98. Lời Cầu Hôn Trên Biển

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay là ngày cuối cùng chúng tôi ở Krabi nên cả nhóm đã thống nhất sẽ dành trọn ngày để nghỉ ngơi, thư giãn. Ai còn lo lắng chuyện Thaen và Fang thì không cần bận tâm nữa nhé, hai đứa đã làm lành với nhau từ tối qua rồi.
Hôm qua, lúc chúng tôi nằm nói chuyện cỡ hơn hai tiếng thì thấy Phum ôm gương mặt sưng húp đi vào, bảo rằng Fang cho Thaen ba giây để chạy về phòng, nếu không cậu ấy sẽ khóa cửa. Lúc đó coi như hết cơ hội dỗ dành, kết cục chỉ có một đường chết mà thôi. Thaen nghe thấy vậy đương nhiên vắt chân lên cổ mà chạy, chạy thục mạng như thể giữ lấy mạng sống, haha.
Fang hết giận, không khí vui vẻ trở lại. Cả nhóm kéo sang phòng Beer, nằm xem phim, uống bia và…
“Aaaaaa, P’Q ăn gian! Đó là tiền của Toey mà, trả đây!” Toey, cậu vợ kia, la oai oái, chói tai.
“Gian cái gì mà gian, mày xem bài tao đây này!” Q, cậu chồng kia, cười cợt, trông thật ngứa mắt. Kiểu này thì chuyện kinh doanh gia đình chắc chắn có vấn đề rồi. Toey nheo mắt nhìn Q, cảm giác như nếu có thể đứng dậy đá vào mồm Q một cái thì cậu ấy sẽ làm ngay. Đương nhiên là cậu ấy không thể làm được, thế nên Toey đã chọn một hướng khác: lon ton chạy tới cọ cọ Chen.
“Anh Chen ơi ~ bạn anh cứ ghẹo cứ trêu Toey mãi à.” Chen lắc đầu, đoạn choàng tay ôm vai Toey rồi nhìn Q cười nhếch mép. Hai mắt Q, cậu chồng kia, đang long sòng sọc lên rồi. Quỷ Chen này thật xấu xa, ai có vấn đề không hòa thuận với người yêu thì cứ tìm thầy Chen, cậu ấy giúp chữa được hết, haha.
“Này này, mày làm quá rồi đấy thằng Chen, Toey, lại đây.”
“Không, Toey không đi, P’Q trả tiền em trước đi.”
“Toeyyyyyyyyyyy, có mỗi năm baht thôi mà.” Q trông yếu thế hẳn ra, nhìn như thể không có chút sức mạnh nào vậy, hahaha. Toey, cậu vợ kia, thì rõ là trẻ con, lại còn cực kỳ bướng bỉnh.
“Sao nào, năm baht cũng là tiền, một baht P’Q cũng không có quyền lấy của em, trả em đây, trả tiền Toey đây.” Thật lòng thì Toey nói đúng, nhưng tôi đoán cậu ấy không hiểu giá trị của đồng tiền như cách mình nói đâu, Toey chỉ muốn thắng người yêu mình thôi.
“Ờ ờ, lại đây rồi trả. Mẹ kiếp, người yêu tao học năm hai hay lớp hai thế không biết, quỷ Chen bỏ vợ tao ra được rồi đấy!”
“Xin phép ôm thêm một chút, người thằng Toey mềm ghê ấy.”
“Đcm.” Q đi tới kéo tay người yêu mình về bên cạnh. Chen, thằng cha chó má kia, thì cười toe toét khi nhận lại được năm baht. Tôi thấy mệt thay cho cậu đấy Q ạ.
“Mày cũng biết cách làm mình làm mẩy lắm đấy em ạ.” Thaen đang nằm trên sofa, vươn tay dúi nhẹ đầu Toey.
“Thì idol của em là anh Fang mà.”
“Hờ, tao làm mình làm mẩy lúc nào.” Fang miệng nói nhưng mắt vẫn dán chặt vào bộ bài, không quên thò cái chân trắng ra đạp Phum một cái vì tội nhìn trộm.
Chơi bài chán chê, cả lũ chúng tôi nằm thượt ra khắp phòng. Đến lúc tỉnh dậy, chúng tôi tính ra ngoài kiếm gì ăn vì Beer bảo muốn thay đổi không khí, với cả tiện thể mua quà về nữa. Toey nhặt một đống đồ ăn đầy tay, mà tất cả chỗ đó là cậu ấy mua cho mình ăn chứ không phải quà cáp gì đâu.
“Anh Fang ăn sò điệp nướng phô mai bao giờ chưa, ăn thử không anh?”
“Toey, anh Fang mày không ăn sò mày không biết à, haha.” Pun ôm cổ Toey rồi giả bộ nói lớn trêu Fang.
“Đúng đó Pun, hồi trước Fang còn ăn sò chứ dạo này cậu ấy chán rồi, chuyển qua ăn trứng.” Hahahahaahhahaha, bệnh vãi, bệnh điên. Cốc sữa tươi trên tay Fang bay một đường đẹp mắt rồi hạ cánh cách đầu Q chỉ một chút. Q và Pun đập tay nhau cười rộ lên đến mức người qua đường còn phải quay sang nhìn.
“Chúng mày ngưng trêu Fang được rồi đấy, sao cứ thích nói sự thật thế nhỉ.”
“Hahahahaahahahaha.”
“Phum, thằng em thối, lũ chúng mày chưa thấy cửa địa ngục bao giờ đúng không, lại đây tao dắt đi.” Hai anh em nhà đó chạy đuổi nhau quanh tôi làm tôi chóng hết cả mặt.
Sau khi về khách sạn cất đồ xong xuôi, chúng tôi lại chạy ra biển nghịch nước coi như lần cuối trước khi khởi hành về Bangkok vào ngày mai. Tôi rủ nhóc Tokyo đi chơi cùng. Ra đến nơi, Beer lại nhận trách nhiệm chăm sóc em nó rồi hai đứa đưa nhau đi nhặt vỏ ốc vỏ sò ở bãi biển.
Chen, Fang, Thaen và Matt thì đi bơi.
“Hai đứa mày không đi kết tóc se duyên giữa biển nữa à?” Pun hỏi, dừng việc cắn hạt hướng dương lại (cậu ta lấy ở đâu từ lúc nào thế nhỉ). Phum nhướng mày quay sang nhìn tôi cười rồi lại quay về với cây ghi ta của mình. Mẹ kiếp, ông lại châm một mồi lửa cháy hết bây giờ. Tôi muốn xuống tắm biển biết bao nhưng còn cậu ấy thì…
“Tao không thích da đen.” Đó là lý do của cậu ấy. Mẹ nhà nó, cậu ấy bảo tôi là nếu tôi tắm biển tầm này nắng to thì sẽ bị đen đi và cậu ấy không thích điều đó, cậu ấy bảo đợi chiều muộn rồi hãy chơi. Thế thì ra biển làm cái chó gì hả: “Với cả bọn tao tính làm một đêm lãng mạn nữa, chơi lớn một lần, nhờ Lùn nhờ.” Thằng bố mày, đcm. Mick và Pun đập tay huýt sáo. Tôi ngồi chờ xem có con cua nào đi ngang qua cắp chân chúng nó không.
“Anh ơi, P’Q lại kiếm chuyện với Toey.”
“Ơ, có chuyện gì nữa vậy?” Q và Toey cả hai đứa đều đang hậm hực đi về phía này. Chúng tôi nhìn chúng nó, mỗi đứa một vẻ, lại có chuyện gì nữa vậy?
“Em trai yêu dấu của mày cho cái thằng mặt cá trê kia số.”
“Em đã bảo đấy không phải số em, em chỉ trêu thôi mà, P’Q đừng ngớ ngẩn như thế nữa đi.”
“Mày chửi tao ngẫn ngờ hả, thằng chó Toey này!”
“Hứ, không nói chuyện với anh nữa, dỗi.” Toey nói xong quay ngược trở ra biển, Q cũng chạy theo. Hai đứa hét chửi nhau to đến mức chắc cả cái đảo này đều nghe được.
“Có khi nào hai đứa nó giết nhau không nhỉ, tao nghĩ mình nên đặt lịch ở nhà tang lễ trước đi.” Pun và Mick quay sang nhìn nhau cười khùng khục.
Khi nắng đã dịu bớt, lại có thêm những cơn gió mát, Thaen rủ chúng tôi đá bóng trên bãi biển. Có tất cả mười hai người, chia đôi mỗi bên sáu là vừa đẹp nhưng nhóc Tokyo nói không chơi vì không biết đá, nên chỉ còn lại mười một người. Đến đây vấn đề nảy sinh, chia đội kiểu gì với số lẻ bây giờ?
“Mày không phải nghĩ đâu Beer, cấm rút lui, mày phải đá.” Phum kéo cổ áo Beer đang chuẩn bị lui theo nhóc Tokyo về ngồi đợi dưới tán cây.
“Thằng chó này nghiện cỏ non đến thế là cùng.” Chen lên tiếng.
“Không hề, tao thấy chúng mày phân vân chia đội mãi nên tao hy sinh.”
“Thế cơ àaaaaaaa, không sao đâu mày, đúng lúc bệnh gút của tao tái phát, tao xin phép chuyển nhượng suất ra sân này cho mày, để tao ra ngồi đợi với nhóc Tokyo, haha.” Và chỉ có thế, chẳng mất thêm một giây nào, thằng quỷ Mick đã phóng vút đi.
“Ha, thằng cha kia chậm lắm, mày đừng có ăn mất em nó nhé Mick.” Fang vỗ lưng Beer một tiếng rõ to và nói lớn với Mick. Cậu ta quay người lại làm ký hiệu Ok rất gợi đòn. Beer chỉ biết lắc đầu.
Sau khi Mick rút, chúng tôi chia thành hai đội, mỗi đội năm người. Mọi người biết chúng tôi chia đội như thế nào không? Haha, đây là phương thức dễ gây mất mối quan hệ yêu đương lắm này, vì chúng tôi chia đội theo tiêu chí ai học cùng cấp ba thì cùng đội. Cảm giác lúc này như tham dự hội thao giữa các trường vậy. Tình yêu dành cho trường và lòng tự trọng của một người đàn ông đã kéo cảm xúc lên rồi, haha.
Thaen và Phum chơi kéo búa bao để xem đội nào phải cởi áo, và Thaen đã thắng. Đám Phum phải cởi áo. Lúc chúng nó cởi áo, nhận được một tràng hò reo cùng những lời trêu ghẹo của mọi người. Fang đã trắng thì chớ, mà người cậu ấy từ cổ trở xuống đầy các nốt đỏ, hơ hơ.
Hôm qua lúc cởi áo bơi thì chưa thấy rõ mấy đâu, có vẻ đây là bằng chứng chứng minh Thaen đã dỗ dành chăng, ái chà chà. Một đứa mặt dày miệng chó như Fang còn thấy ngại. Toey chạy sang nấp đằng sau lưng cái người để lại dấu ấn trên người cậu ấy. Chúng tôi trêu sướng miệng, đứa nào bảo vẫn chưa đạt đến trình độ ấy nhỉ.
“Bị con gì cắn hả Kaofang, mẩn đỏ hết lên kìa.” Chen nhanh mồm ghẹo Fang, hahaha, cả người cậu ấy đỏ lựng như tôm luộc.
“Chó cắn.” Fang đáp lại to rõ ràng, còn Thaen đứng cười khùng khục, coi như công nhận con chó đó chính là mình rồi.
“Ờm… em biết chó cắn nhưng mà không biết là chó cũng m*t đấy.”
“Chó Matt, mày nói thêm một từ nữa là mày biết chân tao.”
“Phum mày nhìn này, lưng Toey cũng bị y hệt anh trai mày luôn, chắc là cũng bị chó cắn giống nhau đây.” Beer cũng chẳng vừa.
“Nhưng mà mày trắng dã man thật đấy Fang, nhìn mấy lần rồi mà tao vẫn thấy cuốn.” Pun làm mặt đê tiện nhìn Fang.
“Nào nào ai nhìn vợ tao đó, biến hết đi. Toey, mày có định chơi không mà cứ bám lưng bạn tao mãi thế.”
“Thì các anh đừng trêu em nữa, em xấu hổ.”
“Ờ ờ, không ai trêu mày đâu, lúc làm sao không thấy ngại.” Thaen cười đểu.
“Thì lúc đó đêm tối, úi.”
Hahahahaahahahaha.” Chúng tôi cười đến sái quai hàm.
“Mày hài quá đấy em ạ.” Thaen vừa nói vừa cười, Q cũng che miệng cười người yêu mình, còn Toey cúp đuôi ngồi xuống nhặt vỏ sò vỏ ốc rồi.
“À Q, thế mày với Toey vẫn chưa đánh đến vần cuối à?” Từ vựng chuyên ngành phong phú quá Pun ạ.
“Ờ, thì sao?” Hahaha, thấy rõ nét xéo sắc của cậu ấy khi nói về chuyện này. Tôi đá cát vào người Q bằng tất cả sự ngứa mắt, chỉ thương thằng em tôi, cậu ấy ngượng đến đỏ cả đầu.
“Mẹ kiếp, yếu thế, chỉ chấm m*t tí bên ngoài thôi à.” Chen nói. Chúng tôi rất thích lôi chủ đề Q vẫn chưa “ăn được” ra trêu cậu ấy. Cái gì Pun nói ban nãy ấy nhỉ, à à chưa đánh đến vần cuối, cái đó là sự thật.
Toey và Q vẫn chưa đi sâu đến bước đó, điều này khiến tôi khá bất ngờ vì Q vốn là một người khá hừng hực và Toey cũng không hề là một đứa ngây thơ.
Tôi từng hỏi Q thì cậu ấy bảo Toey vẫn còn nhỏ, dù từng có gì đó với con gái nhưng cậu ấy chưa từng có gì với con trai. Q bảo để học hành xong xuôi đã, cậu ấy sẽ đợi đến thời điểm thích hợp, quan điểm này của bạn làm tôi vô cùng xúc động.
Có đôi khi l*m t*nh không phải là điều kiện bắt buộc trong tình yêu. Tình yêu không cần thiết phải có gì đó, đặc biệt là khi chưa đến thời gian phù hợp thì càng không nên. Dù biết là sẽ bị chửi nhưng phải làm sao đây, bầu không khí của Hua Hin đã đưa tôi vào đời nhanh hơn các bạn, tôi xin lỗi vì đã đi trước nhé, hehe.
“Tao thấy Phum với bé Peem mới yếu, sáu tháng một lần, năm được hai lần.” Chó Pun, bọn tao có phải cá hồi đâu mà phải đợi sáu tháng để đến mùa đẻ trứng.
“Đúng đó, bọn anh cứ nói Toey với P’Fang mãi, thử để anh Peem cởi áo xem, em đoán chắc chắn không dưới mười vết chó cắn.” Hợ, tôi nghẹn lại với tiếng cười của chính mình, sao lại đẩy về phía anh rồi Matt, thằng cha chó má này. Tôi quay sang nhìn Phum, cậu ấy chỉ cười rồi nhún vai. Mẹ kiếp, mày không chịu trách nhiệm đúng không thằng người sắt.
Trêu nhau chán chê thì cũng đã đến lúc khai mạc cuộc đối đầu trên sân bóng giữa hai trường học. Đây là trận đấu bạo lực nhất mà tôi từng chơi, vừa dúi đầu, vừa ngáng chân, cả kéo tay nữa.
Cứ Thaen và Fang đối đầu nhau là kiểu gì thằng chó Thaen cũng tranh thủ sàm sỡ người yêu. Fang đến phát mệt khi vừa phải dẫn bóng vừa phải né Thaen, tôi còn thấy cậu ấy cho Thaen ăn mấy cái vạt rồi. Tôi với Fang tranh bóng cho đến khi đá ra biên, còn đang tranh cãi xem ai là đứa đá ra và để mọi người biểu quyết. Đương nhiên đội nào bênh đội đó nhưng Fang còn được cái chơi dơ.
“Thaen mày chọn đi, bên tao hay bên bạn mày?”
“Ối dồi, còn có thể chơi như thế này à?” Pun kêu ca. Fang hỏi câu này chứng tỏ cậu ấy đang chiếm thế thượng phong. Chen lấy giày huých huých chân tôi, tôi quay sang nhìn cậu ấy rồi gật đầu biểu thị đã hiểu.
“Phum, vậy mày cũng chọn đi, Fang hay tao?”
Tiếng hò reo, tiếng huýt sáo trêu ghẹo được thể rú lên đinh tai nhức óc như thể cạnh tranh với tiếng sóng biển. Trai đẹp mỉm cười nhìn tôi rồi đứng về phía tôi để tôi có bóng, nhưng đến cuối cùng kết thúc trận đấu, đội Fang vẫn giành chiến thắng với tỉ số 5-3. Mẹ, chó Thaen không biết có đúng là vận động viên đá bóng cho trường thật không, cậu ấy chỉ độc tranh thủ kiếm cơ hội ôm người yêu chứ chẳng tập trung đá đấm gì.
***
Muộn muộn tối đó, chúng tôi ôm ghita, ôm rượu ra tổ chức show ca nhạc ngoài bãi biển. Vừa có tiếng đàn ghita, vừa có đồ ăn, lại được ngồi hóng gió biển mát rượi, tiếng sóng rì rào vỗ vào bờ kèm theo tiếng nhạc. Thế này mới là cách uống rượu chuẩn chứ.
Bầu không khí mà các bạn nên có, hehe.
Q hát thả thính người yêu mình mấy bài liền, hát rồi hôn làm Toey chỉ thiếu điều muốn bốc hơi thành mây thành mưa, ha, đi hơi xa rồi.
Khi đã ngà ngà, lũ chúng nó xúm lại ghẹo nhóc Tokyo. Chen và Thaen thi nhau trêu em nó, Mick ra cái vẻ cưng em, em đi đâu cũng tò tò đi theo, chẳng nói chẳng rằng chỉ nhìn em chòng chọc. Tôi sợ nhóc Tokyo sẽ khóc vì sợ Mick, cậu ấy còn bảo muốn đem thằng nhóc này về nhà nuôi. Mẹ, em tao chứ có phải chó đâu. Nhưng có vẻ Tokyo sợ Phum hơn vì không thấy nhóc nói chuyện với Phum mấy.
“Phum, nói chuyện với em nó chút đi, đừng nhìn như thế em nó sợ.” Tôi thì thầm với Phum.
“Thì dễ thương nên tao nhìn, không phải không thích.”
“Thì đó, thử nói chuyện với em nó chút đi, biết đâu cậu bé cũng muốn chơi với mày.” Tôi phải thuyết phục mãi Phum mới chịu đứng dậy đi tìm Tokyo: “Đi chơi với anh không?”
“À, dạ.” Tokyo cười bẽn lẽn rồi đi theo Phum ngồi xuống bên cạnh tôi. Thấy không, Phum cũng biết cách dịu dàng đấy chứ và kẻ hưởng lợi nhất là Beer vì cậu ấy đang ngồi cạnh tôi đây.
“Tao muốn, giời ơi, tao muốn nhảy vào.” Mick làm dáng chuẩn bị nhảy vào chỗ Tokyo, Q và Thaen phải giúp kéo cậu ấy ra, hahaha, say quắc cần câu rồi.
“Này Mick, bình tĩnh bạn ơi, bình tĩnh nào.”
“Không được, không được đâu Mick, tao thấy trước, tao tè chỗ đó đánh dấu rồi.” Pun chen vào. Mẹ kiếp, Tokyo có phải cái cột điện đâu.
“Chúng mày thôi ngay, cấm được làm gì em tao, nó vẫn còn nhỏ.” Tôi vừa nói vừa ôm vai Tokyo. Cậu bé quay sang nhìn tôi với vẻ mặt hoang mang. Mày có biết là chúng nó sắp nhảy vào gặm cổ mày tới nơi rồi không? “Lớp mười một thì không còn bé nữa, thằng Chen có vợ từ lớp tám đó.” Pun lèm bèm.
“Đấy là tao thực hành sinh học hiểu không, tất cả chỉ vì thực hành thôi, hehe.” Chen, thằng quỷ, nghe không lọt tai tí nào.
Chúng tôi lại tiếp tục hát, tiếp tục uống nhưng tôi vẫn luôn chừa ra một tai để nghe ngóng xem thiếu gia và nhóc Tokyo nói chuyện gì.
“P’Beer, em thử uống được không ạ?”
“Hửm, rượu ấy hả, không được đâu.” P’Beer xoa đầu em, ánh mắt cậu ấy như thể muốn nuốt chửng em vậy. À thì, người ta cũng chỉ quan tâm lo lắng thôi nhưng Tokyo đã thuộc về cậu ấy đâu.
“Tại sao ạ, P’Beer uống được đó thôi.”
“Thì anh là con trai.”
“Tokyo cũng là con trai mười sáu tuổi rồi.”
“Nhưng nó không giống nhau Tokyo ạ.”
“Không giống như nào ạ?”
“P’Beer lớn rồi, khỏe mạnh, ờ, nói thế nào nhỉ, uống rượu không tốt, anh không muốn Tokyo dính vào thứ không tốt.”
“Không tốt thế sao P’Beer còn uống?” Nếu là người khác thì đã được thiếu gia tặng cho cái đạp rồi đấy, nhưng đây lại là Tokyo. Hơn nữa, không phải em nó cố tình hỏi trêu. Em hỏi bằng tất cả sự ngây thơ, đôi mắt trong veo đã chứng minh điều đó.
“Ờ, đúng ha, Thaen Thaen, tại sao chúng ta phải uống rượu thế?” Thiếu gia không thể làm người tốt được nữa rồi, haha.
“Ơ cái thằng này, uống từ khi còn bú sữa mẹ mà giờ còn hỏi lý do là như nào, tao không biết đâu, cứ uống theo mọi người vậy.” Nói xong Thaen lại quay về hát thả thính Fang tiếp.
“Thế anh cho em thử một chút nhé.”
“Dạ.” Thằng nhóc cười toe, đoạn bưng cốc rượu của Beer lên uống, không biết cậu ấy có chịu nổi không chứ nghe mùi là ngửi cũng thấy say rồi đấy.
“Ựa, đắng quá anh ơi, hôi nữa, em không thích đâu.”
“Thấy không, anh đã bảo là nó không ngon đâu mà, từ giờ Tokyo đừng uống rượu nữa nhé, biết chưa nào?”
“Em biết rồi ạ.”
“Uống nước ngọt đi, Tokyo uống Fanta hay Pepsi?”
“Fanta ạ.”
“Dễ nuôi ghê, về ở với anh không, làm em anh, nhà anh nhiều bánh kẹo lắm, đồ chơi cũng nhiều, đi không?” Pun nhéo nhéo cánh tay nhóc em rồi lè lưỡi trêu như đứa con nít hai tuổi, kiểu này em tao gặp ác mộng chắc luôn.
Nửa đêm, mọi người ai nấy tách nhau ra về phòng đi ngủ vì sớm mai chúng tôi phải lên đường rồi, và cũng chính vì thế nên đêm nay chúng tôi không uống nhiều lắm. Tôi với Phum vẫn chưa rời đi, cậu ấy rủ tôi ở lại ngồi hóng gió biển thêm lúc nữa.
Phum nằm dài trên bãi cát, còn tôi ngồi ôm gối ngắm biển đêm trước mặt, nhớ tới cái lúc ở Hua Hin ghê, hehe. Tiếng sóng vỗ, tiếng gió, mùi mặn mà của biển. Dù ở bất kỳ đâu thì biển vẫn mang một nét quyến rũ riêng của nó.
“Lạnh không?” Phum nhẹ nhàng xoa lưng tôi. Tôi quay sang nhìn người đang nằm rồi mỉm cười. Đêm nay trăng tròn đẹp vô cùng, ánh trăng dịu dàng giúp tôi thấy rõ được khuôn mặt đẹp trai của Phum.
“…hơi hơi.”
“Muốn ôm không, để cho bớt lạnh.” Phum cười lớn rồi ngồi dậy ôm lấy tôi thật chặt.
“Hờ, thằng hâm.” Tôi nghiêng đầu ngả lên vai Phum, cái ôm của trai đẹp đúng là giúp tôi bớt lạnh thật. Tôi cảm nhận được đầu mũi của Phum chạm vào thái dương tôi rồi Phum cầm tay trái tôi lên đặt vào lòng bàn tay, mân mê cái nhẫn nơi ngón áp út. Tôi nắn tay Phum nhè nhẹ, ước gì hai đứa được ở bên nhau thế này thật lâu.
“Phum.”
“Ơi.”
“Không có gì, gọi thế thôi.” Ban đầu tôi tính nói yêu cậu ấy nhưng đột nhiên lại cảm thấy ngại ngùng.
“Hơ, còn có cả kiểu này à, gọi mà không nói gì.” Giọng Phum vang lên bên tai tôi. Phum cúi đầu xuống thơm lên má tôi rồi siết tay ôm tôi chặt hơn.
“Peem.”
“Hửm?” Tôi quay đầu nhìn về phía người đã nhìn tôi từ ban nãy. Đột nhiên Phum cúi xuống cướp đi một nụ hôn ngay khi tôi chưa kịp chuẩn bị.
“Mình cưới nhau nhé.”