92. Chương 92: Màn kịch giận dỗi

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 92: Màn kịch giận dỗi

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày mà tôi lo sợ cuối cùng cũng đã đến. Ngày mà tôi phải mặc chiếc áo khiến tôi nổi da gà đó ra ngoài đường, vì đồ ăn thức uống và đồ dùng sinh hoạt trong phòng đã cạn kiệt. Trai đẹp rủ tôi đi mua sắm đồ dùng sinh hoạt, nhưng... tại sao, tại sao lại còn bắt tao mặc chiếc áo đó nữa chứ???
ToT
Tại sao?????????????????????????
Tình hình của tôi lúc này ư? Các bạn đã bao giờ thấy ai đi chợ mà cứ khư khư khoanh tay trước ngực bao giờ chưa? Muốn vươn tay cầm nắm thứ gì cũng phải ngó trước ngó sau vì sợ người khác nhìn thấy, có người đi qua là tôi lập tức quay lưng lại. Còn có cuộc đời nào khốn khổ khốn nạn hơn cuộc đời này không? T^T
"Peem, nếu mày phiền lòng đến thế thì thay áo đi." - Đấy, đến rồi đó, "Chồng Lùn" bắt đầu giận dỗi rồi kìa, "Vợ trai đẹp" tôi biết phải làm sao đây?
"Cũng không phải như thế, chỉ là... tao vẫn chưa quen." - Tôi ngẩng đầu lên nhìn Phum, mặt nó lúc này lạnh tanh như cục đá. Mày phải tỏ ra đáng thương đi Peem, để nó hết giận.
"Thế đến bao giờ hả Peem, bao giờ thì mày mới quen được? Chỉ cần nhìn thái độ này thôi, tao cũng đủ hiểu mày quan tâm đến ánh mắt người ngoài hơn cả cảm xúc của tao rồi." - Thế còn cảm xúc của tao thì sao chứ? Có ai quan tâm đến tao không, mẹ kiếp: “Tao rất quan tâm đến mày đó Peem, mày biết không? Vậy nên tao mới muốn nói cho cả thế giới biết người đi bên cạnh đây là gì của tao. Nhưng nếu mặc cái áo này mà cảm thấy xấu hổ thì tao xin lỗi.”
Ờ... tôi còn chưa kịp mở miệng nói được câu nào thì Phum đã đẩy xe hàng đi khỏi quầy bánh ngọt rồi. Tôi chỉ biết cúi xuống nhìn chiếc áo mình đang mặc. Thực tế thì cũng không hẳn là xấu hổ, thậm chí sâu thẳm trong lòng tôi còn có chút hãnh diện, vì đây là chiếc áo Phum làm cho tôi (chỉ là nếu không phải dòng chữ này thì mọi chuyện sẽ tốt hơn).
Mà ban nãy nó nói muốn cho mọi người biết người đi cùng nó là gì của nó, điều đó đã cho thấy với nó tôi quan trọng đến mức nào. Tôi không rõ Phum giận thật sự hay chỉ đang mỉa mai tôi, nhưng nó cũng nên biết rằng với tôi, cảm xúc của Phum quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Nhưng mà tôi... cũng ngại. Có hiểu không, tôi thấy ngại. Có ai hiểu cho tôi không??? Nếu ai có người yêu đẹp trai thì sẽ hiểu. Bình thường số ánh mắt dính lên người yêu mình đã nhiều rồi mà lại còn mặc áo kiểu này thì đoán xem kết quả sẽ như thế nào? Mặt tôi đâu có dày như bê tông được như đám thằng Fang đâu chứ!
"Phum, đợi tao với." - Tôi chạy tới chỗ nó còn nó thì đang giả vờ chọn sô cô la. Phum chỉ liếc mắt nhìn tôi mấy giây rồi lại quay về tập trung vào đống đồ trước mặt: "Mày... đừng giận nữa mà. Thực lòng mà nói tao rất thích cái áo này, sao mà nghĩ được hay vậy, đầu không có điện thì không thể nghĩ ra được đâu ấy, nhỉ, hehe." - Lần này, đôi mắt to tròn của nó đã quay lại nhìn tôi như muốn kiếm chuyện: “Xin lỗi, làm hòa nhé, tao không che nữa, tao sẽ mặc nó mỗi ngày luôn.”
"..." - Im lặng.
“Nhé, mình ơi, để lát nữa người ta mua bộ sưu tập gấu bông mới nhất cho mình nhé, làm hòa nha.”
"H...a...ha...hahahaha mày đáng yêu quá đấy Peem, biết không hả?" - Tôi sững người nhìn nó, cố gắng khôi phục lại dữ liệu trong tâm trí. Lừa tôi ư? Tôi đấm thẳng vào bụng nó để trả thù. Mẹ kiếp, giả vờ để dụ tôi dỗ hả? Mày đi chết đi: “Ối, Lùn, đau tao, haha, nếu biết giả vờ giận dỗi thì mày sẽ bằng lòng mặc chiếc áo này, tao đã giận từ lâu rồi.”
"Thằng bố mày, nhìn kiểu gì mà bảo tao bằng lòng." - Lần này tôi cũng giận dỗi lại. Thế nào, Peem đây cũng biết giận dỗi đấy nhé!
“Giận đi, tao không dỗ đâu mà tao sẽ ăn mày ngay tại đây.”
"Ấy này." - Tôi lập tức lùi lại, đứng tách xa nó ra ngay khi Phum vươn tay.
"Hahaha, ơ, hết giận rồi à?" - Nó buông tay đang cầm xe đẩy ra, rồi đi tới nắm lấy cả hai cánh tay tôi, từ từ cúi người xuống, ánh mắt chúng tôi chạm nhau ở một cự ly khá nguy hiểm. Sau đó, Phum…
“Phum xin lỗi, người thương đừng giận nữa nhé.”
Gục ngã!!!
Tôi đã hoàn toàn bị đánh bại dù trên người chẳng có vết thương nào nhưng máu thì đang dồn hết lên mặt. Tôi nhanh chóng né tránh trai đẹp, né tránh ánh mắt và điệu cười khúc khích của nó.
Thằng chó Phum này, tao ngượnggggggggggggggg.