6. Chương 6: Đồ nướng

Xin Công Thức Pha Nước Chấm Lẩu Của Bạn Trai Cũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tề Nguyệt Gia tưởng rằng Tần Kiến sẽ có phản ứng gì đó khi gặp lại mình, nhưng hóa ra chẳng có gì cả.
Hắn chỉ liếc anh một cái, rồi lập tức dời mắt đi như thể chẳng có gì xảy ra, giọng đều đều: "Tránh ra."
Tề Nguyệt Gia cúi đầu, né sang bên. Khi Tần Kiến đi lướt qua vào trong phòng, anh mới lặng lẽ bước ra ngoài, khép cửa cẩn thận rồi xuống lầu.
Làm việc tự do đồng nghĩa với việc giờ giấc sinh hoạt của Tề Nguyệt Gia chẳng theo quy luật nào. Trước kia khi còn ở bên Tần Kiến, có người quản thúc, cuộc sống còn tương đối đều đặn. Những thói quen đó duy trì được một thời gian ngắn sau khi chia tay, nhưng rồi cũng dần phai nhạt theo năm tháng.
Chẳng nói đâu xa, anh gần như không có chút năng khiếu nào vào bếp. Mỗi lần xuống tay nấu nướng là một lần gây họa, nên anh chẳng mấy hứng thú với việc ăn uống.
Dù sáng nay dậy sớm để làm việc nhưng vẫn chưa kịp ăn gì, giờ bụng đã bắt đầu réo.
Tề Nguyệt Gia lấy chiếc áo phao trên sofa ở khu nghỉ tầng một khoác vào người. Nhìn đồng hồ thấy đã đến trưa, anh quyết định ra ngoài mua đồ ăn mang về.
Anh kéo khóa áo, bước ra ngoài, nhắn tin cho Giang Tinh Nghiêu hỏi xem mọi người có muốn ăn gì không, tiện thể mua luôn.
Giang Tinh Nghiêu gọi điện ngay: "Theo lý thì việc này để trợ lý làm mới đúng chứ. Mày là tay máy chính, sao phải tự đi? Về đi."
Lúc đó Tề Nguyệt Gia đã ra đến đường lớn, nên nói: "Không sao, tao ra rồi. Tao định ghé qua phố ăn vặt gần đây, mọi người muốn gì không?"
Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi Giang Tinh Nghiêu đáp: "Tao ăn gì cũng được. Để tao hỏi lại mấy đứa kia đã."
Tề Nguyệt Gia gật đầu nhẹ, ậm một tiếng.
Cuối cùng, ai cũng trả lời "ăn gì cũng được", thế là anh quyết định mua những món mình thích.
Suy nghĩ một chút, nhớ Tần Thính đang mang thai, không ăn được đồ chiên rán, sau khi mua xong phần đồ mình thích, Tề Nguyệt Gia ghé vào tiệm bánh bao gần đó, mua thêm vài chiếc bánh bao và cháo. Bánh có cả chay và mặn, nhìn khách ăn thấy ngon miệng quá nên anh mua luôn thêm vài phần.
Mua nhiều quá, anh cầm không xuể.
Đứng trước cửa tiệm, Tề Nguyệt Gia nhắn tin kêu cứu Giang Tinh Nghiêu.
Đối phương gửi lại một biểu tượng OK, rồi viết: [Đợi đấy, tao sẽ phái quân tiếp viện ngay!]
Tề Nguyệt Gia gửi lại sticker chú chó con mặt đầy thành khẩn, Giang Tinh Nghiêu liền đáp lại bằng bộ sticker véo tai chó con.
Anh không nhắn thêm, cất điện thoại rồi xách đồ tiếp tục đi, hy vọng gặp được "lính cứu viện" sớm hơn.
Anh bước dưới nắng trưa, ngước lên nhìn hàng cây trơ trọi ven đường.
Còn nửa tháng nữa là Giáng sinh, sinh nhật Tề Nguyệt Gia cũng sắp đến.
Tháng Mười Hai vừa là dấu chấm hết cho một năm, vừa là khởi đầu cho một tuổi mới.
Hồi nhỏ, Tề Nguyệt Gia rất mong chờ tháng này. Bố mẹ anh ly hôn từ khi còn nhỏ, chẳng ai muốn nhận nuôi anh – gánh nặng này – nên anh sống với bà nội.
Nhưng cứ đến cuối tháng Mười Hai, từ đêm Giáng sinh, lễ, sinh nhật anh, đến Tết Dương lịch, bố mẹ đều trở về đoàn tụ. Rồi khi Tết xong, mỗi người lại về cuộc sống riêng.
Dù sau đó là cảm giác trống vắng đến nghẹn ngào, nhưng Tề Nguyệt Gia vẫn luôn háo hức chờ đợi.
Sau này bà nội mất, những ngày đoàn viên ấy cũng không còn. Cho đến lúc đó, anh mới biết, hóa ra chính bà nội đã yêu cầu bố mẹ phải về bên anh.
Tề Nguyệt Gia cúi đầu, giữa trưa nắng, bóng anh đổ thẳng xuống ngay dưới chân.
Từng bước chân anh giẫm lên cái bóng nhỏ bé của chính mình. Đi chưa được bao xa, chợt nghe tiếng nói phía trước: "Sắp đâm vào cây rồi kìa."
Tề Nguyệt Gia ngẩng mặt, chạm ngay ánh mắt Tần Kiến.
Tần Kiến lặng lẽ rút mấy túi đồ từ tay anh, không nói lời nào, quay người đi trước.
Tề Nguyệt Gia đứng yên nhìn theo vài giây, rồi nhanh chân đuổi theo.
Hai người đi bên nhau trong im lặng. Anh muốn nói gì đó, nhưng lại không biết mở lời thế nào. Một lúc lâu sau, anh rụt rè quay sang hỏi: "Anh… anh đã có người yêu mới rồi à?"
Tần Kiến liếc anh một cái, dường như chẳng có ý định trả lời.
Tề Nguyệt Gia cắn môi, cúi đầu.
Ừ, hỏi câu này với thân phận người yêu cũ quả là hơi quá đà. Gần đây anh với Tần Kiến mới gặp nhau đúng hai lần, làm sao biết được hắn còn độc thân hay không.
Đi thêm một đoạn, Tần Kiến mới lên tiếng: "Không có."
"..." Tề Nguyệt Gia lại nhìn sang, "Vậy lần trước…"
Nói được nửa câu, anh đột ngột dừng lại – nói tiếp chẳng phải tự mình tiết lộ hành tung hay sao.
Tần Kiến nhếch mép, ánh mắt đầy vẻ tò mò: "Lần trước sao?"
Tề Nguyệt Gia lập tức quay đi, ậm ừ: "Không… không có gì."
Anh cúi đầu tiếp tục bước, bỗng nghe tiếng cười khẽ bên cạnh.
Sau đó, cả hai tiếp tục đi trong yên lặng, nhưng Tề Nguyệt Gia đã thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Biết Tần Kiến vẫn chưa có ai, anh không còn cảm giác gượng gạo như lúc nãy.
Dù người đi cùng Tần Kiến ở quán lẩu hôm đó vẫn là một ẩn số, nhưng xét theo tính cách của hắn, nếu đã có người yêu, chắc chắn sẽ không giấu diếm.
Hồi hai người còn bên nhau, bạn bè, đồng nghiệp của Tần Kiến ai cũng biết. Hắn từng nói, những kẻ vì chuyện tình cảm của hắn mà kỳ thị, thì từ đầu đã không xứng làm bạn.
Dù Tề Nguyệt Gia là nam, nhưng Tần Kiến chẳng bao giờ né tránh. Ở riêng thế nào, ra ngoài cũng vậy.
Tình yêu đầy dũng cảm của Tần Kiến khiến Tề Nguyệt Gia hăng hái đi tìm Nghiêm Tầm để công khai.
Nghiêm Tầm nghe xong lại thở phào một cách kỳ lạ: "Tao lo suốt bao năm mày không tìm bạn gái, tưởng mày yếu sinh lý, hóa ra chỉ là cong thôi à…"
Rồi cậu ta còn trêu Lâm Miểu: "Có sợ Tề Nguyệt Gia để ý đến mày không?"
Lâm Miểu nhăn mặt ghét bỏ: "Anh tưởng anh là tiền giấy quốc tế à, ai cũng phải thích anh?"
Tóm lại, màn công khai của Tề Nguyệt Gia diễn ra trong bầu không khí vô cùng thoải mái.
Dòng suy nghĩ của anh bị Tần Kiến cắt ngang.
Bên tay phải là studio Tinh Nguyệt, nhưng Tần Kiến không dừng lại, vẫn tiếp tục đi thẳng.
Tề Nguyệt Gia chớp mắt ngơ ngác: "Anh đi đâu vậy?"
Tần Kiến không đáp, Tề Nguyệt Gia vô thức đi theo, đến một chỗ đậu xe gần đó. Tần Kiến mở cốp, lấy ra hai chiếc bánh mì ít đường – loại dành cho Tần Thính – rồi đưa cho anh.
Tề Nguyệt Gia càng ngạc nhiên: "Sao đưa tôi bánh mì?"
Tần Kiến như nghẹn cười, đóng cốp xe: "Không ăn thì để em cưới nó, đẻ ra mấy cái bánh mì con à?"
"..." Tề Nguyệt Gia ấm ức "ồ" một tiếng, lẩm bẩm, "Có thể nhẹ nhàng hơn một chút không, hung dữ làm gì…"
Tần Kiến khóa xe, quay người đi về studio.
Im lặng một lúc, hắn mới lạnh lùng ném lại một câu: "Ăn lót dạ trước đi."
Tề Nguyệt Gia không nói gì, nhét hai chiếc bánh vào túi. Đến lúc trở về, anh mới hiểu tại sao Tần Kiến bảo mình ăn trước.
Trong lúc anh đi vắng, Tần Thính và Dịch Bách đã thay đồ, trang điểm, làm tóc xong, chỉ chờ anh về là chụp.
Anh cầm máy ảnh lên, tuy không đến mức vội đến không ăn nổi, nhưng vì Tần Thính mang thai, anh muốn chụp nhanh để cô sớm được nghỉ ngơi.
Mùi đồ nướng từ những người xung quanh bốc lên, cơn đói ập đến dữ dội.
Anh cố lờ đi, nhưng không nổi.
Thật sự quá thơm.
Ngay lúc đó, một xiên mực nướng đưa ngay đến miệng anh. Tề Nguyệt Gia quay sang – là Giang Tinh Nghiêu: "Để tao đút, nào, há miệng ra, a…"
Anh lơ đãng liếc sang Tần Kiến. Hắn đứng yên, không ăn gì, cũng không nhìn về phía này.
Mực nướng thơm quá, Tề Nguyệt Gia nuốt nước bọt, rồi há miệng.
Cùng lúc, anh cảm nhận rõ một ánh mắt từ bên cạnh đang dán vào mình – đúng là hướng từ phía Tần Kiến, người vừa nãy còn đang cúi đầu xem điện thoại.
Ồ…
Tề Nguyệt Gia chợt nhớ ra, hình như Tần Kiến vẫn đang hiểu lầm mối quan hệ giữa anh và Giang Tinh Nghiêu.
"Nào, ăn thêm miếng nữa." Giang Tinh Nghiêu lại đưa tới một xiên thịt bò nướng.
Tề Nguyệt Gia nghiêng đầu, cắn một miếng.
Giải thích có thể để sau, nhưng nếu giờ không ăn gì, anh sẽ đói đến chết mất.