We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Krabi: Nụ Hôn Trộm, Áo Đôi và Cậu Em Hàng Xóm
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng reo hò vui mừng vang lên: Chúng tôi đã đến Krabi!
Sau hơn mười tiếng lái xe ròng rã, thành quả chúng tôi nhận được vô cùng xứng đáng: một bầu trời Krabi trong xanh ngập tràn nắng vàng chào đón.
Chúng tôi đã đến khách sạn của gia đình Q ở Ao Nang, thực sự rất đẹp. Bầu không khí vô cùng mát mẻ, dễ chịu. Khách sạn được thiết kế theo kiểu truyền thống của Thái Lan, kết hợp với mùi hương như ở Bali. Ban đầu, chúng tôi định nghỉ ở một resort tại Railay, nhưng Q nói để đến đó còn phải đi thuyền nữa. Vì cả nhóm đã mệt lả nên chúng tôi quyết định chuyển sang nghỉ tại một khách sạn trong chuỗi hệ thống của gia đình Yosawatin ở Ao Nang. Nơi đây phải nói là siêu đẹp, đúng chuẩn khách sạn 5 sao.
Vừa bước vào sảnh, chúng tôi đã được chào đón bởi những cô gái xinh đẹp trong trang phục truyền thống Thái Lan. Chen không quên phát huy vẻ quyến rũ của mình, nở nụ cười tươi rói khiến các cô gái đều ngượng ngùng. Fang phải kéo cậu ta ra chỗ khác.
Với trang phục của chúng tôi ngày hôm nay – nếu các bạn đã quên thì để tôi nhắc cho nhớ: đồng phục học quân sự, quần đùi, dép xăng đan – nếu không phải chúng tôi là bạn của con trai chủ khách sạn này thì tôi đoán chắc chúng tôi đã bị mấy chú bảo vệ lôi cổ ném xuống biển rồi. (Chẳng hay các chú có biết chính con trai ông chủ khách sạn các chú đang làm là người khởi xướng ý tưởng mặc như thế này không nữa.)
Tôi có cảm giác các anh chị nhân viên ở đây đều đang hồi hộp quan sát đám thanh niên nửa ngủ nửa chơi ở sảnh, chờ đợi một người mà Q đã báo trước. Chắc họ cũng biết cậu ta là người thừa kế, ha ha ha.
Fang và Thaen đi đi lại lại xung quanh ngắm nghía thiết kế, kệ họ thôi, họ học Kiến Trúc mà. Toey với Matt thì đang chụm đầu vào bàn bạc xem mai sẽ đi đâu. Phum dựa đầu vào tai tôi nghe nhạc. Chen nói chuyện điện thoại còn Pun với Beer thì chơi game. Mick thì ngủ say. Cậu ta ngủ từ Bangkok đến tận Krabi mà vẫn chưa tỉnh.
Buồn cười nhất là lúc vừa đến khách sạn, nhân lúc Mick còn đang mơ ngủ, Matt đã ghẹo: "P'Mick, đến nơi rồi anh, đến công viên Siam rồi." Mick ngơ ngác ngẩng lên đáp: “Ơ, tôi tưởng đi Krabi cơ mà, đi, đi thay đồ chơi cầu trượt.”
Ha ha ha ha ha ha ha.
Chúng tôi ngồi đợi chừng hơn mười phút thì một cô gái, trông có vẻ là trưởng bộ phận hay quản lý, cùng một anh chàng mặc đồng phục truyền thống Thái Lan (chắc là nhân viên), nhanh chóng tiến về phía chúng tôi. Q đưa tay lên vái chào, thấy vậy chúng tôi cũng làm theo.
"Xin chào, cậu Q đến lâu chưa? Chị vừa có cuộc họp với lãnh đạo nên không ra đón cậu kịp, mong cậu bỏ qua cho chị nhé." - Chị ấy không chỉ xin lỗi Q mà còn quay sang xin lỗi cả đám tôi.
"Không sao đâu P'Fon, em cũng mới đến ấy mà. Các cậu, đây là P'Fon, cánh tay phải của bố em đó. P'Fon ơi, đây là bạn em ạ." - Chúng tôi lại chắp tay chào P'Fon một lần nữa. Nhìn dáng vẻ chị rất nhanh nhẹn, ưa nhìn và có lẽ cũng khá thân với Q.
"Chào các em, chị còn tưởng là ngôi sao Nhật Bản Hàn Quốc nào cơ, dù sao thì cho chị xin lỗi mấy đứa một lần nữa nhé." - Chị nói rồi mỉm cười thật tươi với chúng tôi.
“Không sao đâu ạ, bọn em còn phải phiền chị nhiều, mà em đến bố em chắc không biết đâu.”
"Ôi dào cậu Q này, nếu ngài chủ tịch mà không biết thì ai là người yêu cầu bọn chị chuẩn bị phòng chứ. Chị nghĩ mấy đứa lên phòng nghỉ đi, chắc đi đường cũng mệt rồi. Cơ mà có cần chị dẫn đi không, dù sao mấy đứa cũng đến cùng con trai ông chủ mà." - P'Fon vừa cười vừa nói, vô cùng thân thiện, có dáng vẻ của một người làm ngành dịch vụ lâu năm.
"Đừng trêu em không là em tán bé Fa đó." - Cũng may là Toey đang không ở đây, nếu không thì... ha ha.
"Ôi chà, nếu cậu Q chịu làm con rể chị, chị gửi Fa miễn phí luôn. Nhìn xem, nhân viên nhìn em chằm chằm dù có khi họ cũng không biết em là con trai chủ tịch đâu. À mà mấy đứa tự lái xe tới đúng không?" - P'Fon quay sang hỏi đồng thời mỉm cười với chúng tôi.
“Vâng ạ, oải lắm luôn.”
“Đúng nhỉ, Bangkok cách đây cả nghìn cây số cơ mà. Thế vậy chị nghĩ mấy đứa đi spa cho thư giãn gân cốt đi, ở chỗ chị có mát-xa trị liệu cơ thể bằng thảo dược của Thái Lan đấy.”
“Có mát-xa trị liệu luôn cơ ạ? Đi Pun, tao tìm được chỗ chữa bệnh cho mày rồi.”
"Chó Thaen, tao làm sao mà phải trị liệu, à mà, chỗ spa đó ở đâu ạ?" - P'Fon khẽ cười, rồi gọi người dẫn Pun đi đến chỗ trị liệu, à nhầm, đi đến spa. Trời đất, cậu ta vậy mà đi thật, chưa kể còn kéo theo Chen, Mick, Toey nữa. Q không kịp giữ người yêu lại, miệng cậu ta vẫn nói chuyện với P'Fon nhưng ánh mắt thì dán chặt lên bóng lưng Toey, hừm.
“Để chị cho người xách đồ lên cho các em, cần gì cứ gọi chị nhé, chị trực 24/7, hay có muốn ăn gì trước không?”
"Cảm ơn chị nhưng không cần đâu ạ, để em với các bạn tự xử, à P'Fon ơi, bố em đâu rồi ạ? Em gọi thì bố bảo đang ở Phuket. P'Fon nói thật cho em biết đi, đừng nói dối em nhé." - Q cười cười.
“Ngài chủ tịch thật sự đang ở Phuket, nhưng hôm nay sẽ di chuyển lên Mae Hongson. Lát nữa chị cũng phải đi rồi, cậu Q không cần sợ có ai ở đây theo dõi cậu đâu.”
“Ha ha ha. Chị ấy bắt bài cậu rồi Q.”
Sau khi nói chuyện với P'Fon xong, chúng tôi tách nhau ra lên phòng. Q và Toey chung một phòng, Thaen ở cùng Fang, tôi với Phum một phòng, còn đám còn lại thì nhét chung với nhau. Chia thế thôi chứ lát nữa thì đám tôi lại kéo cả sang phòng Chen để chơi bài.
Wowww!!! View của phòng siêu đẹp luôn, có cả bồn rửa mặt Gucci luôn (đừng có hề nữa Peem), ha ha ha. Sau khi đảo một vòng quanh phòng ngủ và nhà vệ sinh, tôi ra ngoài ban công hóng gió, phóng tầm mắt ra biển xanh, núi xanh được bao phủ bởi những tầng mây trắng.
Chẳng có nơi nào đẹp bằng quê hương Thái Lan của chúng tôi đâu ạ.
Tôi hít một hơi thật sâu, để hương biển tràn ngập lồng ngực. Đến lúc quay lại vào phòng thì Phum đã biến đi đâu mất. Cậu ta đi đâu nhỉ? Đi giành PSP với anh trai chăng? Lúc trong thang máy, Fang đã giật lấy của em để chơi rồi.
Tôi định là đi tắm nhưng thôi nghỉ ngơi trước đã, xin phép đi nằm trước. Tôi nhảy lên úp mặt xuống chiếc giường phủ chăn ga siêu mềm mại. Chẳng rõ là do mệt mỏi vì đường xa hay vì những cơn gió mát hiu hiu thổi từ ngoài ban công vào mà đôi mắt tôi cứ díu lại, rồi chìm vào giấc ngủ không lâu sau đó.
Khi tôi mở mắt lần nữa, bầu trời đã chuyển màu. Ánh sáng vàng cam chiếu vào căn phòng, tôi chớp chớp mắt, vươn vai và nhận ra Phum đang nằm ngủ ngay cạnh. Một cảm giác quen thuộc ùa về, tôi nhớ lại khung cảnh khi hai đứa đi chơi ở Hua Hin.
Khuôn mặt đẹp trai đang say giấc bên cạnh cách tôi không xa, tôi có thể cảm nhận được cả hơi thở của cậu ta. Hình ảnh này bất kể lúc nào nhớ lại cũng có thể khiến tôi mỉm cười.
Tôi nằm ngắm khuôn mặt ấy mãi không chán, hehe, Phum thở phì phì như một chú cún con vậy. Tôi đưa ngón tay khẽ vuốt hàng mi đen nhánh của Phum. Lông mi đen nhánh kết hợp cùng mũi cao và bờ môi mỏng tạo nên một khuôn mặt đẹp trai vô cùng, trai đẹp ạ.
Chẳng biết điều gì thúc đẩy, tôi rướn người về phía Phum, từ từ lại gần cho đến khi đầu mũi hai đứa chạm vào nhau. Tôi nghiêng mặt để môi mình chạm tới bờ môi màu hồng cam của Phum. Chỉ một cái chạm môi khẽ khàng đã khiến tôi vô cùng phấn khích, lồng ngực đập nhanh và mạnh đến nỗi tôi sợ người đang ngủ say kia có thể nghe thấy.
Tôi không chắc Phum có nghe thấy tiếng tim tôi đập không, nhưng một điều chắc chắn là tôi vừa hôn trộm người yêu mình vừa bật cười vì ngượng.
“Phum, đến bao giờ tôi mới thấy hết ngượng với cậu đây.”
***
Aloha! Woohoo! Woo woo wooooo!
Đừng vội giật mình nhé, không phải tôi lên cơn đâu, ha ha. Chỉ là tôi cảm thấy buổi sáng hôm nay vô cùng sảng khoái. Tỉnh dậy trong cơn gió mát, nắng vàng, biển xanh, thiên nhiên bao quanh và bên cạnh người yêu. Woohooooo, trên cả tuyệt vời.
Tối qua tôi ngủ rất ngon, ngủ say như chết, bao nhiêu mệt mỏi vì đường xa giờ đã tan biến hết. Hôm nay, tôi và đám bạn đã sẵn sàng quậy tung bãi biển Krabi rồi! Ấy nhưng mà trước khi đi chơi cần nạp năng lượng bằng bữa sáng (muộn) cái đã. Tầm này đám bạn yêu chắc chẳng đợi tôi nữa mà đã kéo nhau đi ăn cả rồi.
"Wo wo woww! Đúng là một cặp vợ chồng thời kỳ đồ đá, ha ha ha ha ha. "Chồng Lùn - Vợ Trai Đẹp"." - Ngay khi tôi và Phum vừa đặt chân vào nhà hàng thì đám quỷ kia đã rít lên toàn lời trêu chọc. Mà không trêu sao được, chúng tôi mặc áo đôi, chưa kể trai đẹp còn đang cười híp mắt, nhìn rất muốn "đánh yêu".
Sáng sớm đã làm mồi ngon cho cái lũ "mõm chó" kia rồi. Phum bảo tôi cứ mặc đi, không phải ngại đâu, ở đây toàn Tây, không ai biết mình đâu. Hừ, không ai biết mình đâu ư? Thế chín mạng kia là cái giống gì. Lý do tôi chuồn xuống ăn sáng sớm hơn mọi người cũng chính vì điều này. Ban nãy tôi còn phân vân giữa việc mặc chiếc áo đôi "ớn lạnh" này với việc cởi trần mà đi thì cái nào ngại hơn, hờ hờ, giờ thì tôi có đáp án rồi.
Có vẻ như chúng nó chẳng còn đoái hoài gì đến đồ ăn trước mặt nữa mà chỉ chăm chăm quay sang trêu chọc tôi. Nếu mà có cơ hội, tôi sẽ ngay lập tức nhảy lên cạp cho mỗi đứa một cái vào cổ. Tôi sa sầm mặt, từ từ đi tới ngồi xuống một chiếc ghế trống. Q cười lăn lộn như thể sắp ngã xuống chân tôi tới nơi. Mày đập bàn đập ghế làm cái quái gì thế? Thaen và Fang thì vừa nhìn nhau vừa cười, chắc chúng nó cũng không ngờ được em mình và bạn mình lại dũng cảm như thế. Các cậu không cần thắc mắc vì sao tôi lại dám mặc chiếc áo đó đâu, vì chính tôi còn chưa tìm ra câu trả lời nữa là T^T. Chen và Beer thì mặt lộ rõ vẻ không thể chấp nhận được, đám còn lại thì gõ bát gõ đĩa la ó thôi rồi. Ầm ĩ đến mức một cặp đôi người nước ngoài ngồi gần đó phải quay lại nhìn xem đám người ngoài hành tinh này bị làm sao.
"Thật xứng đáng là bạn cùng khoa Kỹ thuật với tôi đó Phum ạ, ý tưởng đỉnh." - Mick nói.
"Cậu làm tới cỡ đó cỡ à Phum?" - Beer hỏi.
"Đ*ch m*, ha ha ha ha ha, đừng nói với tôi đây là áo đôi nhé? Tôi hỏi thật, đứa nào nghĩ đấy, cậu đúng không Phum? Ha ha ha ha ha ha ha, ôi tôi cười chết mất. Bạn Peem kín tiếng quá, có chồng đẹp trai mà chẳng thấy khoe chúng bạn gì." - Q, thằng khốn nạn, nó còn làm điệu vẫy vẫy tay y như đám cái Green.
"Đỉnh lắm P'Phum, anh sẽ trở thành idol muôn đời muôn kiếp của em." - Thằng chó Matt, cả mày cũng nhập hội nữa. Cậu ta hãy còn đang vừa cười vừa lấy tay đập ngực bình bịch. Ôi dồi ôi, ai cũng được, cứu tôi với!!!
"Vậy là cuối cùng bạn tôi cũng có cho mình một anh chồng đích thực rồi." - Pun vừa lia qua lia lại ngón trỏ vừa nói. Tôi đau đớn quá, chẳng thể làm gì chúng nó được. Trai đẹp thì cười thích chí, rất lấy làm vui trước những phản ứng như mong đợi của đám khốn nạn kia. Cho tôi đánh đầu cậu cái được không, ngứa mắt quá.
"Bán cho tôi một cái đi, cậu còn thừa cái nào không, nhưng đổi cho tôi thành chồng đẹp trai và vợ đẹp trai hơn nhé, ha ha ha." - Thaen đập tay vào thành ghế của Fang rồi chỉ vào cái áo của tôi.
"Mày không biết ngại là gì à, lại còn vợ đẹp trai hơn." - Hay lắm Chen, hôm nay cậu là tình yêu của tôi, bạn yêu ạ. Cứu tôi với, giúp tôi chuyển sang chủ đề khác với.
“Sao phải ngại, vợ tôi đẹp trai thật mà, ai có ý kiến khác à?”
"Ai dám có ý kiến khác với Thaen thì tới tìm tôi nói chuyện." - Uiiiiiiiiii. Fang xuất trận cỡ này thì đứa ngu nào mà dám có ý kiến chứ. Toey đang mở miệng định nói gì đó, nghe thấy vậy lập tức ngậm mồm lại. Thaen thì cười thích chí, miệng ngoác ra như cái đĩa UBC vậy.
Hôm nay chúng tôi đứa nào đứa nấy đều mặc đồ khá thoải mái. Nói là thoải mái vì chúng tôi được mặc bất cứ cái gì tùy ý chứ không bị ai ép buộc cả, hờ hờ.
Fang mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen khoác ngoài thêm một chiếc áo sơ mi màu xanh biển. Beer thì mang đến một set đồ trông như thiên thần với áo phông dài tay màu trắng, quần cũng trắng, rất ra dáng thiếu gia nhà quý tộc. Q và Thaen thì mặc độc áo ba lỗ quần đùi dép tông nhưng người khiến tôi hoài nghi nhân sinh nhất là Mick. Chả biết là phong cách indie, ska hay reggae, chả biết là cậu ta tới từ đâu và cũng chả biết là ai mang cậu ta tới đây. Thôi được rồi, Peeranat tôi không tấu hài nữa.
"Mick, cậu ăn mặc kiểu quái gì thế?" - Đ*ch, tôi gần như không kìm nổi mà bật cười, ha ha ha, Phum đã lên tiếng hỏi bạn cậu ta đồng thời cầm cốc nước chỉ còn lại một ít của tôi lên uống.
"Người ta gọi đây là phong cách Punk đó bạn." - Mick cười trả lời vô cùng tự tin.
"Băng ca băng kiếc ấy hả?" - Chen nói.
"Ha ha ha ha ha ha ha, trời đất, trông cũng giống nằm băng ca đấy." - Q nhanh chóng bồi thêm.
"Thế rốt cuộc chương trình hôm nay là gì hả Beer?" - Thiếu gia Beer cất tiếng hỏi.
“Không biết, cậu hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai hả Beer, chúng ta đi cùng nhau mà.”
"Ơ hay, cậu là chủ nhà, là con trai ông chủ khách sạn mà cậu không biết à?" - Tôi kêu ca mấy câu, chả nhẽ hôm nay tôi chỉ ru rú trong phòng thôi sao.
“Ôi dồi, thằng quỷ lùn, tôi sinh ra ở Bangkok, sống ở Bangkok, mới chỉ đến Krabi hai lần. Một lần là hồi 2 tuổi...”
“Thế còn lần hai?”
"Thì đến cùng các cậu đây nè, ha ha ha." - Thằng chó chết: "Ha ha ha ha ha ha ha, tôi đùa. Hôm nay chúng ta sẽ đi ra bãi Railay, tiếp theo đó thì... đến đó rồi nghĩ tiếp." - Kết cục là chẳng vạch ra được kế hoạch gì: "Các cậu ăn thêm gì không, cứ gọi thoải mái." - Chà, đi cùng con trai chủ khách sạn có khác, muốn gì cứ gọi là được. Đây cũng là ưu điểm duy nhất của Q.
"Toey muốn Toey muốn, em muốn ăn sườn cừu nướng dừa non, tôm hùm với cả hoa quả tươi." - Q diễn vẻ trợn mắt, miệng há hốc rồi đưa tay lên bịt miệng như thể sợ Toey, ha ha. Nhưng mà đồ ăn ở đây ngon thật, hay là đầu bếp tẩm thuốc mê vào thức ăn không nhỉ. Đến cả một người không mấy khi ăn sáng như Phum còn chén đến mấy đĩa, phần còn lại thì do tôi với Toey "oanh tạc".
"Chà chà, làm "con dâu" ông chủ khách sạn cái là gọi đồ sướng miệng quá nhỉ Toey." - Thaen quay sang đập tay với thằng Matt.
"Ôi dào, làm sao mà so được với "con dâu" đế chế kinh doanh chục tỷ được." - Thằng Q này không dừng cái nghiệp "mõm chó" lại được, trời đất, vòng đi vòng lại lại vòng sang tôi. Ấy khoan, nghĩ như vậy nghĩa là tôi cũng chấp nhận cái danh xưng "con dâu" nhà Charoenkiatwanit rồi đúng không? No no no, tôi phải là con rể chứ, Phum cậu không phải cười.
"Thế còn "con dâu" nhà sân golf đâu, sao im ắng thế hả cậu Jintharaphat?" - Bốp! Pun ăn trọn bàn tay của Kaofang vào mặt. Một like cho cậu Pun ha, like hai lần luôn hehe.
Ăn sáng xong, những âm thanh trêu chọc về áo đôi của tôi và Phum của đám quỷ kia cuối cùng cũng chấm dứt, gì thì gì chúng nó cũng ghẹo suốt bữa ăn rồi. Chúng tôi kiểm tra máy ảnh, kiểm tra đồ, kiểm tra lại ba lô một lần nữa để chuẩn bị cho chuyến hành trình đến Railay.
Tôi cũng kiểm tra túi đồ của mình, trong đó có cả đồ của Phum nữa để đảm bảo tôi đã mang đủ đồ. Khăn lau người này, giày này, mũ (mỗi thứ cho vào một ngăn chứ không để chung với khăn tắm đâu ạ, ha ha), máy ảnh, áo cho tôi với Phum để đến đó thay, kem chống nắng có mùi sữa (mùi yêu thích của Phum), thuốc dị ứng, kính mắt và…
“Chết, quên mũ rồi, các cậu ra sảnh đợi trước đi để tôi lên phòng lấy mũ rồi xuống.”
"Đi với." - Tôi vừa đứng dậy là Phum cũng vào tư thế chuẩn bị đứng theo luôn.
"Không phải đi, ở với bọn tôi, xa nhau năm mười phút không chết được, cậu đi nhanh xuống nhanh nhé Peem, hẹn ở sảnh." - Fang cặp cổ em trai kéo ngồi xuống rồi giữ chặt lấy.
“Fang, Phum đau, bỏ ra đi, bỏ ra.”
"Chống đối à, hả, đau cái gì mà đau." - Phum cố gắng đẩy tay anh trai cậu ta và cố gắng vươn người để tìm kiếm sự tự do làm đám còn lại cười như được mùa khi thấy Phum không đấu lại được Fang. Tôi sợ Phum sẽ bị Fang làm đau hơn nữa nên nhanh chóng cắp giò chạy lên phòng lấy mũ. Gì mà cục súc với người yêu tôi thế, đợi đó, tôi sẽ trả đũa vào Thaen.
Vừa ra khỏi thang máy là tôi lao như điên về phía phòng, mở cửa ra rồi nhanh chóng tìm hai chiếc mũ lưỡi trai. Ở đâu nhỉ, ở đâu ta. Cứ mấy cái lúc gấp gáp như thế này thì tìm đồ cấm có thấy. Trong tủ, trên bàn, trời đất, nó lù lù một đống trên bàn trang điểm mà mới nãy không hiểu sao tôi lại không thấy. Lấy được mũ xong tôi lại vội vội vàng vàng chạy đi, tí thì quên không khóa cửa.
"P'Peemmmmmmmmmmmmm!" - Trong lúc đang chuẩn bị khóa cửa thì có tiếng nhỏ nào đó gọi tôi. Tôi quay người lại nhìn thì thấy một cậu nhóc nhỏ người, da trắng đang đứng đó cười với mình. Ai thế nhỉ, trông mặt cũng quen quen…
“Hơ, P'Peem thật nè, em nhớ anh quáaaaaa.”
"Ấy, Tokyo, sao em ở đây, đi Nhật về từ khi nào vậy, làm anh giật hết cả mình." - Tôi vừa lạ vừa mừng khi thấy Tokyo - cậu em yêu của tôi ở đây, ha ha. Tokyo là cậu nhóc nhà bên cạnh, à không, không phải bên cạnh, nhà cậu ta đối diện nhà tôi.
Hồi trước Tokyo rất bám tôi, đến quán chơi, đến xem P'Ning làm bánh. Đôi lúc chú Pui không có nhà, cậu ta còn sang ngúng nguẩy làm bạn với tôi cho đỡ buồn. Thỉnh thoảng cậu ta đòi tôi dạy vẽ tranh, dạy cậu ta làm bài tập về nhà. Cũng phải rất lâu rồi mới gặp lại đôi mắt to tròn và cặp má phúng phính đó.
Tokyo mới học lớp 10, cậu em này là con lai. Nghe tên thì chẳng cần đoán các bạn cũng đoán được cậu ta là con lai Thái gì rồi đúng không. Tên Tokyo chả nhẽ lai Myanmar, ha ha. Bố của Tokyo là người Nhật và đang làm kỹ sư cho một công ty sản xuất ô tô vô cùng nổi tiếng ở Thái.
“Tokyo nhớ P'Peem lắm luôn, em đi Nhật về được một tuần rồi nhưng vẫn chưa được về nhà, bố với mẹ có cuộc họp ở đây nên đưa em theo luôn. Em mua nhiều quà cho P'Peem lắm luôn, để về nhà rồi em đưa cho anh nhé, P'Peem có nhớ Tokyo không?”
"Nhớ chứ." - Cậu ta cười thích chí, cười đến mức đôi mắt to tròn khép lại chỉ còn một đường thẳng. Tôi xoa đầu cậu hàng xóm đã lâu không gặp vì đợt rồi cậu ta đi Nhật học trao đổi và chuyển sang ở với bố học kỳ trước.
Tokyo là một cậu nhóc... hừm... nói như nào nhỉ, lần trước khi Matt mô tả P'Ngun là một người con trai vô cùng dễ thương đã làm tôi nhớ đến Tokyo vì cậu nhóc là bé trai dễ thương nhất mà trước giờ tôi từng gặp.
Da cậu ta rất trắng, người thì có một mẩu. Một đứa có vấn đề về chiều cao như tôi mà vẫn còn cao hơn cậu ta. Tokyo là một cậu nhóc rất ngây thơ, dễ xấu hổ nhưng nhóc học rất giỏi. Bố mẹ chăm cậu ta như cậu ấm nhưng quan trọng là cậu ta rất dễ thương!!!
Nếu không phải là quen biết nhau từ bé và hiện tại tôi đã có Phum rồi thì chắc chắn tôi sẽ tán cậu nhóc, ha ha ha ha ha. Đùa thôi, kẻo trai đẹp nghe thấy tôi lại chết không toàn thây.
"Đi Nhật lâu thế mà người vẫn như cũ nhỉ?" - Cái miệng tôi ngay lập tức bật chế độ "hỗn", hehe, giờ tôi đang ở vị thế có thể đi trêu chọc người khác rồi. Bình thường tôi chỉ thấy mặt cậu ta trên Facebook, có đôi khi cậu ta sẽ gửi ảnh cho tôi qua mail. Hôm nay gặp lại thế này mà dáng cậu ta vẫn không thay đổi tí nào.
“Lúc ở Nhật bố dặn em uống sữa thay nước luôn, thế mà chẳng cao được tẹo nào, a, mẹ ơi, Tokyo gặp P'Peem này.”
“Ơ bé Peem.”
"Con chào cô Prim ạ." - Tôi quay sang chào người phụ nữ vừa đi tới, cô Prim đã nở nụ cười với tôi từ đằng xa.
“Chào con, bất ngờ quá, không nghĩ lại gặp bé Peem ở đây. Đợt này cô bay đi bay lại Nhật suốt, nhà cũng chẳng về nên cô cháu mình không có dịp gặp nhau nhỉ, cô chẳng có thời gian nào mà sang tìm P'Pui nữa, mọi người vẫn khỏe cả chứ?”
“Mọi người khỏe cả ạ, cô thì sao ạ, mà Peem thấy cô trông đẹp hơn đó ạ.”
“Ôi chao, cái miệng dẻo quá đi, cô vẫn khỏe, thế Peem đi chơi hay đi tham gia hoạt động của trường hả con?”
"Con đi chơi ạ, đúng lúc hết học kỳ nên bạn rủ đến đây chơi, nãy Tokyo bảo con là cô đến đấy vì có cuộc họp ạ?" - Trong lúc tôi đứng nói chuyện với cô Prim, cậu nhóc kia ôm ghi lấy eo tôi không rời, cậu ta cười như thể gặp chuyện gì vui lắm. Hờ hờ, đáng yêu ghê.
"Ừ, cô đến dự hội thảo của công ty, có cả bố Tokyo nữa, cô không dám để nhóc này ở nhà một mình nên dẫn cả đi. Lúc đầu nó cứ đòi sang nhà P'Peem, vừa từ Nhật về chỉ nhất quyết tìm P'Peem thôi. May là cô dẫn nó đi, chứ không thì làm sao nó gặp được con." - Cô Prim cưng chiều cốc hờ đầu con trai, Tokyo lại được thể cười híp mắt.
"Ơ, vậy thì lúc cô đi dự hội thảo Tokyo sẽ ở một mình ạ?" - Tôi hỏi cô rồi cúi xuống nhìn Tokyo, cậu ta mím môi ngập ngừng gật đầu.
"Cô để em ở phòng, thương thì thương thật nhưng nó đi chơi biển một mình cô không yên tâm. Ola vừa xin nghỉ phép nên không có ai trông em cả." - P'Ola là vú nuôi của Tokyo. Mấy hôm Tokyo sang nhà tôi chơi muộn, chị ấy cũng sẽ sang theo. P'Ola là người ít nói nhưng chị có thể cười cả ngày, ha ha.
“Vậy để em đi chơi với con được không cô, Peem sẽ trông em ạ.”
"Đi đi đii." - Mẹ cậu ta còn chưa lên tiếng cho phép hay không mà cậu nhóc Tokyo đã nhảy tưng tưng lên kéo tay kéo chân tôi: “Mẹ ơi, cho Tokyo đi chơi với P'Peem nhé, nhé nhé. Mẹ đi họp lâu ơi là lâu, con chẳng có bạn để chơi.”
"Vậy có phiền con không?" - Cô hết nhìn tôi rồi lại nhìn sang Tokyo.
“Không phiền đâu cô, Peem cũng lâu rồi không gặp em, để con dẫn em đi chơi.”
“Thế Peem đi chơi ở đâu hả con?”
“Thấy bạn con bảo sẽ đi Railay ạ, ra đó nghịch nước, chắc chiều tối là về ạ.”
“Ừm, sao bây giờ, cô cũng thương em ở phòng một mình buồn, nếu không phiền vậy Peem cho cô gửi em nhé.”
"Yeahhhh, Tokyo không phải ở một mình nữa rồi, con hứa là con sẽ không bướng không nghịch đâu ạ." - Tokyo nhảy lên vui sướng rồi nhanh chóng chạy về phòng lấy đồ đi theo tôi, ha ha.
Hôm nay nhóc Tokyo mặc một chiếc áo màu xanh da trời nhạt cùng một chiếc yếm đùi, đi đôi giày thể thao màu trắng, đội một chiếc mũ cùng màu với áo, đeo ba lô gấu Pooh. Mày định cạnh tranh độ tươi xanh với biển đúng không cậu em? Lúc đứng trong thang máy có một vị khách du lịch tôi đoán là người Trung hoặc Hong Kong cứ nhìn cậu nhóc Tokyo suốt, nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta vậy. Thế nên tôi phải choàng tay qua ôm vai cậu ta, hừ, em tôi đấy.
Chuyến này có một nhóc con tươi tắn như Tokyo đi cùng chắc sẽ giúp giảm mức độ hoang dã của chúng tôi lắm đây.