We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chuyến đi Krabi: Hài hước và những tâm sự bất ngờ
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay là một ngày lành tháng tốt, chính là ngày chúng tôi sẽ khởi hành đi Krabi! Tôi háo hức đến mức suýt chút nữa thì không ngủ, đi đi lại lại một hồi tính ra tôi cũng chẳng ngủ được là bao vì mãi đến gần mười hai giờ đêm tôi mới chuẩn bị đồ đạc xong xuôi. Chưa kể thằng Thaen còn gọi đến giữa đêm báo thay đổi giờ xuất phát từ năm giờ sáng thành ba giờ. Lý do cho sự thay đổi này là vì thằng Fang không biết đập đầu vào đâu mà đòi đi ngay và luôn. Thằng bạn chí cốt thì chiều người yêu như chiều vong nên bị Phum mắng cho một trận, mắng té tát từ anh trai đến anh rể vì Phum chưa được ngủ chút nào, tôi cũng thế. Mẹ kiếp mày, Fang ạ.
Kết cục là hai đứa tôi chỉ kịp chợp mắt được hơn một tiếng đồng hồ rồi lại lật đật dậy xách đồ đi ra khỏi chung cư từ ba giờ sáng. Hiện tại đã là đầu giờ chiều rồi mà chúng tôi vẫn chưa đến nơi. Cứ thấy trạm xăng nào là lại tấp vào, thấy hàng rong bán ven đường cũng đỗ lại mua, chỗ nào đẹp đẹp thì dừng xe xuống chụp ảnh. Cho hỏi là chúng mày thư giãn gì mà thư giãn khiếp thế, đi thế này có khi kiếp sau mới tới Krabi mất, trời ơi!
Một phần cho sự chậm chạp đó có lẽ vì chuyến đi này chúng tôi vẫn theo tiêu chí của nhóm "Thư giãn hết mình", ngắn gọn, đơn giản, dễ hiểu. Và cũng chính vì lẽ đó, chuyến đi lần này chúng tôi đi bằng xe cá nhân. Ba người tình nguyện lái xe là thằng Beer, thằng Thaen và thằng Phum. Hành khách trên xe thiếu gia Beer bao gồm thằng Chen, thằng Mick, thằng Matt. Xe của Thaen còn có thể có hành khách nào khác ngoài cậu búp bê xinh đẹp sánh đôi cùng tài xế ở ghế trước. Đúng vậy, đó là Kaofang. Ngồi đằng sau là vị khách mang rất nhiều giày - thằng Pun. Tôi đoán thằng Pun sẽ bị Kaofang khai thác sạch sẽ mọi thông tin về P'Ngun nào đó, hahaha.
Còn xe của Phum thì tất nhiên phải có tôi rồi, và kèm theo cả cặp đôi yêu nhau lắm cắn nhau đau, thằng Q và thằng Toey. Hai đứa nó ngồi tranh luận với nhau ở đằng sau từ khi xe ra khỏi Bangkok cho đến khi chuẩn bị vào Pra Juap. Phải nói là nếu không bật nhạc thì chiếc xe này chắc chắn sẽ chẳng bao giờ im lặng được.
Tôi quay đầu lại ngó hai cục xanh lè đang cãi nhau rất hăng ở đằng sau. Không phải xanh mắt xanh miệng gì đâu ạ mà nó nằm ở cái áo. Các bạn còn nhớ thằng Q này có cái tật rất hay bắt chúng tôi mặc đồ giống nhau không. Lần này nó yêu cầu chúng tôi mặc đồng phục học quân sự và điều này đã khiến cả đám đau đầu mất mấy ngày. May là tôi vẫn tìm thấy được bộ đồ đó, đã lâu không mặc, nhưng điều bất ngờ không phải là tôi tìm thấy nó mà là tôi vẫn còn mặc vừa bộ đồng phục đó, anh chị em ạ!
Bỏ ngoài tai bao nhiêu lời thỉnh cầu đổi "dresscode" của chúng tôi, cuối cùng thì chúng tôi vẫn phải mặc (bảo rồi, chuyện quần áo này đến thằng Fang còn phải thua thằng Q cơ mà). Mỗi lần qua trạm thu phí, tôi sợ họ tưởng chúng tôi là quân dự bị được gọi ra tiền tuyến hỗ trợ chiến đấu ở biên giới phía Nam. Thì nguyên chiếc xe mặc đồng phục quân sự, từ áo, quần, cho đến giày dép. Mặc cái này vào xong cảm giác chúng tôi trẻ ra mấy tuổi nhưng dù sao thì Peem đây vẫn cứ là đẹp trai. Muahahahahaha, mà xin phép kể thêm một chút, Phum mặc áo sơ mi trông... cực kỳ đẹp trai luôn!
“Anh anh, anh Phum, anh Beer vượt xe chúng ta rồi kìa. Anh tăng tốc đi anh, sao anh Beer lái xe nhanh thế chứ.”
“Đương nhiên là nó lái nhanh rồi, thằng Beer là nhà vô địch đua xe đấy, cậu không biết à?” – Phum hỏi.
“Thì anh cũng vô địch mà, cái này em biết. Anh lái xe nhanh đi không anh Beer thắng bây giờ. Áaa, anh ấy lại vượt rồi. Thằng Matt kiểu gì cũng cười thối mũi em cho xem.” – Chúng ta đi chơi chứ không phải đi đua xe đâu, thằng Toey ạ. Ờ, nói đi cũng phải nói lại, đúng là xe chúng tôi lúc nào cũng đi cuối thật. Mà cũng tại thằng Toey này chứ ai, chốc chốc lại đòi dừng xe để ngắm cảnh, chốc chốc lại xuống mua đồ.
Có một lần lúc thằng Q đổi lái (nhóm tôi cứ đi được một trăm cây số lại đổi nhau lái, lái khá chậm rãi thư thả, tốc độ chỉ tầm một trăm đến một trăm hai mươi cây số một giờ thôi, hahahahaha). Thằng Toey đòi dừng xe để xuống mua diều bán bên vệ đường. Thằng Q cũng dừng nhưng nó giả vờ bỏ thằng Toey lại rồi nhấn ga phóng đi mất tăm. Thằng Toey thấy thế đương nhiên là giận, nó ra giữa đường ngồi. Cũng may là lúc ấy không có xe nào đi qua, chứ không thì, hờ hờ.
“Toey, mày quan tâm đến nó làm gì, ngồi yên một hai phút không được à?” – Tới rồi đó, cuộc chiến tranh thế giới thứ mấy không biết nữa lại sắp sửa bùng nổ rồi đây.
“Thì em muốn xe mình dẫn đầu đoàn mà, anh nhìn xem, cứ tưởng vượt được xe anh Thaen, giờ lại thành bị vượt rồi.”
“Nếu không phải chốc chốc mày lại đòi dừng thì giờ này có khi đã sang đến Malaysia rồi đấy.” – Phum cười cười nhìn thằng Toey qua gương xe. Thằng đó chẳng quan tâm, nó đang bận cắm cúi vào túi đồ ăn của mình.
“Hehe, bánh trứng, anh Peem anh Phum ăn không ạ?”
“Thôi thôi, anh không thích đồ ngọt. Mà mày ăn trứng được rồi à Toey, sao bảo ăn chay mà?” – Phum hỏi.
“Hết thời gian ăn chay rồi anh ạ, mẹ bảo là năm nay Toey mà ngoan, lương thiện thì Toey sẽ nhận được nhiều phúc đức.”
“Cục cức, lương thiện? Tao vừa thấy mày mua một cái vây cá mập làm từ bột mì xong. Nếu ăn chay mà ăn kiểu đấy thì ăn nguyên cả con bò cho rồi. Đằng nào mày cũng không thể bỏ đam mê ăn thịt được.” – Hahaha, ăn bò nguyên con, nó là quái vật hay sao hả Q.
“Hứ, P'Q, em muốn ăn thì vẫn phải có cái ăn chứ. Nhưng mà ăn chay cũng giúp làm giảm việc giết hại động vật đấy nhé. P'Q ăn sô cô la trắng không Toey đút cho?” – Em tôi quả là có tài, chỉ một câu nói mà đã đủ mọi cung bậc cảm xúc.
“Hừ, tao chuẩn bị nôn hết ra rồi đây này, mày nhai gì mà nhai mãi thế, dừng ăn được rồi đấy.”
“Mày chiều nó chút đi Q, đừng có suốt ngày mắng em nó như thế.” – Tôi quay lại nói. Mục đích của tôi là muốn trêu chọc hai đứa nó chứ không phải thật sự lo cho thằng em đâu. Tôi đúng là một người anh trai tốt bụng mà, haha.
“Đúng đó anh Peem, P'Q chỉ thích mắng Toey, mắng như thể em là đứa không có trái tim ấy, em cũng biết đau đấy nhé. P'Q bóc chíp chíp cho em đi.” – Cái mồm nó liến thoắng không ngừng còn tay thì mải mê lục túi đồ ăn. Hừm, mày không nghiêm túc với lời nói của mình đâu đúng không, đồ quỷ con này.
“Ha, mày đau đầu không Q?”
“Quá luôn ấy Phum ạ. Tao nói thật nhé mày, nhiều khi tao chỉ muốn nhét ngay một liều thuốc mê vào mồm nó. Thằng này nó nhiều năng lượng thật sự. Mẹ kiếp, có lắm đêm nó dậy nhảy, kê đầu với nhào lộn lúc ba bốn giờ sáng, tao suýt thì đứng tim vì cứ ngỡ gặp ma.” – Phàn nàn thế thôi chứ nó đang dùng răng xé gói chíp chíp chíp cho người yêu kia kìa, thằng Toey thì nghiêng người ngồi sát lại để hóng.
Dẫu có ai cố chia tách đôi ta
Mong em nhớ rằng người đó sẽ không bao giờ làm được
Giữa chúng mình sẽ chẳng còn chỗ cho bất kỳ ai
Nếu tim ta gần sát lại
Tiếng nhạc chuông điện thoại của tôi vừa vang lên là Phum ngay lập tức quay sang nhìn và trước khi nhấn nút nghe, tôi phải chìa màn hình điện thoại ra cho Phum xem ai gọi tới để anh ấy quyết định xem tôi có được nghe máy hay không. Nếu là số lạ thì khỏi phải quyết vì Phum sẽ cầm lấy nghe luôn. Ghen tuông đến mụ mị cả đầu.
Người gọi tới là một hành khách trong chuyến đi này, là bác sĩ Chen. Phum thấy tên người gọi xong là lại quay về tiếp tục nhìn đường.
“Ừm... ừ, được.” – Thằng Chen gọi tới để bảo rẽ vào trạm nghỉ (một lần nữa).
“Sao thế?”
“Chúng nó bảo sẽ đợi ở trạm xăng phía trước.” – Lại rẽ vào trạm xăng – tôi muốn đến Krabi để được vùng vẫy dưới nước thôi, chúng mày có hiểu không hả? “Cũng hay, tôi oải quá rồi, Q mày đổi lượt cho tao nhé.”
“Ừ, à Phum, mày đổ đầy bình xăng luôn đi, tao lười rẽ vào trạm nữa lắm, đổ đi để lái đường dài luôn.”
Vừa đến trạm đã thấy đám Beer, Chen đang đứng đó nói chuyện phiếm nhưng không thấy Mick, chắc là đang ngủ trong xe. Trong lúc lái xe vào vị trí để nhân viên đổ xăng, thằng Q đã xuống xe rồi lôi tuột Toey vào quán cà phê để nhập hội với mọi người. Tôi thì chờ Phum rồi đi cùng nên đứng giãn tay giãn chân cho người bớt oải bên cạnh cây xăng. Đứng một lát thì thấy Phum hạ cửa sổ xe xuống, thò đầu ra.
“Peem, đừng đứng ở đó, kẻo bắt lửa.” – Tôi nhướng mày nhìn Phum với vẻ hoang mang. Phum thấy thế bèn chỉ vào tấm biển trên đầu tôi. Tôi theo hướng tay anh ấy chỉ từ từ nhìn lên rồi đọc.
“Vật dễ cháy.” – Đm, thằng đầu trâu này. Tôi ngay lập tức nhảy vào trong xe cốc đầu trai đẹp còn anh ấy thì ôm bụng đắc chí cười lăn. Thằng chó, thằng khốn, nếu tao mà là vật dễ cháy thì mày cũng là nhiên liệu đốt đấy con ạ.
Thằng khốn nạn này!
Lúc này chúng tôi đang ngồi nghỉ ngơi, nhấm nháp ly cà phê thơm thơm. Quán được thiết kế theo phong cách rất thiên nhiên, càng nhìn lại càng thấy nhớ quán chú Pui. Với tôi mà nói, không cà phê ở đâu ngon bằng cà phê trong quán "Vườn". "Vườn cà phê" – nơi đem đến cho bạn những thức uống ngon nhất, thôi đủ rồi, đừng làm trò hề nữa Peem.
“Peem Peem, trông tao giống Nadech không?” – Sau khi nghỉ ngơi cho đã, chúng tôi kéo nhau vào 7-Eleven mua đồ ăn và thằng Pun đang cầm trong tay một chai nước cam có người đại diện là Nadech – anh trai sinh đôi của tôi (haha, mày cũng không vừa đâu Peem). Nó phồng má lên như thể đang nhai cái gì trong mồm vậy: “Sao hả Peem, tao giống Nadech không?”
“Giống, nhưng không phải giống Nadech, trông mày giống Na Deadsamore* hơn ấy. Với cả... mày thích nước cam à Pun, tao tưởng mày chỉ uống nước nho thôi chứ haha.”
*Cái này là một tiếng lóng bên Thái xuất phát từ bài hát That's amore của Dean Martin, cụm "That's amore" trong bài bị người Thái nghe nhầm thành deadsamore thành ra mọi người tưởng nó có nghĩa liên quan đến cái chết.
“Thằng Peemmmmmm, thằng chóoooo” – Rồi ôi, bắn hết vào mặt tôi rồi. Thằng Pun tức mình giậm chân huỳnh huỵch đi ra ngoài, cười chết tôi mất. Đợi đến nơi tôi sẽ gọi thằng Thaen thằng Fang ra để hỏi kết quả cuộc tra khảo hôm nay.
“Peem, mua sữa cho tao với nhé.” – Phum đi tới yêu cầu tôi. Được cả cậu nữa, tôi là cái menu gọi món hay gì, mẹ kiếp, suốt ngày sai.
“Mỗi sữa thôi hả, có ăn bánh nữa không?” – Phum lắc đầu, đoạn cặp cổ thằng Chen đi ra ngâm cứu mấy cuốn tạp chí về xe đua còn tôi thì lê thân đi lấy sữa tươi cho cậu chủ, rồi tiện thể lấy cả Pepsi, trà Thái xanh và đủ thứ bánh kẹo khác.
Lúc đi ra quầy thanh toán thấy thiếu gia Beer đang chuẩn bị rút ví trả tiền nên tôi liền nhờ anh ấy luôn. Nhờ ở đây là nhờ thanh toán hộ và không đưa tiền, hahaha. Quý tộc Beer liền cho tôi mấy vả để trả đũa.
“Người yêu của mình thì không phải, mà sao tôi lại phải trả tiền cho cậu chứ?”
“Này này, người yêu của bạn cũng như người yêu của mình, chăm sóc tốt cho bạn thì mình cũng thấy hạnh phúc mà.” – Thằng Beer lắc đầu ngán ngẩm. Nếu hỏi tôi nói vậy có thấy ngại không, tôi có thể trả lời luôn là không, vì tôi mặt dày rồi, haha.
Trong lúc tôi với thằng Beer đợi thu ngân trả lại tiền thừa, thằng Fang cũng đi tới quầy thanh toán bên cạnh. Nó còn quay sang nhướng mày nhìn tôi vì cô thu ngân bên đó đang vừa đưa mắt đưa tình vừa cười ngượng với Fang.
Ờ, trai đẹp đi đâu mà chẳng có gái mê. Cứ đợi đấy, bạn tôi mà tới thì xem mày có lạnh sống lưng không. Lời còn chưa kịp dứt thì Thaen đã tới đứng nấp sau lưng Fang. Mà gọi là nấp hay dính thì đúng hơn nhỉ? Fang giật mình khi cảm nhận có người đứng sát rạt, liền quay hẳn lại nhìn. Thaen đứng gần đến mức khi Fang quay người lại, đầu mũi nó sượt qua cái má trắng hồng của Kaofang.
“Tình yêu ơi, trả tiền giúp người ta với nhé.”
“...” – Thaen nói xong câu đó thì im bặt. Ngay cả chị thu ngân xinh đẹp và hai ba khách hàng đang xếp hàng chờ thanh toán phía sau tôi đều ngớ người ra nhìn. Thaen nhẹ nhàng đặt đồ xuống, quay sang nhìn chúng tôi cười mỉm rồi nhanh chóng lủi ra ngoài.
Tôi thấy vậy thì đi tới gần xem thằng Thaen nhờ trả tiền cho cái gì mà làm mọi người đứng hình ghê vậy. Mẹ kiếp! Một hộp Durex to oạch đập ngay vào mắt tôi, anh chị em ạ! Tôi thấy Fang nhắm mắt, hít thở từ từ như đang cố kiểm soát cảm xúc. Nó cười trừ với mấy cô gái rồi ngay lập tức trừng mắt về phía chúng tôi, ý bảo dừng cười. Thằng Beer với tôi chỉ biết quay ra nhìn nhau rồi đứa nào đứa đó cười phá lên.
Hahahahaha, không chỉ một hộp đâu, một lốc luôn, hahaha, loại siêu mỏng siêu thơm nữa chứ!
Tôi nhanh chân chạy ra ngoài để kể cho đám Chen nghe chuyện vừa rồi. Nghe xong, bọn họ cười phá lên. Một lúc sau Fang đi ra, theo sau là thằng Beer cầm đồ. Tôi huých tay Chen, ra hiệu: “Vụ này phải trêu chọc thôi!”
“Sao trông Kaofang mặt mũi hằm hằm vậy, bị sao thế?” – Fang quay ra nhìn thằng Thaen đang đứng dựa vào xe, tay cầm iPad nghịch rồi gằn từng chữ qua kẽ răng.
“Bị góa phụ rồi, chồng sắp chết đến nơi rồi.”
Hahahahahahahahahahaha.
Và rồi đoàn du lịch của chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình. Vào đến Chumphon, thằng Q đổi lái để Phum nghỉ. Lúc này thằng Toey đã ngủ lăn ra rồi.
“Peem, cậu có xuống ghế sau ngồi với Phum không, để tôi gọi Toey dậy.”
“Không sao đâu, cứ để em ấy ngủ đi. Tôi sẽ ngồi làm bạn với cậu.”
“Thế à? Tôi cứ tưởng hai người cách nhau quá hai bước là không sống nổi chứ, haha. Cậu có biết Chen gọi cậu là bình oxy riêng của Phum không? Thiếu là anh ấy chết ngắc, không thở được đấy, haha.”
“Ha.” – Phum bật cười rồi dựa lưng vào ghế bên cạnh Toey.
“Nói xấu sau lưng tôi hết mình quá nhỉ.” – Bình oxy cái quái gì! Tôi sẽ trói cậu lại cho tàu băm nát bây giờ, đồ chó Chen!
Xe đi được một lúc, Phum và Toey vẫn dựa đầu nhau ngủ say ở ghế sau. Tôi với thằng Q tán gẫu đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Chán thì lại gân cổ lên hát. Vậy mà hai đứa kia vẫn chẳng hề tỉnh giấc chút nào. Đến một khúc cua, tôi và thằng Q ngừng hát rồi quay sang nhìn nhau.
Trong tầm mắt, tôi thấy xe Thaen đang đỗ ven đường cách đó chừng hai trăm mét. Thằng Q bèn lái xe lại gần rồi hạ cửa kính xuống xem xét tình hình. Tôi cứ nghĩ là xe hỏng, nổ lốp hay động cơ có vấn đề gì, nhưng không. Đến khi đi sát lại rồi mới phát hiện ra là không phải. Fang và Pun đang đứng tè vào cột mốc đánh số bên đường. Xe đám Beer cũng tấp vào ngay sau đó, có vẻ như Matt là người lái. Đám chúng nó hạ cửa kính xuống hét lớn.
“Này, dừng xe để giun dế nghịch nước à, hahaha.”
“Có cần hỗ trợ tách vỏ nhộng không, Kaofang ơi?”
Hahahahaha.
Cứ thế, bọn họ tiếp tục cuộc vui bằng những câu đùa. Thằng Chen liền nhận ngay một món quà là ngón giữa của Fang. Trêu chọc chán chê, bọn họ lại lái xe đi tiếp.
“Hừ, tìm chỗ đứng tè cũng phải chỗ hiểm cơ, mẹ kiếp! Dừng đâu không dừng, lại dừng ngay khúc cua.” – Thằng Q lầm bầm rồi bấm một hồi còi dài làm Fang giật mình, chẳng biết có són ra quần không nữa.
“Ôi, chúng mày có vấn đề gì với vợ tao thế hả? Để yên cho nó đứng xả lũ đi!” – Thaen thò đầu ra khỏi cửa xe mắng chúng tôi.
“Hahahahahaha.” – Tôi và thằng Q đập tay nhau, cười đến đau cả bụng, đến mức đánh thức cả Phum và Toey. Chúng nó chỉ khẽ nhổm đầu dậy một chút rồi lại ngủ tiếp. Hờ hờ, chúng tôi quyết định lái xe đi trước Thaen.
“Thaen yêu Fang nhiều thật đấy, cậu thấy thế không Peem?”
“Hơ, thì người yêu mà, sao lại không yêu nhau được chứ?”
“Chà chà, giống cậu đúng không? Từ lúc cậu hẹn hò với Phum tới giờ, cậu chẳng để ý gì đến tôi nữa, có biết không hả?” – Ủa?
“Đừng Q, đừng có chọc tôi nữa, xin cậu đấy.”
“Tôi nói thật.” – Giọng nói hết sức chân thật của Q khiến tôi bật cười và không sao quay lại nhìn cậu ấy được. Cậu ấy đánh mắt qua nhìn tôi độ vài giây rồi nói tiếp.
“Hồi trước á, hai đứa mình dính nhau như sam, đến mức mà đám Neung còn trêu tôi với cậu là vợ chồng. Cậu thích sang nhà tôi ngủ, giúp tôi làm bài tập. Thỉnh thoảng, tôi lại qua nhà cậu ngủ, cậu thích tranh mì tôm với tôi, tối muộn cùng nhau ra tạp hóa mua bò húc. Thế mà kể từ lúc cậu làm người yêu Phum, cậu có còn nhớ lần cuối cùng chúng ta làm như thế là bao lâu rồi không?”
Tôi nuốt nước bọt cho dịu họng, vừa hoang mang vừa bất ngờ. Tôi không hề biết hành động của mình lại khiến bạn tủi thân đến thế, tôi thật sự chẳng hay biết gì cả. Dù tôi yêu Phum nhưng tầm quan trọng của đám bạn đối với tôi chưa từng giảm đi chút nào. Đám chúng nó là một phần của cuộc sống tôi, vậy mà sao tôi lại khiến một phần quan trọng đó phải tủi thân thế chứ. Tôi thật sự chẳng hay biết gì.
“Q... tôi xin lỗi... cậu... tôi vẫn thế mà, tôi không thay đổi gì đâu, cậu có suy nghĩ này từ bao giờ thế?” – Tôi không hề cố ý nhưng tôi đã cố gắng gồng mình lên để giọng nói không bị run rẩy.
“Thôi kệ đi.”
“Q, tôi quan tâm đến cậu mà, tôi....” – Khoan đã, lần cuối cùng ấy hả? Lần cuối cùng tôi với cậu ấy làm bài tập cùng nhau là một tuần trước khi thi mà. Đợt đó, tôi với cậu ấy bám nhau ba ngày ba đêm đến mức Phum phải tới mang cơm nước cho. Tôi quay sang nhìn thằng Q, khuôn mặt cậu ấy đang cố gắng nhịn cười đến mức tai đỏ cả lên. Thằng... thằng... thằng chó chết này!
“Đm Q, diễn kịch lừa tôi.”
“Hahahahahaha, mẹ kiếp, cậu dễ lừa vãi, đồ quỷ lùn ạ!”
“Thằng chó chết, làm tôi giật hết cả mình, đồ khốn nạn.” – Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để giết cậu ấy vì cái tội làm tôi nghẹt thở, nhưng rồi tôi nhận ra không thể ảnh hưởng đến người vô tội được. Tôi không hành hạ cậu ấy cũng được, nhưng đợi đó, đến lúc dừng xe là cậu sẽ biết tay tôi!
“Đừng, đừng, tôi đang lái xe đó, hahaha. Mặt cậu hề lắm luôn, đồ chó ạ! Bé Peem quan tâm đến P'Q lắm hả? Không sợ cậu chủ Phum ghen sao?” – Tôi quay xuống nhìn Phum vẫn đang say giấc nồng, đồng thời làm gối cho Toey dựa. Nếu Phum ghen tôi với cậu thì thà anh ấy ghen với cái quần lót còn có lý hơn.
“Đm Q, cậu cũng biết tôi... mẹ kiếp, thế mà vẫn kiếm chuyện lừa tôi.”
“Hờ hờ, cũng chính vì cậu thế này.” – Q đưa tay ra xoa đầu tôi: “Tôi với cậu chẳng có nhiều cơ hội ngồi lại nói chuyện với nhau về hai đứa kia, nhưng tôi rất vui khi thấy cậu và Phum hạnh phúc. Bọn tôi, cả Thaen, Chen, Pun, tuy là có hơi điên điên dại dại nhưng bọn tôi lo cho cậu lắm đấy. Tôi biết Phum đối xử tốt với cậu, yêu cậu, nhưng cậu cũng đừng quên là bọn tôi cũng yêu cậu không hề kém anh ấy đâu.”
Cậu ấy đưa tay ra khều khều tóc tôi rồi nhẹ nhàng xoa đầu. Tôi chẳng biết diễn tả như thế nào, nhưng khoảnh khắc này là giây phút xúc động nhất trong lòng tôi.
“Lúc hai người mới hẹn hò, tôi còn tưởng cậu sẽ dính lấy cậu chủ Phum đến mức quên cả bọn tôi chứ.”
“Lo cho tôi cơ à, hửm?” – Tôi bắt lấy cánh tay cậu ấy rồi ngó mặt vào thật gần để nhìn, tự dưng cảm thấy Q này đẹp trai hơn một chút.
“Gì, lo gì? Muốn ăn dép không?” – Cứng miệng lắm bạn ạ. Q làm mặt như thể tôi chẳng biết gì hết, chẳng nhớ gì hết, chỉ chăm chú nhìn đường phía trước.
“Cậu cũng đừng mê Toey quá mà quên tôi đấy.” – Việc một đứa cứng miệng như Q mà lâu lâu mới có dịp bày tỏ cảm xúc trong lòng khiến tôi cảm thấy muốn cười thật tươi. Với tôi mà nói dù là bạn hay người yêu thì đều là người quan trọng, là một phần trong cuộc sống.
Tôi không biết người khác có gặp vấn đề với việc người yêu và bạn bè không hợp nhau hay không, có người yêu rồi bỏ bạn bè, hoặc dính lấy bạn bè quá mà quên mất người yêu hay không? Bản thân tôi cũng chẳng phải một người hoàn hảo gì cho cam, chỉ là vô tình may mắn khi bạn bè và người yêu mình đều là bạn của nhau. Quan trọng hơn cả, tôi may mắn khi có những người bạn tốt, có một người yêu tốt luôn sẵn sàng thấu hiểu cho tôi.
Tôi cười với thằng Q, cười với hai đứa vẫn đang say giấc nồng đằng sau rồi lại quay ra nhìn đường ngắm phố đằng trước. Điểm đến vẫn còn cách chúng tôi một đoạn khá xa.
Cuộc đời cũng như một cuộc hành trình, ai cũng có những hy vọng, ước mơ, mục tiêu và ai cũng đều quyết tâm đi tới đích của ước mơ đó. Tất cả chúng ta đều nghĩ rằng việc tới được đích là một thành tựu to lớn. Đích đến thực sự là một điều tuyệt đẹp.
Nhưng với tôi, những câu chuyện bên lề khác như sự vui vẻ, hạnh phúc, tình bạn trên cuộc hành trình đó còn đáng nhớ hơn nhiều. Đặc biệt là khi ta có được những người bạn cùng ta sánh bước trên con đường, điều đó lại càng tạo nên nhiều kỷ niệm quý giá hơn bất kỳ sự thành công nào.