We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 4: Phiền Phức Mang Tên Phum
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi nhận được cuộc gọi, tôi đứng hình mất năm giây. Sao Phum lại có số của tôi nhỉ? Cái tên đó không chỉ bạo lực mà còn thích trêu đùa người khác.
Khi đã bình tĩnh lại, tôi nhớ đến câu Phum vừa nói: “Mười phút nữa mày phải xuất hiện trước mặt tao.” Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến tôi vội vàng vơ lấy ba lô và lao ngay ra khỏi lớp học. Cả thầy giáo và tất cả các bạn đang tập trung học đều quay sang nhìn tôi. Q lớn tiếng gọi với theo sau lưng, nhưng lúc này tôi không có thời gian để trả lời hay giải đáp thắc mắc của bất kỳ ai, bởi vì địa ngục sâu thẳm đang chờ tôi ở phía trước.
“Hộc hộc... mệt quá!” Tôi đã có mặt trước khoa Kỹ thuật, với dáng vẻ lưỡi thè ra thở hổn hển như một chú chó, một tay ôm bụng, một tay vịn đầu gối. Bạn biết không, từ khoa của tôi đến chỗ này phải gọi là cực xa, cứ như thể khoa tôi là con của vợ lẽ vậy.
Còn khoa Kỹ thuật này á hả, họ là niềm tự hào của trường tôi, là những người làm nên danh tiếng của trường. Với khoảng cách xa như thế mà chỉ trong vòng mười phút, đương nhiên là tôi đã chạy bằng cả tính mạng rồi. Có lẽ ngày mai tôi nên đăng ký tham gia cuộc thi marathon luôn.
Tôi đứng thẳng người, quay đi quay lại tìm kiếm bóng dáng Phum. Nó chẳng nói với tôi là đang ở chỗ nào trong khoa thì sao mà tôi tìm được, cái tên chó chết này.
“Mày còn định đứng ì một cục như thế bao lâu nữa?”
“Tao còn làm gì được, sinh ra đã một cục như thế này rồi.” Ủa, tôi đang nói với ai vậy? Tôi quay người lại theo hướng âm thanh phát ra, thấy Phum đang đứng tạo dáng ngầu lòi phía sau làm tôi giật mình. Mới nãy còn chẳng thấy bóng chó nào lảng vảng quanh đây mà giờ thấy một con rồi nè, chó Phum đó, haha.
“Mày bị mất nhận thức à, đồ lùn, đứng cười điên dại một mình thế.” Tôi trừng mắt nhìn nó. Có lẽ tôi đã để lộ ra chút niềm vui nho nhỏ trong vô thức khi vừa chửi thầm nó. Chắc là do tôi bực mình quá, mà chuyện này đáng bực mình lắm chứ, tự dưng có một tên ất ơ ở đâu đến kiểm soát cuộc sống của mình, nếu là bạn thì bạn có bực không? Phum đúng là xấu xa như lời đồn mà.
Tôi không thèm để ý đến nó, còn đang bận ngó quanh để kiếm Thaen. Thaen với Phum chơi chung hội mà, nhỡ như nó thấy tình cảnh tôi lúc này có phải là bao công sức che giấu của tôi đổ sông đổ bể không?
“Ngoài lùn, không tỉnh táo mày còn bị hoang tưởng nữa à?” Tôi thật muốn phản bác lại rằng tất cả là nhờ ơn bạn đó.
“Thaen đâu?”
“Nó đi học rồi.”
“Thế mày không học à?” Việc tôi phải đứng nói chuyện tử tế với một kẻ mà mình vô cùng ghét cũng là một kiểu tra tấn đấy. Nếu mà được, thật lòng tôi chỉ muốn nhảy lên cốc đầu nó cả trăm lần.
“Thế còn mày, không phải học à?”
“Tao đang học đấy chứ nhưng đột nhiên có con côn trùng nào đó gọi tới.” Bị cái gì mà mạnh mồm thế này. Phum mở to mắt nhìn làm tôi thấy hơi sợ. Có lẽ lý do cho sự mạnh miệng của tôi là vì cả hai đứa đều đang đứng trong khuôn viên trường nên tôi dám chắc là nó sẽ không thể làm gì tôi được. Hihi.
“Này, đứng dậy đi.” Nó ra lệnh cho mấy em sinh viên năm nhất đang ngồi gần đó đứng dậy để lấy chỗ. Một từ thôi, khốn nạn thật. Ấy thế mà các em ấy cũng nhanh chóng thu dọn đồ đạc đứng dậy tức thì.
Cái suy nghĩ rằng Phum sẽ chẳng thể làm gì được tôi bởi lẽ đang ở trong trường có vẻ sai rồi. Cậu chủ Phum giờ đây đang thưởng thức chai nước thứ năm và tôi đã phải đi mua cho nó từng chai một. Mày đúng là biết cách chọc điên tao quá mà.
Chỗ bán nước cũng không gần, lúc đầu nó bảo tôi nó khát, sai tôi đi mua nước. Tôi có thể từ chối được sao? Chẳng thể làm gì được nên đành mặt sưng mày xỉa đi mua nước, vừa đi dọc đường vừa chửi thầm. Ai có muối có ớt gì quyên góp cho tôi đi.
Lần đầu tôi mua cho nó một chai nước khoáng, vì nó cũng không nói là muốn uống gì. Nhưng cậu Phum đây nói không thích vì cái chai tròn quá. Mày giỏi. Thật sự tôi muốn táng ngay cái chai này vào mũi nó. Tôi lại phải đi mua chai mới, nó nói uống cái gì cũng được nhưng đừng có lấy chai nào tròn quá.
Lý do quần què gì vậy cái tên kia!
Lần này tôi lấy một hộp trà Oishi, không lấy chai tròn nữa nên tôi đã chọn một hộp nước vị trà chanh mật ong cho Phum. Chắc không còn đòi hỏi gì nữa đâu. Thế mà rồi đến lúc mua về nó hết nhìn tôi lại nhìn xuống hộp nước Oishi.
“Hình chị gái trên hộp này trông ngứa mắt quá, tao uống không trôi.”
Câu này của nó làm tôi tí thì xỉu ngay tại chỗ. Cái não mày chỉ dùng để nghĩ cái quái gì thế, cái tên chết tiệt? Tôi cố gắng hít thở trong sự phẫn nộ cực điểm, cố gắng kìm nén để không cho nó một cú đấm vào mồm.
Tôi thảy hộp trà Oishi có hình cô gái tóc xoăn xoăn lên bàn cạnh chai nước khoáng mua lần trước và vô tình bắt gặp nụ cười đểu giả của tên đó. Nó cố tình trêu tôi chắc luôn. (À vâng, thì ra giờ tôi mới nhận ra đấy ạ).
Lần thứ ba này, tôi cố gắng tìm tất cả các thể loại lon, hộp, chai có góc cạnh một chút: Amino, Being, Zeppe, Puriku, Bò húc,... Nếu lần này mà nó còn không uống thì tôi sẽ tự uống. Đi đi lại lại giữa cái nắng ban trưa này làm cổ họng tôi khát khô rồi.
Cuối cùng Phum cũng chọn được chai Puriku, vì nó thấy tên hãng nghe đáng yêu rất hợp với cái mặt nó. Ừ, hợp với mày lắm luôn!
Bây giờ thì tôi không cần phải đi đi lại lại cho nắng cháy da cháy thịt nữa mà tôi đang phải mát-xa cho Phum! Các bạn không nghe nhầm đâu. Tôi đang phải làm một việc đúng nghĩa của người hầu đây. Bực điên lên được. Vừa phải cố gắng né tránh ánh mắt thương cảm mỗi lần có người đi qua nhìn thấy, vừa phải ngó trước ngó sau để ý Thaen.
Dù Phum có nói Thaen với mấy đứa bạn nó đi học ở tòa khác rồi nhưng tôi vẫn phải giữ thái độ cẩn thận, không thể sơ suất được. Mà tôi vẫn không hiểu sao tên này không vào học mà lại gọi tôi đến để bóp chân bóp tay cho nó thế này. Rốt cuộc là mày lười học hay cố tình dàn cảnh để trêu tao thế hả?
“Ôi, nhẹ cái tay thôi. Tao bảo mày mát-xa chứ không phải bảo mày giày xéo cơ thể tao.” Tôi đã truyền hết cảm xúc bực tức của mình vào đôi tay đang nắn vai cho Phum. Ước gì tay tôi được nhúng độc, như thế tôi có thể truyền độc cho nó khi đang mát-xa. Hay làm như kiểu phim Trung ấy, tẩm độc vào cây kim rồi cắm lên đầu cho nó nghoẻo luôn.
“Làm nhẹ nhàng thì sao mà đã được, phải dùng sức như thế này mới thoải mái chứ.” Hài lòng tao lắm.
“Tàn bạo.” Mày mới là đồ tàn bạo ấy. Nó quay lại gườm gườm nhìn tôi rồi sau đó giật vai ra khỏi tay tôi, ra vẻ chán ghét lắm rồi.
“Thôi đủ rồi. Tao đói, đi mua cơm đi.” Nói rồi nó rút ví đưa cho tôi tờ 1000 baht. Chu choa cái lũ nhà giàu, vừa nãy đi mua nước nó cũng đưa tôi 1000, năm lần đi mua là năm tờ 1000. Tôi nhận tiền rồi vội vàng xoay người đi đến căng tin.
Cứ đi đi về về thế này khéo tôi nghoẻo trước nó mất. Các bạn đã biết đến chết vì mệt chưa?
“Khoan đã. Tao đổi ý rồi, ra ngoài ăn.” Hay quá, thế là tôi có thể về nhà rồi.
“Thế tao về nhà đây, bái bai, chúc may mắn.” Tôi muốn về nhà ngủ lắm rồi.
“CÁI GÌ CƠ?!” Cái mặt nó biểu cảm như thể bị hiếp vậy.
“Thì tao về nhà.”
“Tao cho mày về lúc nào, mày phải đi cùng tao.” Cái tên chó này. Tôi có thể không đi được không? Mới ở cùng nó một tiếng đồng hồ thôi tôi cũng sắp phát điên rồi, xin đừng bắt tôi phải ngồi chung mâm với nó nữa.
“Tao không đi đâu, tao về đây.”
“Mày muốn chết à, còn dám trái lời tao. Nhìn cái gì mà nhìn.” Câu trước là nó nói tôi, câu sau là nó chửi mấy người qua đường. Phần lớn mọi người đều nhìn Phum với ánh mắt ngưỡng mộ - mà tôi thì không thích điều này tí nào (vì tôi ghen tị). Mấy chàng trai ngầu lòi thì nhìn nó ngưỡng mộ, mấy chàng trai không ngầu lắm và đám con gái thì nhìn nó với ánh mắt đầy khao khát. Hừ, tôi cũng muốn được mọi người nhìn như vậy nhưng lúc này đây tôi chỉ muốn mọi người lướt qua thật nhanh thôi, đừng nhìn gì cả.