We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 136 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chỉ còn ba ngày nữa là chúng tôi sẽ lên đường đi tình nguyện ở Mae Chem rồi!!!
Chắc các bạn cũng có thể hình dung được tình hình trong câu lạc bộ hiện giờ hỗn loạn đến mức nào, ngay cả tôi cũng vô cùng hồi hộp. Mặc dù tôi là con lai của Bangkok và Chiang Mai, nhưng tôi chưa bao giờ đến Mae Chem, cũng chưa từng đi tình nguyện dài ngày đến cả tháng như thế này. Thế nên, hồi hộp là chuyện bình thường thôi mà, đúng không? Hôm qua tôi đã vội vàng chuẩn bị đồ dùng, thức ăn để lên đồi. Thằng Phum mới cằn nhằn bảo tôi bị hâm, dọn đồ làm gì sớm thế, còn tận ba ngày nữa cơ mà. Đấy các bạn nghe nó nói đi, xem cái cách ăn nói của nó kìa. Tao dọn cả đồ cho mày nữa đấy, thằng chó Phum ạ.
Nhóm xây dựng của P'Tong và một vài thành viên nhóm phúc lợi đã lên Mae Chem đợi trước rồi. Nhóm này chúng tôi gọi là nhóm "cao cấp" (haha), vì họ phải vận chuyển đồ được tài trợ lên khu tình nguyện trước, sau đó chuẩn bị nguyên vật liệu, đi mua dụng cụ để bắt tay vào xây sửa.
Nhóm P'Tong đi xe bán tải, còn các nhóm khác thì đi tàu hỏa. Lý do một số thành viên nhóm phúc lợi phải lên trước cùng nhóm xây dựng là vì nếu họ không đi thì lấy đâu ra người nấu cơm cho mấy chú công nhân (hahaha). Chắc tầm này mấy đứa Green, Fai sắp hòa nhập thành gái bản luôn rồi cũng nên.
Còn đám chúng tôi ở nhà đây thì cũng rối tinh rối mù, may mà chúng tôi đã thi xong cuối kỳ rồi. Mấy cô bé thì tụ lại gói đồ, còn P'Morgan và nhóm của anh ấy đang hoàn thiện nốt một số giấy tờ cho xong.
Mấy đứa Gi, Kathy cứ la ó, kêu ca mãi, chúng nó còn bật nhạc oang oang trong văn phòng câu lạc bộ vì đang phải tập vài điệu múa để thể hiện lòng biết ơn đến các phụ huynh và các em dân tộc vùng cao đã chào đón chúng tôi. Chuyện này cũng là truyền thống rồi, đúng không?
Thằng Matt, thằng Pun, thằng Mick và hơn mười người khác nữa thì đã đi quyên góp rồi. Nói đơn giản là mọi người vừa làm nhiệm vụ của mình, vừa hết lòng giúp đỡ nhau để hoàn thành công việc. Còn tôi thì đang ôm những thùng đồ mới nhận quyên góp từ hôm qua chất lên xe để chuyển đến nhà P'Paew, vì nhà chị ấy gần ga tàu. Chúng tôi chuyển đồ ra đó trước để thuận tiện hơn cho ngày khởi hành. Thực tế thì cũng không có nhiều đồ lắm, vì nhóm P'Tong đã mang lên Mae Chem gần hết rồi, vậy mà sao tôi vẫn thấy mệt rã rời nhỉ. Mà cũng đúng thôi, không mệt sao được, nhóm vận chuyển lúc này chỉ có đúng bốn người: thằng Q, tôi, thằng Beer với thằng Nu.
Thằng Toey thì đừng nói là giúp đỡ, phải gọi nó là diễn viên quần chúng thì đúng hơn, vì ngoài việc chẳng được tích sự gì cho câu lạc bộ, nó còn gây thêm chuyện cho mọi người khi cứ đi cạy những thùng đã được đóng gói gọn gàng ra xem bên trong có gì. Đau đầu ơi là đau đầu!
Chắc hẳn các bạn đang rất thắc mắc những cái tên chưa được nhắc đến đang ở đâu, tại sao chỉ có bốn người chúng tôi giúp nhau khuân đồ đúng không? Mấy tên khôn lỏi đó đã chở hàng đi chuyến đầu tiên và đến giờ vẫn chưa quay lại, chỉ có P'Joke lái xe không về một mình. Muốn biết trên chuyến xe đó có những ai thì để tôi kể cho nghe này: có thằng Thaen, thằng Fang, thằng Day, thằng Chen, thằng Aim, thằng Phum và còn nhiều thằng nữa.
Tôi phải tra hỏi mãi, P'Joke mới khai ra là nhà P'Paew bán đủ các loại đồ uống có cồn từ khắp các nước. Ha, khỏi cần đoán cũng biết tầm này đám lâu nhâu kia đang chết dí ở đâu rồi, đến P'Joke còn hơi ngà ngà nữa là. Mẹ kiếp, chả thấy rủ tôi gì cả, lũ chúng mày nhớ đấy! Được cả thằng Phum, mồm thì bảo yêu tôi lắm này kia, không muốn rời xa nhau, lúc nào cũng muốn ở bên cạnh, hừ, đồ cục cức, thấy rượu miễn phí cái quên ngay mặt người yêu được.
"Peem ơi, nếu Dao có hỏi thì bảo bọn anh đi in giấy tờ nhé." – P'Morgan gọi khi tôi đang khuân thùng sách cuối cùng chất lên xe.
"Ơ, cái máy in ở phòng mình không dùng được à anh?"
"Ừ, chắc là hết mực. Ơ, anh đang định nói cái gì nữa ấy nhỉ, không thể nghĩ ra nổi luôn. Thôi anh đi đã nhé Peem." – P'Morgan nhắn tôi xong thì quay đi lầm bầm gì đó với P'Aun. Tôi chỉ biết đứng nhìn theo hai anh rồi bật cười, sao mấy người dễ thương thường hay ngơ ngơ thế nhỉ.
"Hết chưa mày?" – Thằng Q hỏi khi đón thùng đồ từ tay tôi để lên xe P'Joke, còn thằng Toey thì đang nhảy loi choi bên cạnh.
"Hết rồi, Q. Mày có thấy P'Dao đâu không?"
"Kia kìa, đang nói chuyện điện thoại ấy." – Tôi nhìn theo hướng tay thằng Q chỉ, thấy P'Dao đang nói chuyện điện thoại với khuôn mặt rất căng thẳng, chắc là nội dung liên quan đến công việc đây mà. Thằng Beer sắp xếp đồ cho gọn gàng, đóng thùng xe lại rồi chúng tôi ngồi xuống một góc nghỉ ngơi.
"Tao bực đám thằng Thaen vãi, chắc chắn chúng nó biết trước nhà chị Paew bán rượu." – Thằng Q càm ràm được một lúc rồi, chắc là nó đang cáu lắm vì không được thử đồ miễn phí. Tao cũng thế đây bạn ơi, để tí gọi chửi thằng Phum một trận cho đỡ bực mới được.
"Ơ, thế mày không biết à? Hôm nọ P'Tong có đùa bảo P'Paew mang rượu đi quyên góp mà." – Thằng Beer nói.
"Đcmmmm, thế sao mày không bảo tao hả, thằng thiếu gia?"
"Thì tao tưởng mày biết rồi. Thế chuyến này mày đi cùng P'Joke đi."
"Toey đi với, cho Toey đi với nhé P'Q." – Thằng Toey lủi vào cọ cọ người thằng Q, đôi mắt to tròn chớp chớp rất điệu nghệ. Thấy nó cười ngứa mắt quá, thằng Q cặp cổ rồi giả vờ quẳng nó lên xe làm thằng Toey la hét toáng cả lên. Nhưng chỉ hét một chốc thôi, nửa phần sau nó cười phớ lớ. Có khi nào em tôi là đứa ưa bạo lực không nhỉ?
"Tao còn chưa nói là tao có đi hay không."
"Em biết kiểu gì P'Q chả đi, em hiểu anh quá mà."
"Hay." – Tôi và thằng Beer đồng thanh. Mày là người yêu hay máy phát hiện nói dối thế hả Toey (haha). Thằng Q yên lặng nhìn thằng Toey mấy giây rồi mới cất giọng hỏi…
“Abdul ơi.”
“Ơi.”
“Tới chưa nào?”
“Tới rồi ạ.”
“Abdul ơi.”
“Ơi.”
“Hỏi gì đáp nấy nhé.”
“Đáp.”
“Hỏi gì biết không?”
“Biết.”
Hahahahahaha, hai đứa nó hoàn toàn biến thành Abdul luôn ạ, đúng là một cặp đôi kỳ lạ và lệch trục nhất mà tôi từng biết. Chắc các bạn hẳn không còn thắc mắc sao hai đứa nó ở được với nhau nữa rồi, đúng không? Tuy là hai đứa nó trái ngược nhưng khi đặt cạnh nhau thì đứa nào cũng hóa điên cả thôi. Có một hôm chúng nó còn đi mua kính cùng nhau, ôi cái kính to phải đến nửa khuôn mặt với cái màu chóe ơi là chóe. Hai đứa đeo vào xong tạo dáng đủ thể loại chụp ảnh rồi đăng lên mạng cho mọi người chiêm ngưỡng (haha). Chuyện về cặp đôi ngớ ngẩn này còn nhiều lắm, cơ mà chuyện cá nhân nên tôi không nói thì hơn. Tôi với thằng Beer vừa ngồi xem "Abdul" của thằng Q và thằng Toey vừa cười lăn, một lúc sau thấy P'Dao đi về phía này cùng thằng Nu.
"Mấy đứa cười cái gì vậy, có ai trúng số à? Mà chuyển đồ xong chưa?"
"Xong hết rồi chị."
"Được, Nu, chuyến này mày đi với thằng Joke nhé. Đi điều tra cho chị xem mấy đứa đi các chuyến trước sau không thấy về giúp, mà chị nghĩ đến tám chín phần là chúng nó đang phè phỡn với chỗ rượu miễn phí ở nhà Paew rồi. Mấy cái thằng đúng là, không biết câu lạc bộ chỉ còn mấy bạn nữ với đám bê đê sao, ai mà bê đồ cho nổi chứ. Thằng Joke đâu rồi nhỉ? Joke, thằng Joke, thằng chó Jokeeeeee!" – P'Dao vừa đi loanh quanh vừa gọi to tên P'Joke, chắc giờ này anh ấy kiếm chỗ nào đó ngả lưng rồi, để mặc chúng tôi đứng ngây ra nhìn nhau. À mà, ban nãy tôi, thằng Q, thằng Beer, thằng Nu, thằng Toey giúp khuân đồ lên xe thì không được tính là con trai à?
Sau khi giải quyết hết đống đồ để chuyển đến nhà P'Paew, chúng tôi quay lại phòng sinh hoạt câu lạc bộ để xem mấy đứa Gi tập văn nghệ và giúp mấy cô bé đóng gói quà để trao tặng từng nhà trên bản.
"Con kia, con ngu đầu kia! Mày không biết đếm đủ tám nhịp à? Hai hai ba bốn năm sáu bảy tám, mày đếm cho đúng nhịp đi cái con kia!" – Cái Kathy hét lên giữa câu lạc bộ chắc phải được cả tiếng rồi (haha).
"Ôi chị ơi, bé đã đi múa như này bao giờ đâu, trước bé chỉ biết ba lê thôi." – Cái On, hậu duệ bê đê của nhóm đốp chát, đáp lại làm cả hội cười ồ. Mấy cô bé trong câu lạc bộ mới trêu bạn là ba lê hay lăn lê làm cái On ré lên chửi lại không ngớt.
"Mày đừng có lý do lý trấu On ạ. Mày không múa được là vì mày đếm sai nhịp, mày đếm sai nhịp là vì mày không tập trung, mày không tập trung là vì mày còn đang mải đánh mắt đi tia trai kia kìa, con đ* ạ! Thằng Q, mày đi ra ngoài đi không có làm em tao xao nhãng." – Cái Kathy quay lại đuổi thằng Q, bạn tôi thì đang ngồi tỉa bông múa cho cái Gi.
"Ô hay, liên quan quái gì đến tao? Chúng mày diễn kịch diễn tuồng gì thì diễn đi." – Thằng Q ngồi khoanh chân cười ngặt nghẽo đấu võ mồm với cái Kathy, còn thằng Toey thì lôi cổ thằng Beer đi mua đồ ăn rồi. Nó cứ như vậy đấy, không ăn thì nói không, nói gì ăn, lắm lúc vừa ăn vừa nói hoặc là đang nói thì ăn. Các bạn thấy rối không? Đừng rối vì các bạn có rối tôi cũng không thể giải thích thêm lần thứ hai đâu, kẻo chính tôi cũng rối lây (ha).
"Hiiiiii, xin chào các chế và các anh em, Krapook (Bình nhựa) tới rồi đâyyyy! Ôi gì thế này, P'Q của emmmmm!" – Đó là cái Krapook, bạn của cái On. Nó vừa xuất hiện cái là Trái Đất rung chuyển – không gì cả, vì nó béo đó mà. Tuy béo nhưng được cái trắng trẻo dễ thương, lại còn biết làm nũng như mình bé bỏng lắm và đang sấn tới ngồi lên đùi thằng Q (hehe). Thằng chó này lúc nào cũng là tâm điểm của giới bê đê, mẹ kiếp không hiểu bạn tôi có gì tốt nhỉ.
"Ôi chao ơi, cứu với! Voi ma m*t nghiền nát chân tao rồi! Đứng dậy đi Bình Xăng kia, chân tao sắp gãy rồi đây này!" – Cái Krapook quay phắt lại.
“P'Q ạ, em nói với P'Q bao lần rồi, rằng em tên Krapook (Bình Nhựa).”
“Tao trông thế nào cũng ra cái bình xăng (haha).”
“Aaaaaaaaa, cụt cả hứng.”
“Con Krapook kia, sao mày dám ngồi lên đùi P'Q của tao? Cái con này, mày muốn ăn vả lắm đúng không?”
“Ha, của quý thế này ai ngon thì người đó được, bạn ạ.”
“Nhưng vấn đề là cả hai đứa mày không đứa nào ngon cả.”
"Anh Q ạ, em mạn phép khuyên anh là anh đừng vội trông mặt mà bắt hình dong, đời này phải thử thì mới biết được anh ạ, hahahahaha!" – Rồi cái Krapook với thằng Q lại tiếp tục đấu võ mồm. Krapook là đệ tử chân truyền của cái Green, sự kiện lớn nhỏ gì trong trường nó cũng thầu vị trí MC hết, chính vì vậy không lạ gì khi tài ăn nói của nó lại đỉnh đến như vậy.
“Muốn tao thử mày thì phải để tấm thân này nằm xuống đã.”
“Ý anh là đi gặp các cụ ấy hả?”
"Kiểu kiểu thế. À, Bình Xăng, mày tự trang điểm đấy à?" – Thằng Q lại một lần nữa thắc mắc về cách trang điểm của hội Xinh Đẹp rồi đấy, không hiểu sao nó có lắm thắc mắc thế.
"Bạn em đẹp đúng không P'Q?" – Cô bé Cake hỏi một cách đầy tự hào về bạn mình. Bạn nói xong là cái Krapook nhanh chóng tạo dáng, nháy mắt chu môi làm tôi còn tưởng nó đang chụp hình tạp chí không bằng.
"Ờ đẹp lắm, tay nghề đỉnh đấy! Làm sao mà trang điểm một con ma ra một con người vậy? Mày có nhận trang điểm xác chết không Bình Xăng, lương xịn đấy nha. Tao nghĩ là mày làm thân với ma nhanh thôi vì nhìn từ hai cái hốc mắt mày là biết, phong cách giống lắm. Sao hả, quan tâm không để tao liên hệ việc làm cho?" – Mấy cô bé, đặc biệt là bạn cái Krapook, cười ngả nghiêng.
"Anh ạ, em nghĩ thi thể khách hàng đầu tiên của em có lẽ là anh đó, cái mỏ anh rất có tố chất làm chồng bê đê." – Sau đó hai đứa lại tiếp tục cắn nhau khiến cả câu lạc bộ cười ầm.
Chúng tôi ngồi lại phá đám cái Gi cho thỏa thuê rồi bị nó đuổi ra ngoài ngồi cười với nhau trước cửa phòng câu lạc bộ. Chưa dừng lại ở đó, nó còn vứt cho bọn tôi nhiệm vụ phân loại áo cho các thành viên câu lạc bộ và áo tình nguyện dùng để bán gây quỹ cho chương trình quyên góp vào ngày mai. Mẹ, biết sai vặt quá cơ, mà mấy cái việc này để nữ làm không tốt hơn sao?
Tôi cũng tranh thủ cơ hội này vừa phân loại áo vừa kể chuyện thằng Pun với P'Ngun cho chúng nó nghe. Chúng nó nghe xong thì cũng chỉ ừ hử không đáng kể lắm, lại còn được cả ông bạn quý tộc nhảy vào đổi chủ đề. Đợi đó, mày sẽ là đứa tiếp theo lên thớt đấy, Beer ạ! Tao không cạy miệng mày được thì tao sẽ đi hỏi em tao, cho mày biết Tokyo là em ai (haha).
"P'Q, Toey buồn nôn." – Đột nhiên thằng Toey đặt áo xuống, túm vội tay thằng Q đặt lên trán nó, đồng thời phồng má trợn mắt làm tôi, thằng Beer, cái Sweet và cái Krapook hoang mang không hiểu chuyện gì, vì mới ban nãy cái mỏ nó còn liến thoắng rất bình thường.
"Làm sao? Ăn cái gì rồi? Có đau bụng không?" – Thằng Q sốt sắng hỏi người yêu nó với vẻ mặt vô cùng lo lắng.
“Em cũng không biết nữa.”
"Hay bé có bầu hả Toey? Cơ mà chị nghĩ thằng Q không ngu ngốc thế đâu." – Cái Sweet cười đểu với thằng Q.
"Mày im ngay con bê đê nhai cỏ kia! Mày nghĩ kỹ lại đi Toey, nãy ăn cái gì?"
“Ă...ă...ăn..c...c...cứt.”
????????????????????
=_=
"Hahaha, sợ hết hồn chứ gì? Toey đùa thôi mà. P'Q lo cho em lắm đúng không? Úi đáng yêu đáng yêu!" – Thằng Toey cười toe lấy tay chọc chọc má thằng Q.
"Mày bị cái gì thế Toey?" – Thiếu gia đến bó tay.
"Thì em đùa thôi anh (hehe)."
"Ôi, bê đê không hiểu, bê đê đau đầu quá đi mất thôi." – Cái Sweet đưa tay xoa xoa thái dương rồi đứng dậy đi vào phòng câu lạc bộ.
"Đùa? Ha, cười cái cục cứt tao đá bay vào góc bây giờ! Não mày không có nếp nhăn đúng không hả Toey? Vậy nên mày mới nghĩ ra mấy cái trò ngu ngu thế này, mà rúc vào người tao làm gì, nóng!" – Từ cảm giác lo lắng, giờ thằng Q chuyển sang chế độ chỉ muốn cách nhau thật xa.
"Uiiiiiiiiiii, ghen tị với Toey quá, tớ cũng muốn được rúc P'Q." – Cái Krapook kêu ca.
"Tớ chia cho Krapook đấy, nhưng mà cậu phải trả tiền, đưa 20 đây." – Hahaha, người mày chỉ có giá 20 baht thôi bạn Q ạ.
“Tớ chuyển Toey luôn 20000.”
"Hihi, bao giờ chuyển nhắn tớ nhé. Anh Peemmmmm, làm gì đó?" – Sau khi bị thằng Q đẩy ra, thằng c* thối này ngay lập tức chuyển đối tượng sang tôi.
"Mày không phải làm mình làm mẩy Toey ạ! Nước tao nhờ mày mua đâu?" – Tao đưa cho 100, nước không có mà tiền thừa cũng bốc hơi là sao hả em Toey? Dạo này anh thấy mày nhờn với anh quá rồi đấy nhé.
"Ấy, em quên mất rồi! Để em đi mua mới cho. P'Q, P'Q, đưa em đi mua nước cho anh Peem đi."
"Nó là vợ tao hay sao mà tao phải đi mua nước cho nó? Theo tao nhớ thì vợ tao chân có ngắn thế này đâu." – Thằng Beer và cái Krapook nghe xong cười xiêu vẹo.
“Toey, xin phép đánh đầu người yêu mày cái nhé.”
"Được, đánh mạnh vào nhé anh! P'Q toàn nói đâu đâu, anh Peem của em sao mà lùn được, không hề lùn tí nào. Người có chiều cao thấp hơn chiều cao trung bình không gọi là lùn, chẳng qua họ không chạm tới ngưỡng tiêu chuẩn thôi, P'Q chả biết gì." – Tao bắt đầu thấy có vấn đề rồi đấy, thằng Toey. Thằng Q không hề nói một chữ lùn nào mà mày cho tao ăn cả combo luôn.
"Haha, mày để ý tí đi Q, thằng Peem không lùn, chỉ là chiều cao không đạt tiêu chuẩn thôi." – Chó Beer, mày khỏi cười tao đi.
"Xin phép chuyển sang đánh mày với thằng Beer trước nhé, thằng nhóc thối!" – Tôi vừa dứt lời là thằng c* Toey đứng lên chạy trối chết để tránh tôi, còn cái Krapook thì đi mua nước rồi.
"À, thấy P'Mai bảo bể nước ở trường mà chúng ta sẽ đi tình nguyện bị cũ rồi. P'Tong muốn xây lại cái mới nhưng không biết ngân sách có đủ không. Nếu không đủ thì chỉ có thể sửa lại cái cũ thôi. Chúng mày xem bọn mình âm thầm quyên góp thêm có được không?" – Thằng Beer là đứa duy nhất luôn đưa ra các vấn đề có ý nghĩa. Tôi thực sự không dám tưởng tượng nếu cái nhóm này mà không có thằng Beer thì sẽ loạn đến mức nào (hahahahaha), mày bảnh lắm bạn ạ.
"Mày khỏi đóng vai quý ông nữa đi, hừm, xây lại cả bể nước cơ à." – Thằng Q tỏ vẻ mệt mỏi ngay cả khi còn chưa bắt đầu vào việc.
Trong lúc chúng tôi nói chuyện thì thằng chủ tịch đã dắt đám đi quyên góp hôm nay về. Nó nghe được câu có câu không rồi ngay lập tức nhảy vào giữa hội.
“Hả? Bể? Ai? Ai bầu? Mày hả Peem? Này, nạo phá thai là không có được đâu.”
“Người ta đang nói đến bể nước, thằng ngu ạ! Tao có con bao giờ?”
Bao giờ mày làm P'Ngun có chửa được rồi hãy đến chỉ dạy cho tao.