95. Chương 95: Railay – Biển xanh, cát trắng và những bất ngờ

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 95: Railay – Biển xanh, cát trắng và những bất ngờ

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Mấy đứa ơi, tao có một nhóc muốn giới thiệu với mọi người đây. Đây là Tokyo, em trai tao. Tokyo, đây là bạn bè của anh.” – Tôi dẫn nhóc Tokyo đến chỗ đám bạn đang ngồi đợi ở sảnh. “Em chào các anh ạ.” – Cậu nhóc chắp tay vái và nở nụ cười tươi rói.
Cả bọn trố mắt nhìn khiến Tokyo ngại ngùng, chẳng biết làm gì ngoài cúi đầu. Dù thân thiết với tôi, cậu nhóc vốn đã hay ngại, giờ bị cả đám bạn nhìn chằm chằm thế này thì suýt chút nữa khuỵu chân.
“Này, mấy đứa làm sao thế?” – Tôi hắng giọng, kéo sự chú ý của họ về. “Àaa à, chào Tokyo nhé, anh còn tưởng ai, lớn quá anh không nhận ra nữa.” – Q vừa cất tiếng chào vừa sán lại ôm cổ cậu nhóc. Q, Thaen, Chen, Pun đã biết Tokyo từ hồi cấp 3 rồi. Hồi đó chúng tôi học lớp 10 thì Tokyo tầm lớp 4, lớp 5 gì đó. Khi họ đến nhà tôi chơi, tình cờ cậu nhóc cũng có mặt nên hai bên đã làm quen.
“Mày không nhận ra người yêu tao à, Q?” – Thaen cũng tiến đến bẹo má Tokyo. Sao tôi có cảm giác như mình đang đem con bỏ giữa bầy hổ đói ăn thế này? “Ai bảo người yêu mày, người yêu tao mới đúng chứ, phải không Tokyo?” – Cả đám thích trêu Tokyo như vậy đấy. Cậu nhóc chỉ biết cúi mặt vì ngại, hai má ửng hồng cả lên. Thật đáng yêu quá đi mất.
“Mấy đứa bớt trêu lại đi. Tokyo, đây là bạn anh, P'Phum, P'Mick, P'Fang, P'Beer.”
“Em chào các anh.”
“Chào nhóc, haha.” – Đến cả một đứa ghét trẻ con như Fang mà còn cười với Tokyo. Mick huých tay tôi.
“Gì vậy mày?”
“Con trai thật à?”
“Ừ, con trai mà.”
“Ôi trời ơi, trắng gì mà sáng thế, đáng yêu kinh khủng, sao con trai thời nay lại đáng yêu đến vậy chứ.”
“Tao cũng thấy thế, may là tao với mày sinh ở thời trước nên vẫn đẹp trai.” – Tôi đắc ý.
“Tao thì đúng còn mày thì không, để tao vẩy nước tẩy uế cho mày nhé, Peem.” – Tên bạn tôi nói. “Nhưng mà mấy nhóc thời này đáng yêu thật đấy.” – Thôi xin, đừng, ngay cả nghĩ cũng đừng, mày cứ tiếp tục dang rộng vòng tay với các cô gái đi.
“Anh trai.” – Đột nhiên nhóc Tokyo chạy đến chỗ Beer. Ơ, sao cậu nhóc lại gọi là anh trai nhỉ? Chúng tôi ngớ người nhìn về phía Beer. Thiếu gia đang cúi đầu nhìn Tokyo, còn cậu nhóc thì cười toe toét. Chúng tôi quay sang nhìn nhau đầy khó hiểu.
“Anh còn tưởng em không nhớ anh chứ.” – Beer giơ tay xoa đầu Tokyo. Hai đứa nó cứ như chìm trong thế giới riêng, chẳng quan tâm đến người ngoài, khiến chúng tôi đứng hình.
“Ủa ủa, alo alo.” – Q tự đánh mình một cái, còn Phum thì nhìn bạn yêu của mình không chớp mắt. Chen thì cười hừ hừ trong cổ họng bên cạnh tôi. “Đừng nhé Beer, tao xin mày đó, đừng bạn ơi!”
“Mày quen em tao à, Beer?”
“Ừm, Tokyo từng tham gia trại hè khoa Luật tổ chức trước khi sang Nhật.”
Chúng tôi lại quay sang nhìn nhau, vẻ mặt đã hiểu ra vấn đề. Hờ hờ, biết đâu một câu chuyện tình yêu mới chớm lại sắp sửa đơm hoa.
Được rồi, đã đến giờ lên thuyền. Con thuyền đưa chúng tôi ra Railay là một chiếc thuyền đuôi dài, giá vé là 80 baht một người. À, chúng tôi đoán thế thôi chứ không biết chính xác bao nhiêu vì Chen là người trả. Từ Ao Nang ra Railay mất khoảng 20 phút, nhưng đang mùa bão nên sóng và gió thổi rất mạnh. Anh lái thuyền phải bảo với cả đám rằng “cho anh xin 30 phút nhé”, haha. Cảm giác như tôi đang tham gia vào một chương trình thực tế về du lịch vậy, du lịch Thái Lan đúng là không đi không biết, thật tuyệt!
Anh lái thuyền là một người rất vui tính. Anh bảo chúng tôi gặp may vì hôm nay thời tiết tốt, bầu trời quang đãng, nước biển xanh trong, nhiệt độ dễ chịu. Thế mà Thaen lại nôn ọe, nó say sóng đến mức mặt mũi vàng cả ra, haha. Fang phải xoa lưng chầm chậm, đưa dầu hít mũi cho người yêu ngửi. Chăm sóc nhau cũng ra gì đấy chứ. Hôm qua Thaen rã rời vì lái xe đường dài, tôi còn thấy cậu ta xoa bóp cho Fang nữa cơ.
Cặp đôi Toey và P'Q vẫn không quên chành chọe nhau, cãi cọ đến mức thuyền cũng phải chao đảo, suýt nữa thì không đến được bờ. Chen thì chụp hết cảnh này đến cảnh kia, Phum và tôi thì ngồi thưởng ngoạn. Anh chàng đẹp trai cứ ôm chặt lấy tôi không rời.
Lúc này Tokyo như một búp bê sống, ai cũng muốn cưng nựng. Cả đám quý cậu nhóc lắm, nhưng điểm nhấn đặc biệt nhất phải kể đến là P'Beer chăm sóc cậu nhóc không rời nửa giây. Tôi chưa từng thấy khía cạnh này của Beer bao giờ, phải theo dõi tiếp xem đồng xu tung lên là mặt ngửa hay mặt sấp.
Và thế là cuối cùng chúng tôi cũng đã đến Railay! Anh lái thuyền thả chúng tôi ở bãi biển phía tây. Wow, bãi cát trắng, bầu trời trong xanh, nước biển màu ngọc lục bảo. Tuyệt vời không tả xiết.
“Đẹp quá, quên Maldives đi, biển Andaman là số một!” – Pun bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp của thiên nhiên. Và đương nhiên, hoạt động đầu tiên chắc chắn phải là tắm biển rồi. Toey và Matt vứt ngay máy ảnh xuống rồi lao ra biển, không quên kéo nhóc Tokyo theo.
Q, Beer, Phum đi mua nước dừa và thuê chiếu trải. Chẳng bao lâu sau, họ đã quay lại. Fang vừa trải chiếu xong thì Thaen lăn ra nằm ngay lập tức. Chúng tôi cũng nằm xuống thưởng thức vẻ đẹp của biển. Đẹp kinh khủng. Sao mà đẹp đến thế. Không biết tả sao cho lột tả hết được vẻ đẹp này. Lúc này, cả đám chúng tôi đều đang đeo kính râm nằm cạnh nhau: Fang, Thaen, tôi, Phum, Beer, Q. Chen thì ngồi, Pun cũng ngồi, cuối cùng là Mick. Những người còn lại thì đang lăn lê dưới biển.
“Sao rồi mày?” – Tôi hỏi thăm người vừa nãy say sóng.
“Ổn rồi, xin phép chợp mắt một lát nhé, lát nữa anh dắt đi tắm tiên.” – Mẹ kiếp, tôi chẳng thèm quan tâm nó nữa, cứ để nó nằm đó cho Fang xoa bóp tiếp đi.
“Fang, tắm biển không?” – Tai tôi vẫn nghe rõ tiếng Thaen thì thầm hỏi Fang, nhưng tôi giả bộ không quay sang nhìn, kẻo nó lại biết là tôi nghe lén, haha.
“Tắm chứ, mày nghỉ ngơi trước đi đã rồi mình đi cùng nhau.”
“Dạ, nằm xuống cho ôm tí nào.”
“Sắp chết rồi còn cứng miệng.” – Miệng Fang mắng thế thôi chứ cậu ta cũng chịu nằm xuống bên cạnh cho Thaen ôm rồi.
“Chà chà, chắc cái biển này nhạt quá đây mà.” – Cả đám Q hét lớn trêu chọc, nhưng hạng như Fang thì dăm ba câu vo ve đó làm sao mà quan tâm. Đã thế, hai người họ lại càng ôm nhau chặt hơn. Cậu nhóc hay ghen tị như Phum thấy anh trai làm thì cũng muốn làm theo. Cậu ta kéo tôi nằm lên người mình rồi nhận được tiếng “ồ” cực lớn từ cả đám.
“Beer, mày thích nhóc Tokyo à?” – Chen mở lời.
“Không, tao thấy em nó dễ thương nên cưng nó thôi, mấy đứa nghĩ cái gì thế.” – Beer nhanh chóng phủ nhận. Phum thấy vậy thì vỗ bộp một cái vào lưng bạn.
“Thấy cưng hay thấy... muốn sở hữu thế hả, thiếu gia?” – Đệt, thằng Fang, haha, đúng ý tao quá bạn ơi.
“Nếu mày đã thấy con trai nhà người ta dễ thương thì bước tiếp theo mày sẽ không muốn làm bạn đâu, mùa xuân đã gần kề rồi, haha.” – Q ngồi dậy vỗ vai động viên Beer. Quý ông đích thực kia chỉ cười, gớm thật, thế mà bảo là không nghĩ gì.
“Thế là nhóm mình đứa nào cũng rời xa bóng hồng, chỉ còn tao, Matt, Mick. Ê Mick, hay mình đi tìm trai để hẹn hò đi.”
“Mày không rủ Chen à?” – Phum hỏi.
“Mặc xác nó đi, nó đào hoa quá, rủ nó nhập hội thì thương các bạn nữ lắm.” – Mick và Pun khoác vai nhau rồi giả bộ khóc lóc, còn Chen thì chỉ biết lắc đầu cười.
“Thế mày không hẹn hò với P'Ngun à, Pun?”
“Mày hiểu nhầm rồi, Phum ạ, chẳng cập nhật tin tức gì cả. Ê Mick, ra biển chơi với nhóc Tokyo đi là hơn.” – Nói rồi Pun kéo Mick xuống tắm biển, bỏ lại Beer híp mắt trông theo.
Người như Pun không ngại ngùng quá lâu đâu, mà dù cho có ngại thì cậu ta cũng sẽ làm bộ không quan tâm. Đám thích hỏi đểu như chúng tôi thì chán đời vì chẳng làm gì được cậu ta cả. Chuyện P'Ngun cũng thế, ngày đầu cậu ta còn thể hiện cảm xúc chứ đến hôm nay ai mà trêu thì cậu ta cũng bỏ ngoài tai hết. Có lẽ cậu ta không có ý gì với anh kia thật.
“Này mày, rốt cuộc chuyện Pun với P'Ngun là sao, mày tra khảo nó được đến đâu rồi hả Fang?” – Tôi quay lại hỏi.
“Nó chỉ nói là quen biết sơ sơ và anh ấy thích nó.”
“Thật á, mày đừng có điêu đấy.” – Sao mà gu của P'Ngun lại lạ lùng đến thế.
“Thật, Toey cũng kể tao nghe rồi, à này, tao có ảnh lưu từ Facebook của Matt đấy.” – Q giơ điện thoại ra cho tôi nhìn. Tôi, Phum, Chen, Beer nhanh chóng ngồi chụm đầu lại.
Đệt, dễ thương điên đảo, không nói không ai biết anh ấy học năm 4 luôn, mặt siêu baby. Chúng tôi lướt qua vài tấm ảnh để xem, anh ấy có cả má lúm nữa.
“Đáng yêu mà sao lại hạ gu đi thích Pun chứ, sao không sang thích tao này? Vừa thật lòng, tốt tính, có thời gian, chưa kể còn có nét hấp dẫn giới tính, haha.”
“Cái ngữ mày có mà cưỡng bức chứ hấp dẫn giới tính cái nỗi gì hả Chen.”
“Toey cũng nghĩ thế đó, P'Q.”
“Đệt, tao tưởng mày đang tắm biển.” – Q giật bắn mình trước sự xuất hiện của người yêu, haha. Cậu nhóc đó yên lặng ngồi xuống bên cạnh Q, cả người ướt sũng. Cậu ta cười hề hề rồi cầm nước dừa lên uống.
“Matt kể em nghe rồi anh ạ, chuyện P'Ngun thích anh Pun nhưng anh Pun không để ý. Người tán P'Ngun toàn mấy anh đẹp trai ngầu lòi, còn anh Pun thì chỉ giỏi làm màu thôi.”
“Thế tại sao nó phải giấu bọn mình nhỉ?”
“Chắc nó sợ bị trêu chăng, mà dù sao thì cũng bị trêu cả thôi, haha.” – Chuẩn đó, Phum, dù Pun có thích hay không thích P'Ngun thì tôi đảm bảo kiểu gì cậu ta cũng sẽ bị cả đám chúng tôi lôi ra ghẹo.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, việc Pun không thích P'Ngun tôi thấy đó là một may mắn với anh ấy, chứng tỏ công đức của anh ấy từ kiếp trước vẫn còn nên đã tránh cho anh cái nghiệp làm người yêu Pun, hahaha. Chuyện của P'Ngun chẳng có bao nhiêu, tôi thấy nên tập trung vào câu chuyện của nhóc Tokyo và thiếu gia Beer thì hơn.
Sau khi nằm hóng gió, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của thiên nhiên cho đã mắt, Thaen và Fang mới lục tục đứng dậy xuống tắm biển. Thaen đã được hồi sinh. Hai đứa nó chụm đầu vào trêu Phum chuyện Phum bảo không xuống tắm đâu, cậu ấy xin phép nằm bọc tôi, à, nằm nghỉ ngơi cùng tôi trên bãi biển. Canh lúc Phum ngủ say, tôi đã gửi tín hiệu (đểu quá đi, haha) để Thaen và Fang đi tới lôi cậu ấy xuống biển, hahaha, thật hả lòng hả dạ quá. Nạn nhân tiếp theo là Q, bị kéo xuống biển ngay sau đó.
Vừa nãy có hai sinh vật đã chuyển từ loài người thành loài hải sâm, mọi người ạ. Đó là Thaen và Fang. Hai đứa nó làm gì ư? Chúng nó đứng hôn nhau giữa biển xanh trời nắng đó! Đứng hôn chưa đủ, chúng nó còn kéo nhau xuống dưới biển “làm tiệc” dưới đó, chỉ thấy hai cái chấm đầu đen đen ở phía xa, chẳng ngại trời ngại biển gì cả. Sau khi quấn quýt nhau cho thỏa, Fang nhảy lên lưng Thaen quay trở về. Phumin chụp ảnh, Peeranat báo cáo, hết tin.
À, còn một cặp chơi quyền anh dưới biển nữa. Q và Pun hợp sức nhặt sứa ném lên người Toey. Cậu nhóc đó sợ hãi nên trốn, vừa chạy vừa la hét inh ỏi cả tai. Toey càng hét, Q càng khoái chí. Thế mà một lúc sau không biết Toey kiếm đâu ra cành cây ba nhánh, cậu ta chạy ngược lại đuổi Q đến tận cuối bãi. Hahahahahaha, tôi muốn mọi người được xem cảnh Q chạy trốn khỏi cây gậy ba nhánh của Toey ghê. Chúng tôi nhìn mà cười đến đau cả bụng.
Người mà làm cho nước biển từ mặn sang ngọt phải kể đến thiếu gia và nhóc Tokyo. Chuyện là cậu nhóc bơi không giỏi nên P'Beer theo sát bên cạnh không rời nửa bước. Vừa nãy Phum còn đánh mắt ý bảo tôi “nhìn đi, P'Beer của chúng ta, người sinh ra đã ở vạch đích đang nắm tay nhóc Tokyo đi dạo bên bờ biển để nước biển vỗ lên chân, làm cả đám người nằm tắm nắng bỏng mắt trông theo.”
Biển đẹp, trời trong, có tiếng sóng vỗ rì rào, từng bọt sóng nổi lên trắng xóa, mùi mặn mà của biển khiến con người ta sảng khoái. Không khí vô cùng dễ chịu và có một đám bạn đang chuẩn bị tham gia một hoạt động vô cùng trẻ con, đó chính là trò cưỡi ngựa dưới nước, haha.
Quy tắc rất đơn giản: bắt cặp với nhau, một người ở dưới nước, một người ngồi lên vai sẽ có nhiệm vụ chiến đấu với cặp khác để người kia ngã xuống nước. Cặp còn tồn tại đến cuối trận đấu là cặp chiến thắng. Việc bắt cặp diễn ra như sau: Toey bắt cặp với Phum, tôi với Thaen, Fang với Chen, nhóc Tokyo bắt cặp với Q. Beer làm trọng tài vì cậu ấy là đứa công tâm nhất hội. À thì, hẳn mọi người cũng biết chúng tôi thế nào mà, sự lươn lẹo đã ngấm vào máu rồi, haha. Mick, Pun, Matt không chơi vì không thích thể thao dưới nước nên xin phép “bai bai”, đi nằm tắm nắng và đeo kính râm để tranh thủ ngắm gái mặc bikini.
“Đừng để Tokyo rơi xuống nước đó, mày.” – Beer dặn Q lần thứ 300 rồi. Q tỏ vẻ chán ghét kiểu “Hay là mày vào thay tao luôn đi này.”
“Anh Phum, anh cưỡi vai em nhé, em muốn làm ngựa.”
“Chắc chưa? Anh nặng lắm đấy.” – Phum và Toey đang tính toán xem ai làm người, ai làm ngựa.
“Không sao đâu anh, ở dưới nước mà nên không nặng đâu.” – Nghe đồn là ngâm nước có nửa người thôi, Toey ạ, mà Phum không phải nhẹ nhàng gì đâu.
“Phum, mày đừng có điên theo nó, mày muốn gãy cổ à?” – Toey lè lưỡi hằm hằm nhìn người yêu, chắc còn đang giận nhau vụ con sứa vừa nãy. Mẹ kiếp, nhắc tới lại thấy hài. Cuối cùng thì Toey vẫn ngồi lên vai Phum như kế hoạch ban đầu.
“Thế mày cũng làm ngựa cho tao cưỡi đi, Peem.” – Thaen kéo tay tôi lại nói.
“Đệch, nước vừa tầm cái đầu tao.” – Đám cao hơn mét 8 kia đứng mà nước còn đến ngực, lúc tôi đứng còn phải bám Phum. Nếu đứng làm ngựa cho Thaen thì tôi chìm chắc luôn.
“Haha, mày đồng ý không, Lùn?”
“Tao thấy mày làm trâu hay hơn làm ngựa đấy, Thaen. Mẹ kiếp, thử ngồi đi, tao cho sập luôn.”
“Kaofang cưỡi Chen hay để Chen cưỡi đây ạ?”
“Sao cũng được, tao thế nào cũng ok, đổi vị trí qua lại cũng hay đấy, haha.” – Ghẹo Thaen là nghề của Chen và Fang rồi.
“Ăn chân tao đi này.” – Này này, Thaen, thằng quỷ, mày lấy chân hất nước vào cả đám chúng nó cũng ảnh hưởng đến tao đấy. Mẹ kiếp, tí nữa thì ngã.
Và rồi trận chiến thời cổ đại nhưng không phải giữa voi với voi mà giữa ngựa và chó đã bắt đầu. Bốn cặp chúng tôi trực tiếp chiến nhau luôn. Chen và Fang lấy sức mạnh ở đâu mà khỏe khiếp, mỗi lần chúng nó tấn công là tôi cảm tưởng như nghe được tiếng xương gãy, chưa kể Fang còn nắm đầu và đá bất cứ đứa nào cản đường cậu ta. Trông có vẻ cậu ta rất hạnh phúc khi được “tác động vật lý” lên Thaen, nhưng trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết, đen đủi lại rơi vào tôi. Tôi lãnh đủ luôn. Chưa kể chốc chốc Fang và Chen lại đổi vị trí cho nhau. Mày cõng nổi Chen hả, Fang? Dù hai đứa nó cao ngang nhau nhưng Fang gầy hơn Chen rất nhiều, điều đó chứng tỏ cậu ta có quyết tâm rất lớn trong việc hạ gục Thaen. Cặp đen đủi nhất phải kể đến Q và nhóc Tokyo vì Tokyo không dám đẩy ai mạnh. Trái ngược với đó là Toey nhắm mắt nhắm mũi khua tay khua chân loạn xạ cả lên, ra sức đẩy người khác vào chỗ chết.
Sau khi Toey đẩy Q và nhóc Tokyo ngã xuống nước, Q nhanh chóng kéo cậu nhóc lên bờ. Toey thấy thế thì cười đắc chí. Mẹ kiếp, điên thật. Mục tiêu mới của cậu ta hẳn là cặp của tôi vì tôi thấy anh chàng đẹp trai vừa nhìn tôi vừa cười đểu. Thôi xong rồi. “Anh Peem chết chắc rồi, haha.” – Cậu nhóc đó làm tôi hoảng loạn. Phum nhanh chóng lao về mục tiêu là tôi, nhưng may thay Thaen tránh kịp. Dẫu thế nhưng cậu ta vẫn kịp bắt lấy chân tôi. Phum đẩy vai Thaen và vì cậu ta đang cầm lấy chân tôi nên tôi không thể đá Toey được. “Thằng Phum!!! Bỏ tao ra!!! Thằng chó chơi bẩn!!!” – Tôi cố gắng hét lớn để Beer chú ý, nhưng mà... ôi mẹ ơi, cậu ấy đã lên bờ ngồi lau tóc cho nhóc Tokyo rồi ạ. Chiến đấu không bao lâu, tôi và Thaen đã gục. Cặp đôi anh em “thần kinh” đã chiến thắng cặp Chen và Fang một cách vô cùng khốn nạn. Bất cứ trò ăn gian nào làm được là chúng nó làm tất.
Sau khi chơi thấm mệt, chúng tôi đi bộ qua bờ biển phía đông của Railay để leo núi. Hoạt động này có ba người xin từ chối là Matt và Pun, haha, chúng nó sợ độ cao ạ. Lại nhớ cái hồi đi chơi ở Dream World, Pun với Matt nôn hết mật xanh mật vàng lúc chơi trò Viking. Còn một người nữa xin từ chối là nhóc Tokyo. Tôi không biết ngoài cầu lông và bóng bàn, cậu nhóc còn có thể chơi được môn thể thao nào nữa không. Vì sự an toàn, tốt nhất là không nên để cậu nhóc leo, vì lỡ nhóc có vấn đề gì thì tôi không cứu nổi.
Leo núi cũng là một hoạt động khá thử thách. Dù mọi người thường hay thắc mắc là leo làm gì, leo thế được cái gì, ờ thì tôi cũng không biết leo để được cái gì, haha, nhưng ít ra nó cũng sẽ giúp bạn biết cách lên kế hoạch và thực hành thiền chánh niệm. Tôi nghĩ việc leo núi cũng giống như khi ta định làm một việc gì đó. Mục tiêu là phải đi đến được điểm cuối, không chỉ dùng sức mà ta còn phải dùng trí óc để tính toán. Có đôi khi ta sẽ gặp phải chướng ngại vật hay ngõ cụt, ta cần tìm ra giải pháp, thử đường mới. Có thể nó sẽ làm cho hành trình đến đích của ta chậm lại, nhưng nếu đến được đó an toàn thì không phải tốt hơn sao?
Các anh chị nhân viên ở đây nói là có hai cách leo. Cặp Thaen và Fang, Q và Toey thì chọn cách đi xuyên rừng, xuyên hang động, leo xuống rồi từ từ leo lên. Không biết là phương thức cực đoan đó sẽ đi tới đâu nên tôi, Phum, Chen, Mick chọn đi lên theo cách thông thường. Ờm, đừng vội thắc mắc Beer biến đi đâu. Nhóc Tokyo không leo thì người anh trai như cậu ấy sao mà leo được. Không được đâu, kẻo không có ai chăm em. Mẹ kiếp, chăm cứ như là em trai tôi có chửa ấy.
Tôi đã leo đến điểm ngắm cảnh. Từ chỗ này ngắm quang cảnh bên dưới là một cái gì đó hơn cả đẹp, không một từ ngữ nào có thể miêu tả nổi. Đưa mắt xung quanh ngắm biển ngắm đảo, mọi công sức leo lên đến được đây đều xứng đáng. Tôi chỉ thua Phum có mấy phút thôi. Cậu ấy cười rồi đưa tay ra nắm tay tôi, kéo tôi lại gần. Chắc Phum không biết được đâu, rằng mục tiêu tôi đặt ra là leo đến với Phum. Và giờ phút này, tôi muốn hét thật to cho toàn đảo nghe thấy: “Tôi làm được rồi!”