85. Chỉ có mày là tao phải 'lùa' thôi!

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chỉ có mày là tao phải 'lùa' thôi!

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay, Phum trốn tập luyện chỉ vì muốn đi ăn kem. Cậu ta viện cớ đủ điều rồi kéo tôi đến tiệm 711 để cùng nhau thưởng thức kem. Chị nhân viên trong quán cứ đi đi lại lại, giả vờ rót nước cho chúng tôi, rồi còn lén cười với Phum nữa chứ. Thấy vậy, tôi liền xúc một muỗng kem đút cho Phum ngay trước mặt chị ấy. Không phải tôi ghen tuông gì đâu, chỉ là muốn ngầm thông báo cho mọi người biết rằng Phum đã 'có chủ' rồi.
"Phum, Phum, có gái nhìn mày kìa." Tôi huých nhẹ Phum rồi nói. Cậu ta nhướng mày, cúi xuống nhìn tôi, sau đó mới quay sang chiếc bàn nơi có cô gái đang nhìn chằm chằm.
"Thì sao? Mày muốn tao vẫy tay chào hay quỳ xuống chắp tay hành lễ với người ta à?" Nghe cái cách cậu ta dùng từ mà tôi bật cười.
"Mày cũng biết từ 'hành lễ' cơ à, Phum?"
"Ơ, thằng Lùn này! Tao hôn cho mày hết ngớ ngẩn bây giờ. Tao cũng học tiếng Thái, là công dân Thái hẳn hoi đấy nhé." Cậu ta cầm chiếc thìa kem mát lạnh, gõ nhẹ lên môi tôi.
"À thì thấy cậu chủ đây suốt ngày đem chuyện từng là Thái kiều ra 'lùa' gái, nên tao cứ tưởng mày không biết tiếng Thái." Cậu ta dúi đầu tôi một cái thật mạnh, đau điếng. Tôi tự hỏi không biết mình có sai không khi quyết định ngồi chung bên với cậu ta thế này.
"Người như tao chưa từng 'lùa' ai bao giờ. Chỉ cần giơ một ngón tay thôi là số người muốn lên giường với tao nhiều không đếm xuể, chỉ có... hờ." Cậu ta liếc mắt nhìn tôi, nhếch mép cười rồi thản nhiên nhét một muỗng kem vào miệng.
"Gì, gì hả? Nói rõ ràng ra xem nào." Tôi quay sang nhìn chằm chằm vào Phum. Cậu ta chỉ ngồi cười, rồi đảo mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới. "Cái gì Phum? Nhìn mặt tao làm gì? Đừng có nhìn nữa, tao đá cho bay mắt bây giờ, cái thằng này!"
Phum cười khẩy.
"Tao bảo đừng có nhìn! Im ngay! Cấm cười! Ban nãy mày định nói cái gì, 'chỉ có cái gì', nói rõ ra!" Tôi đẩy người cậu ta ra. Cái kiểu cười cợt đểu cáng gì thế không biết, với cái ánh mắt nhìn tôi hừng hực như lửa đốt kia nữa.
"Chỉ có mỗi mình mày là tao phải mất công 'lùa' thôi."
Cái tên đáng ghét!
"Ờ, biết thế là tốt. Biết điều thì quan tâm chăm sóc tao một chút đi." Mặt tôi nóng bừng lên, vội xúc mấy muỗng kem ăn cho hạ nhiệt. Phum vẫn tiếp tục cười lớn, rồi đưa tay lên xoa đầu tôi, xoa đến khi tóc tôi rối bù. Trời đất, cái thằng quỷ này dám nói thế thật!
Ăn xong, cậu ta rủ tôi đi tìm quán in áo. Chắc mọi người còn nhớ chiếc áo đôi của cặp ThaenFang chứ? 'Trai đẹp' nhà tôi cũng muốn có một cặp như thế. Chị chủ quán hỏi chúng tôi muốn chọn kiểu áo nào, áo polo hay áo phông. Phum liền dõng dạc trả lời rành mạch:
"Áo đôi cho tình nhân với bạn này ạ!" Cậu ta còn trỏ tay sang tôi nữa chứ. Tôi ngượng chín mặt với những người trong quán, chỉ muốn biến thành cái bóng đèn cho khuất mắt. Phum bảo tôi đợi bên ngoài vì muốn giữ bí mật. Không lâu sau, cậu ta đã quay ra với nụ cười toe toét đến tận mang tai.
"Đi thôi, đi dạo cùng nhau. Hai ba tiếng nữa mới quay lại lấy được." Chà, mặt mũi cậu ta phấn khích quá thể, đến nỗi tôi còn hồi hộp hơn. Không biết cậu ta in cái gì nữa?
"Nói trước nhé, in mấy câu gì kỳ cục là tao không mặc đâu đấy!"
"Đó không phải là điều tao hướng tới. Tao chỉ biết là mày phải mặc!" Cậu ta nói xong rồi cười, một nụ cười đầy vẻ chiến thắng. Sau đó, Phum tiếp tục khoác vai tôi, thong dong bước đi như thể đang làm 'món ăn tinh thần' cho người qua đường. Peem à, mày từng từ chối Phum thành công sao? Mày từng từ chối được cậu ấy ư? Tôi chỉ có thể tự thỏa hiệp với chính mình, rằng có lẽ tôi chẳng còn lựa chọn nào khác rồi.
"Lên tầng xem máy ảnh đi, Lùn."
"Mày định mua sao?"
"Không biết nữa, xem thử đã." Phum đẩy nhẹ vào lưng tôi để tôi bước lên bậc thang. Mỗi khi đi thang cuốn trong trung tâm thương mại hay bất kỳ đâu, Phum đều thích để tôi đi trước, còn cậu ta đứng ở bậc thang thấp hơn, hai tay bám vào thành thang. Hình ảnh đó trông giống như cậu ta đang ôm tôi vào lòng vậy, và làm như thế thì sẽ không thấy xấu hổ với mọi người xung quanh.
Những người đi thang ở chiều ngược lại thường xuyên nhìn sang chúng tôi, thậm chí có người còn quay hẳn đầu lại để nhìn. Mà 'trai đẹp' có để ý không á? Cậu ta chẳng để ý cái gì cả, còn đang bận vùi mặt vào lưng tôi rồi.
Phum kéo tôi đi hết quán này sang quán khác, chẳng biết bao giờ mới tới được quán bán máy ảnh nữa. Ban đầu, hai đứa đi như những người bạn bình thường, choàng tay qua cổ, khoác vai. Nhưng giờ thì cậu ta đã chuyển sang nắm tay tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn Phum, nhưng cậu ta không để ý, bận nhìn theo hướng khác.
Ha ha, cái tên thích ra vẻ này.
"Không cần phải nắm tay thế này đâu, cậu Phumin." Tôi giả vờ trêu rồi bật cười, vì lâu lâu mới thấy Phum biết ngại một lần.
"Nói nhiều quá! Tao nắm tay người yêu thì phạm pháp hay sao?" 'Tình yêu' của tôi giãy nảy lên, miệng cố nén cười như thể chỉ vài giây nữa là sẽ 'tác động vật lý' tôi. Cậu ta còn trợn mắt nhìn tôi ý bảo đừng cười nữa chứ. Ha ha ha, đúng là trẻ con.
"Rồi rồi, nắm thì nắm đi. Tao tốt bụng lắm, còn cho được hơn cả một cái nắm tay cơ đấy, hứng thú không?" Tôi nhướn mày trêu Phum.
"Đừng có mồm mép, Peem à. Tao mà làm thật thì đừng có khóc đấy, hờ." Cậu ta nở một nụ cười đê tiện rồi ôm cổ tôi đi vào cửa hàng bán máy ảnh. Đến đây thì Peem tôi hoàn toàn trở thành người vô hình trong mắt Phum. Vừa bước vào, cậu ta đã quên béng mất có người đi cùng, bỏ tôi đứng đó một mình rồi đi lượn xem máy ảnh.
Tôi cũng dạo quanh xem đồ và đợi Phum. Có một nhóm sinh viên, trông có vẻ là học cùng trường, đang đứng chọn máy ảnh. Nhìn dáng vẻ thì có lẽ họ học nhiếp ảnh.
Tôi cứ có cảm giác như có ai đó đang nhìn mình. Cứ nghĩ là Phum nên tôi ngó nghiêng tìm cậu ta, nhưng hóa ra không phải. Phum không có trong quán, cậu ta đang nói chuyện điện thoại bên ngoài. Tôi nhún vai, tự hỏi có lẽ dây thần kinh nhận thức của mình có vấn đề chăng. Một lúc sau, nhóm sinh viên kia rời đi.
"Em, em ơi." Đột nhiên, một chàng trai ăn mặc khá nghệ sĩ chạy đến chỗ tôi. Hừm, là một người trong nhóm sinh viên ban nãy. Anh ấy chạy lại làm gì nhỉ?
"Dạ? Anh gọi em ạ?" Tôi ngó trái ngó phải rồi chỉ tay vào mình. Anh chàng này có quen biết tôi sao? Hình như là không, tôi không có họ hàng nào có ngoại hình như thế này cả.
"Ừ, đúng là em đó. Anh học lớp nghệ thuật cùng với em. Anh từng thấy em ở thư viện vài lần rồi, anh có để ý."
"Hả?" Tôi chết đứng.
"Hả? À, ấy ấy, đừng có biểu cảm như thế! Không phải anh để ý kiểu đó đâu. Chuyện là anh đang làm dự án chụp ảnh để nộp cho giảng viên nhưng vẫn chưa tìm được mẫu. Trùng hợp thấy em, em rất hợp với concept chụp của anh. Anh tên là Guide, thế em..."
"À, em là Peem ạ."
"Ừ, Peem, tên nghe dễ thương ghê. Thế em thấy sao? Anh thật sự để ý đến em đấy, em làm mẫu giúp anh với được không?" Anh vừa nói vừa nhìn tôi bằng đôi mắt đầy hy vọng. Đến cả trong mơ tôi cũng chẳng ngờ có ngày mình lại được mời làm mẫu. Chứng tỏ 'giao diện' của mình cũng không tệ chút nào, ha ha.
"Thì là... em cũng muốn giúp anh, nhưng em chưa có kinh nghiệm. Có khi chỉ làm tốn phim, tốn thời gian của anh thôi, ha ha." Tôi không biết phải làm sao bây giờ. Tôi không biết cách từ chối người khác, nhưng mà... một người ngơ ngơ ngẩn ngẩn như tôi liệu có làm hỏng dự án của anh ấy không...
"Ôi, không sao đâu! Cái này dễ lắm. Riêng cái mặt em đã ổn rồi. Nha, coi như giúp người cao tuổi đi. Nếu anh qua môn, anh sẽ đãi em ăn cơm."
"Ôi, không cần phải thế đâu anh. Em cũng muốn giúp nhưng mà... ừm... vậy..."
"Đang làm gì đấy?"
Một giọng nói trầm lạnh lẽo vang lên, theo sau là một bóng đen khổng lồ xuất hiện sau lưng tôi. P'Guide hết nhìn tôi rồi lại nhìn Phum, vẻ mặt anh ấy có chút hoang mang. Còn tôi thì bắt đầu đổ mồ hôi vì cảm nhận được 'bức xạ nhiệt' đang tỏa ra từ Phum.
"Ờ... ờ... chuyện là anh ấy muốn nhờ tao làm mẫu ảnh, anh ấy đang làm dự án để nộp cho thầy." Tôi cố rướn cổ lên để nói với Phum (chết tiệt, sao mà rướn mãi không tới được). Cậu ta chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhìn chằm chằm vào P'Guide bằng ánh mắt không mấy lịch sự. Nhìn thế thà cậu ta 'ngoặm cổ' anh ấy luôn cho rồi.
"Xin lỗi, người này không chụp ảnh đâu, anh tìm người khác đi." Nói rồi, cậu ta nắm lấy cổ tay tôi lôi đi, khiến tôi không kịp quay lại chào anh ấy. Qua khóe mắt, tôi chỉ thấy anh ấy đứng sượng sùng tại chỗ, còn Phum thì nghiến răng rủa xả cái gì đó.
"Người mẫu ở cái nước nào mà vừa lùn vừa mập thế này? Cái ông nhiếp ảnh đó đúng là 'mọc mủ trong mắt' rồi!"
Vừa về đến phòng, Phum đã vung vẩy tay chân, đá lung tung khắp nơi. Đáng lẽ ra tôi mới là người nên buồn mới phải. Tôi nào có ý định đi chụp ảnh gì đâu, chỉ là đang tìm một cái cớ để từ chối thật lịch sự thì Phum đã quay lại và nói thẳng vào mặt anh ấy như vậy. Lỡ anh ấy nổi điên gọi nhóm đến 'hội đồng' tôi thì sao?
Nhưng dù sao thì tôi cũng nên làm rõ mọi chuyện với cậu ta. Tắm táp xong, tôi đứng nhìn mình trước gương, cố gắng nghĩ cách để ra ngoài dỗ cậu ta. Nên làm thế nào bây giờ? Tôi nghe thấy tiếng của thám tử Mori và Ran phát ra từ phòng ngủ.
Tôi lặng lẽ đi vào phòng. Phum đang nửa nằm nửa ngồi trên đầu giường, tay trái ôm chú gấu bông màu nâu tên Tiểu Hổ, tay phải cầm cốc sữa. Cậu ta liếc mắt nhìn tôi rồi lại quay về với Conan.
"Phum, mày sao thế? Ghen tị khi thấy tao được mời làm người mẫu hả?" Tôi cảm thấy câu này không ổn lắm, bèn cười nhạt mấy tiếng.
"Mày làm ơn dùng não mỗi khi nghĩ đến chuyện đời sống được không, Peem?" Nói thế chẳng thà cậu ta chửi thẳng vào mặt tôi còn hơn. Tôi đã bảo rồi mà, nếu chửi thì chửi thẳng, tôi lười suy luận lắm.
"Mày vẫn giận tao chuyện ban nãy hả, Phum?"
...
"Tao xin lỗi."
...
"Này, tao đã bảo rồi mà..."
Bụp!
Ăn trọn. Cả con gấu bông đáp thẳng vào mặt tôi, mạnh tay quá đấy chứ. Phum hờ hững nhìn tôi vài giây rồi lại quay về tiếp tục ôm Tiểu Hổ xem Conan. Mỗi lúc giận dỗi, nếu không phải la lối om sòm đến mức nổ phòng, thì cậu ta sẽ im lặng, im phăng phắc.
Tôi nên làm gì đây? Phải đi dỗ một người trong khi mình không làm gì sai cũng khó khăn lắm chứ. Tôi quyết định đi tới ngồi xuống bên cạnh Phum và... xin chút thời gian để dỗ cái đứa hay dỗi này đã nhé.