We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 5: Mệt Mỏi, Bực Bội Và Những Lời Nói Dối
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi khệ nệ xách đồ rời khỏi trung tâm thương mại khi chú bảo vệ nhắc nhở rằng sắp đóng cửa. Từ buổi trưa, trung tâm còn chật ních người, vậy mà giờ đây đã chẳng còn một bóng người. Tôi mím chặt môi, vừa bực mình vừa tức giận. Cái thằng khốn kiếp đó là ai, từ đâu đến mà dám đối xử với tôi như vậy chứ. Tôi bực nó, bực cả thằng Phum nữa, bực mình vì nó đã bắt tôi phải ngồi chờ đợi.
Nhưng điều khiến tôi bực mình hơn cả là sự ngu ngốc của chính bản thân khi cứ thế mà ngồi đợi nó thật. Cơn tức giận khiến tôi phát cáu, mà càng cáu thì tâm trạng lại càng trở nên tồi tệ hơn. Tệ đến mức tôi chỉ muốn vứt quách đống đồ đang cầm trên tay. Huống chi, đây toàn là đồ của thằng Phum, khiến tôi chỉ muốn tung hê, giẫm đạp hết mọi thứ. Nhưng rồi tôi nhận ra, nếu tôi làm thế thì ngày mai chính tôi sẽ trở thành đối tượng để nó giẫm đạp mất.
Haiz, thật không ngờ cuộc đời của Peem lại thật sự phải khuất phục trước một kẻ như thằng Phum kia. Mà hôm nay mới là ngày đầu tiên, không biết những ngày sau tôi sẽ sống sót thế nào đây.
"Đi thôi bác tài." - Tôi nói với anh tài xế taxi sau khi 5 lần 7 lượt xách đống đồ chất lên xe và tự mình chui vào. Kẻ gây chuyện thì đã đi mất hút, nhưng vẫn còn để lại đống đồ này chọc điên tao, thằng chó Phum.
"Ôi em trai, đàn ông đàn ang mà giỏi mua sắm quá nhỉ." - Anh lái xe nhìn tôi qua gương chiếu hậu, vừa cười vừa trêu chọc.
"Không phải đồ của em đâu ạ."
"Ồ, của người yêu à?" - Tôi suýt sặc nước bọt. Người yêu ư??? Càng không phải anh ơi. Đây không phải đồ của em, mà cũng chẳng phải đồ của người yêu đâu.
"Chắc chú em phải yêu bồ lắm nhỉ. Mua cho rồi còn tự mình cầm đồ về nhà nữa. Mới yêu lúc nào cũng thế đấy, thời anh còn trẻ đẹp như chú, anh cũng vậy." - Đẹp trai giống em ư??? Không phải em tự tâng bốc bản thân đâu, nhưng anh với em chỉ giống mỗi đôi mắt đen thôi ạ. Tôi chỉ biết cười trừ cho qua chuyện, lười phản biện.
Tôi vừa mệt vừa buồn ngủ lại gặp ngay được anh taxi vui tính. Em muốn nghỉ ngơi, anh đừng gợi chuyện em nữa được không?
Tôi cuống quýt chỉ đường về nhà. Đến nơi, tôi vội vã trả tiền rồi lao ra ngoài ngay lập tức. Tôi nghĩ anh tài xế này không nên lái taxi nữa mà nên đi cạnh tranh với anh Nose* thì hơn. Người gì đâu mà nói không ngừng nghỉ.
(*Udom Taepanich, còn có nghệ danh Nose, là một nghệ sĩ hài, nghệ sĩ và nhà văn Thái Lan. Taepanich được National Publishing Group vinh danh là Một trong những Nhân vật xuất sắc nhất thế kỷ về nghệ thuật biểu diễn vào năm 2000. Anh nổi tiếng với loạt phim hài độc lập Deaw 1-13.)
"Cháu về rồi đây." - Tôi cất giọng nhẹ nhàng thông báo một tiếng. Muộn thế này rồi chắc chẳng còn ai thức đâu, chú Pui có khi đã đi ngủ từ 8 giờ rồi cũng nên. Một mình tôi vác đống đồ lên phòng, vừa đi vừa gà gật.
"Ối!!!" - Tôi nhảy dựng lên khi thấy một bóng người mặt xanh lè thò đầu ra từ trong nhà vệ sinh. Bao nhiêu cơn buồn ngủ theo cú giật mình này mà tan biến hết.
"Sao thế ông cháu đẹp trai của tôi, chú Pui xinh đẹp của cháu đây, giật mình cái gì." - Tôi nhìn cái người-mà-tôi-không-chắc-có-đúng-là-người đang đắp một thứ gì đó xanh lè khắp mặt, chỉ chừa mỗi đôi mắt cùng cái miệng mở he hé. Cái vị đó có vẻ đúng là chú tôi.
"Chú thật ạ?" - Tôi vẫn chưa thể tin nổi.
"Chứ còn gì nữa, đừng có làm ra vẻ sợ chú như thế đi. Mà mày đi đâu giờ mới vác mặt về, mẹ mày mà biết thì lại kéo sang đây xé xác chú ra mất." - Chú Pui vừa nói vừa làm một động tác chuyển mình vô cùng nữ tính. Nói đến đây chắc các bạn cũng hiểu chú tôi thuộc giới tính gì rồi phải không?
Mà dù chú tôi có ra sao, giới tính nào cũng không quan trọng, vì chú thực sự là một người tốt. Rất rất tốt luôn. Thế nhưng tính xấu cũng không ít. Chi tiết cụ thể về gia đình mình, khi nào rảnh tôi sẽ kể sau nhé ^^
"Peem đi ăn với bạn về ạ." - Chú Pui nhìn tôi dò xét.
"Thế đồ gì mà nhiều thế này?"
"À, đồ của bạn cháu. Nó để nhờ." - Lươn lẹo quá Peem, lươn tiếp đi. Nhưng có trót lọt hay không thì còn phải chờ xem.
"Ui chà, bạn thật không? Hử? Người yêu thì cứ nói ra đi, chú không trêu đâu." - Nói rồi chú lại đưa mắt lướt qua tôi một lượt từ đầu đến chân. Cái này mà gọi là không trêu đây ư? Mà tại sao ai cũng nghĩ đống đồ này thuộc về người yêu tôi chứ.
"Bạn thật mà ạ. Chú ơi, yêu đương cái gì, Peem chưa có đâu." - Chú nhìn tôi với vẻ bán tín bán nghi. Chú tin cháu đi, vì đây là sự thật duy nhất trong câu chuyện của cháu. Chuyện chưa có người yêu ấy, còn thật hơn cả thật.
"Chắc chắn là không phải mua cho gái chứ hả bố trẻ?" - Chú Pui đưa tay che miệng cười khúc khích.
"Ôi chú ơi, cháu không có thật mà. Cháu buồn ngủ lắm rồi, cháu đi ngủ đây. Chúc chú ngủ ngon nhé, người đẹp."
"Nếu thật thì đừng có trốn đấy." - Tôi quay người, đưa ngón cái về phía chú Pui, đoạn nhanh chóng mở cửa lao vào phòng với tốc độ tên lửa.
Tôi ném đồ xuống sàn rồi thả người lên giường. Mệt mỏi cả ngày trời, vậy mà về đến phòng mắt tôi lại mở thao láo, tâm trí chỉ toàn những bực dọc về thằng Phum. Tôi cũng là một con người có cảm xúc đấy nhé. Từ lúc còn nằm trong bụng mẹ cho đến bây giờ, tôi chưa từng phải chờ ai lâu đến vậy.
Nghĩ đến là lại thấy ngứa mồm, cái thằng chó đẻ. Cũng chỉ chửi được một câu thế thôi chứ tôi chẳng biết nói thêm gì nữa. Đôi mắt đã bắt đầu chìm dần vào mơ màng, nhưng trước khi đi ngủ tôi có chuyện muốn thú nhận. Thì là... cậu Peem siêu đẹp trai đây sẽ không tắm đâu. Hôm nay mệt lắm rồi, đi ngủ luôn thôi. Ngủ ngon nhé ~~~
***
Và anh vẫn nhớ em la la la...
Má nó, ai lại gọi vào cái giờ này thế. Tôi vừa mới chìm vào giấc ngủ chưa được bao lâu đã bị gọi giật dậy, tay lần mò điện thoại cùng một sự khó chịu không hề nhẹ. Tao mệt lắm rồi, tao muốn đi ngủ.
"Alo, ai?" - Thực lòng tôi muốn chửi đầu dây bên kia lắm, gọi cái quái gì thế không biết.
(Tao đây)
"Tao nào, không có đứa bạn nào tên tao hết."
(Thằng quần, đừng có chọc. Tao Q đây.)
Là thằng Q. Tôi ngồi bật dậy và mọi cơn buồn ngủ cũng biến tan luôn.
"Ờ, có việc gì. Tao buồn ngủ lắm."
(Nay mày đi đâu thế?)
Lông mày tôi giật giật khi nghe câu hỏi đó.
"Đi đâu. Mày nói cái gì thế?"
(Thì tự nhiên mày nhảy ra khỏi lớp chạy đi đâu làm tao giật cả mình, tưởng có chuyện gì, gọi mày cũng không thấy thưa.)
"Ờoooo" - Chữ "ờ" kéo dài là vì giờ tôi mới ý thức được thằng Q đang nói đến chuyện gì, thêm một lý do nữa là để tôi kéo dài thời gian tìm cách lươn lẹo. Có vẻ dạo gần đây tôi nói dối hơi nhiều nhỉ.
"Không có gì đâu mày, chỉ là... ờ... bạn chú Pui mới từ Papua New Guinea về." - Chết tôi, lời dối trá đã ra đến tận biển luôn rồi. Nhưng tôi chẳng nghĩ ra được gì cả, càng vào cái lúc tối muộn buồn ngủ thế này, tôi càng mất thời gian để xử lý thông tin.
(Papua New Guinea? Rồi sao?)
Giọng thằng Q nghe rất hoang mang, kiểu như "bạn chú Pui thì liên quan mẹ gì đến mày".
"Thì... tao phải đi đón chứ sao." - Chắc là sẽ trót lọt thôi: "Tao xin lỗi nhé Q vì không kịp nói với mày, tao sợ bạn chú Pui phải đợi lâu."
Thấy nó im im, tôi liền nhanh nhảu nhét thêm câu sau.
(Ờ ờ, tao cũng không có vấn đề gì đâu nhưng lần sau đừng như thế nữa nhé, tao còn lo tưởng ai mất cơ.)
"Thằng bố mày." - Tôi bật cười dù vừa chửi nó. Càng nghĩ đến việc thằng Q lo lắng cho mình, tôi càng thấy có lỗi vì đã lừa dối nó: "Q, tao xin lỗi nhé." - Chắc phải xin lỗi nó đến cuối đời luôn vì tôi chẳng thích cảm giác này tí nào.
(Ôi, xin lỗi gì. Tao không giận mày, tao chỉ lo cho mày thôi. Thằng Thaen cũng gọi chửi tao vì đã không trông nom mày. Nó định rủ tao với mày đi ăn tối nhưng lúc nó hỏi tao mày đi đâu, tao bảo không biết, thế là nó chửi to đầu tao luôn.)
"Chúng mày yêu tao đến vậy cơ à?" - Tôi hỏi mà lòng thắt lại, chà, hôm nay cậu Peem lại văn vẻ rồi.
(Yêu chứ, vì bọn tao sẽ đòi mày đãi, haha)
"Cha bố mày, thôi thế nhé tao đi ngủ đây." - Thằng bạn chó, tim tôi vẫn đang lâng lâng còn nó thì cứ cười ha hả. Mà tôi ấm lòng ở cái vụ suýt bị lừa bao ăn này chứ. Hừm. Nói thêm vài câu là tôi tắt máy.
Lúc đầu nghĩ là sẽ không đi tắm đâu, nhưng dù sao thì tôi cũng đã tỉnh rồi, thôi thì đi tắm cái cho thoải mái. Đêm nay lại là một đêm có giấc mơ đẹp. Tôi mơ thấy có một con cá sấu lao đến táp miệng thằng Phum, ha ha, hả hê cực kỳ. Và đây cũng là lần đầu tiên trong đời tôi muốn biến giấc mơ thành hiện thực.