86. Chương 86

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối qua, phải mất một khoảng thời gian khá lâu tôi mới dỗ được Phum xong. Cậu ta giận dỗi gì mà dai dẳng kinh khủng, hành hạ tôi như một con búp bê tình dục (ừm, so sánh này có hơi thô tục không nhỉ?). Chưa kể hôm nay còn có tiết buổi sáng, tôi đành lê tấm thân tàn tạ đi học, thở dài.
Định bụng chiều tối sẽ nhanh chóng về thẳng nhà. Như mọi người cũng biết, cuối tuần nào Phum và tôi cũng tách nhau ra, ai về nhà nấy, kẻo chú Pui lại tủi thân.
Thế nhưng chiều nay, thay vì được về quán nhấm nháp ly latte thơm lừng và nằm nghỉ ngơi thoải mái ở nhà, tôi lại phải ngồi đợi Phum – cái đồ người sắt – tập bóng. Chẳng hiểu nó lấy đâu ra sức mà tập từ năm giờ chiều đến tận tám giờ tối, mà vẫn còn tiếp tục tập được nữa chứ.
Tao biết cuối tuần sau các cậu thi đấu rồi, nhưng làm ơn hiểu cho lòng tao một chút được không? Tao buồn ngủ, tao mệt, tao rã rời hết cả người rồi! Tao muốn về nhà!!!
Cuối cùng thì một người như tôi cũng chỉ có thể ấm ức trong âm thầm và giải tỏa sự bực bội bằng cách nằm lăn trên sân tập bóng, tiếp tục đợi Phum và Kleun hoàn thành quá trình huấn luyện khắc nghiệt. Hơn tám giờ tối rồi mà chúng nó vẫn chưa ngừng, đây là tập cho trận thi đấu cấp trường đại học hay cấp thế giới nữa không hay.
"Nếu muốn nằm thì ra chỗ dưới khán đài mà nằm." – Một giọng nói vang lên cùng tiếng cười, kèm theo một chiếc khăn mát được ném lên đầu tôi. Mày ném bóng chưa đủ nên tiếp tục luyện bằng cách ném chiếc khăn này lên đầu tao đúng không, hả, cái thằng Kleun?
Tôi quay ngoắt lại lườm nó, một chàng trai cao ráo mặc quần đùi thể thao cùng một chiếc áo phông xám thấm đẫm mồ hôi. Nó nhướng một bên lông mày rồi mỉm cười với tôi như mọi lần.
“Còn chỗ nào tốt hơn chỗ này không, giới thiệu cho tao đi, tao buồn ngủ quá mày ơi.”
"Thế sao không về nhà ngủ... à, đợi bên đó hả?" – Kleun ngồi xuống giãn cơ chân bên cạnh tôi rồi quay sang nhìn về hướng Phum đang chạy cùng với một vài người trong đội. Kleun lại trêu tôi.
“Ờ, mẹ kiếp, đúng là điên thật, tao có tập cùng đâu, lôi tao đến đây làm cái quái gì không biết.”
"Thì đến cổ vũ chứ gì nữa, chạy mệt mà nhìn thấy mày là hết mệt." – Tao có phải nước tăng lực bò húc đâu chứ.
"Ờ, tức là công dụng của tao chẳng khác nào nước tăng lực, đúng không? Làm như đổ mồ hôi xong nhìn thấy tao cái là hết đổ luôn vậy, haha." – Kleun cười cười lắc đầu, chìa một bên chân qua chỗ tôi.
“Gì đây mày?”
"Xoa bóp cho tao một chút, đau quá." – Đương nhiên tôi lắc đầu ngay lập tức, haha, mày nhờ sai người rồi bạn tôi ơi. Kleun ngước lên nhìn tôi bằng ánh mắt rất (điêu toa) cún con: "Ờ, bạn bè thì chỉ được đến thế thôi, tao có phải người quan trọng đâu, chỉ là người đặc biệt thôi." – Hừ, lắm chuyện thật, thôi được, tao xoa cho cũng được.
"Ờ ờ, chân nào." – Tôi dịch người ngồi gần lại đôi chân trắng trẻo của Kleun.
“Hờ hờ, tao đùa đấy, mày vẫn tốt bụng như thế nhỉ, chẳng thay đổi tí nào Peem ạ.”
“Ơ, thử lòng tao à, thằng chóooooo”
"Ối, đ*t m* Peem, tao đau!" – Tôi nắm tay lại đấm một phát vào chân nó, cái tội dám lừa tao! “Nhỡ chân tao gãy không thi đấu được mày sẽ phải trả giá.”
"Đừng có tỏ ra yếu đuối nữa đi Kleun, mới thế này đã đòi gãy chân á, có mà mơ!" – Kleun cười lớn, giơ đôi chân vẫn còn mang nguyên giày lên đạp vào eo tôi.
Víuuuuuuuuuuuuuuuu
Cảm giác như có cái gì đó vừa sượt qua ngay sát đầu mũi tôi. Cả tôi và Kleun đồng thời quay sang bên trái thì thấy một trái bóng tròn đang lăn qua lăn lại bên đó. Vừa quay lại về phía bên phải thì, ôi mẹ ơi, một trai đẹp đang đứng sừng sững ở đó với khuôn mặt dữ tợn. Sống lưng tôi lạnh toát.
“Xin lỗi nhé, chẳng may bóng trượt khỏi tay.”
Phum cố gắng nặn ra một nụ cười rồi đi vào sân tập bóng tiếp. Cái thằng quỷ này chọc tức tôi. Mới trượt tay mà bóng đã suýt bay vào mặt tôi rồi, thế nếu mà cố tình thì chắc tôi gãy mũi mất. Tôi nhìn theo bóng lưng Phum với vẻ ngứa mắt, nghe được cả tiếng Kleun cười cười bên cạnh rồi nó đứng lên nhặt trái bóng mà anh chàng mặc áo ba lỗ màu đen ban nãy đã trượt tay.
“Tao đi tập tiếp đây Peem, ngồi thêm sợ bóng lại trượt tay lao tới phát nữa quá, haha.”
Mày đi thì cứ đi đi, không cần phải dúi đầu tao xuống đâu cái thằng chó ạ.
***
Chiều thứ bảy, đám tôi tụ tập rồi kéo nhau ra Siam Paragon để cổ vũ cho thằng em Toey thi đấu b-boy. Hôm nay là buổi đấu loại trực tiếp để chọn ra ba đội mạnh nhất đi thi đấu toàn quốc, đội chiến thắng toàn quốc sẽ được cử sang Pháp để tham gia thi đấu.
^^
Trong lúc đợi thi, chúng tôi ghé vào quán MK Gold hay còn được gọi với một cái tên thân thương hơn là lẩu vàng. Là Mick kéo chúng tôi vào đây và quan trọng hơn cả là hôm nay được bao, woohoo, vỗ tay, bravo!
Và người sở hữu khuôn mặt to béo cùng tấm lòng cao cả đó không ai khác ngoài thiếu gia út nhà Yosawatin. Haha, đúng rồi đấy, cái thằng Q là người đứng ra trả tiền cho bữa này.
Mà thực ra nói là bao thì cũng không đúng lắm vì nó chơi oẳn tù tì với Chen thua. Cả đám đã tham gia để tìm ra người may mắn được tiêu tiền cho bữa lẩu này và Q vinh dự được trở thành người đó.
Tôi vui đến mức không thể tả xiết, hahahahaha, tao sẽ gọi đến khi nhân viên không kịp mang đồ ăn ra cho mà xem. Lâu lắm mới có cơ hội vàng như vậy, mày không thoát được đâu Q, hahaha.
Chúng tôi ồn ào, nhốn nháo tranh giành đồ ăn của nhau khiến cho không gian sang trọng của lẩu vàng giờ chẳng còn lại chút quý tộc nào. Cái thằng Pun mỗi lần định nói cái gì đều gõ bát gõ nồi ầm ĩ cả lên, mẹ kiếp, bát sứ đó mày, nó mà vỡ thì ai đền chứ? "Toey, đội mày có mấy người?" – Thaen bẻ đũa đưa Fang xong thì quay lại hỏi Toey.
“Chín người á anh, P'Q, cá hồi của em.”
“Cái quái gì của mày, của tao.”
“Của em.”
"Ờ ờ, thôi được, lấy đi, nhớ thổi trước hãy ăn." – Cuối cùng thì miếng cá hồi thơm ngon chấm nước sốt đậm đà cũng vào miệng Toey trong khi thực sự miếng đó là của Q.
"Thế mày tách ra đi với bọn anh, bạn mày không nói gì hở?" – Beer thiếu gia – quý ông đích thực – rất để tâm đến mối quan hệ của nhân loại. Hừ, gớm thật, nghe nói ban nãy chính mày rủ cả đám nấp chỗ sảnh để trêu Q mà.
“Hờ hờ, không nói gì đâu anh, đám chúng nó cũng đi ăn với người yêu mà.”
"Em vợ, làm sao mà mặt mày bí xị thế kia, haha." – Thaen gọi trêu Phum nên được nhận một ánh mắt phóng ra lửa của trai đẹp.
"Tao không muốn ăn lẩu, không thích, nóng." – Đúng vậy, nó không muốn ăn nhưng mọi người muốn, nhóm chúng tôi rất dân chủ đó nha (lưu ý: điều này chỉ có thể thực hiện được khi Fang không can thiệp vào còn một khi mà Fang đã lên tiếng thì nó có toàn quyền tuyệt đối). Một đứa muốn ăn mỳ carbonara như Phum chỉ biết khoanh tay ngồi nhìn mọi người ăn, đến đồ ăn nó còn chẳng buồn động đũa.
Tôi đút cho nó một miếng thịt vịt mà nó chẳng bận tâm, nhìn người ta ăn uống vui vẻ còn tôi thì phải dỗ cái thằng quỷ này ăn. Nhưng tất nhiên, bằng tất cả sự nỗ lực, tôi đã khiến Phum chịu há miệng với điều kiện là phải chính tay tôi gắp mọi thứ cho nó. Quan trọng là cậu chủ không ăn được cay, chớ quên, đừng quên đấy.
"Đúng, tao cũng không muốn ăn, tao muốn ăn buffet dimsum cơ, em Matt yêu quý của anh, gắp cho anh miếng rong biển nào, anh đang muốn ăn mà." – Cái thằng Pun, nhét đầy mồm thế kia mà còn bảo là không muốn ăn.
"Mày mày, mày nghĩ hai người nam đó là gì của nhau, hướng 11 giờ ấy." – Chúng tôi từ từ quay đầu về hướng Mick nói thì thấy hai người nam trạc tuổi đang ôm eo nhau, là ôm eo đó. Hừm... dù tôi có bạn trai thì cũng không chứng tỏ tôi có năng lực nhìn hình đoán chuyện, nhìn ra được ai là gay, ai không. Chắc tao không trả lời mày được rồi Mick ạ.
"Tao nghĩ là bạn." – Beer bày tỏ ý kiến.
"Tao từng ôm eo mày bao giờ chưa?" – Q quay sang hỏi thẳng Beer.
“Tao với Phum ôm eo thường xuyên, đúng không Phum?”
"Ờ, chẳng thấy có vấn đề gì cả." – Tôi lom lom nhìn từ Beer qua Phum, hai đứa nó ôm eo nhau lúc nào?
“Nhìn gì Peem, đừng có nghĩ cái gì bậy bạ đấy nhé.”
"Tao soi kĩ rồi, là vợ chồng." – Thầy Thaen của chúng ta xuất trận rồi đây.
"Sao mày biết?" – Chen nheo mắt hỏi.
“Hờ, có khó gì đây Chen, nếu mày thấy hai người con trai ôm eo mà tay đặt dưới phần eo thì mày có thể khẳng định luôn hai đứa đó không phải là bạn bè.”
Cũng giống cách mày thích ôm eo Kaofang đúng không, haha.
"Mày ơi tao cũng muốn nhảy b-boy, hip hop như Toey ấy, đảm bảo gái đổ đứ đừ." – Là Mick đó. Nó lại chui vào thế giới riêng của mình rồi.
"Tao nghĩ là mày từ bỏ đi Mick ạ, chỉ cần mày đi đứng được bình thường là tao thấy mày giỏi rồi, không cần phải nhảy đâu bạn." – Hahahahaha, đúng ý các cậu quá Chen ạ. Mick móc ngay một viên đá trong cốc Thaen ném về phía Chen. Hahahaha, không biết Thaen có còn dám uống tiếp hay không?
“Ờ mà b-boy với hiphop khác nhau như nào hả Toey?”
“Hiphop là một nền văn hóa trong cuộc sống của giới trẻ bên Mỹ đó anh, nó chia thành nhiều dạng, b-boy là một dạng trong đó nhưng ở Thái mình thì cứ gộp tất cả vào làm một nên nhiều lúc em cũng hoang mang không biết mình thuộc bên nào, hiphop hay b-boy.”
"Mày có khi thuộc bên được boy húp đấy Toey, hahaha." – Cái thằng Q này, vậy mà cũng nghĩ được. Toey nghe thấy thế thì đơ ra rồi ngại ngùng cúi mặt xuống.
"Thế như anh đi nhảy b-boy với hiphop được không Toey?" – Mick vẫn rất cố gắng theo đuổi niềm đam mê bộc phát này.
"Ờ...cái này nó phụ thuộc vào mức độ yêu thích của anh á." – Biểu cảm trên mặt Toey kiểu... thôi anh đừng nghĩ đến mà làm gì.
"Mick." – Tiếng cái thằng Pun gọi, tới rồi đó, tao biết ngay mà.
“Sao hả cộng sự?”
“Mày muốn theo hiphop hở, để tao giúp.”
"Hờ, Mick muốn nhảy b-boy chứ không phải múa likay đâu Pun." – Fang dúi đầu Pun.
"Thôi nào, lại đây Mick, để tía Pun luyện cho." – Nó buông đũa xuống rồi: "Nhớ này, đầu tiên mày phải đi tìm một chiếc áo size xxxl, càng to càng tốt, kiểu mà mày mặc xong nhét thêm ba người nữa vẫn được ấy." – Hahahahahaha, chúng tôi bò lăn ra mà cười.
“Ok, thế cái thứ hai?”
“Thứ hai là mày phải mặc một chiếc quần thật to, đũng thật dài. Dù áo của mày có to đến mức che hết quần thì mày vẫn phải mặc kiểu thật thụng và đừng quên xắn một bên ống quần lên.”
“Trái hay phải?”
“Trái.”
“Tại sao?”
"Lúc nào cũng thế mà."*
Phụt!!! Nước phun ra từ mũi Toey, bên trái, vì lúc nào cũng thế, ôi chúa ơi. Tôi với Phum cười đến mức không ăn uống được gì nữa.
"Việc xắn một ống quần lên sẽ khiến mày mất thăng bằng, mày có thấy mấy đứa b-boy hiphop hay đi kiểu nghiêng nghiêng không, là thế đó, vì ống quần hai bên không đều nhau." – Tôi thấy thương cho dân hiphop quá, chúng nó có biết niềm đam mê của mình bị Pun lôi ra mô tả thành cái gì thế này không nữa.
"Tiếp theo là khăn, mày phải có ít nhất ba cái mà phải lấy cái nào thật to ấy... ờm, to bằng cái khăn tắm càng tốt. Cái thứ nhất mày buộc lên đầu, cái này mày mua ngoài chợ đầy ra đó mà, muốn màu gì kiểu gì cũng có cả, không cần đồ cao cấp gì đâu vì đằng nào mày cũng đội mũ lên mà.
Ờ, với cả đội mũ mày không được đội thẳng, phải đội nghiêng sao cho càng che được một bên mắt càng tốt, nó sẽ khiến diện mạo của mày có sự thay đổi, mặt mày sẽ tự động nghểnh lên vì mày chẳng thấy cái gì cả, ánh mắt mày phải thể hiện rằng tất cả mọi sinh vật trên Trái đất đều tầm thường.
Chiếc khăn thứ hai tao khuyên mày nên chọn loại nhiều lớp vì mày sẽ phải buộc nó vào túi quần. Cái này vô cùng quan trọng vì người ta sẽ nhìn ra được mày có phong cách thế nào. Chiếc khăn còn lại buộc lên bàn tay như kiểu mày bị căng cơ vì nhảy ấy dù nó chẳng đau tí nào."
"Hahaha, mẹ kiếp, cái thằng Pun này, tao không chịu nổi nữa rồi, thằng quần!" – Q và Thaen ôm bụng nằm gục cả lên bàn.
"Nhưng tao vẫn ổn, tiếp đi bạn." – Mày cũng một vừa hai phải thôi nha Mick.
"Một điều cũng quan trọng không kém là loại nhạc mà mày nghe, Siriporn TakTaen Pai, hiphop họ không nghe đâu." – Hahaha, thằng bố mày, hiphop vẫn nghe TakTaen đó chứ: “Mày phải kiếm mấy bài nhạc phương Tây mà thậm chí người Tây nghe còn không hiểu cơ.”
“Thế thì tao hiểu làm sao?”
“Mày giả bộ hiểu là được mà, để nhập hội, mày chỉ cần lắc lư với tạo chữ M bằng tay thôi.”
“Làm như nào.”
"Mày lấy ngón cái giữ ngón út, ờ đúng rồi đấy, rồi úp ngược tay xuống hoặc nghiêng nghiêng đi cũng được, tùy xem nhóm mày giơ thế nào, đừng để bị đấm sưng mắt là được." – Hahahaha, đau bụng quá, cái thằng Pun Pun này.
"Thứ nữa của cuộc sống hiphop hay b-boy là mày phải có một vài chai xịt màu luôn mang theo bên mình như một phần của cơ thể. Hãy dùng nó mỗi khi muốn chửi bậy."
"Điều cuối cùng mà mày không được quên đó là mỗi khi muốn chào, mày phải ưỡn ngực vào các bạn, cấm được chắp tay chào vì nó sẽ làm cho mày lạc loài ngay. Chỉ cần mấy điều đó là mày đã sẵn sàng bước chân vào thế giới hiphop b-boy rồi đó, yo, what's up, man!""
Hahahahahahahahaha