We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Kleun: Người tình lặng lẽ
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi đưa nhóc Phu về nhà khi trời đã chập choạng tối. Hai cô chú mời tôi ở lại ăn cơm nhưng tôi đã từ chối vì còn phải nhanh chóng quay về vẽ cho kịp cảnh hoàng hôn. Tôi vẫy tay chào tạm biệt nhóc Phu và quay trở về bãi biển. Nhưng vừa cầm cọ lên, tôi lại thấy lòng trống rỗng, chắc là vì vừa nãy đã khóc vì nhớ Phum.
Tôi quyết định gác cọ sang một bên, thả hồn vào không gian. Mặt biển buổi chiều tà vẫn như thế, từng đợt sóng vỗ vào bờ, gió lướt nhẹ trên da khiến tôi nhớ đến vòng ôm của một người. Tôi thở dài, cúi đầu, ôm lấy đầu gối.
“Xin phép ngồi cùng được không ạ?”
Tôi giật mình thon thót, ngẩng phắt đầu lên nhìn xem ai vừa nói. Ngay khi nhìn thấy khuôn mặt người đó, mắt tôi mở to vì ngạc nhiên tột độ khi thấy nó ở đây.
“Kleun.”
“Haha, tao cứ tưởng mày khóc sưng mắt nên không nhận ra tao chứ.” - Kleun vẫn với giọng nói dịu dàng và nụ cười ấm áp thường lệ, nó ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi thì vẫn còn đang bàng hoàng trước sự xuất hiện của nó. Sao cậu ta cứ thích xuất hiện đúng lúc tôi yếu lòng nhất vậy, đúng lúc nước mắt tôi đang rơi?
“Mày... mày đến đây làm gì thế Kleun... không đúng, sao mày đến được đây?”
“Bình tĩnh nào Peem, tao lái xe đến chứ sao nữa.” - Tôi biết mặt mình lúc đó trông thảm hại đến mức nào, chắc chắn hai đầu lông mày tôi đã nhíu chặt lại, nếu không thì Kleun đã chẳng đưa tay gỡ chúng ra.
“Rồi tình cờ thấy tao ở đây à?”
“Đại khái là vậy.” - Nó nhún vai, vẫn nhìn tôi chằm chằm, nhìn đến nỗi tôi phải chớp mắt liên hồi để phá tan sự im lặng giữa hai đứa.
“Này, đừng có ghẹo tao nữa, nói thật đi, sao mày lại ở đây?” - Tôi nhất quyết muốn nó nói ra sự thật.
“Xin lỗi nhé Peem, tao không thể nói được. Tao chưa bao giờ nghĩ sẽ giấu mày điều gì, nhưng lần này là ngoại lệ.” - Giọng Kleun vô cùng bình tĩnh và nghiêm túc, khác hẳn mọi lần. Tôi thở dài gật đầu. Nếu nó đã không muốn nói, tôi cũng không ép. Tôi tin nó có lý do riêng, và dù Kleun đến đây bằng cách nào hay vì lẽ gì, chắc cũng không ảnh hưởng gì đến chuyện tôi đang gặp phải. Tôi quay lại nhìn biển, còn người bên cạnh vẫn dõi mắt nhìn tôi như trước.
“Gầy đi nhiều quá, mắt cũng hõm sâu rồi kìa, chẳng dễ thương chút nào.” - Sau một khoảng im lặng thật dài, Kleun là người lên tiếng trước để phá vỡ bầu không khí. Và cách nó dùng để phá tan sự im lặng chính là trêu chọc.
“Tao dễ thương lúc nào?”
“Mọi lúc luôn.”
“Cái thằng này...” - Tôi giật mình khi đột ngột bị kéo vào lòng. Kleun giữ đầu tôi tựa vào ngực nó, vòng ôm dịu dàng, phảng phất hương gió nhẹ. Kleun ôm tôi chặt hơn. Tôi cũng vùi trán vào ngực nó, như thể đó là một nơi để nghỉ ngơi. Cứ hễ có ai đó xuất hiện an ủi, nước mắt tôi lại tự động tuôn ra, tuôn nhiều đến mức tôi thấy phiền lòng.
“Đau lắm không?” - Giọng nói dịu dàng cất lên, đồng thời xoa nhẹ đầu tôi.
“...nhiều lắm.”
“Đau thì cứ khóc đi. Không cần cố tỏ ra mạnh mẽ đâu Peem.”
“Tao khóc nhiều lắm rồi Kleun, nhiều đến mức tao tự hỏi sao con người lại có nhiều nước mắt đến vậy.”
“Rồi nó sẽ dừng lại thôi. Khóc xong, mày sẽ trở lại là Peem mà tao yêu thích. Là Peem có thể cười với mọi chuyện, tao thích Peem như thế hơn... Mà chia tay người yêu không định nói với tao một tiếng nào à?” - Câu cuối nó nói bằng giọng trêu ghẹo, như muốn khiến tôi thoải mái hơn, nhưng thật lòng tôi không thể cười nổi.
“Đây có phải chuyện cần phải thông báo đâu... Kleun... nếu tao là người yêu mày, liệu bố mẹ mày có cho phép hai đứa yêu nhau không?”
“Haha, hỏi thế này là đang gieo hy vọng cho tao đấy à?”
“Xin lỗi.”
“Mày đừng nói câu này nữa Peem.” - Tôi cắn môi gật đầu, nước mắt rơi thấm qua áo nó, ngay vị trí trái tim nó: “Peem... mày biết không, tao từng nghĩ, giả sử một ngày nào đó mày và... mày chia tay, có khi nào tao sẽ có cơ hội được chăm sóc mày không. Ha, tao tệ nhỉ... Nhưng khi chuyện đó thực sự xảy ra, khi thấy mày đau khổ, thấy mày khóc, tao còn đau hơn cả lúc tao yêu thầm mày.”
“...” - Tôi chỉ biết lắng nghe, chẳng biết nên đáp lại thế nào nên đành im lặng. Tiếng sóng vỗ bờ và tiếng gió thổi cứ thế hòa vào nhau. Thời gian chậm rãi trôi qua, Kleun vẫn ôm tôi, nhưng dù vòng ôm của nó có ấm áp đến đâu, tôi vẫn khao khát được nằm trong vòng tay Phum hơn.
“Hai đứa mày không thử nói chuyện với nhau một lần nữa sao Peem? Tao nghĩ nếu hai đứa mày chọn tiếp tục ở bên nhau có lẽ sẽ ổn hơn đấy... Đằng nào ở một mình cũng đau, cũng khóc, thì đến khóc cùng nhau chẳng phải tốt hơn sao?” - Nếu ở bên nhau được, tao đã chẳng phải trốn đi như thế này, Kleun ạ. “Thấy sao, về không, để tao đưa về.”
“...”
“Thế nếu chưa muốn về thì đi với tao không? Mày nghỉ ngơi cũng lâu rồi, đã đến lúc phải đi tiếp rồi... Tao sẽ đi bên cạnh mày, sẽ chăm sóc cho mày.” - Tôi rời khỏi vòng tay Kleun nhưng không dám ngẩng đầu đối mặt với nó. Tôi nghĩ tôi hiểu ẩn ý trong câu nói của nó. Nếu làm như thế, nếu tôi chọn đi bên cạnh nó dù nó biết người trong lòng tôi chỉ có Phum, thì người tổn thương chẳng phải là mày sao Kleun? Kleun nói không muốn nghe câu xin lỗi nữa, vậy nên tôi chỉ đành lắc đầu.
Kleun đứng dậy, đồng thời đưa tay về phía tôi, chờ tôi nắm lấy. Tôi ngẩng đầu nhìn bàn tay trắng trẻo đang chìa ra trước mắt, rồi lại nhìn lên chủ nhân của nó. Kleun đang cười vô cùng dịu dàng với tôi, nụ cười của nó vẫn tươi tắn như cũ. Mà ngay cả khi lúc này nó có khóc, nụ cười của nó vẫn rất đỗi ngọt ngào, thật lòng khiến tôi bất giác mỉm cười theo dù nước mắt vẫn đang rơi. Tôi từ từ đứng dậy, đối mặt với Kleun.
Tôi tự đứng dậy, không bám lấy tay nó. Tôi không nắm lấy bàn tay ấy, không phải vì chưa sẵn sàng nắm tay một ai khác, mà vì tôi không thể. Tôi không thể nắm tay đi bên cạnh một ai không phải là Phum, tôi thực sự không thể làm vậy được.
Tôi cúi xuống nhìn bàn tay vẫn đang chìa ra, giữ nguyên vị trí của Kleun, chờ đợi bàn tay tôi đặt lên. Nhưng điều duy nhất tôi có thể cho nó là những giọt nước mắt rơi từ trái tim.
Tôi cắn môi ngăn bản thân nức nở, yếu đuối, nhìn chằm chằm vào những giọt nước mắt rơi xuống bàn tay Kleun dù tầm nhìn lúc này đã rất mờ, rồi ngẩng đầu lên nhìn nó. Dẫu không nhìn rõ, nhưng tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt ấy chứa đựng bao nhiêu nỗi đau. Chúng ta chẳng khác gì nhau Kleun ạ, ai cũng đều chịu đau đớn cả.
Liệu Kleun có biết, qua ánh mắt mình tôi muốn cảm ơn nó? Liệu nó có biết, qua những giọt nước mắt này tôi muốn nói lời xin lỗi? Nó cười thật tươi, một nụ cười dịu dàng và đẹp đẽ như thể muốn nói với tôi rằng nó hiểu. Đồng thời, nó từ từ nắm chặt bàn tay đã thấm đẫm nước mắt tôi.
“Mày không... không giận tao đâu đúng không Kleun? Nếu mày không thích tao nữa, có lẽ mày sẽ thấy hạnh phúc hơn thế này.” - Tại sao? Tại sao tôi lại không yêu Kleun, tại sao tôi lại không thể yêu chàng trai này như cái cách tôi yêu Phum chứ? Nếu tôi yêu Kleun, ít nhất sẽ chỉ có hai người bị tổn thương, chứ không đến nông nỗi như thế này.
Hay là việc ta cố gắng yêu một ai đó còn khó hơn cả việc ta cố gắng ngừng yêu một người?
“Hạnh phúc của tao là được yêu mày mà.”
“...”
“Đừng lo cho người khác nữa, tao không sao đâu...” - Kleun từng nói tôi không làm gì sai cả, không cần phải xin lỗi vì tự nó có tình cảm với tôi, nhưng trong thâm tâm tôi vẫn cảm thấy bản thân mình có lỗi. Vì yêu tôi nên nó đau, vì yêu tôi nên nó buồn. Nếu với tất cả những điều đó mà tôi không cảm thấy gì, thì có phải là quá tàn nhẫn không.
“Peem.”
“Ừm.”
“Tao cũng... không biết cuộc đời mỗi người sẽ có bao nhiêu lần yêu, nhưng tao nghĩ mày sẽ là tình yêu mà tao ghi nhớ suốt đời... Và tao muốn mày cũng ghi nhớ rằng... nếu một ngày nào đó mày không còn ai bên cạnh, thì hãy quay đầu lại, tao vẫn đứng đây và sẽ chăm sóc cho vết thương của mày, Peem ạ.”
Tôi khóc nấc đến mức khó thở, không thể cất tiếng đáp lại nó, chỉ đành gật đầu thật nhanh, lời nói ra suýt không tròn vành rõ chữ.
“Ừm, cảm... ơn... cảm ơn mày nhé Kleun... thật sự cảm ơn mày.”
***
Bức thư từ Kleun
Trước khi gặp Peem, tôi từng qua lại với rất nhiều người. Tôi nghĩ mình đã học được nhiều điều về tình yêu qua những cô gái ấy, nhưng thực tế cho thấy tôi lại chẳng biết gì cho đến khi gặp Peem – một cậu con trai nhỏ nhắn, tốt bụng, dễ cười và điều quan trọng là... “đã có người yêu rồi.” Tôi không hiểu vì sao lại có cảm giác muốn ở gần, muốn chăm sóc, muốn ngắm nhìn, dù biết mình không có quyền nhưng vẫn len lén hy vọng. Chỉ mong sao thỉnh thoảng được đối xử tốt với cậu ấy cũng đủ khiến tôi hạnh phúc rồi. Peem khiến tôi hiểu rõ hơn về tình yêu và giá trị của nó. Giá trị của tình yêu được tính bằng việc ta thấy hạnh phúc dù không thực sự sở hữu người mình yêu. Tình yêu có thể không nhất định kết thúc như điều ta mong ước, nhưng điều đó cũng không đồng nghĩa với việc tình yêu ấy không có hạnh phúc, không đồng nghĩa với việc cái kết ấy không có tình yêu.
Cá nhân tôi không phải người quá tốt hay nam chính phim truyền hình sẵn sàng hy sinh vì tình yêu. Tôi chỉ là một người bình thường hiểu rõ trái tim mình mà thôi. Dẫu tôi không được đứng bên cạnh người mình yêu, nhưng ít nhiều tôi vẫn may mắn hơn một số người khi có cơ hội được nói lời yêu với cậu ấy. Dù cậu ấy không có tình cảm với tôi, nhưng cậu ấy vẫn đối xử với tôi rất tốt, để tôi trở thành người đặc biệt của cậu ấy, được ở gần cậu ấy và được chăm sóc cậu ấy.
Giờ có lẽ đã đến lúc tôi nên mở lòng với một người mới. Mà biết đâu được, sau này tôi sẽ tiếp tục làm bạn với Peem, hoặc may mắn hơn là được hẹn hò với cậu ấy thì sao. Dù có chuyện gì xảy ra, thì chàng trai tên Kleun này vẫn sẽ luôn giữ lại một góc nhỏ bé trong trái tim để dành cho Peem, và sẽ mãi mãi là như thế...
- Kleun -