We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi xem Toey đấu b-boy (và đưa Pun đi trị liệu), thằng bé không làm chúng tôi thất vọng, đội của Toey giành được vị trí đầu tiên trong ba đội và sẽ được tham gia vào vòng tiếp theo. Q cười toe toét cứ như thể nó mới là người chiến thắng.
Phum chở tôi về nhà nó, tôi ngồi ghế bên cạnh Phum, phía sau là Fang nằm vắt vẻo và đang nói chuyện với người mà ai cũng biết là ai đó.
"Sao mày ngốc thế hả Thaen, tao về nhà ngủ thì mày chết ngay được hay sao... mai tao lại về phòng... ờ... hừ, cái thằng chó này, đừng có được voi đòi tiên... thôi, nói cái gì đâu không." Đến đoạn này tôi quay lại liếc, Fang cũng đang nhìn chúng tôi: "Ừm, nhớ." Nó thì thầm vào điện thoại. Trời ạ, mày biết ngại giùm tao chút đi Fang. Phum cũng nhìn anh trai qua gương chiếu hậu, lắc đầu cười: "...thì mày hỏi tao có nhớ không thì tao bảo là có chứ gì... ờ ờ, tao cũng nhớ mày, hài lòng chưa, biến đi."
"Ha ha" – Tôi và Phum bật cười cùng lúc, Fang lập tức quay sang lườm.
“Chúng mày cười cái gì.”
“Không có, tao chỉ nghĩ là mày có hơi quá đáng với bạn tao không, mày thử nói ngọt với Thaen một chút đi Fang.”
“Thằng bạn mày bị điên, sao tao phải điên theo nó chứ.”
“Coi chừng nó tủi thân mà đi tán tỉnh người khác đấy.”
"Nếu mày biết nó đi tán tỉnh đứa khác lúc nào thì nhớ báo tao, tao sẽ chuẩn bị sẵn quan tài cho cả hai đứa nó." Nói xong nó lại ngả lưng xuống ngủ tiếp.
"Ôi, Phum, bố về từ Bắc Kinh rồi kìa." Fang hét lớn rồi gọi tên em trai, Phum nhìn qua gương chiếu hậu để nói chuyện với người ngồi ghế sau.
“Bố gọi cho Fang hả?”
“Ừm, bố gọi cả mày nhưng mày không nghe.”
“Gọi lúc nào mà sao em không thấy nhỉ?”
"Thấy sao được, mày bận quấn lấy cái thằng nhóc này rồi còn gì." Haizz, nói qua nói lại vẫn là lỗi của tao. Những lúc chỉ có hai anh em nhà nó ở với nhau là xưng hô nghe đáng yêu làm sao.
Vậy là hôm nay tôi sẽ được gặp bố Phum, hồi hộp hơn cả khi gặp mẹ nữa. Dù mẹ từng nói rằng bố rất muốn gặp tôi sau khi nghe mẹ kể bạn của Phum tài giỏi thế nào, nhưng thực lòng tôi vẫn thấy vô cùng căng thẳng.
Từ sau hôm Phum dẫn tôi về gặp mẹ, tôi cũng có cơ hội nói chuyện với mẹ qua điện thoại mấy lần và thật trùng hợp, giờ mẹ đang cần tìm một gia sư dạy mỹ thuật cho quỹ "Ngôi Nhà Phum" do mẹ thành lập, nên mẹ đã tìm đến tôi xin ý kiến vì mẹ nhớ tôi học chuyên ngành này. Mẹ cũng nhờ tôi đến dạy mỹ thuật cho các bé trong thời gian tìm giáo viên mới.
Mẹ nói rằng việc chưa tìm được người không phải vì vấn đề tiền lương, mà mẹ muốn tìm một người thật sự đam mê, nhiệt huyết với công việc và vì bọn trẻ, tiền lương không thành vấn đề. Và kể từ hôm đó, tôi đến nhà Phum thường xuyên hơn.
Hôm đó mẹ nói với tôi: "Mẹ đặt tên quỹ là "Ngôi Nhà Phum" vì các bé ở đây cũng giống như em của Phum, cũng như là con của mẹ. Cuộc sống hàng ngày của chúng ta đã quá đủ đầy, thậm chí vượt quá nhu cầu của mẹ, nên mẹ muốn chia sẻ với những người khác nữa."
Người phụ nữ này không chỉ có ngoại hình đẹp mà tấm lòng cũng đẹp vô cùng, tôi rất vui vì được quen biết gia đình Phum. Tôi đã ca ngợi mẹ rất nhiều, mẹ khiến tôi phải suy nghĩ, dù có sống trong đế chế triệu phú, tỷ phú nhưng nếu ta không biết đủ, mọi thứ tồn tại cũng chỉ là vô nghĩa. Ngược lại, nếu chúng ta, những người bình thường, dù trong túi chỉ có vài nghìn nhưng biết thế nào là đủ, thì cuộc đời vẫn sẽ có giá trị và hạnh phúc.
"Mẹ ơiiiiiiiiiii." Fang và Phum vừa há hốc mồm hét lớn vừa chạy vào nhà ôm lấy mẹ – người đang từ trong nhà bước ra đón hai đứa.
“Con chào mẹ ạ.”
"Ơ Peem, con cũng đến à, tốt quá, mẹ đang muốn nói chuyện với con về việc dạy mỹ thuật cho các bé. Hôm nay hai con trai của mẹ về nhà, có cả Peem đến chơi nữa, mẹ nghĩ mình nên tổ chức một bữa tiệc chứ nhỉ?" Phum quay lại cười với tôi rồi ôm mẹ đi vào trong nhà.
"Con dâu nhà này ngoan thật đấy, chưa cưới mà đã xắn tay vào giúp việc nhà rồi, ha ha." Cái thằng Fang này, cái mồm mày không bớt đanh đá đi được.
"P'Fang bận làm gì mà để tóc dài thế kia, mẹ nhìn mà giật mình." Vừa ngồi xuống ghế trong phòng khách là mẹ đã hỏi thăm con trai ngay nhưng cậu út mới là người nhanh nhảu trả lời.
“Fang nó theo kiểu nghệ sĩ ấy mẹ, vì không đọ nổi vẻ đẹp trai với Phum đó.”
“Đẹp trai cái nỗi gì.”
"P'Fang, sao lại nói em như vậy." Các bạn đã thấy rõ được là mẹ cưng ai hơn chưa.
“Mẹ toàn bênh nó thôi.”
"P'Fang, đừng gọi em là 'nó'." Phum lén lè lưỡi nháy mắt với anh trai, ha ha, đúng là trẻ con quá đi mất.
“P'Fang, con lên phòng sách gọi bố đi, nhanh lên, để mẹ bảo cô Jan dọn cơm... ơ, vừa nhắc tới là bố xuống rồi kìa.”
“Bố ạ.”
"Thế nào rồi con trai." Fang đi tới ôm bố rồi hai bố con cùng tiến lại ngồi xuống ghế sofa, còn Phum vẫn ngồi với mẹ.
"Bố ơi, đây là Peem, bạn chúng con." Và cũng chính Fang là người giới thiệu tôi.
"Con chào bố." Tôi chắp tay vái chào, bố cũng làm thế và cười với tôi.
“Ừm, đây là Peem mà mẹ hay nhắc tới đó hả, là người đến giúp dạy mỹ thuật cho các bé trong quỹ đúng không?”
"Vâng." Tôi thấy ngại vô cùng, nhìn bố cũng có vẻ là người có địa vị. Tôi nhớ là từng thấy bố trên tivi và vài lần trên tạp chí.
Nhìn bố có vẻ tốt bụng nhưng cũng có cảm giác khó gần, bố giống như một doanh nhân đầy quyền uy, nhưng khi nói chuyện với các con bố lại khá thoải mái. Bố quay sang nhìn Phum như ra hiệu gọi nó, và Phum cũng tự giác đứng dậy đi tới ngồi xuống bên cạnh bố, bố xoa đầu Phum nhẹ nhàng.
“Phum, dạo này học hành thế nào?”
“Vẫn tốt ạ, nhưng dạo này Phum phải tập bóng để đi thi đấu cho trường nên có hơi mệt.”
“Thế à, hôm nào đấu nhớ bảo bố nhé, thế con có nói chuyện với P'Oat không?”
“Có ạ, ngày nào Oat cũng gọi cho Phum.”
“Ừm, thế Fang thì sao?”
“Chuyện học hành của nó ấy ạ, thì vẫn thế, Fang giỏi mà bố, thông minh.”
"Hừ, bố không quan tâm đến người giỏi đâu nhé, bố ngưỡng mộ những người chăm chỉ hơn cơ. Thứ hai tới bố phải đến buổi lễ ra mắt sản phẩm mới của chú Gear với tư cách chủ tịch, bố muốn đưa Fang và Phum đi cùng." Tôi có thể thấy mặt Fang sầm lại đôi chút, nhưng biểu cảm đó nhanh chóng được thay bằng một nụ cười.
"Được ạ, nhưng em nó chắc là không rảnh vì Phum có rất nhiều bài tập cộng thêm việc tập bóng nữa, để mình Fang đi với bố được không ạ?" Nếu là người khác, chắc sẽ nghĩ Fang đang cố gắng giành lấy sự ưu ái từ bố mẹ, nhưng với gia đình này và với tư cách là bạn, tôi biết Fang đang hy sinh để bảo vệ Phum.
“Thế à, cũng được, Peem thì sao, học nặng không?”
“Cũng không nặng lắm đâu ạ.”
“Ừm, mấy đứa tập trung học vào, một hai năm nữa là tốt nghiệp rồi.”
“Vâng.”
"Ơ, em vẫn chưa chuẩn bị đồ đi ư?" Bố quay sang hỏi mẹ, hai anh em kia thì nhìn nhau như đã hiểu ra điều gì đó mà một người ngoài như tôi thì chẳng thể hiểu nổi.
“Mình à, em nghĩ là chúng ta ngồi lại ăn với các con bữa cơm đã được không?”
“Nhưng sắp đến giờ rồi.”
“Nhưng em nghĩ...”
“Để tham gia câu lạc bộ về rồi ăn với các con cũng được mà.”
"Mẹ đi với bố đi ạ, hôm nay Phum rủ Peem ngủ lại đây, mẹ về vẫn sẽ thấy bọn con mà." Mẹ nhìn có vẻ khó xử, trước khi ra khỏi nhà không quên ôm và hôn hai cậu con trai. Sau khi bố mẹ đi khuất, Phum lập tức dắt tay tôi đi lên phòng nó. Suốt quãng đường đi lên tầng hai, tôi cảm nhận được sự im lặng của Phum, im đến mức khiến hô hấp của tôi cũng trở nên khó khăn. Vừa vào đến phòng là nó ngồi phịch xuống mép giường, tôi cũng theo đó mà đến ngồi bên cạnh.
"Phum." Phum quay sang cười với tôi và kéo tôi lại ôm. Nó ôm tôi rất chặt, mặt dụi vào vai tôi: “Có chuyện gì à, hửm?”
“Bao năm trôi qua, bố chẳng hề thay đổi, thời gian của bố chẳng thể nào dành cho Phum.”
Là người nghe, tôi còn thấy nhói lòng, giọng Phum nghe cô đơn đến vô cùng. Tôi biết gia đình Phum là một gia đình ấm áp, có một người mẹ nhân hậu và một người bố tài giỏi, nhưng điều mà tôi mới biết hôm nay là có một thứ gì đó khiến cho bố con họ xa cách nhau, và thứ đó mang tên "thời gian".
Tôi không biết Phum đau hay tổn thương đến mức nào, nhưng tôi vẫn muốn ôm lấy Phum, muốn để Phum biết rằng tim tôi cũng đang thắt lại khi thấy Phum như thế này. Tôi từng thắc mắc, rằng một người có tất cả như Phum, nói đúng hơn là một đứa trẻ sinh ra đã ở vạch đích cả về ngoại hình, tài năng, gia thế; có rất nhiều người ghen tị muốn được như vậy và muốn được như Phum. Ấy thế mà Phum lại nói với tôi rằng nó "cô đơn".
Tôi bắt đầu hiểu được tại sao Phum lại hay cảm thấy cô đơn như vậy rồi.
Tôi nằm ôm Phum cho đến khi nó say giấc, mới từ từ nhấc cánh tay đang đặt trên eo mình ra. Phum hơi cựa mình một chút rồi lại thở đều như cũ. Tôi bật cười khi cúi xuống ngắm nhìn khuôn mặt đẹp trai đang rúc vào ngực mình, và nhẹ nhàng đặt lên trán nó một nụ hôn. Tôi chẳng phải người mạnh mẽ gì cho cam, nhưng tôi tin chỉ cần hai đứa vẫn ở bên nhau, cho dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra, chúng tôi sẽ giúp đỡ nhau vượt qua được mọi thứ.
Chỉ cần ta có nhau là đủ rồi.
"Dỗ được em tao ngủ rồi hả?" Tôi giật bắn mình, quay lại nhìn về phía cửa, Fang đang đứng đó nhìn tôi cười.
“Ừm, mày có chuyện gì muốn nói với nó à Fang?”
"Không, chỉ vào ngó qua một chút thôi." Fang đi tới ngồi xuống ghế sofa, quay lưng lại với chiếc tivi khổng lồ gắn trên tường và hướng ánh mắt về người đang ngủ say tít trên giường. Tôi nhìn theo ánh mắt của Fang, ha ha, thằng Phum ngủ say thật đấy.
“Mẹ tao tốt bụng nhỉ?”
“Ừm, mẹ rất đáng yêu.”
“Mẹ tao là thế đấy, lúc nào cũng chiều chuộng, cưng nựng bọn tao. Mẹ yêu Phum lắm, cả nhà ai cũng yêu Phum, nhưng cả nhà lại từng làm chuyện có lỗi với Phum, thế nên em nó mới thành ra hay cô đơn như vậy.”
“Làm chuyện có lỗi?”
"Tao nhớ là hồi Oat học lớp 6 thì tao vừa vào mẫu giáo, còn Phum thì vẫn chưa đủ tuổi đi học. Phum rất bám tao, hễ mà tao đi học là nó khóc ầm ĩ cả nhà lên, ha ha." Fang kể nhưng ánh mắt nó vẫn dõi theo cậu em trai cùng nụ cười trên môi.
"Đến mức mà bố phải thuê thầy về dạy học ở nhà cho tao, kể từ lúc ấy tao không đến trường nữa. Mày có thấy thằng nhóc ấy đáo để không, ha ha. Mỗi lúc tao học, Phum rất thích lui tới ngồi cùng tao, thỉnh thoảng còn đem cả giấy, bút chì vào nằm gần tao để vẽ nhưng nhất định không chịu học cùng.
Được khoảng hơn một tháng thì mẹ có hỏi tao là có muốn sang Italy ở với ông nội không. Tao lúc ấy chẳng biết Italy là cái chỗ nào, chỉ biết mẹ bảo rằng nó ở rất xa. Tao lại hỏi mẹ là thế ở đó rồi có được gặp bố với mẹ không, có được ở cùng Oat, được chơi cùng em không thì mẹ bật khóc và nói là sẽ không được gặp vì ở rất xa nhau. Nghe thấy vậy, tao từ chối tức thì.
Vài tuần sau lại thấy mẹ bảo rằng em đi Italy rồi, tao khóc ầm ĩ cả nhà. Đợt đó tao gần như không được gặp bố, mẹ thì ngày một xanh xao, thỉnh thoảng lại khóc, Oat trông cũng ủ dột vì nó lo cho Phum còn hơn cả tao nữa.
Cuối cùng thì cả tao và Oat đều là những người anh ích kỷ. Bọn tao không phải xa mẹ, không phải đi đến nơi xa xôi vì bọn tao đã từ chối, nhưng em nó còn bé, nó không biết gì cả. Phum không biết cách từ chối, à không, nói đúng ra là em chẳng thể từ chối được. Sau khi Phum đi, Oat vẫn học lên lớp 7 ở trường cũ dù học phí đắt cắt cổ, tao cũng vào trường mẫu giáo cùng hệ thống.
Sau này tao mới biết, thời gian đó kinh tế nhà tao tụt dốc nghiêm trọng, suýt nữa thì bố phá sản, nợ ngân hàng gần trăm triệu, thiếu chút nữa là trắng tay. Việc nuôi ba đứa con trong khoảng thời gian đó là quá sức với một người từng có tất cả.
Chính vì vậy bố đã quyết định sẽ đưa một đứa sang Italy vì nếu cho cả ba đứa đi thì lại sợ làm phiền chú bác bên đó. Bố là người tài giỏi, tất cả mọi vấn đề xảy ra bố luôn tự mình giải quyết. Nhưng lần đó có vẻ tình hình quá căng thẳng nên bố mới hạ mình để xin sự giúp đỡ từ ông cho đến khi bố gây dựng lại mọi thứ như xưa.
Chỉ vài năm sau, đế chế kinh doanh của bố quay trở lại và hưng thịnh hơn xưa, đồng thời trở thành người dẫn đầu cả nước như thời điểm hiện tại. Nhưng thứ mà cả nhà chẳng thể lấy lại được là niềm hạnh phúc của Phum. Từ Italy về em như biến thành một người hoàn toàn khác, không cười, không tươi, không cảm xúc... cho đến khi Phum gặp được mày."
"..." Fang quay qua nhìn tôi cười rồi đứng dậy đi tới nắn vai tôi nhẹ nhàng. Tôi không chắc có phải trong đôi mắt to tròn kia đang dâng lên vài giọt lệ hay không nữa.
"Tao thực sự cảm ơn mày Peem ạ, cảm ơn một người bạn tốt như mày, cảm ơn đã mang Phum của ngày xưa về cho gia đình tao. Từ lúc nó quen mày, từ lúc chúng mày yêu nhau, đến cả bố mẹ cũng bất ngờ với sự thay đổi của em nó.
Phum là cả trái tim của mẹ, là trái tim của cả nhà. Mày giữ được trái tim của nhà tao rồi thì mong mày hãy chăm sóc Phum thật tốt nhé. Hãy yêu thương em tao thật nhiều vì em tao nó cũng yêu mày nhiều lắm. Mày biết mà, đúng không?" Tôi cười rồi gật đầu với Fang. Fang khẽ xoa đầu Phum, hôn má em thật nhẹ rồi quay người đi ra ngoài.
Tôi quay lại nhìn người vẫn đang say giấc nồng.
Đừng lo lắng nhé Fang, vì tao cũng yêu em mày rất nhiều, không hề kém cạnh ai đâu.