26. Cuộc gặp gỡ định mệnh

Xinh Đẹp Như Vậy Mà Lại Là Alpha

Cuộc gặp gỡ định mệnh

Xinh Đẹp Như Vậy Mà Lại Là Alpha thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Tinh Vũ chạy như bay về Hoài Thành, vừa xuống ga liền gọi điện cho Nguyên Dục.
"Tôi về đến Hoài Thành rồi." Lạc Tinh Vũ theo dòng người chen lấn rời khỏi ga, tìm một góc râm mát đứng chờ, "Nhà cậu ở đâu? Tôi đến tìm cậu."
"Cậu..." Tiếng nói của Nguyên Dục nghẹn lại, cuối cùng biến thành tiếng thở dài. Giọng anh vọng ra từ chiếc điện thoại vẫn nghe ra đầy bất đắc dĩ: "Cậu đợi ở ga đi, để tôi bảo tài xế đến đón."
Lạc Tinh Vũ ghé vào một tiệm KFC gần đó ngồi chờ. Khoảng nửa giờ sau, anh nhận được cuộc gọi của tài xế nhà Nguyên Dục. Chiếc xe dừng trước cửa, cạnh một gốc cây. Lạc Tinh Vũ vừa bước ra khỏi cửa là nhận ra ngay.
Anh ngồi lên xe, chào hỏi tài xế vài câu. Tài xế lãnh đạm gật gật đầu, khởi động xe.
Cửa sổ xe được dán kín một lớp chắn sáng, dù đang giữa trưa nhưng bên trong xe vẫn tối sầm. Tài xế lái xe im lặng, không bật nhạc, không khí ngột ngạt đến khó chịu.
Lạc Tinh Vũ ngồi yên như thế suốt ba phút, không thể chịu nổi. Đây là lần đầu tiên anh phải ngồi trên một chiếc xe bí bách như vậy. Anh lặng lẽ nhìn tài xế qua gương chiếu hậu. Tài xế đeo kính râm, mặc âu phục, khóe miệng hơi mím xuống, tạo nên vẻ nghiêm túc đến đáng sợ.
Lạc Tinh Vũ cảm thấy như đang đi gặp một ông trùm xã hội nào đó.
Anh cúi đầu, lặng lẽ gửi cho Nguyên Dục một tin nhắn:
- Tài xế nhà cậu được đào tạo chuyên nghiệp à?
Một lúc sau, tiếng chuông điện thoại vang lên. Tài xế nhấc máy nghe, cúp máy xong liền tháo kính râm, đổi thái độ trở nên tươm tất, cười tủm tỉm: "Lạc thiếu gia muốn nghe bài hát gì ạ?"
Đồng thời, tin nhắn trả lời của Nguyên Dục cũng đến:
- Ừ.
Lạc Tinh Vũ liếc nhìn tin nhắn, cười khan hai tiếng với tài xế: "Cái nào cũng được, đều nghe được."
Tài xế bật loa, mở những bài hát thịnh hành gần đây nhất. Không khí trong xe lập tức trở nên thoải mái hơn.
Cảm giác mình đang đi gặp ông trùm xã hội của Lạc Tinh Vũ càng lúc càng rõ rệt. Dẫu vậy, bây giờ thân phận của anh đã biến thành khách quý mà thôi.
Xe rẽ vào một khu dân cư, tài xế đăng ký ở cổng xong, chậm rãi lái vào trong. Lạc Tinh Vũ nhìn quanh, lại có thêm một ấn tượng mới về Nguyên Dục —— gia đình khá giả.
Khi xe đi ngang qua mấy tòa chung cư cao cấp trước khu biệt thự, cuối cùng dừng lại trong một căn biệt thự ba tầng. Ấn tượng này lại được nâng cấp: gia đình vô cùng giàu có.
Tài xế mở cửa cho Lạc Tinh Vũ, chờ anh bước ra ngoài rồi mới quay lại ấn chuông cửa. Cánh cổng biệt thự nhanh chóng được mở ra, hắn đứng bên cạnh chờ Lạc Tinh Vũ vào trong, sau đó đóng cửa lại rời đi.
Lạc Tinh Vũ men theo con đường lát đá đi vào trong. Nguyên Dục đang đứng ở cửa chờ anh, trên người khoác một chiếc áo choàng dài, dây lưng buộc lỏng lẻo. thoạt nhìn vừa dịu dàng lại pha chút lười biếng, vẻ lạnh lẽo trên mặt cũng tan biến không ít.
Lạc Tinh Vũ vừa nhìn thấy anh liền bước nhanh hơn, đi vài bước đã tới cửa. Nguyên Dục nghiêng người: "Vào đi."
Lạc Tinh Vũ bước vào, đứng ở ngưỡng cửa nhìn quanh. Nhà cửa không bày biện nhiều nhưng lại rộng rãi. Anh nhìn lên lầu, hỏi: "Chỉ có mình cậu ở nhà à?"
"Ừ." Nguyên Dục đóng cửa lại, lấy cho Lạc Tinh Vũ một đôi dép từ trong tủ giày: "Ba mẹ tôi đi du lịch rồi."
Lạc Tinh Vũ không nói gì. Dù biệt thự cao cấp này là mơ ước của rất nhiều người, Lạc Y cũng mong muốn kiếm đủ tiền để cả nhà chuyển đến một nơi rộng rãi hơn. Nhưng nếu sống một mình trong căn biệt thự cao cấp này, chắc chắn sẽ cô đơn biết chừng nào.
"Chỉ có mình cậu ở đây à?" Không biết Nguyên Dục đã bước vào phòng khách từ khi nào, trong tay cầm một ly nước. Anh đặt ly nước lên bàn, quay sang phía tủ lạnh: "Chị cậu có đồng ý không?"
"Chị tôi không đồng ý, nhưng mẹ tôi đã mua vé cho tôi." Lạc Tinh Vũ nhanh chóng thay dép, chạy đến bên cạnh Nguyên Dục, nhận lấy chai nước ngọt anh vừa lấy ra: "Để tôi tự làm, cậu mau đi nghỉ đi."
Tay Nguyên Dục dừng lại giữa không trung, sửng sốt giây lát: "...... Mẹ cậu?"
"Ừ!" Lạc Tinh Vũ cười ngượng ngùng: "Mẹ tôi biết chuyện của chúng mình rồi."
Nguyên Dục: "......?" Chuyện gì của họ?
Lạc Tinh Vũ tiếp tục nói: "Ba tôi cũng biết rồi."
"......"
Vậy là đây đã trực tiếp chứng thực mối quan hệ của họ.
Lần sau liệu anh có phải nghe câu hỏi như "Con chính là người con trai chú dì đang theo đuổi phải không" không?
Sẽ không, bởi lẽ mối quan hệ hiện tại của họ đã được xác nhận.
Dẫu vậy, bản thân anh cũng vừa mới biết điều đó.
Lạc Tinh Vũ ôm chai nước ngọt đến trước bàn trà, tự rót cho mình một ly, uống xong liền hỏi: "Chỉ có mình cậu ở nhà thì ăn gì?"
"Dì sẽ tới nấu cơm." Nguyên Dục lấy lại tinh thần, cũng đi tới ngồi xuống.
Lạc Tinh Vũ "Ồ" một tiếng, đứng yên cúi đầu nhìn anh.
"Đứng không mệt sao." Nguyên Dục vỗ vỗ sofa nói: "Ngồi đi."
Lạc Tinh Vũ không nghe lời, ngồi xổm xuống bên cạnh Nguyên Dục, tay đặt lên đầu gối anh, sau đó ngửa đầu nhìn anh chăm chú: "Cậu có chỗ nào không thoải mái không?"
Ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, nhưng vẫn không thể lấn át được hào quang trên người Lạc Tinh Vũ. Trong mắt anh dường như có ánh sao lấp lánh, nhìn chằm chằm Nguyên Dục không chớp mắt. Nguyên Dục cũng nhìn anh một lúc, sau đó cúi mắt xuống: "Hiện tại vẫn ổn."
Thực ra, bây giờ anh vẫn ổn. Hai ngày trước, anh luôn bị sốt nhẹ, sáng nay mới đỡ đi một chút. Bác sĩ nói loại thuốc đó chỉ có thể làm tê liệt thần kinh. Sau khi hết tác dụng, chức năng cơ thể sẽ rối loạn, không biết mất bao lâu mới có thể hồi phục.
Mặc dù sáng nay đã hạ sốt, nhưng cả người anh vẫn vô cùng mệt mỏi. Nơi tuyến thể tựa như bị vô số kim nhỏ đâm vào, đau đớn cực kỳ. Ngay cả tin tức tố cũng sợ hãi đến mức trốn trong tuyến thể, không dám tràn ra ngoài.
Hiện tại nhìn thấy Lạc Tinh Vũ, đột nhiên anh cảm thấy không còn khó chịu như trước nữa.
Anh chậm rãi phóng thích tin tức tố, đem Lạc Tinh Vũ bao vây ở bên trong. Hơi thở nồng đậm tựa như hóa thành thực thể, từng chút từng chút chạm vào cổ Lạc Tinh Vũ. Đó chính là tín hiệu cầu hoan của anh.
Lạc Tinh Vũ hồn nhiên không hề hay biết mình đang ở trong hoàn cảnh nào, vòng tay ôm eo Nguyên Dục, giọng nói rầu rĩ: "Đều tại tôi, sau này cậu đừng dùng loại thuốc này nữa."
Nguyên Dục thuận thế vỗ về trên đầu anh hai cái, nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.
Họ ngồi ở phòng khách một lúc, Nguyên Dục lại bắt đầu sốt nhẹ. Lạc Tinh Vũ vội vàng bảo anh về phòng ngủ, còn tự mình ngồi trông bên cạnh.
Buổi chiều, có dì giúp việc đến nấu cơm. Thấy Lạc Tinh Vũ, dì không ngạc nhiên lắm. Chắc hẳn Nguyên Dục đã dặn dò trước rồi. Lạc Tinh Vũ thấy Nguyên Dục ngủ rất say, bèn ra ngoài giúp dì nấu cơm.
Hiện giờ Nguyên Dục chỉ có thể ăn đồ ăn thanh đạm, bữa tối rất đơn giản. Dì giúp việc nấu một nồi cháo, trong lúc chờ đợi tâm sự với Lạc Tinh Vũ.
"Đây là lần đầu tiên thiếu gia mời người khác đến nhà chơi đó." Dì cười nói.
"Cậu ấy không mời con." Lạc Tinh Vũ chỉ vào mình nói: "Là con tự đến ạ."
"Vậy thì con vẫn là người đầu tiên mà." Dì giúp việc nói: "Dì nấu cơm cho Nguyên Gia mười năm nay rồi, chứng kiến thiếu gia trưởng thành, thằng bé chưa bao giờ thay đổi. Lần này, một mình ở nhà, phát sốt hai ngày liền, nói thế nào cũng không chịu gọi điện cho ông bà chủ, khăng khăng muốn tự mình chịu đựng. Dì nói ở lại chăm sóc nó, nó cũng chết sống không đồng ý."
Lạc Tinh Vũ nghe xong, cảm thấy đây đúng là phong cách của Nguyên Dục. Anh nhìn dáng vẻ lo lắng của dì, nghiêng đầu an ủi: "Không sao đâu dì, có con ở đây, con sẽ chăm sóc cậu ấy!"
Cơm nước xong xuôi, dì giúp việc liền rời đi luôn. Lạc Tinh Vũ đi gọi Nguyên Dục dậy, đo nhiệt độ cho anh trước, miễn cưỡng coi như đã hạ sốt.
Hai người mặt đối mặt ngồi ăn cơm tối. Lạc Tinh Vũ rửa sạch bát đĩa, lúc đi ra thì thấy Nguyên Dục đang ngồi trên sofa, trong tay kẹp một điếu thuốc quen thuộc. Anh cũng bước đến ngồi xuống.
Nguyên Dục ngủ cả buổi trưa, tinh thần hiện tại cũng không tệ lắm. Cảm giác đau đớn ở tuyến thể đã giảm bớt, thay vào đó là cảm giác nóng rát quen thuộc. Cảm giác nóng rát này sau khi ăn xong càng trở nên mãnh liệt, anh không thể không lấy thuốc hút ra, nhét vào miệng châm lửa.
Anh bật TV lên, dựa vào những phản ứng khác nhau của Lạc Tinh Vũ đối với mỗi kênh mà chọn ra một kênh có phản ứng mạnh nhất.
Lúc đầu Lạc Tinh Vũ còn ngồi đàng hoàng trên ghế sofa, chờ đến khi Nguyên Dục ngậm điếu thuốc thứ hai, anh đã thần hồn nát vía mà mềm nhũn dựa vào vai Nguyên Dục.
Nguyên Dục cũng không biết cái thần hồn nát vía này đến từ đâu, dù sao thì anh đã có chút cố ý đẩy Lạc Tinh Vũ ra rồi. Đẩy không ra, anh cũng không quản nữa.
Tóc Lạc Tinh Vũ không biết là cố ý hay vô tình cọ lên mặt Nguyên Dục. Cổ họng như có như không tỏa ra mùi hương xẹt qua xoang mũi anh, chỉ cần anh hơi nghiêng đầu một chút là có thể ngửi thấy nhiều hơn.
"Bây giờ cậu đang không thoải mái sao?" Có lẽ bởi vì ngửi thấy mùi thuốc hút mà giọng nói của Lạc Tinh Vũ mềm như đánh vào bông.
"Không khó chịu." Nguyên Dục rít một hơi, chậm rãi phun khói ra từ xoang mũi.
"Hiện tại tôi cảm thấy Omega thật đáng thương." Lạc Tinh Vũ nhẹ giọng nói: "Tôi không quen nhiều Omega lắm, nhưng họ đều sẽ gặp phải đủ loại vấn đề khác nhau. Dù bây giờ đã có luật bảo vệ, thế nhưng có một số thứ là thâm căn cố đế, ăn sâu bén rễ."
Nguyên Dục yên lặng lắng nghe, khói thuốc trong tay lượn lờ bốc lên, khiến cho suy nghĩ của anh cũng trở nên mông lung.
Anh đột nhiên có chút khẩn trương. Lạc Tinh Vũ biết hắn là Alpha sẽ thế nào?
Yêu thích của cậu, khí thế rào rạt, nhưng rốt cuộc có bao nhiêu kiên định đây? Có thể kiên định đến mức sau khi biết hắn là Alpha vẫn sẽ tiếp tục thích hắn sao?
Đang nghĩ ngợi tới xuất thần, cổ họng đột nhiên bị cái gì đó chạm nhẹ. Không biết từ khi nào Lạc Tinh Vũ đã ngẩng đầu lên, chóp mũi cọ vào tuyến thể của anh.
"Tin tức tố của cậu là hương vị gì?" Lạc Tinh Vũ nhắm mắt lại, hơi thở lúc nói chuyện đều phun lên tuyến thể của anh.
Đầu ngón tay Nguyên Dục run rẩy, một chút khói thuốc bay xuống. Mạch nước ngầm trong mắt bắt đầu khởi động, anh đột nhiên cười nhẹ: "Muốn thử không?"
Lạc Tinh Vũ ngẩng đầu nhìn anh: "Thử cái gì?"
Nguyên Dục quay đầu đi, đưa điếu thuốc trong tay tới bên miệng cậu: "Hương vị tin tức tố của tôi."
Lạc Tinh Vũ ngơ ngác nhìn Nguyên Dục một lúc lâu, cúi đầu xuống, ngậm lấy điếu thuốc trên ngón tay anh hít một hơi. Một cơn khí tức giống như lửa mãnh liệt vọt vào trong xoang mũi, thiêu đốt cả người cậu phát run. Lạc Tinh Vũ nhắm mắt ho khan.
Anh cứ tưởng tin tức tố của Omega đều là những hương vị thật hòa nhã. Của Nguyên Dục hẳn là phải có chút lãnh đạm, không ngờ lại sặc người đến vậy.
Anh ho đến mức chảy cả nước mắt, vậy mà Nguyên Dục vẫn còn cười được.
"Tin tức tố của cậu...... Khụ, là loại hương vị này sao?" Lạc Tinh Vũ vừa ho vừa hỏi.
Anh không thể nói rõ nó là hương vị gì, nhưng vẫn có thể xác định được nó không phải là vị thuốc hút, mà là một loại hơi thở cháy bỏng, mãnh liệt hơn cả thuốc hút nữa.
"Cũng gần giống nhau." Nguyên Dục nói, lấy điếu thuốc về nhét vào trong miệng.
Lạc Tinh Vũ nhìn chằm chằm động tác của anh, không rảnh nghĩ đến hương vị tin tức tố nữa. Anh nhìn điếu thuốc trong miệng Nguyên Dục, hai mắt sáng lên.
Này! Còn không phải là hôn môi gián tiếp sao!!
"Sao vậy?" Nguyên Dục ngậm điếu thuốc hỏi một câu.
"Không sao." Lạc Tinh Vũ thu hồi tầm mắt, quét mắt nhìn chung quanh, cuối cùng lại ngẩng đầu, đầu lưỡi khẽ liếm môi trên: "Tôi, tôi muốn thử lại lần nữa."
Nguyên Dục nheo mắt giữa làn khói, sau đó rút điếu thuốc ra, tay đặt lên đầu gối: "Thử cái gì?"
Lạc Tinh Vũ đưa mắt theo tay anh, nhìn chằm chằm điếu thuốc trong tay kia: "Thử... hương vị kia."
Nguyên Dục đột nhiên im lặng. Anh không dám ngẩng đầu, cảm giác được Nguyên Dục có chút gì đó rất khác. Hai mắt anh dường như muốn nhìn thấu cậu.
Anh không muốn Nguyên Dục nhìn ra suy nghĩ lúc này của mình, xấu hổ chết đi được!
Lạc Tinh Vũ còn đang miên man suy nghĩ, Nguyên Dục lại thấp thấp mà cười một tiếng, giọng nói nhàn nhạt, âm cuối lại mang theo một tia chọc nghẹo, cào vào đáy lòng Lạc Tinh Vũ ngứa ngáy không thôi.
"Trực tiếp tới không phải tốt hơn sao?"
Vừa dứt lời, Lạc Tinh Vũ cảm thấy trước mắt tối sầm lại. Cả người Nguyên Dục nghiêng về phía trước, nâng bàn tay đang kẹp điếu thuốc lên, đặt ra sau đầu của anh.
Lạc Tinh Vũ giật mình, đột nhiên ngẩng đầu. Bàn tay phía sau thuận thế đẩy anh về phía trước.
Không chờ Lạc Tinh Vũ phản ứng lại, Nguyên Dục đã hơi hơi nghiêng đầu, dịu dàng hôn xuống.