We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Du lịch Thái Lan, không đi không biết.
Vừa quay trở lại Ao Nang là chúng tôi lại tiếp tục lên thuyền đi cùng các anh chị. Mọi người ai cũng rất vui tính. Nhóm các anh chị nhân viên văn phòng rất nhiệt tình trêu chọc đám sinh viên như chúng tôi. Đặc biệt là khi các anh chị biết chuyến này có con trai chủ khách sạn đi cùng, không khí càng thêm náo nhiệt, hệt như lần cắm trại ở Kan vậy.
“Nấm lùn, lại gần đây không bùn nuốt chửng mất bây giờ.” Lớp bùn ở đây sâu lắm, ngập đến cả bắp chân tôi. Mà sao bùn của mọi người không cao đến bắp chân như tôi thế nhỉ. Tôi đưa tay ra nắm lấy bàn tay đang đợi sẵn của Phum. Tôi cũng hơi sợ mặt dính bùn, giờ nhấc chân đi lại thôi cũng đã là cả một vấn đề rồi.
Đáng lẽ tôi nên chọn ngồi đợi như lũ Pun, Mick. Nhưng mà nhìn đám chúng nó có vẻ cũng không hứng thú với việc trồng rừng ngập mặn cho lắm, vì chúng nó còn đang chơi máng trượt tự chế vui vẻ ở đằng kia. Hai đứa nó thay phiên nhau, đứa này ngồi lá thì đứa kia kéo, chỉ có vậy thôi mà cười tít cả mắt, đến mức vài anh chị cũng chạy lại chơi cùng, haha.
“Aaaaaaa, P'Q, đừng mà đừng mà!” Thằng Q bốc bùn bôi lên má Toey và đã thành công.
“Hahahahahaha, đẹp trai lắm Toey ạ.” Tôi còn nghe lỏm Toey chửi cả họ nhà thằng Q.
“Nóng không Peem?” Phum cởi mũ quạt cho tôi sau khi chúng tôi trồng xong cây thứ hai. Nó giữ cây đước và cọc cắm, còn tôi buộc dây.
“Không nóng lắm, mình ra chỗ kia trồng đi.” Hôm nay nắng không gắt lắm, thời tiết đang dễ chịu. Phum gật đầu, rồi đội mũ lên đầu tôi và nắm tay tôi dắt đi.
“Các em ơi, Phum ơi, Peem ơi, chị xin phép chụp một tấm ảnh được không?” Có một chị đi tới rủ chúng tôi chụp ảnh, tôi quay lại cười với chị ấy và thấy Chen, Mick đang tạo dáng cười duyên giữa đám con gái như thể hai đứa nó làm người đại diện cho Tổng cục du lịch Thái Lan vậy. Bác sĩ Chen chắc đã chiếm trọn trái tim các chị rồi.
“Cảm ơn ạ, nhưng em không thích chụp ảnh.”
“Thôi nào, chụp với bọn chị một hai tấm thôi, chiều lòng các bác các cô tí nhé. Mọi người ai cũng muốn chụp ảnh với Phum đấy.” Hờ hờ, Phum quay sang nhìn tôi như thể đang xin ý kiến, tôi gật đầu với nó. Đúng là Phum thích máy ảnh, thích chụp ảnh nhưng nó không thích bị chụp. Tôi thấy thương nó, hahaha, thương lắm ấy chàng đẹp trai ạ.
Cuối cùng Phum đành chấp nhận làm người mẫu bất đắc dĩ, để các chị các cô vừa nắm tay, vừa ôm ấp. Có tiếng hú hét, tiếng cười ồ từ đằng xa, có vẻ các chị ai nấy đều đang rất vui. Công đức lần này của mày lớn lắm đấy Phum, vì mày đã làm việc thiện với người lớn tuổi mà, hahahahaha.
“Fang à, em biết không, nếu chúng ta cùng nhau trồng cây gây rừng thế này thì tình yêu của chúng ta sẽ lâu dài và bền chặt.” Tôi quay lại nhìn Thaen, nó đang làm nũng với người yêu. Fang sắp sửa nôn vào mặt nó rồi, haha.
“Thế cơ à Thaen, nhưng em thấy số anh không sống được lâu đâu, buông, em tự đi được, chân em không ngắn, ha.” Đm, mày quay sang nhìn tao làm gì, đồ chó Fang.
“P’Peem P’Peem, P’Fang với P’Thaen là người yêu hả anh?” Nhóc Tokyo lon ton đi tới chỗ tôi, tôi sợ nhóc ngã sấp mặt nên đưa tay ra đỡ. Mà vệ sĩ trung thành của Tokyo đi đâu mất rồi nhỉ, haha.
“Ừ, Tokyo có bất ngờ không?” Dù vẻ mặt đáng yêu, nhưng tôi không chắc nhóc này có xu hướng thích con trai. Lỡ em nó không chấp nhận được thì tôi lại mất đi một cậu em yêu quý thì sao.
“Hừm, sao phải bất ngờ ạ, em thấy dễ thương mà, P’Peem với P’Phum cũng dễ thương, Tokyo thích.” Cậu bé cười toe với tôi. Nghe em nó nói vậy tôi cũng thấy nhẹ nhõm đi bao nhiêu. Mà ánh mắt này trông như đang trêu tôi vậy. Cũng phải thôi, hôm qua tôi với Phum tình tứ đến thế, Tokyo không biết mới lạ.
“Thế à, thích anh với P'Phum hả? Còn P'Beer thì sao, có thích không?” Miệng tôi đúng là lanh lợi, haha. Nhóc Tokyo cúi mặt, ngượng đến mức chỉ muốn hòa mình vào bùn, hehe, có chuyện để mà buôn rồi.
Trồng xong chúng tôi đi thả rùa về biển, các bạn có biết chuyện cười ở đây là gì không. Chuyện là, mấy con rùa khác vừa được thả ra là bơi ngay xuống biển, tìm về nơi có sóng. Nhưng con rùa của Pun thì nó đi bộ, à không, phải gọi là bò, nó bò ngược lại rồi cứ thế đi theo Pun, hahahaha, tôi cười chết mất.
“Này Pun, khéo mày là bố nó đấy, chắc chắn một trăm phần trăm luôn!” Q trêu chọc: “Mày lén lút ăn nằm với rùa biển mà không nói đúng không? Thế còn 'em yêu cá núi' của mày thì sao, hahahaha.”
“Thằng Q, đồ khốn, không phải thế! Con rùa chết tiệt kia, đi đi! Mày đi theo tao làm gì? Đi xuống biển đi, đi mau đi, đừng có đi theo tao nữa!” Haha, cuối cùng cả đám phải xúm lại, nhẹ nhàng cầm chú rùa lên thả thẳng xuống biển để nó bắt đầu cuộc sống mới, cuộc hành trình mới nơi đại dương bao la. Chúc may mắn nhé nhóc.
Được làm gì đó cho Trái Đất, dù chỉ là những điều nhỏ nhặt, cũng khiến tôi có cảm giác vô cùng tuyệt vời. Thiên nhiên ban tặng cho chúng ta bao nhiêu thứ, và chúng ta cũng sử dụng chúng rất nhiều, do vậy cũng nên trả lại chút gì đó. Dẫu những hành động này chẳng thể giúp thiên nhiên khôi phục được vẻ đẹp ban đầu, nhưng con người chúng ta nên bảo tồn những gì còn sót lại một cách bền vững nhất có thể. Mỗi người góp một chút sẽ giúp thế giới này trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều ^o^.
Đầu giờ chiều cũng là lúc chúng tôi quay trở lại. Chúng tôi cảm ơn cô Prim, cảm ơn các anh chị đã cho chúng tôi tham gia hoạt động vui như thế. Mấy chị còn nhắn khi nào rảnh sẽ tới trường tìm bọn tôi, hahaha.
Về khách sạn định là sẽ đi tắm rồi nghỉ ngơi một chút mà Chen gọi xuống bơi hồ bơi của khách sạn. Mấy đứa mày lắm năng lượng thế hả, lũ dở hơi.
Tôi và Phum vừa xuống tới nơi thì thấy Chen, Beer đang thi đấu với nhau, còn Pun, Mick, Toey, Matt thì đang trèo lên thang rồi nhảy xuống và cứ vậy lặp lại. Đây là bể bơi khách sạn 5 sao đó mấy đứa, chứ không phải sông Klong Sean Seab đâu. Ừm, mà nếu thật sự là Klong Sean Seab chắc chẳng ai dám nhảy xuống, thôi đổi thành Klong Ban Suon vậy. Tôi đứng một góc nhìn mà buồn cười, nghe được cả Toey hét lên là muốn chơi thuyền chuối, haha. Có thuyền chuối nào chơi trong bể bơi thế này không chứ.
“Peem, gọi gì đó ăn không, đói không?” Phum đặt khăn tắm sang một bên rồi kéo tôi ngồi xuống ghế tắm nắng. Trên ghế lúc này còn đang chất đầy đồ của lũ Chen. Tiếp đó, có tiếng cặp đôi của năm đang tranh cãi chuyện gì đó.
“Không đói lắm, vẫn còn hơi no. Mày đói à, cần tao gọi gì cho không?” Tôi đứng dậy hỏi Phum, chàng đẹp trai lắc đầu. Nó mặc một chiếc quần đùi màu xanh da trời có họa tiết trắng cùng một chiếc áo phông cổ rộng màu xám.
“Bơi thì bơi, nhưng phải mặc thêm quần đùi bên ngoài, cấm không được mặc mỗi quần bơi.” Fang nhìn Thaen với vẻ mặt không mấy hài lòng, chuẩn bị tháo khăn tắm đang quấn ngang eo ra. “Kao-fang.” Thaen gọi bằng giọng lạnh tanh, đáng sợ phết.
“Ờ ờ, mẹ kiếp.” Fang phụng phịu nhưng rồi cũng chịu mặc thêm một chiếc quần đùi màu xanh da trời nhạt ngoài chiếc quần bơi rồi cởi áo. Đệt, trắng gì mà sáng thế, chẳng trách Thaen giữ của đến vậy, ngon thế kia cơ mà. Toey cũng không kém cạnh. Lại được cả ánh nắng rót vào bể bơi mỗi lần bọn nó quẫy nước nữa chứ, nhìn như quảng cáo Omo.
Thaen còn cho Fang cởi áo chứ Toey phải mặc nguyên cái áo ba lỗ, hahaha. Còn tôi thì sao, áo ba lỗ cũng không được, không có quyền vào bất cứ hồ bơi nào, đó là lệnh từ phía trên. Nếu không muốn phải nói đi nói lại thì tốt nhất chúng ta không nên vi phạm, chỉ có thể nhận lệnh và nghiêm chỉnh chấp hành thôi.
“Đm Fang, mày ăn bông thay cơm hay gì mà trắng thế!” Tiếng Pun hét lớn trêu chọc Fang trước khi nó leo lên cầu thang rồi lại nhảy xuống bể bằng một tư thế dị nhất tôi từng thấy.
“Thằng Pun, thằng chó, balo tao mà ướt mày chết.” Thiếu gia nghiện LV như Fang nhanh tay cầm cái túi lại kiểm tra tổn thất. Phum thấy thế chỉ biết lắc đầu.
“Fang lo gì, đằng nào người mua cũng là Thaen.”
“Đúng đó em vợ, toàn là tiền của tao. Cái túi này giá sáu con số đấy, hehe.”
“Cũng giống như mày thích làm nũng thôi Phum ạ. Còn mày Thaen, nếu không bằng lòng thì nói thẳng ra, tao khỏi phiền mày nữa.” Nói xong nó nhảy xuống bể bơi, bỏ lại Thaen miệng há hốc, mắt rưng rưng nhìn theo.
“Tới công chuyện rồi đây.”
“Tao cũng vậy!” Tôi cũng thêm mắm dặm muối vào, haha.
“Sao người anh đẹp thế, Toey cũng muốn có sáu múi.” Toey lủi tới chỗ Fang rồi dí mặt vào cơ bụng của Fang.
“Ăn như thuồng luồng cỡ mày thì người đẹp kiểu gì được hả Toey? Mẹ kiếp, đêm hôm còn lôi tao dậy bằng được để gọi dịch vụ phòng.” Q xuất hiện, đi cùng nó còn có nhân viên bê nước đến phục vụ. Tôi còn đang thắc mắc là nó biến đi đâu mất, hóa ra là đi làm người tốt.
“Em ăn nhiều lúc nào, P'Q đừng đổ oan cho em! P'Q, P'Q, đưa em cốc sinh tố dưa hấu đi.”
“Hờ hờ, bằng chứng rõ rành rành!” Fang dúi đầu Toey xuống nước rồi lượn đi trò chuyện vui chơi với tất cả mọi người trừ Thaen. Bị người yêu cho ăn quả bơ to đùng, thằng bạn tôi chỉ biết thở dài, nằm dí một góc như chó nhúng nước.
“Muốn uống thì tự lên mà lấy. Phum dịch vào một chút, tao nằm với.”
“P'Q ra nghịch nước với em đi, nhanh lên! Matt với lũ Pun không chơi nữa rồi, toàn bận đi tán gái thôi.”
“Thì mày chơi với thằng Fang đi.”
“Không chịu đâu, anh Fang bơi nhanh như gì em không theo được, nhé nhé P'Q, không thì em đi tán gái đây.”
“Haha, tao thấy mày nhanh xuống bể đi Q ạ.” Phum cầm quyển sách vỗ nhẹ vào đầu Q, nó lắc đầu ngao ngán rồi cũng cởi áo nhảy xuống hồ bơi chơi đấm bốc với Toey dưới bể.
Qua một lúc sau thấy Toey nhảy lên lưng Q rồi cả hai đứa rời bể; Chen, Fang, Beer tiếp tục thi bơi; Pun, Mick còn đang bận đi tìm gái Nhật gái Hàn gì đó không biết, cứ làm như hiểu họ nói gì ấy; Matt chán làm khỉ rồi nên đến nằm ngắm gái bên cạnh tôi, hehe. Hai đứa nằm sát lại ngắm gái diện bikini, khà khà, đúng là bổ mắt quá.
“P’Peem P’Peem, hướng 10 giờ anh ơi.” Cái kính râm này được việc phết ấy chứ, hà hà.
“Đm Matt ơi, tâm hồn căng tròn quá, y như Aoi.”
“Haha, chuẩn gu anh chứ gì, người nhỏ nhắn.”
“Haha.” Trời đất ơi, mê ơi là mê, nước dãi nước miếng chảy hết cả ra rồi.
“E hèm, ai đó ơi đừng phấn khích quá nhé, chồng vẫn còn nằm ngay đây đấy, haha.” Tôi quay sang nhìn Thaen, Phum cũng quay sang nhìn tôi vài giây rồi lại tiếp tục cắm cúi đọc sách. Thằng chó Thaen, đợi đó, tao sẽ kích cho Fang giận mày đến hết mười kiếp thì thôi.
Nghịch nước chán chê, chúng tôi lại lục tục kéo nhau lên phòng. Tôi đi cùng Phum, Chen, Pun. Thaen đang đi theo Fang, còn Fang thì im lặng chẳng nói chẳng rằng. Mẹ kiếp, giận dỗi đáng sợ thật đấy.
“Đi nào Fang, chúng ta tắm rồi nằm nghỉ thôi.” Vừa ra khỏi thang máy, Thaen choàng tay qua cổ Fang nhưng ngay lập tức bị đẩy ra.
“Ai nói là tao sẽ nằm với mày? Tao nằm với em tao!” Fang nhìn đôi mắt trợn ngược của Thaen rồi khoác vai Phum lôi đi, tôi chẳng kịp làm bất cứ động tác nào. Tiếng kêu la oai oái của Phum cùng tiếng đóng cửa phòng "RẦM!!!!!" một cái là điều cuối cùng mà chúng tôi nhìn thấy. Chắc chắn nó kéo người yêu tôi đi để làm bao cát trút giận, ôi, thương Phum quá T^T.
“Hai đứa mày lại cãi nhau gì mà làm Fang biến thành Rottweiler trong chớp mắt vậy?” Pun quay lại hỏi chúng tôi, Chen cũng đang nhìn Thaen và chờ đợi câu trả lời.
“Tao không biết.” Rốt cuộc thì Thaen đành phải tá túc ở phòng tôi. Tôi nhảy lên giường nằm, nó cũng từ từ đi tới rồi thả người xuống nằm cạnh tôi.
“Haizzz, tao chỉ nói đùa thôi mà, mẹ kiếp giận dỗi gì mà ghê thế! Đừng nói là LV, Chanel, Gucci, Armani, Prada, Versace, chỉ cần là Fang muốn thì dù có phải đi sang tận Pháp mua tao cũng bay sang mua cho.”
“Thôi mà, Fang nó là như thế, lát nữa là nó hết giận thôi.” Tôi vỗ vai an ủi Thaen. Một lúc sau Chen, Q - chắc là đã tắm xong - cũng lượn qua phòng tôi. Đầu Q vẫn còn đang buộc khăn lau, nó nhảy lên giường lấy chân khều khều ý bảo Thaen nằm dịch ra để nó nằm vào giữa. Chen với chiếc khăn lau đầu bé hơn thì ngồi trên ghế.
“Sao hả, nghe đồn mày bị vợ bỏ rơi hả, hahahahahaha.” Q tháo khăn lau đầu ra rồi vứt lên mặt Thaen.
“Mẹ kiếp, tao đang chán đời đâyyyyyy!”
“Đệt, mày hét gì thế, lỡ khách phòng khác nghe thấy giật mình thì sao?” Tôi chửi Thaen vẫn đang la ó không thôi, chắc nó bị ăn bơ đến phát điên rồi. Sau câu nói của tôi, cả căn phòng chìm vào im lặng.
“Lâu rồi chúng mình không đi biển cùng nhau, lần cuối cùng là năm nhất hay sao ấy nhỉ?” Q hỏi.
“Ừm, lần đó đi Cha-am đấy.” Chen đáp, nó vắt khăn lên ghế rồi đi tới nằm xuống bên Thaen.
“Ờ ờ, cái đợt Thaen say xong đè tao ra đúng không Chen?”
“Hahahahahaha, chuẩn đấy, mẹ kiếp cười chết tao! Tao với Chen phải lôi Peem ra khỏi người mày đó Thaen.” Q vừa nói vừa quay sang cười vào mặt Thaen, tôi với Chen cũng cười theo.
Nghĩ về ngày hôm đó là lại thấy buồn cười. Thaen say, lúc tôi vào gọi nó dậy để đưa vào phòng ngủ thì thế quái nào nó đè tôi ra luôn, mồm thì cứ gọi 'Fang ơi'. Hồi ấy tôi không hề nghĩ đến Fang mà Thaen cứ gọi suốt đó lại là Fang này, một người dỗi chỉ vì chuyện cái túi LV.
“Đm Peem, mày xóa sạch chuyện đó cho tao, đcm! Nếu không say không đời nào tao làm thế cả.”
“Hahahahaha, có ý với tao thì nói toẹt ra đi.” Thaen vớ lấy cái gối đập lên mặt tôi một cái rõ kêu.
“Mà chúng mình cũng chơi với nhau lâu thật lâu rồi ấy nhỉ. Từ lớp 7 đến giờ là mấy năm rồi, sáu, bảy, tám, mẹ kiếp khéo phải đến chục năm rồi ấy. Chơi từ lớp 7 mà đến năm sau là tốt nghiệp đại học rồi.” Thaen đang đếm thời gian mà chúng tôi bên nhau đó, haha.
“Hờ, năm sau tao đã tốt nghiệp đâu, hai năm nữa cơ.” Anh nha sĩ đáp trả và rồi căn phòng lại một lần nữa trở nên yên lặng. Chúng tôi nằm cạnh nhau và cùng nhìn lên chiếc đèn chùm trên trần nhà. Đột nhiên có một cảm giác không nói nên lời, nó cứ đè nặng lên ngực, không biết nói sao cho đúng.
“Tao rất vui vì có chúng mày làm bạn, dù có đôi lúc cãi cọ, chửi nhau nhưng tao biết rồi mọi chuyện sẽ qua. Tao không thể tưởng tượng nổi cuộc đời tao sẽ như thế nào nếu không có chúng mày.”
“Hờ, đừng có bày đặt làm trò cảm động ở đây đồ quỷ lùn ạ.” Q dí đầu tôi xuống, đến khi tôi ngẩng lên thì thấy đôi mắt của nó tràn ngập nét cười. Hờ, đồ cứng miệng.
“Nếu có hỏi rằng tao sẵn sàng chết thay ai, nhớ lấy, trong câu trả lời đó chắc chắn là tên chúng mày.” Giọng nói nhẹ nhàng của Chen cất lên khiến tôi mỉm cười rồi quay sang ôm lấy Q và cố gắng với tay ra ôm cả Chen nữa nhưng khổ nỗi tay ngắn nên bàn tay chỉ chạm đến bụng Thaen. Q nhẹ nhàng xoa đầu tôi rồi vòng tay ôm lấy tôi.
“Thật lòng cảm ơn chúng mày.” Là giọng Thaen.
“Chúng mày đang nói chuyện gì đấy, không đợi tao à, lũ chóoooooooooo!” Pun hớt hải chạy vào rồi nhảy lên người chúng tôi, thế rồi tiếng cười từ cả năm đứa vang lên khắp phòng.
Cảm ơn chúng mày, cảm ơn hai chữ “bạn bè”, thực sự vô cùng cảm ơn!