We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Cuộc hẹn hò và phát hiện bất ngờ
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi họp kết thúc lúc sáu giờ tối, chủ yếu là do phải chờ mọi người đến đông đủ, mà đứa đến muộn nhất lại chính là chủ tịch câu lạc bộ – thằng Pun. Khi mọi người đã có mặt đầy đủ, căn phòng lại trở nên quá chật chội không đủ chỗ cho năm mươi người, nên chúng tôi đành chuyển sang địa điểm khác. Địa điểm mới là sân dưới tòa nhà khoa Khoa học Chính trị. Mọi người ngồi quây quần lắng nghe P'Tong và thằng Pun trình bày các vấn đề.
Ngay khi thằng Fang vừa đến, thằng Thaen đã bắt đầu giở đủ trò, cứ như thể nếu được phép trải thảm đỏ đón 'vợ' nó vào thì nó cũng làm vậy. Ngoài thằng Thaen, còn một người nữa cũng vô cùng vui mừng khi gặp thằng Fang là con bé M. Thêm một nhân vật nữa là thằng Toey, nó rống lên gọi người yêu từ đằng xa. Đám thằng Chen, thằng Beer, thằng Matt, thằng Mick cũng đã đến đông đủ, cả Phum nữa.
Thấy Phum có vẻ uể oải, tôi nhanh chóng lấy nước mát và sữa gấu vừa mua cho nó ra. Thấy vậy, nó cười tít mắt, vứt hết mọi mệt mỏi ra sau. Thậm chí, nó còn đi khoe với người khác rằng người yêu đã chuẩn bị nước, chuẩn bị sữa cho nó. Làm gì mà làm lố thế không biết, cứ như thể tao chưa chăm sóc cho mày bao giờ ấy, chó Phum.
“Phum, tao nóng, đừng dính tao nữa.”
"Nóng cái gì, gió mát thế mà, với tao muốn được ở gần mày." – Tôi nghiến răng lườm cái mặt đẹp trai đang cố nín cười vì trêu được tôi. Điều khiến tôi tụt cảm xúc chính là niềm hạnh phúc vô bờ bến của nó. Mà bản thân tôi cũng lạ, người khác trêu thì tôi chẳng cảm thấy gì, nhưng cứ chó Phum trêu là tôi rất dễ 'lên', à ờm, ý tôi là dễ bực mình ấy, đừng có mà nghĩ lung tung nha.
"Nhưng mà sát quá, tao nóng." – Thằng Phum vẫn ngồi sát rạt lấy tôi dù thời tiết nóng như thiêu như đốt, với lại tôi cũng biết ngại chứ.
Phum chẳng bận tâm gì đến nội dung buổi quyên góp ngày mai mà thằng Pun đang gân cổ lên thông báo. Sở dĩ nó dám ngồi gần tôi đến mức hai đứa dính lấy nhau như thế này là vì chúng tôi đang ngồi ở ngoài cùng, sau đám bạn khoa Kỹ thuật của nó. Đám quỷ này cũng chẳng bỏ phí cơ hội để trêu chọc. Hừ, sao chúng mày không trêu thằng Fang với thằng Thaen ấy, chúng nó cũng đang ngồi ôm eo nhau ngay trước mặt kia kìa. Biến đi, đừng có động đến tao nữa.
"Mấy đứa đằng sau làm cái gì đó, lắng nghe chút đi, anh sắp đề cập đến việc quan trọng đấy." – Thằng Pun, thằng bạn quần này! Mày nói làm gì mà khiến tất cả mọi người nhìn về chỗ tao hết đây này!
"Được rồi, được rồi, bớt làm việc riêng lại để anh thông báo nốt vấn đề cuối cùng đây, nhanh thôi." – P'Tong, em ghét anh!
"Giờ anh sẽ phân chia nhiệm vụ cho mấy đứa. Vì năm nay đi tình nguyện ở trường học, chủ tịch trại tình nguyện đã gợi ý thêm hoạt động dạy học cho các em. Bình thường, chúng ta chỉ cần mang đồ quyên góp lên đó rồi xem có gì cần xây sửa lại là được đúng không? Nhưng lần này sẽ có cả dạy học nữa, nên mọi người sẽ chia thành bốn nhóm: nhóm dạy học, nhóm xây dựng, nhóm hoạt động và nhóm phúc lợi. Nhóm trưởng của từng nhóm sẽ bao gồm P'Bell chịu trách nhiệm quản lí nhóm dạy học. Bell, Bell mày ngồi đâu?" – P'Tong lớn tiếng tìm P'Bell khiến tôi phì cười.
"Tới rồi, tới rồi đây. Cảm ơn em Beer vừa đẹp trai vừa tốt bụng nhé!" – P'Bell là một nữ sinh khoa Dược vô cùng xinh đẹp. Chị vừa hớt hải chạy tới cùng chồng tài liệu khổng lồ; thằng Beer thấy vậy liền đứng dậy cầm đỡ cho chị, mẹ kiếp ga lăng quá. Hành động này nó làm nhiều đến mức dường như đã ăn vào máu rồi. Bạn tôi đúng là tốt nhất hành tinh, có một sự ghen tị nhẹ với cô em nào đó nha, haha.
"Mày đi đâu làm gì mà giờ mới đến?" – P'Tong và thằng Q giống nhau ở một điểm là có thể cắn bất cứ giới tính nào.
"Dạ thưa, đi photo tài liệu của người giám hộ ạ. Mày nhìn mồm tao này Tong, đi-phô-tô-tài-liệu, tài liệu cho câu lạc bộ đấy!" – Haha, cả đám chúng tôi cười lăn.
"Cảm ơn vì không chửi tao lắm chuyện. Tiếp này, nhóm trưởng nhóm xây dựng giơ tay lên cho các em thấy nào." – P'Mai vừa đưa tay lên là cả đám cùng ồ. P'Mai là một người vô cùng dễ chịu và vui tính, anh ấy chính là trung tâm của câu lạc bộ.
"Tiếp đến là nhóm trưởng nhóm hoạt động, Xinh Đẹp đâu?" – Thằng Friend đứng dậy xoay tròn và lắc tóc, không quên ngắt một bông sen xinh đẹp đưa lên. Người cầm sen nhận được rất nhiều tiếng hò reo của mọi người. Thằng Q bĩu môi, dường như chưa đủ, nó còn kèm thêm cả tiếng la ó. Thằng Q la ó thật đấy, giọng cao nữa là đằng khác, khiến thằng Friend đưa ngón chân chỉ vào mặt bọn tôi.
"Nhóm cuối cùng không thể thiếu là nhóm phúc lợi sẽ cho Dao phụ trách. Các nhóm trưởng đến nhận bảng tên và phân công công việc như nội dung hôm qua chúng ta vừa họp nhé, tao xin phép ngồi xuống ăn cái đã." – P'Tong, ban tư vấn của câu lạc bộ, đúng là có dấu ấn cá nhân rất mạnh.
"Chị sẽ đọc tên các bạn tham gia vào nhóm dạy học nhé: Ping, Arm, Kathy, Chen, Pla, Kao, Toey, Nei, Fah, M, Morgan, P'Shin, Fang, Sun..." – P'Bell đọc xong, tất cả những đứa trong nhóm dạy học lập tức đứng dậy đi tập hợp sang một bên khác để họp. Thằng Fang, thằng Chen được làm giáo viên thì tôi không lạ, nhưng thằng Toey á? Thằng Q, thằng Thaen dành một tiếng ồ thật lớn cho người yêu của hai đứa nó.
"Tiếp theo là các bạn trong nhóm xây dựng nhé, mọi người yên lặng để Siêu đẹp trai đọc tên nhé." – P'Mai nói một cách nghiêm túc mà sao tôi vẫn thấy buồn cười.
“P'Mai, anh đọc hiểu được luôn à anh?”
"Không được thì tao bịa, thích chọc tao à? Anh đây biết việc lắm đấy chú em Nu ạ." – Haha, cả đám lại ồ lên lần nữa: “Đám lao động chân tay nghe đây này: thằng Day, thằng Thaen, thằng Nu, thằng Phum, thằng Sax, thằng Win, thằng Nut, thằng Mick, thằng Than, thằng Golf, thằng Bes, thằng Tum, chó Q, chó Top... và em Sweet.”
"Uiiiiiiiiiiiiiiiii" – Thằng Sweet vừa nghe thấy tên mình cái là cầm hít mũi ra ngửi ngay lập tức, chỉ thiếu điều quỳ xuống lạy thằng Pun xin đổi nhóm, haha. Đọc xong, mấy đứa lục tục đứng dậy đi ra một chỗ họp. Phum quay sang cười với tôi rồi cũng đứng lên. Chỉ còn tôi, thằng Beer, thằng Matt. Tôi cứ tưởng mình sẽ vào đội xây dựng, thế nào mà lại trượt. Nhóm đấy có hẳn hai mươi thằng, trông đã thấy vui. Mà thôi không sao, vào nhóm hoạt động cũng được.
"Tiếp là nhóm hoạt động của Xinh Đẹp nhé, bạn Gi, bạn On Luk, Kung, Nim, Poy, Oh, bạn Beer, em Matt, thằng Bom, P'Wan, P'Paen, P'May,..." – Bla, bla... thế mà lại không có tên tôi, vậy nghĩa là...
"Mọi người còn lại sẽ ở nhóm phúc lợi của P'Dao." – Đcm, tôi muốn đứng dậy lộn tùng phèo hai vòng, nhảy freestyle thêm bốn vòng rồi lượn khỏi đây một cách thật đẹp mắt! Trời ơi, lại là nhóm phúc lợi nữa sao! Thằng Phum đánh mắt qua nhìn đểu, khiến tôi phải giơ ngón giữa. Lại còn cùng nhóm thằng Green nữa chứ.
Sau khi họp xong, một số người đi ăn cùng nhau, một số người ở lại nói cho xong chuyện công việc còn tôi với Phum vẫn phải đi tiếp. Không gì cả, hai đứa tôi đi ăn, đi xem phim thôi vì Phum bảo muốn ăn mừng thi xong. Gớm, mồm điêu! Có thi xong hay không thì chỉ cần nó muốn là nó sẽ làm mà.
Giờ tôi và nó đang có mặt ở Central World, Phum đang xem lịch chiếu phim, nó chọn một phim chiếu vào buổi đêm. Mẹ sư, thế tao xin phép về nhà tắm rửa, xếp chăn xếp gối rồi quay lại được không! Tôi cố gắng thương lượng chuyển sang suất chiếu lúc mười giờ vì chỉ còn mười phút nữa là tới. Nhưng nếu vào xem luôn giờ đó thì phải vào ngồi mất ba mươi phút chúng tôi mới xem được phim. Phum không thích xem quảng cáo trước phim, nó muốn vào cái là xem được phim luôn. Có đôi khi vào muộn, mất một đoạn đầu của phim nhưng Phum xem vẫn hiểu được. Còn tôi thì không, Phum phải tốn kha khá thời gian giải thích thì tôi mới từ từ ngẫm ra, ha.
Mua xong vé rồi nhưng chúng tôi vẫn còn đang chí chóe nhau xem nên ăn bắp rang bơ vị gì, đến mức mà bạn nhân viên chỉ thiếu điều choảng cái dép vào mặt hai đứa. Tôi cũng không hiểu tại sao chuyện gì tôi với nó cũng cãi nhau được, dù việc lần này chỉ cần mua luôn hai vị bỏng là xong. Hờ, mà nếu mọi chuyện kết thúc dễ dàng thế thì đã không phải là Phum.
“Lấy vị ngọt nhé Phum.”
"Phô mai ạ!" – Nó quay sang bảo với bạn nhân viên. Hay lắm, chiều tao quá cơ, thằng quần. Cuối cùng cũng lấy được túi bỏng mặn trong lúc đợi phim chiếu. Tôi tính đi tìm cái gì đó ăn nhưng chẳng còn tâm trạng nào nên đành ăn tạm bỏng mặn. Tôi thích gọi bỏng mặn đấy, sao nào! Còn người ngồi bên cạnh tôi đây thì đang cười hí hửng đồng thời đặt tay lên vai tôi. Khỏi thắc mắc, đúng là hai đứa tôi ngồi cùng một phía.
“Ha, má sắp nứt ra rồi đấy Peem, vẫn chưa hết dỗi à?”
“Đấy là việc của tao. Mà dỗi gì, ai dỗi, không có!"
“Tao không cho mày ăn ngọt nhiều vì nó không tốt, ngộ nhỡ tiểu đường.”
"Thế nên cho tao ăn mặn để tao bị thận hả?"
"Mọi chuyện tôi đều có thể chiều theo Phum, nhưng chỉ riêng chuyện ăn uống thì xin là không."
"Đừng dỗi nữa mà, ăn cơm đã nhé!" – Nhột quá, tai tôi như ù cả đi, nó nói cái giọng gì vậy! Cái đứa vừa thốt ra câu ban nãy vẫn còn đang cười, đồng thời gắp miếng sushi đưa lên trước mặt tôi. Ban đầu tôi không định ăn đâu, nhưng mà người ta đã có lòng thế rồi thì mình cũng nên nể mặt người ta ăn chút chứ nhỉ, haha. Chỉ hai mươi phút sau mọi thứ đã sạch banh, ôi vỡ bụng mất!
Ăn uống xong xuôi, Trai Đẹp choàng vai tôi đi ra khỏi quán. Tôi giả bộ hất tay nó ra thì nó lại choàng vào. Tôi càng đẩy nó càng choàng, đẩy qua đẩy lại như hai đứa dở hơi. Cơ mà nó làm tôi ngứa mắt, haha, muốn thể hiện tí ấy mà. Và trong lúc tôi với Phum đang trêu nhau qua lại thì vô tình trông thấy… thằng Pun!!!!
Việc thấy thằng Pun ở đây không làm tôi giật mình, mà cái chính là tôi thấy P'Ngun. In đậm gạch chân là thằng Pun đang đứng với P'Ngun! Đệch, sao hai người đó lại đi với nhau nhỉ?! Thằng Pun với P'Ngun đang đứng xem trailer các bộ phim chiếu rạp. Bạn tôi thậm chí còn xách túi cho P'Ngun nữa. Nhìn có vẻ hai người đó đã mua vé rồi vì thằng Pun đang chìa vé ra chỉ trỏ cái gì đó với P'Ngun. Thế rồi P'Ngun quay sang...
Đcm!!! Anh ấy cầm ống hút đưa lên miệng thằng Pun, mọi người ơi! P'Ngun đứng đằng trước còn thằng Pun đứng chếch đằng sau một chút. Vì anh ấy không cao bằng thằng Pun nên bạn tôi phải hơi cúi đầu để uống nước. Và nhìn anh ấy kìa, cười ngọt ngào với thằng bạn tôi, còn đưa tay lau vệt nước trên khóe miệng nữa chứ. Đệch, eo ôi P'Ngun dễ thương thế, cứ như phụ huynh ấy! Phải nói là người đi qua đi lại hầu như đều liếc mắt ít nhất một lần về phía P'Ngun.
"Ối!" Phum đột nhiên đánh vào đầu tôi.
"Nhìn nhìn, thích lắm à?"
"Giọng nó nghe dữ nhưng không nghiêm tí nào nên tôi không sợ, hehe. Người ta xuống nước dỗ cái là mi coi mình trên cơ đấy hả, Peem?"
"Thì anh ấy trông đáng yêu mà. Phum, mình đi tới chào thằng Pun cái đi, tao muốn thấy biểu cảm của nó vãi! Lần này nhá, tao sẽ..." – Tôi đang chuẩn bị đi thì Phum đã giữ tay tôi lại.
"Đừng Peem, mình không cần qua đó đâu, nên đợi khi nào thằng Pun sẵn sàng nói thì hơn.” – Dù có hơi tiếc vì tôi rất tò mò chuyện này, nhưng tôi vẫn tin tưởng Phum. Tôi sẽ đợi cho đến khi thằng Pun công bố sự thật với chúng tôi. Tôi đứng nhìn hai người đó một lúc thì có đám thanh niên đi qua. Lũ ấy còn cười với P'Ngun, thằng Pun thấy thế thì ôm vai anh dẫn đi chỗ khác.
Chó Pun, tao cần một lời giải thích!!!!!!!!!!