ Phum nữa rồi.
Bất kể gặp gỡ ai, có chuyện gì mới xảy ra trong cuộc sống thì cuối cùng tôi vẫn nhớ tới Phum. Ai đó nói giá trị của mỗi người là như nhau mà, vậy còn giá trị tình yêu của tôi thì sao? Tại sao tình yêu của chúng tôi lại bị chia cắt chỉ vì hai chúng tôi là con trai chứ, vì hai chúng tôi là con trai nên giá trị tình yêu giảm đi sao? “Khóc.” – Tôi chớp chớp mắt, lấy lại ý thức khi có một bàn tay bé bé vươn tới lau nước mắt cho tôi. Tôi cười với nhóc Phu và đặt tay lên đầu nhóc. Đôi mắt tròn xoe đó nhìn tôi.
“Nhóc Phu, lớn lên phải làm người tốt đó, biết chưa.”
“Người tốt.”
“Đúng vậy, Phu phải yêu bố yêu mẹ, phải giúp đỡ người khác và phải trở thành người tử tế, biết chưa?”
“Vâng… Phu… yêu… bố… yêu… mẹ… yêu… anh… trai.” – Tôi cười trong khi hai mắt rưng rưng và kéo cậu nhóc vào lòng. Bàn tay bé nhỏ đó vỗ lưng tôi như đang muốn động viên, càng khiến cho nước mắt tôi rơi nhiều hơn mặc dù tôi đã rất cố gắng để nước mắt không rơi xuống bờ vai nhỏ đó.
“Anh cũng yêu Phu…Peem yêu Phum, Phum có nghe thấy không?”