Xin Công Thức Pha Nước Chấm Lẩu Của Bạn Trai Cũ
Chương 5: Bánh bông lan
Xin Công Thức Pha Nước Chấm Lẩu Của Bạn Trai Cũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Hẹn gặp lại lần sau" – câu nói của Tần Thính không phải chờ đợi quá lâu. Ngay tối hôm Tề Nguyệt Gia vừa chỉnh sửa xong loạt ảnh gửi cho cô, Tần Thính đã nhắn tin hỏi anh tuần này có rảnh không.
Lúc đó, Tề Nguyệt Gia đang mày mò làm bánh bằng nồi cơm điện theo hướng dẫn trên mạng. Anh úp ngược lòng nồi, nhẹ nhàng đặt chiếc bánh lên thớt, vỗ nhẹ để tách nó ra khỏi thành nồi.
Nhưng niềm hào hứng nhanh chóng tan biến khi một mùi khét thoang thoảng bay vào mũi. Tề Nguyệt Gia mặt vô cảm nhấc lòng nồi lên – quả nhiên, đáy bánh đã cháy đen.
Không cam tâm chấp nhận sự thật, anh tháo găng tay, cầm điện thoại định xem lại video hướng dẫn để tìm xem mình sai ở đâu. Đúng lúc ấy, tin nhắn của Tần Thính hiện lên.
Anh lặng lẽ tắt màn hình, ánh mắt lại đổ dồn về chiếc bánh đen xì trước mặt. Dù cố gắng giữ nguyên tắc không lãng phí, anh vẫn lấy dao cắt bỏ phần cháy, ăn tiếp phần còn lại.
Nhưng có lẽ vì cho ít đường, bánh nhạt như nước ốc.
Tề Nguyệt Gia vừa nhai chiếc bánh vô vị vừa suy nghĩ: tuần này mình có nên nhận là rảnh hay không? Anh đắn đo mãi, cho đến khi điện thoại lại vang lên.
Anh giật mình, rút điện thoại từ túi tạp dề ra. Là tin nhắn của Đào Doanh:
[Gia Gia, dạo này mẹ làm củ cải muối, con ăn không?]
Tề Nguyệt Gia nhìn dòng tin, im lặng một lúc rồi gõ lại: [Cảm ơn mẹ]
Đào Doanh nhắn tiếp: [Vậy khi nào con qua lấy? Hay để mẹ mang qua cho con?]
Anh rời khỏi bếp, ngồi phịch xuống sofa, không trả lời mà hỏi ngược lại: [Ông ta lại đánh mẹ rồi à?]
Sau khi tin nhắn được gửi đi, khung chat chìm vào im lặng.
Tề Nguyệt Gia thở dài, quay lại bếp bê chiếc bánh vừa cháy vừa nhạt ra, gắp phần còn ăn được rồi vừa ăn vừa mở lại video hướng dẫn.
Xem đi xem lại mấy lần, anh vẫn không tìm ra lỗi mình mắc phải. Cuối cùng, anh quyết định mua một chiếc nồi cơm điện giống hệt cái trong video để thử lại.
Và anh phát hiện ra chiếc nồi ấy đã nằm trong giỏ hàng của mình từ bao giờ.
Hóa ra quảng cáo là vậy, Tề Nguyệt Gia chợt ngộ ra.
Đúng lúc đó, một tin nhắn hiện lên đầu màn hình. Anh tắt video, mở WeChat – là hồi âm của Đào Doanh: [Không có, chỉ là lâu rồi không gặp, mẹ nhớ con thôi]
Tề Nguyệt Gia nhìn dòng tin, biết rõ trong lòng rằng mình lại đoán đúng.
Nhưng dù vậy, anh cũng chẳng thể làm gì. Người đàn ông kia, anh thậm chí chẳng gọi là "cha dượng", vì chưa từng sống dưới một mái nhà. Từ đầu, Đào Doanh cũng đâu có định giữ anh lại.
Một lát sau, anh gõ: [Nếu mẹ rảnh thì mang qua giúp con nhé, làm phiền mẹ rồi.]
Biết Tề Nguyệt Gia đang tạo cớ để mình rời khỏi nhà, Đào Doanh nhanh chóng trả lời: [Được được được, ngày mai mẹ mang qua cho con, lúc đó con nhất định phải ở nhà đấy nhé.]
Anh gửi lại một chữ "Vâng", rồi thoát khỏi cuộc trò chuyện, nhìn thấy tin nhắn chưa trả lời của Tần Thính.
Anh không thể giúp gì cho Đào Doanh, nhưng có lẽ Tần Kiến – với tư cách luật sư – thì có thể.
Bao năm qua, Tề Nguyệt Gia từng nghĩ đến việc khuyên mẹ ly hôn, nhưng lần nào cũng không mở lời được.
Anh cảm thấy mình không nên can thiệp vào cuộc sống của người khác, dù đó là mẹ ruột. Họ là hai cá thể độc lập. Mẹ từng có thể ly hôn một lần, thì dĩ nhiên cũng có thể làm thêm lần nữa.
Tề Nguyệt Gia không tin rằng bao năm qua, Đào Doanh chưa từng nghĩ đến ly hôn. Còn vì sao đến giờ vẫn chưa làm, anh không hiểu, cũng chẳng còn sức để suy nghĩ.
Đây là đạo lý Tần Kiến từng dạy anh: đừng can thiệp vào nhân quả của người khác.
Hồi đó, họ đang cãi nhau. Tề Nguyệt Gia tức giận, buột miệng: "Luật sư các người chẳng phải sống bằng cách can thiệp vào nhân quả người khác sao?" Tần Kiến nghe xong bật cười, hỏi lại: "Vậy theo em, bây giờ anh đang can thiệp vào nhân quả của em đúng không?"
Tề Nguyệt Gia biết rõ Tần Kiến thật lòng tốt với anh.
Anh nén nước mắt, run giọng đáp: "Nhưng dù ông ấy chưa từng nuôi em, ông ấy vẫn là bố em. Ông ấy chỉ có mỗi mình em là con. Em không lo cho ông ấy thì ai lo?"
Nói xong, anh sững người. Tự hỏi vì sao mình lại phải bảo vệ một người chẳng có công ơn dưỡng dục nào. Rồi Tề Nguyệt Gia bất ngờ khóc nức nở, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Cuộc cãi vã vì thế mà dừng lại.
Sau đó, họ lạnh nhau một thời gian, rồi chia tay.
Nhiều năm trôi qua, Tề Nguyệt Gia mới hiểu vì sao Tần Kiến lại bật cười khi ấy. Công việc luật sư vốn là bảo vệ lợi ích của thân chủ. Nếu gọi đó là can thiệp, thì đó là để giúp "quả" của người khác trọn vẹn hơn một chút.
Về cách sống, quan điểm của Tề Nguyệt Gia dần thay đổi, trở nên giống Tần Kiến. Cuối cùng anh cũng thấu hiểu hắn – chỉ là, dường như đã quá muộn.
Anh trả lời tin nhắn của Tần Thính: mình có thời gian rảnh.
Rồi anh vào danh sách đen, lén kéo Tần Kiến ra khỏi đó.
Cũng không trách được khi Tần Kiến từng nói anh là kẻ vắt chanh bỏ vỏ. Nhìn lại những gì mình vừa làm, Tề Nguyệt Gia cũng thấy chán ghét bản thân.
Anh thầm xin lỗi Tần Kiến trong lòng, rồi nhắn Tần Thính: [Đến lúc đó chị có thể cho Tần Kiến đi cùng được không ạ? Em có chút chuyện muốn nhờ anh ấy.]
Gửi xong, anh còn đính kèm một sticker cún con ló đầu.
Tần Thính trả về một emoji OK, nhắn: [Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ, cứ để nó làm tài xế cho chúng ta.]
Tề Nguyệt Gia gửi thêm một câu "Cảm ơn chị ạ". Tần Thính "Ây dà" một tiếng: "Cuối cùng chị cũng có được một cậu em trai ngoan ngoãn thế này rồi." Rồi cô quay sang gọi: "Này ai kia, qua đây một lát."
Người bị gọi vẫn ngồi yên: "Chuyện gì?"
"Bé bạn trai cũ của mày chủ động bảo chị dắt mày đi, nói có chuyện muốn tìm mày."
"..."
Tần Kiến cuối cùng cũng rời mắt khỏi màn hình máy tính. Hắn nhìn Tần Thính im lặng vài giây rồi nói: "Chị có thể về nhà chị được không?"
"Làm gì, đuổi chị á?" Tần Thính ngả người ra sofa. "Chị đây không đi đâu."
Tần Kiến khẽ nhếch mép, quay lại làm việc. Tần Thính cũng không nhắc thêm, chủ đề lặng lẽ trôi qua.
Chờ đợi thầm lặng, cuối cùng cũng đến ngày hẹn với Tần Thính và Tề Nguyệt Gia.
Vẫn tại studio Tinh Nguyệt. Tề Nguyệt Gia gọi riêng Tần Kiến vào một căn phòng trống.
Anh hít sâu, quay người lại: "Tôi có chuyện muốn nói với anh."
Tần Kiến nhìn anh, mặt không biểu cảm, đợi tiếp.
Tề Nguyệt Gia rút điện thoại, hai giây sau đưa màn hình ra – trên đó là một bức ảnh.
Ảnh chụp trộm mấy hôm trước, lúc Đào Doanh xắn tay áo thái rau. Cánh tay bà đầy vết bầm tím, vài vết bỏng do tàn thuốc, và một vết sẹo lồi rõ rệt ở mặt trong cánh tay phải – dấu tích của việc giơ tay đỡ đòn.
Lúc đó, thấy vậy, Tề Nguyệt Gia hỏi mẹ có báo cảnh sát chưa. Đào Doanh chỉ lặng lẽ kéo tay áo xuống, khẽ lắc đầu.
Anh không rõ bà có nỗi khổ gì, không hỏi thêm. Chỉ đứng cạnh, giả vờ nghịch điện thoại, lén chụp lại.
Tần Kiến nhíu mày. Chưa kịp hỏi anh định làm gì với bức ảnh thì Tề Nguyệt Gia đã nói: "Đây là mẹ tôi. Những năm qua bà bị chồng bạo hành. Ảnh này dùng làm bằng chứng được không? Có cần giám định thương tật không?"
"..."
Chỉ có im lặng.
Tần Kiến không còn nhìn ảnh, mà chăm chú vào Tề Nguyệt Gia với ánh mắt lạnh lùng.
Dù không nói gì, Tề Nguyệt Gia lại cảm thấy không khí quanh hắn như hạ xuống vài độ.
Là... phẫn nộ vì bạo lực gia đình sao?
Hai người im lặng nhìn nhau. Tề Nguyệt Gia khẽ ngẩng cằm, đến khi mỏi tay, Tần Kiến mới dời mắt, giọng lạnh tanh: "Để bà ấy đến tư vấn trực tiếp. Có báo cáo giám định thì càng tốt."
Quả nhiên vẫn cần giám định.
Tề Nguyệt Gia bỏ điện thoại xuống, xoa tay: "Ảnh chụp ba ngày trước, hôm đó bà đến tìm tôi. Bây giờ đi giám định có muộn không?"
"Chỉ cần có thương tích là được coi là bạo hành. Không có chuyện muộn." Nói xong, Tần Kiến quay người bỏ đi, không ngoảnh lại.
Tề Nguyệt Gia nhìn lưng hắn đầy vẻ khó chịu, thầm nghĩ: Đúng là người ghét ác như thù.
Trong buổi chụp hình tiếp theo, Tề Nguyệt Gia cảm nhận rõ Tần Kiến đang rất không vui. Dù vẫn đứng im như lần trước, hôm nay hắn còn im lặng hơn.
Anh không có thời gian nghĩ tại sao. Cũng không phải chuyện anh nên để tâm.
Sau khi chụp xong bộ ảnh cho Tần Thính và Dịch Bách, hai người đi thay đồ. Tề Nguyệt Gia tranh thủ nhập ảnh vào máy. Vừa xong, máy tính bị ai đó gập sập lại. Anh ngẩng lên – Tần Kiến đứng trước mặt.
Tề Nguyệt Gia chớp mắt: "Sao thế?"
Tần Kiến không trả lời, chỉ quay đầu nhìn sang một bên.
Anh theo hướng nhìn, thấy Giang Tinh Nghiêu đang giúp Tần Thính và Dịch Bách phối đồ ở gần đó.
Giây sau, anh quay lại: "Cậu ấy học thiết kế thời trang, gu tốt lắm. Lần trước chính cậu ấy giúp chị Tần Thính chọn..."
Tần Kiến cắt ngang: "Hai người ở bên nhau bao lâu rồi?"
Tề Nguyệt Gia: ?
Thấy anh không đáp, Tần Kiến nhíu mày: "Trước đây tôi chưa từng gặp cậu ta. Sau khi chia tay, bao lâu thì em bắt đầu với cậu ấy?"
"..." Tề Nguyệt Gia gãi đầu, hạ giọng: "Tôi quen cậu ấy ba năm rồi. Cậu ấy cũng thích con trai, nhưng mà..."
Tần Kiến quay người bỏ đi.
Tề Nguyệt Gia im lặng, thầm bổ sung:
Nhưng mà bọn tôi trùng hệ.
Hai số 0 thì không có kết quả. Họ không phải kiểu người đối phương thích, hơn nữa Giang Tinh Nghiêu đã có bạn trai. Họ thật sự chỉ là bạn bè.
Tề Nguyệt Gia mở lại máy tính, kiểm tra xem có thiếu ảnh nào không. Một lúc sau, anh mới nhận ra hành động của Tần Kiến vừa rồi có gì đó kỳ lạ.
Dù Giang Tinh Nghiêu có thật sự là người yêu anh thì sao? Tần Kiến đã không còn quyền can thiệp.
Chia tay đã 5 năm. Giữa họ chẳng còn là gì cả.
"Bộ này đi, chị đi thay đồ trước." Tần Thính vừa nói vừa đi ngang qua, bỗng "ê" một tiếng: "Tần Kiến đâu rồi? Vừa nãy còn ở đây mà?"
Tề Nguyệt Gia cười nhẹ: "Chắc đi vệ sinh rồi ạ? Em cũng không biết nữa."
Tần Thính không để ý, đi về phía phòng thay, vừa đi vừa dặn: "Làm phiền em đợi chút nha Tiểu Tề, chị thay xong còn phải trang điểm lại."
Tề Nguyệt Gia gập máy, đứng dậy: "Không sao ạ, mọi người cứ từ từ." Rồi anh nói với Giang Tinh Nghiêu: "Tao xuống dưới hít thở chút."
Giang Tinh Nghiêu giả vờ vẫy chiếc khăn tay không tồn tại: "Lên nhanh nhé honey~"
Tề Nguyệt Gia nổi da gà vì cái giọng ấy, xoa tay rồi đi về phía cửa.
Mở cửa ra – Tần Kiến đang đứng ngoài.
Toàn bộ cuộc đối thoại sến súa vừa rồi giữa anh và Giang Tinh Nghiêu, Tần Kiến đều nghe thấy cả.