Chương 11: Cô Quý, cô quá nhỏ

Xinh Đẹp - Quân Lai

Chương 11: Cô Quý, cô quá nhỏ

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi môi Quý Nhiêu chạm vào cổ Thương Ngôn Tân, cô không hề suy nghĩ gì nhiều. Chỉ là anh đã hết lần này đến lần khác từ chối lời mời của cô, đến hôm nay cuối cùng cũng đồng ý thì lại thẳng thừng khước từ cô ngay trên bàn ăn.
Quý Nhiêu hiểu rõ con người anh: một khi đã đưa ra quyết định thì rất khó để lay chuyển. Có lẽ sau ngày hôm nay, cô sẽ không còn cơ hội gặp anh nữa. Vì thế, cô nhất định phải tận dụng cơ hội khi còn ở trước mặt anh, để lại ấn tượng sâu sắc và khiến anh thay đổi suy nghĩ.
Nhưng ngay khoảnh khắc môi cô thật sự chạm vào cổ anh, trái tim cô bỗng đập loạn xạ, cảm xúc xốn xang dâng trào, căng thẳng đến mức các ngón chân co quắp lại. Trong tiếng tim đập thình thịch, cô cứ thế vô thức dùng môi cọ nhẹ lên da thịt anh.
Cô nhắm mắt, không nhìn thấy yết hầu anh khẽ động hay gân xanh nổi lên trên mu bàn tay anh. Cô chỉ mơ hồ cảm nhận được một ánh mắt nặng nề đang đổ dồn trên đỉnh đầu mình.
Tim Quý Nhiêu đập càng lúc càng nhanh. Không đợi được phản ứng từ anh, cô có cảm giác như mình đang theo đuổi anh trong vô vọng, cứ như một tên hề đang nhảy nhót lung tung vậy.
Cô tự hỏi liệu kiểu dùng môi cọ cọ trên cổ anh vài cái như thế này có quá trẻ con đối với một người đàn ông dày dặn kinh nghiệm như anh hay không.
Quý Nhiêu đang nghĩ có nên dùng đầu lưỡi cọ nhẹ vài cái nữa không thì một bàn tay mạnh mẽ đã nắm lấy vai cô. Quý Nhiêu giả vờ như vừa bị đánh thức khỏi giấc mộng, mở mắt, ánh mắt mơ màng nhìn anh, ngáp một cái rồi cất giọng ngái ngủ hỏi: "Sao vậy? Đến nhà tôi rồi sao?"
Cô đưa tay dụi mắt, nghiêng đầu liếc ra ngoài cửa xe, rồi ánh mắt khó hiểu quay lại nhìn Thương Ngôn Tân: "Vẫn chưa đến nhà tôi mà, anh Thương nắm vai tôi làm gì?"
Cô ra vẻ hoàn toàn không biết mình vừa làm gì anh, diễn xuất vô cùng chân thật.
Thương Ngôn Tân vẫn bình tĩnh, hoàn toàn không để lộ vẻ khó chịu vì trò "trêu đùa" vừa rồi của cô. Anh lạnh nhạt buông vai cô ra, giọng điệu bình thường: "Cô Quý, ngồi cho vững."
Anh hoàn toàn không đả động gì đến chuyện cô vừa cố ý dùng môi cọ nhẹ lên cổ anh.
Dường như anh định xem như chưa có chuyện gì xảy ra.
Quý Nhiêu bỗng cảm thấy bất lực. Cô có cảm giác không phải mình đang dùng chiêu dụ dỗ anh, mà là anh vẫn ung dung hưởng lợi từ cô.
Quý Nhiêu khẽ cụp mi, liếc nhìn mình lúc này như không xương mà dựa vào người anh, rồi ngẩng đầu cười châm chọc anh: "Xin lỗi anh Thương, vừa nãy tôi ngủ gật, không biết sao lại tựa sát vào anh, đè lên anh rồi, xin thứ lỗi."
"Không sao." Thương Ngôn Tân nhàn nhạt nhắc lại: "Ngồi vững."
"À..." Quý Nhiêu ngồi thẳng, lúng túng xoa xoa cổ, ánh mắt đảo quanh, như chợt nhớ ra điều gì đó, rồi nhìn về phía Thương Ngôn Tân nói: "Tôi biết tại sao mình lại tựa vào anh Thương rồi. Vừa nãy lúc ngủ, tôi như nằm mơ, trong mơ ngửi thấy một mùi hương thơm ngát, thế là tôi men theo mùi hương đó mà tựa sát vào. Chắc là mùi hương trên người anh Thương đã thu hút tôi, anh Thương, anh thơm quá đi mất."
Quý Nhiêu nói năng luyên thuyên một cách nghiêm túc, vừa nói vừa sinh động mà lại lần nữa tựa về phía Thương Ngôn Tân. Thương Ngôn Tân cảnh giác cô, trước khi cô kịp dựa vào người mình đã lạnh nhạt nói: "Ngồi thẳng lại."
Quý Nhiêu vô tội chớp chớp mắt: "Anh Thương, trong xe này chỉ có hai chúng ta thôi mà, làm gì phải nghiêm khắc như vậy chứ? Cứ bắt tôi phải ngồi thẳng, tôi chỉ muốn nói chuyện với anh một chút về việc tại sao lúc ngủ tôi lại tựa gần vào anh. Tôi cũng đâu có làm gì anh đâu, sao anh lại phải đề phòng tôi đến thế?"
Thương Ngôn Tân liếc nhìn cô một cái, khóe môi như có như không cong lên.
"Anh Thương, biểu cảm này là sao vậy?" Quý Nhiêu cố tình tỏ vẻ nghi ngờ trên mặt: "Chẳng lẽ lúc ngủ tôi thật sự đã làm gì anh Thương sao?"
"Ối chà..." Ánh mắt Quý Nhiêu nhìn chằm chằm vào đôi môi anh: "Nghe nói ngày nghĩ gì thì đêm mơ đó. Trong đầu tôi thường nghĩ đến việc được hôn anh Thương, chắc không phải lúc ngủ tôi đã vô thức hôn anh Thương rồi đấy chứ?"
Thương Ngôn Tân không đáp lời.
"Trời ơi, chắc không phải tôi đoán trúng rồi chứ? Tôi thật sự đã hôn anh Thương rồi sao?" Quý Nhiêu đưa tay che miệng, biểu cảm khi nhìn anh không hề có chút e thẹn, dè dặt của một cô gái nhỏ, ngược lại còn có chút trơ trẽn, vô liêm sỉ: "Đáng tiếc quá, đây là lần đầu tiên tôi hôn anh Thương mà lại chẳng có chút ấn tượng gì."
Quý Nhiêu vô cùng tiếc nuối, đầu lưỡi khẽ hé ra, nhẹ nhàng liếm môi, phảng phất như đang thưởng thức mùi vị của anh còn vương lại trên môi cô.
Đôi môi đỏ thắm được đầu lưỡi hồng nhuận liếm ướt át, trông thật kiều diễm và quyến rũ.
Ánh mắt Thương Ngôn Tân chạm vào đầu lưỡi nhỏ nhắn khẽ hé ra bên môi cô, cảm giác tê dại, ngứa ngáy mãnh liệt vừa bị anh kìm nén trong lòng bỗng dâng trào trở lại, như một sợi lông chim nhẹ nhàng lướt qua.
Đôi môi mỏng của anh mím chặt, như bị ngọn lửa thiêu đốt khô nóng, thôi thúc người ta muốn ngậm lấy đầu lưỡi hồng nhuận nõn nà kia.
Thương Ngôn Tân như nín thở, hơi thở trở nên nặng nề. Anh cố đè nén những suy nghĩ kiều diễm trong lòng, trên mặt vẫn không hề gợn sóng, lạnh nhạt nói: "Cô Quý nghĩ nhiều rồi, vừa rồi cô chỉ tựa vào vai tôi ngủ thôi, không làm gì cả."
Giọng nói của anh bình tĩnh, không chút dao động. Quý Nhiêu không thể nào dò ra được sự căng thẳng đang ẩn chứa trong lý trí của anh, cảm thấy vô cùng thất bại.
Cô đã làm đến bước này rồi, quyến rũ một cách trắng trợn, ám hiệu trần trụi.
Vứt bỏ hết liêm sỉ, vứt bỏ cả thể diện, anh vẫn thờ ơ.
Chẳng lẽ cô thật sự không có chút hấp dẫn nào đối với anh sao?
Thật khó khăn, quá khó khăn rồi!
Quý Nhiêu chán nản, thẫn thờ chống tay lên cửa xe. Ánh mắt cô liếc thấy Thương Ngôn Tân mặt không biểu cảm đưa tay lên cổ, ngón tay lướt qua đúng vị trí cô vừa dùng môi cọ nhẹ. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh mình trơ trẽn, vô liêm sỉ quyến rũ anh, khiến hai gò má không khỏi nóng bừng.
Không ngờ cô có thể làm đến mức vô sỉ như vậy. Quý Nhiêu sờ sờ gò má nóng bừng của mình, tự mình bội phục sự chai mặt của bản thân.
Quý Nhiêu nhất thời không bày trò nữa, thành thật ngồi tựa vào cửa sổ ngẩn người. Trong xe lại một lần nữa chìm vào im lặng. Có lẽ vì đã biết được sự trơ trẽn của cô, đoạn đường sau đó anh không còn nhắm mắt nữa, lưng thẳng tắp, ngồi nghiêm chỉnh. Dường như anh sợ nếu mình nhắm mắt, cô lại nhân cơ hội ghé sát đến bên cạnh để chiếm tiện nghi của anh.
Hơn nửa tiếng sau, xe đến Nguyện Chiêu Loan. Mưa vẫn chưa tạnh. Thương Ngôn Tân hỏi tòa nhà Quý Nhiêu ở, dặn dò tài xế lái thẳng vào khu chung cư, dừng dưới chân tòa nhà của cô.
Tài xế xuống xe trước, cầm dù che ở cửa xe.
Giày cao gót của Quý Nhiêu rơi trên đường, cô không còn giày. Cô cúi đầu liếc nhìn đôi chân trần của mình, do dự không biết có nên ngang ngạnh lấy lý do mắt cá chân bị trật và không có giày để bắt Thương Ngôn Tân bế mình lên lầu hay không.
Thương Ngôn Tân ngồi yên bên cạnh, không hề lên tiếng thúc giục cô xuống xe. Dường như anh đã nhìn thấu ánh mắt cô lúc này đang xoay tròn liên tục để tính kế, vẫn ung dung chờ đợi cô.
Quý Nhiêu xoắn xuýt vài giây. Cô cảm thấy chiêu "kể khổ" mình vừa dùng, giờ lại dùng thêm lần nữa thì e rằng sẽ thành "làm quá hóa dở".
Hơn nữa, buổi gặp mặt hôm nay sắp kết thúc. Để chuẩn bị cho lần gặp mặt tiếp theo, cô phải để lại ấn tượng tốt với anh.
Dẹp bỏ ý định lấy cớ chân bị thương, Quý Nhiêu quay đầu, cười tươi nói với Thương Ngôn Tân: "Anh có muốn lên nhà tôi uống ly nước không?"
Thương Ngôn Tân: "Tôi không khát."
Quý Nhiêu nghiêng đầu, cười nói: "Anh Thương đúng là một chính nhân quân tử. Đã trễ thế này rồi, một người phụ nữ mời anh đến nhà uống nước, chắc chẳng ai là không hiểu rằng đây không chỉ là lời mời uống nước đơn thuần đâu."
Thương Ngôn Tân nghiêng đầu nhìn cô.
Quý Nhiêu nhìn thẳng vào mắt anh, đuôi mắt nhướng lên, giọng điệu tràn đầy ám chỉ: "Bữa tối hôm nay vì tôi mà trở nên hỗn loạn, chắc anh Thương vẫn chưa ăn no. Cũng vì tôi mà anh bị ướt mưa cả người. Hay là anh đến nhà tôi tắm rửa, tiện thể... tôi mời anh Thương 'ăn đêm'."
Thương Ngôn Tân giả vờ không hiểu ám chỉ của cô, lạnh nhạt nói: "Tôi không đói."
Lại bị từ chối.
Quý Nhiêu càng bị từ chối lại càng dũng cảm, nói thẳng: "Anh Thương, 'ăn đêm' mà tôi nói, không phải là cơm đâu."
Ánh mắt Thương Ngôn Tân khẽ sững lại, có lẽ không ngờ cô lại thẳng thắn đến vậy. Anh mang theo ý cười nói: "Tôi biết. Cô Quý, cô còn quá nhỏ, hai chúng ta không hợp."
Anh lại một lần nữa dùng lý do không hợp để từ chối cô.
"Tôi không nhỏ." Quý Nhiêu cố ý bóp méo ý của anh, cúi đầu nhìn ngực mình, lái chủ đề sang hướng mập mờ hơn: "Tôi rất lớn, nếu không tin anh có thể dùng tay sờ xem."
Dùng tay sờ xem.
Thương Ngôn Tân lập tức hiểu được ý trong lời cô. Anh im lặng một lát, giọng điệu vẫn lạnh nhạt, thậm chí còn mang theo vài phần khuyên răn: "Cô Quý, có một vài lời nói đùa không thể tùy tiện nói với đàn ông."
"Ai bảo tôi nói đùa." Quý Nhiêu cong khóe miệng, ánh mắt thoáng qua vẻ ranh mãnh: "Tôi thích anh. Hơn nữa, chỗ đó của tôi đã bị anh nhìn thấy hết rồi, sao phải bận tâm đến việc bị anh sờ chứ?"
Thương Ngôn Tân rốt cuộc không nhịn được nữa: "Khi nào tôi..."
Lời còn chưa dứt, Quý Nhiêu đã ngắt lời anh: "Khi anh bảo tôi lên xe, anh đã đứng đối diện với tôi. Anh cao hơn tôi nhiều như thế, lúc anh cụp mắt nhìn xuống, lẽ nào lại không nhìn thấy sao?"
Thương Ngôn Tân sững người. Hình ảnh về thứ mềm mại trắng như tuyết chợt lóe lên trong đầu, nhưng thoáng cái đã bị anh đè nén xuống. Tuy nhiên, sự sững sờ thoáng qua rồi biến mất trong mắt anh vẫn bị Quý Nhiêu tinh ý bắt được.
Quý Nhiêu cong khóe mắt, đôi mắt đào hoa quyến rũ mê hoặc. Cô đẩy cửa xuống xe, quay đầu lại nhìn anh, chớp chớp mắt, đôi mắt vừa vô tội vừa thản nhiên: "Tôi biết, nhất định anh Thương đã nhìn thấy rồi. Không sao đâu, tôi cố ý để anh nhìn thấy đấy."
Chơi trò "tâm cơ", mánh khóe nhỏ này của cô trước mặt anh đương nhiên là không đủ sức.
Cho nên, tất cả thủ đoạn nhỏ của cô đều rõ ràng, công khai minh bạch, thản nhiên rộng rãi.
"Anh Thương, ngủ ngon nhé, chúc anh tối nay có giấc mộng đẹp."
Quý Nhiêu xoay người, chân trần giẫm trên đất, khập khiễng bước vào trong.
Qua màn mưa, tầm mắt Thương Ngôn Tân dõi theo bóng hình chao đảo của cô. Dường như cô giẫm phải thứ gì đó, cả người lảo đảo rồi ngã xuống đất.
Thương Ngôn Tân đang định đẩy cửa xuống xe thì Quý Nhiêu quay lại nhìn. Ánh mắt cô điềm đạm đáng yêu nhìn anh, trong mắt lấp lánh ánh nước.
Ngón tay đặt trên cửa xe của anh khẽ dừng lại. Đôi mắt sâu thẳm của anh chăm chú nhìn cô, dò xét xem có phải cô đang đóng kịch ăn vạ, muốn anh bế cô lên lầu, dẫn anh vào nhà cô hay không.
Quý Nhiêu thấy anh ngồi yên trên xe, thất vọng thu tầm mắt. Được tài xế đỡ, cô nhón chân, cố nhịn đau cẩn thận bước về phía trước.
Chỗ cô ngã có mấy mảnh thủy tinh vỡ. Nước mưa rơi xuống rửa trôi vết máu còn vương lại trên những mảnh vỡ đó.
Vẻ mặt Thương Ngôn Tân khẽ sững lại. Anh ngẩng đầu nhìn lên, bóng hình Quý Nhiêu đã vào trong thang máy, biến mất ở sảnh lớn.
Sau khi vào thang máy, Quý Nhiêu không để tài xế của Thương Ngôn Tân tiếp tục đưa mình về. Chân phải bị trật khớp, chân trái bị giẫm phải mảnh thủy tinh, cô đi lại khá khó khăn.
Lê thân người mệt mỏi về nhà, Quý Nhiêu ngồi trên sofa, nâng chân trái lên, kiểm tra vết thương ở đó trước.
Vết thương ở gót chân trái không quá sâu, chỉ là miệng vết thương hơi dài, chảy rất nhiều máu. Nhìn có vẻ nghiêm trọng nhưng thực tế không bị thương đến lớp da thịt bên trong. Trước khi giẫm chân xuống, cô đã nhìn thấy mảnh thủy tinh, nhất thời nảy ra ý định, lại thêm một chiêu "khổ nhục kế".
Quý Nhiêu lấy thuốc sát trùng từ hộp y tế ra, tự mình sát trùng vết thương, đau đến mức hít hà.
Trong nhà chỉ có mình cô. Khi xử lý vết thương, Quý Nhiêu tựa lưng vào ghế sofa, nhìn bộ quần áo ướt sũng còn chưa kịp thay trên người, trong lòng mơ hồ dâng lên chút hối hận.
Vì quyến rũ một người đàn ông mà dày vò bản thân đến nông nỗi thảm hại như thế này.
Cô cũng không biết Thương Ngôn Tân có nhìn thấy mảnh thủy tinh trên mặt đất không, hay sau khi tài xế của anh quay về liệu có kể cho anh nghe chân cô bị chảy rất nhiều máu không.
Nếu không, chẳng phải vết thương ở chân trái của cô là bị thương vô ích rồi sao.
Trong lòng Quý Nhiêu lại bắt đầu hối hận. Lẽ ra vừa rồi cô không nên im lặng, cố ý giả vờ để Thương Ngôn Tân nghĩ rằng cô không sao cả, chỉ là đang tìm cách quyến rũ anh lên nhà. Để rồi anh khoanh tay đứng nhìn, sau đó mới phát hiện cô thật sự bị thương và sinh lòng áy náy.
Cô nên nói thẳng với anh là mình đã giẫm phải mảnh thủy tinh.
Bằng chứng rành rành. Cho dù anh có nghi ngờ cô cố ý giẫm phải mảnh thủy tinh, nhưng với phong độ lịch sự của anh, chắc chắn anh sẽ không thể làm như không thấy. Tất nhiên anh sẽ tự mình bế cô lên lầu, tệ nhất cũng là vác cô về nhà như lúc vác lên xe vậy, như thế cũng có thể gia tăng tiếp xúc da thịt.
Biết đâu anh còn động lòng trắc ẩn, thậm chí có thể ở nhà xử lý vết thương cho cô.
Nói như vậy, cô lại làm phiền anh thêm một lần, lại có thêm một lý do để anh động lòng với cô, và càng có nhiều cớ để quấn lấy anh không buông.
Đúng là một nước cờ sai lầm.
Quý Nhiêu càng nghĩ càng buồn rầu. Suy nghĩ một lát, cô vẫn cảm thấy vết thương ở chân không thể bị thương vô ích. Ít nhất cũng phải nói cho Thương Ngôn Tân biết là mình đã đi chân trần giẫm phải mảnh thủy tinh.
Sau khi vào nhà tắm tắm rửa xong, thay bộ đồ ngủ sạch sẽ thoải mái và sấy khô tóc, Quý Nhiêu lười biếng tựa trên giường, cầm điện thoại mở WeChat.
Lời mời kết bạn cô gửi cho Thương Ngôn Tân từ lần trước vẫn chưa được chấp nhận. Quý Nhiêu lại mở phần "Thêm bạn bè", nhập số điện thoại của Thương Ngôn Tân một lần nữa, tìm WeChat của anh, rồi soạn tin nhắn vào ô lời mời kết bạn.
[Anh Thương, tôi thảm quá. Chân trái giẫm phải mảnh thủy tinh, chảy rất nhiều máu, đau quá trời.]
Soạn xong tin nhắn xin kết bạn, Quý Nhiêu gửi lời mời kết bạn thêm một lần nữa.
Có lẽ vẫn sẽ bị anh bỏ qua, Quý Nhiêu chẳng còn hy vọng gì.
Quý Nhiêu xoay người, chống cằm lên mu bàn tay, nhàm chán nhìn chằm chằm vào giao diện WeChat. Bỗng nhiên, chuông cửa vang lên.
Quý Nhiêu mở phần mềm quản lý camera trên điện thoại để xem ai là người nhấn chuông.
Trong video giám sát, ngoài cửa có một người phụ nữ đang đứng, tay xách hộp thuốc, trông khoảng ba mươi bốn tuổi.
Quý Nhiêu không quen người này, bèn nói chuyện với cô ta qua camera: "Chị là ai?"
Người phụ nữ ngoài cửa nói: "Cô Quý, tôi là bác sĩ. Anh Thương bảo tôi đến xử lý vết thương cho cô."
Bác sĩ?
Là Thương Ngôn Tân sai đến sao?
Mắt Quý Nhiêu sáng bừng lên, kinh ngạc xen lẫn vui mừng cầm điện thoại. Vừa đúng lúc, màn hình WeChat trên điện thoại hiện lên ảnh đại diện của Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân đã đồng ý lời mời kết bạn của cô rồi.