We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 96: Rặng San Hô Trái Tim và Những Trò Đùa Trên Biển
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi leo núi, chúng tôi tiếp tục đến Tha Len để chèo thuyền Kayak, và lại một lần nữa phải đi theo cặp. Chúng tôi chia cặp, cứ thế chèo thuyền theo dòng nước để thưởng ngoạn cảnh sắc thiên nhiên hai bên bờ. Đôi khi cảnh vật hiện ra như một eo biển, đôi khi lại tựa rừng ngập mặn, nước trong vắt đến mức có thể nhìn xuyên thấu đáy, thật thú vị.
Phum dùng mái chèo hất nước vào tôi không biết bao nhiêu lần. Lẽ ra tôi không nên nghe lời dụ dỗ đồng ý ngồi phía trước. Huynh ấy bảo muốn tôi ngồi đằng trước để lúc nào tôi cũng trong tầm mắt huynh ấy. Thật là văn vẻ. Thực tế, huynh ấy chỉ muốn trêu chọc tôi, lén lút hưởng thụ để mặc tôi chèo một mình.
Lúc này, cặp đôi dẫn đầu là Q và Toey, tiếp đó là thuyền của Beer và nhóc Tokyo, rồi đến Chen và Matt, sau đó là Thaen và Fang, rồi đến tôi và Phum. Phía sau cùng là thuyền của hai đứa 'người ngoài hành tinh' và thêm thuyền của ba bốn cặp khách du lịch nước ngoài khác.
“Chó Punnnn, mày chèo về phía trước đi chứ, thằng quỷ này chèo lùi lại làm gì vậy!” — Hahaha, cả bọn tôi quay lại nhìn Pun và Mick, thuyền của chúng nó càng lúc càng lùi về phía sau. Pun đang cười tủm tỉm rất mãn nguyện.
“Mày đừng càm ràm nữa Mick, tao đang làm theo tục ngữ Thái đó.”
“Hở???”
“Thì quay đầu là biển đó, tao sẽ trả mày về biển là lá la là la.” — Tôi mới chỉ nghe câu 'quay đầu là bờ', còn cái này là mày tự chế thành 'quay đầu là biển' hả?
“Này này, chúng mày chèo nhanh thế, định chèo đến Vịnh Thái Lan luôn hay sao, chờ bọn tao với.”
“Pun, Vịnh Thái Lan nằm ở hướng khác.” — Tôi nói.
“Thế à, thế Ấn Độ Dương thì sao, có gần chúng ta không?” — Mày quay về học lại địa lý ngay cho tao.
“Matt, Matt, nóng thế này mà có ly nước nho thanh mát uống thì đã biết bao nhiêu, mày có thấy thế không?”
“Đúng đó P’Chen, để tủ lạnh làm thạch nữa thì cứ phải gọi là tuyệt vời, nhờ P’Pun nhờ.” — Matt chắc tốt nghiệp thành công lớp học cà khịa của thầy Chen rồi, tôi chắc luôn. Hai đứa nó cứ nháy nháy nhau suốt.
“Tao không ăn nho, bé quá, tao thích bưởi cơ, múp múp. Mick, mày chèo vòng tròn làm gì, thằng điên này nữa, tao chóng hết cả mặt rồi.”
“Tao đang làm theo lý thuyết.” — Lại nữa rồi đó.
“Lý thuyết quái gì hả?????”
“Lý thuyết nói rằng Trái Đất tự xoay quanh chính nó.” — Dị thật, dị không chịu được, lại thêm một thằng ngang bướng. Câu đùa cũng học thuật đấy, nhưng tao sẽ cười vào cái mặt mày vì nó quá dị.
Sau chuyến chèo thuyền Kayak là đến lúc lặn. Lặn kiểu snorkelling, hay tiếng Việt gọi là lặn với ống thở. Dưới biển có vô vàn cá, thế giới dưới đại dương cũng đẹp vô cùng, đúng là một góc khác của Thái Lan. Tôi là một đứa vô cùng đam mê lặn.
Thật mãn nhãn làm sao, đẹp đến từng centimet. Tôi còn bắt gặp rất nhiều loài sinh vật khác nhau: san hô, hoa biển, sao biển, và vô số cá hề, thích quá đi. Thật muốn nuôi chúng ghê. Nhưng dù tôi có muốn nuôi đến mấy thì tôi cũng không ủng hộ việc săn bắt các loài sinh vật và tách chúng ra khỏi môi trường tự nhiên của chúng đâu nhé. Vậy nên, xin phép được lưu giữ hình ảnh của chúng trong tâm trí thì hơn.
Đột nhiên Phum huých tay tôi. Tôi quay sang nhìn thì thấy huynh ấy vẫy vẫy tay ý bảo tôi bơi theo huynh ấy. Chúng tôi dừng lại cách đám bạn một khoảng khá xa, rồi Phum chỉ cho tôi xem một thứ gì đó.
Một rặng san hô có hình trái tim.
Tôi quay sang nhìn Phum và cảm thấy rất muốn cười, nhưng sợ nước vào miệng và cổ nên nhanh chóng ngoi lên mặt nước.
Phum cũng ngoi lên theo tôi. Huynh ấy tháo ống thở rồi hai đứa nhìn nhau cười. Rặng san hô hình trái tim đó còn tùy thuộc vào cách nhìn của từng người, có thể người khác sẽ không thấy nó có hình trái tim hoặc cảm thấy nó chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng với tôi mà nói, nó vô cùng có ý nghĩa vì Phum đã dẫn tôi đến xem và làm quen với 'trái tim' đó.
Nó đẹp lắm luôn.
“Chúng mày ơi, tao thấy cái này hay lắm!” — Pun hét lên từ đằng xa. Tôi và Phum buông tay nhau ra rồi nhìn về phía nó.
“Đồ gì thế?” — Thaen vòng tay ôm Kaofang từ đằng sau, hét lên hỏi lại.
“Thaen, Thaen, Thaennnnnn!” — Pun đang cầm trên tay cái gì xanh xanh giơ lên. Matt và Toey nhanh chóng bơi lại gần để xem.
“Cái gì thế P’Pun?”
“Từ giờ chúng ta không cần mua Tao Kae Noi* nữa rồi. Đây, rong biển, cầm về nhà ăn đi.”
* Đây là hãng rong biển chiên thường bán ở siêu thị, tiệm tạp hóa đó.
“Chết tiệt, ăn thế quái nào được!” — Mick hất nước vào mặt Pun.
“Haha, đúng rồi, rong biển chúng ta ăn là loại khác mà anh, với cả em thấy cái anh cầm nhìn giống cỏ hơn là rong biển ấy.”
Hahahahaahahahahaha, cỏ ạ.
“Ê Pun, giữ lấy, khi nào mày lấy vợ là cá núi thì lôi ra ăn!” — Q vừa dứt lời là cả đám cười ầm lên. Chen bơi tới đập đầu Pun đang cười trừ với chúng tôi. Trước khi quay về chỗ nghỉ, tôi xin được thông báo tin tức sốt dẻo, nóng hổi nhất của hôm nay.
Q và Toey đã hôn nhau lúc lặn giữa bầy cá đó anh chị em ạ, woohoooooo!
Sau khi... ừm, hôm nay gặp khách Tây hơi nhiều nên tôi hơi bị ảnh hưởng, làm lại nào. Sau khi kết thúc các hoạt động vui chơi, bầu trời giờ đã đổi màu, đến giờ về nghỉ ngơi rồi.
Thuyền vừa cập bến Ao Nang là Thaen nhảy xuống ngay lập tức rồi đứng đợi để nắm tay Kaofang kéo lên. Bất kể lên thuyền hay xuống thuyền, huynh ấy đều làm như thế, ngay cả khi bản thân mình thì say sóng. Còn tôi thì chỉ biết bám lên lưng Phum, cũng tại chân không tới, còn có thể làm gì khác đây.
Tôi xuống rồi đi theo Thaen và Fang vì Phum còn đứng lại đợi đón Tokyo từ tay Beer. Thực tế thì Tokyo tự đi được, cậu bé nhắc đi nhắc lại rằng em làm được, không cần lo đâu, em không muốn phiền các anh. Nhưng thiếu gia Beer luôn sẵn lòng bên cạnh chăm sóc bạn còn hơn cả bảo hiểm nhân thọ.
“Peem, quay lại đây một chút nào.”
Tách!
Tôi quay lại theo tiếng gọi của Phum, vừa quay người đã bị tiếng màn trập và ánh đèn flash làm cho đứng hình. Tôi cứ đứng như vậy cho đến khi Phum hạ chiếc máy ảnh che khuất khuôn mặt xuống. Huynh ấy nhìn tôi cười, tôi cũng mỉm cười với huynh ấy rồi đợi huynh ấy đi về phía mình. Không hiểu sao hôm nay chúng tôi cười với nhau nhiều đến thế, cười nhiều đến mức tôi cảm thấy no luôn, không hiểu tại sao.
“Sao phải chụp lén? Mày là paparazzi đúng không, nói!” — Huynh ấy cười rồi chìa máy ảnh ra cho tôi xem. Tôi nhón chân lên để nhìn. Phum nhân tiện cúi xuống thơm tôi một cái.
“Đẹp trai kinh!” — Tôi hét lên khi thấy mặt mình đang ngơ ngác nhìn về phía máy ảnh, đúng kiểu bị chụp trộm.
“Đi cắt kính đi, hờ hờ.” — Tôi lườm huynh ấy. Vâng, tôi làm sao mà đọ được độ đẹp trai với huynh ấy. Phum bật cười rồi đưa tay lên ôm cổ tôi, cùng đi. Văng vẳng bên tai là tiếng Pun và Matt hãy còn đang chí chóe chuyện cỏ biển, kèm theo tiếng hai con cá chọi nhau đằng sau.
“Mày trèo lên lưng tao làm gì, liệt à?”
“Toey đau chân.”
“Đau lúc nào, đau bao giờ, sao mà đau? Tao thấy mày chạy quanh cái đảo cả ngày trời.”
“Thì lúc đó không đau, giờ đau. P’Q đừng nhiều chuyện nữa, cúi xuống cho em trèo lên lưng đi.” — Một lúc sau, thấy tiếng nói chuyện (với hai đứa nó thì cuộc hội thoại như trên được tính là nói chuyện rồi, không phải cãi nhau đâu, hờ hờ) lắng xuống, tôi bèn quay lại nhìn. Hình ảnh đập vào mắt là Toey đang cười híp mí sau lưng người yêu huynh ấy.
“Toey, ngồi yên đi, tao tóm chân vứt đi bây giờ! Ôi Toey Toey, ặc, b...bỏ, anh không thở được!”
“Cấm được mắng Toey! Mắng người yêu là một tội lớn đó có biết không!”
“Ối, dạ dạ, người yêu anh là thiên thần, người yêu anh là tiên giáng trần.”
“Tốt lắm anh iuuuuuuuuuu!”
“Lũ quỷ thối đằng sau kia có im đi không thì bảo, tao nhức hết cả tai rồi!” — Lệnh từ Fang vừa truyền xuống, Toey im ngay tức thì. Nhưng im được cỡ nửa phút là căng vì tôi lại thấy tiếng cậu ta la oai oái khi Q chạy ngược về phía biển làm bộ vứt cậu ta xuống. Tiếng la inh ỏi dẫu có nhức tai nhưng nó cũng tràn đầy niềm hạnh phúc. Tôi sẽ không quên ngày hôm nay chúng tôi đã có với nhau những kỷ niệm tốt đẹp và vui vẻ đến nhường nào.
Cảm ơn chúng mày nhiều lắm.
***
(Dẫu có ai cố ngăn cách đôi ta
Mong em hiểu rằng người đó không bao giờ có thể)
Tôi đang nằm vất vưởng trên giường chờ Phum tắm thì bị giật mình bởi tiếng nhạc chuông điện thoại của mình. Tôi nhanh chóng vươn tay với lấy chiếc điện thoại. Vừa nhìn thấy cái tên xuất hiện trên màn hình, cái miệng tôi lại ngứa ngáy muốn trêu chọc. Tôi nhìn màn hình rồi mỉm cười.
“Aloooo, woohoo, what’s up, what’s up!”
(Hờ hờ, tao gọi nhầm vào số của mái ấm tình thương chăng, haha.)
“Kleun chết tiệt, mái ấm tình thương nào, tao ở trại tạm giam là đằng khác, haha.” — Tôi nghe thấy đầu dây bên kia cười lớn. Ngôi sao khoa Kiến trúc này lúc nào cũng có tâm trạng rất tốt.
(Đang làm gì vậy?)
“Đọc sách…” — truyện tranh, haha, từ này thì giữ lại trong lòng thôi để kiếm tí hình tượng.
(Thế à, chẳng trách ở đây mưa to, nhìn có vẻ sắp bão đến nơi.)
“Mày gọi đến chỉ để chọc điên tao đúng không?”
(Hahaha.)
“Không phải cười, thế rốt cuộc gọi có việc gì?”
(Ờ, dạo này không có chuyện gì thì tao không được gọi cho mày nữa à, hả?) — Nghe thì có vẻ giận dỗi nhưng cái giọng này thì tôi chắc chắn nó đang ghẹo…
“Không được, phí tiền.” — Tôi đổi tư thế nằm, lật người lại, chân đung đưa. Có thể tưởng tượng được ngay trong đầu là mặt Kleun lúc này như thế nào, chắc nó đang cười thích chí chứ gì.
(Hờ hờ, tiền tao mà Peem, thế người yêu mày đâu rồi mà để mày nói chuyện với bồ thoải mái thế này?)
“Thằng quỷ, bồ bịch quái gì, mặt không đẹp được như Yaya thì đừng mơ tới chuyện cặp bồ với tao.”
(Hahaha, thật à? Được rồi, không trêu mày nữa, tao gọi để rủ mày đi ăn.)
“Ăn đâu?” — Cái thằng này, rủ lúc nào không rủ lại rủ đúng lúc này. Mày có biết là giờ tao đang không ở Bangkok không hả? Cứ 10 giây tao lại tag Krabi, Ao Nang một lần mà.
(Ở tiệm cầm đồ chắc.)
“Vừa phải thôi nha.”
“Nói chuyện với ai đấy Peem?” — Rắc rối đích thực đến rồi đấy. Tôi quay đầu lại nhìn Phum. Huynh ấy vừa bước ra từ phòng tắm, trên người chỉ quấn mỗi cái khăn tắm màu trắng, nước trên tóc nhỏ giọt tí tách xuống sàn nhà. Huynh ấy đang đứng đó nhìn tôi không chớp mắt.
Tôi chỉ biết nhìn huynh ấy cười nhạt: “Ờ, nói chuyện với… Kleun.” — Chỉ có thế, Phum đi tới kéo chân tôi về phía cuối giường. May là tôi đang ôm cái gối chứ không thì mặt tôi cọ xát nát cái giường mất.
“Peem, đưa điện thoại đây.”
“Gì vậy, tao đang nói…” — Tôi cầm chặt điện thoại, nghe thấy tiếng Kleun ở đầu dây bên kia nói vọng ra: “Ê Phum, hứ.”
Phum ấn mặt tôi xuống gối rồi rút chiếc điện thoại từ trong tay tôi nhẹ như không. Aaaaaaaaaaa, tao không thở được, bỏ tao raaaaaaaaaaaa, aaaa không thở được. Tôi chỉ biết quẫy chân thật mạnh nhưng Phum thì chẳng thương hoa tiếc ngọc tí nào.
“Có việc gì mà gọi vợ tao muộn thế này?”
“Ăn một mình không được à?”
“…Ăn đâu… hừ… chia buồn với mày, thằng buồn nôn (Kleun Sai) ạ, vì giờ bọn tao đang ở Krabi… đến Krabi để ngắm tượng Phật chắc… để về rồi tính… ờ.”
“Ờ ờ, thế nhé.” — Tôi chỉ nghe được tiếng Phum nói chuyện với đầu dây bên kia và có vẻ như huynh ấy sắp cúp máy rồi, vậy nên tôi quyết định dùng hết sức mình rồi đạp huynh ấy.
“Ối, Lùn, sao đạp tao?” — Lần hành động này có kết quả rồi. Tôi đã thành công thoát khỏi tay huynh ấy rồi quay ra nhìn huynh ấy chằm chằm như muốn kiếm chuyện. Mày được lắm, dám làm thế với tao, làm tao thở không ra hơi.
“Thằng ch…chó… khụ khụ… m…mày… làm tao suýt tắc thở ư ưmm.” — Lần này thì có khi tắc thở thật vì Phum kéo tôi lại hôn nhưng tôi đã kịp thời mím môi. Tôi mím nhất quyết không chịu cho huynh ấy hôn, Phum thì vần qua vần lại đến mức tôi phát đau. Thằng đần này.
“Há miệng ra Peem.”
“Ư ưm, không, mày buông tao ra ngay, đồ chó Phum, đau tao, thằng chóoooooo!”
“Muốn tao hôn tử tế hay phải để tao làm hơn thế đây, hửm?” — Mày vẫn chưa thỏa mãn với bài nghiên cứu ban nãy hay sao. Lần này, tôi giãy khỏi tay Phum rồi nhanh chóng lùi về tuốt đầu giường, đoạn cầm gối ném vào đầu huynh ấy. Thật lòng mà nói tôi muốn cầm đèn ngủ đập vỡ đầu huynh ấy cơ, mẹ kiếp, toàn chơi cái trò bạo lực. Hai má tôi đang rát hết cả lên thế mà huynh ấy vẫn còn tâm trạng cười được.
“Hừ hừ, mày nghĩ mày thoát được tao à? Nghĩ sao mà lén nói chuyện với bồ.” — Phum chống tay lên eo, khoe khoang bộ ngực trắng nõn cùng nụ cười càng lúc càng nham hiểm hơn.
“Thằng Kleun không phải bồ.”
“Cái đám thích tranh đồ của người khác đều là bồ hết.” — Lúc này Phum từ từ đi về phía giường, về phía tôi. Aaaaaa, đừng đừng.
“Nó tranh lúc nào?” — Tôi bắt đầu lùi về phía sau.
“Ờ, thế là mày về phe nó hả?”
“Tao chả về phe đứa nào hết, ma… mày định làm gì, mặc quần áo vào đi.”
“Hờ hờ.”
“Phum, thằng chó, đừng có lại gần đây, đừng… ưmmm.”
Khônggggggggggggggggggggggggg!
Buổi sáng hôm nay không sảng khoái tí nào, vì huynh ấy. Chỉ có huynh ấy, thằng Người Sắt, thằng Iron Man. Tôi giận đến mức không muốn nói chuyện với huynh ấy, mà mẹ kiếp huynh ấy gọi tôi dậy từ sáng sớm. Tôi tỉnh dậy trong trạng thái mơ mơ màng màng. Đến lúc có nhận thức thì đã thấy Phum kéo tôi ra khỏi phòng.
Huynh ấy cõng tôi trên lưng rồi đi dạo quanh bãi biển chờ ngắm mặt trời mọc. Nói thật là không thể giận huynh ấy nổi. Sao tôi lại dễ dãi thế này. Mà nói đúng ra thì tôi chưa bao giờ giận trai đẹp quá một ngày ^^.
Coi như lần này cái 'sai' của huynh ấy được bù đắp bằng một kỷ niệm, đó chính là được ngắm mặt trời từ từ nhô lên khỏi mặt biển trong một khung cảnh vô cùng đẹp.
Hôm qua chúng tôi đã tham gia rất nhiều các hoạt động dưới nước đúng không nào? Vậy nên hôm nay xin phép được làm gì đó tốt đẹp cho thế giới này. Đi trồng rừng ngập mặn thôiiiiiii!
À, cái này là cô Prim rủ. Đây là chương trình vui chơi dành cho các nhân viên sau khi chuỗi hội thảo kết thúc. Chúng tôi không làm bộ từ chối nữa, đi luôn.
Cơ mà ban sáng, trước khi ra ngoài cùng các anh chị và sau khi tôi với Phum đi ngắm bình minh về rồi lại ngủ tiếp tầm 10 phút, thì Q gọi tới bảo chúng tôi mở mắt dậy đi xem bờ cát trắng. Huynh ấy bảo đến Krabi mà không đi tới chỗ bờ cát đó thì coi như chưa tới Krabi. Hôm qua lúc leo núi huynh ấy cũng đã nói thế một lần rồi.
Huynh ấy còn tận tình gọi đến hỏi nhân viên khu vực đó là nếu đi vào tầm này hôm nay thì có thấy được bờ cát trắng giữa biển đó không. Và trời đã không phụ công dậy sớm của chúng tôi. Ngồi thuyền đi thật xa để đổi lại hình ảnh bờ cát trắng vắt ngang giữa biển trong xanh. Nó như một món quà mà thiên nhiên ban tặng, mọi người đừng quên tìm cơ hội ra đây ngắm cảnh này nhé ^_^.