Chương 10: Lạt mềm buộc chặt

Xinh Đẹp - Quân Lai

Chương 10: Lạt mềm buộc chặt

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Nhiêu bị Thương Ngôn Tân ép lên xe, dù vậy, cái gọi là "cưỡng ép" này phần lớn lại là chiêu "lạt mềm buộc chặt" của chính cô. Thực tâm, cô hoàn toàn tình nguyện bước vào xe anh, hơn nữa, đây chính là kết quả cô hằng mong đợi. Tuy nhiên, điều đó không ngăn cản cô diễn một màn kịch giả vờ.
Vừa được Thương Ngôn Tân đặt vào ghế sau, cô liền xoay người mở cửa xe bên cạnh, giả vờ muốn trốn thoát, nhưng lập tức bị người phía sau chặn lại và ôm trở vào.
Lưng cô áp sát vào ngực anh. Cách hai lớp vải ướt sũng, Quý Nhiêu mơ hồ cảm nhận được lồng ngực anh đang phập phồng theo từng nhịp thở. Một tay Thương Ngôn Tân vòng qua cô, nghiêng người về phía trước, nắm lấy chốt cửa xe, dứt khoát đóng lại. Ngón tay anh vẫn đặt trên cửa xe, ôm chặt cô vào lòng, khẽ cúi mắt nhìn.
Quý Nhiêu quay lưng về phía anh, không thấy được vẻ mặt anh lúc này. Cô đưa tay đẩy nhẹ cánh tay anh, nhưng cánh tay ôm eo cô lại càng siết chặt hơn. Hơi thở nam tính nồng nàn dần bao bọc lấy cô. Ánh mắt Quý Nhiêu lướt qua cánh tay anh đang đặt trên chốt cửa xe.
Những ngón tay thon dài siết chặt, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay trắng nõn, tựa như anh đang cố kìm nén điều gì đó.
Cả người Quý Nhiêu vô thức căng thẳng. Cô quay đầu nhìn anh, dè dặt hỏi: "Anh... Anh muốn làm gì?"
Thương Ngôn Tân không bỏ qua vẻ cảnh giác thoáng qua rồi biến mất của cô. Khóe miệng anh khẽ cong lên thành nụ cười, ánh mắt nhìn cô sâu thẳm, đầy ẩn ý. Giọng nói trầm thấp vang lên: "Cô Quý còn sợ tôi sẽ làm gì cô sao?"
Quý Nhiêu sững sờ, chợt nhớ ra, cô đã dùng đủ mọi cách để quyến rũ anh, mục đích chính là để anh có thể "làm gì đó" với mình.
Sao cô lại có thể quên mất chứ.
Anh lớn hơn cô vài tuổi, đang ở độ tuổi nhiệt huyết dâng trào. Đàn ông ở tuổi này chắc chắn không có kiên nhẫn chơi trò gia đình với "bạn nhỏ". Lý do anh từ chối cô cũng là vì cô còn nhỏ tuổi, anh cho rằng cô còn trẻ con. Xem ra, cô phải chơi trò "người lớn" với anh mới được.
Có lẽ việc anh liên tục từ chối đã khơi dậy lòng hiếu thắng của cô. Cô không quan tâm, và cũng không tin mình không thể chinh phục được anh.
"Đương nhiên không sợ." Quý Nhiêu khẽ ho một tiếng, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, khóe miệng cong lên, nở một nụ cười tươi tắn. Một tay cô đặt lên vai anh, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, cất giọng mềm mại: "Anh Thương, tôi rất thích anh. Chỉ cần anh muốn, anh có thể làm bất cứ chuyện gì với tôi, tôi cam tâm tình nguyện."
Bàn tay đặt trên vai anh không hề "ngoan ngoãn", từ từ di chuyển xuống cổ áo anh. Chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm trở nên trong suốt, dính chặt vào da thịt, để lộ rõ những đường cong cơ bụng hấp dẫn, gợi cảm bên dưới, trông như thể anh không mặc gì vậy.
Quý Nhiêu khẽ cúi mắt, nhìn chằm chằm vào nửa thân trên trông như không mặc gì của anh, cười quyến rũ. Cô nghiêng người đến bên tai anh, nhỏ giọng nói: "Thân hình anh Thương đẹp thật đấy!"
Tài xế ngồi phía trước không dám quay đầu lại, rất tinh ý bật tấm ngăn giữa khoang lái và khoang sau xe.
Khi tầm mắt của tài xế đã bị ngăn cách, động tác của Quý Nhiêu trên người anh càng thêm táo bạo. Ngón tay cô di chuyển đến khuy cổ áo sơ mi của anh, xoay tròn quanh chiếc khuy, rồi vẽ vòng tròn trước ngực anh: "Áo anh Thương ướt thế này rồi, mặc áo ướt sẽ bị lạnh đấy. Hay là tôi cởi áo cho anh nhé?"
Sự quyến rũ trắng trợn này có lẽ Thương Ngôn Tân chưa từng gặp ở bất kỳ cô gái nào. Ánh mắt sâu thẳm của anh dừng lại trên khuôn mặt cô. Sau một lúc im lặng, cánh tay đang đặt trên eo cô buông ra, gỡ bàn tay cô khỏi người anh. Anh khẽ cong khóe môi, trên mặt vẫn là nụ cười ung dung, hỏi: "Bây giờ cô Quý không muốn xuống xe nữa rồi sao?"
"Vừa nãy tôi không muốn lên xe của anh Thương là vì anh đã từ chối tôi. Tôi nghĩ nếu anh Thương không thích tôi, vậy thì tôi phải hoàn toàn cắt đứt mọi liên hệ với anh, không còn bất kỳ dính dáng nào nữa để tránh bản thân sinh lòng vọng tưởng. Vì vậy, tôi mới kiên quyết không chịu lên xe. Có điều, anh Thương lại chủ động ôm tôi lên xe, điều đó khiến tôi cảm thấy, trong lòng anh Thương không phải là không có chút cảm giác nào với tôi."
Quý Nhiêu mặt dày nói: "Anh Thương bất chấp mưa lớn như vậy đuổi theo tôi, vì muốn tôi lên xe mà cả người ướt sũng. Tôi từ chối lên xe anh mấy lần, anh vẫn không hề tức giận bỏ đi, mà vẫn kiên trì muốn tôi lên xe. Điều đó chứng tỏ trong lòng anh chắc chắn có thích tôi!"
"Ồ, tôi biết rồi!" Quý Nhiêu như bừng tỉnh nhớ ra điều gì đó, nói chắc nịch: "Anh Thương, thật ra trong lòng anh có cảm tình với tôi đúng không? Chỉ là anh thấy tôi còn nhỏ tuổi, lo lắng nếu yêu đương với tôi thì sau này sẽ không có chung chủ đề nói chuyện, vì thế mới từ chối tôi, bóp chết tình cảm từ trong trứng nước, đúng không?"
Thương Ngôn Tân đáp: "Cô Quý nghĩ nhiều rồi."
Quý Nhiêu không hề ngại ngùng: "Vậy sao anh phải đưa tôi về?"
Thương Ngôn Tân: "Đã muộn thế này, một mình cô Quý về không an toàn. Là tôi đã đưa cô Quý đến nhà hàng, nên tôi phải có trách nhiệm đảm bảo an toàn cho cô Quý."
Quý Nhiêu gật đầu: "Anh Thương nói rất đúng. Có điều, sao anh Thương phải giải thích với một người con gái mà mình hoàn toàn không có hứng thú? Khi ở trong nhà hàng, anh đã từ chối tôi rõ ràng, tôi lại còn ngang bướng nói anh thích tôi. Thực ra anh hoàn toàn không cần để ý đến tôi. Thế nhưng anh vẫn không hề thấy phiền mà giải thích cho tôi. Không biết anh đã từng nghe câu này chưa: 'Giải thích là che giấu, che giấu là thật sự có chuyện đó'?"
Khóe miệng Thương Ngôn Tân vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, đôi môi mỏng khẽ mím lại, không nói gì, dường như rất bất lực.
Đây là lần đầu tiên Quý Nhiêu thấy vẻ mặt gần như bất đắc dĩ trên gương mặt lạnh nhạt của anh. Trước đây, dù cô có nói gì hay làm gì, anh vẫn luôn ung dung nhìn cô, như thể đã nhìn thấu mọi chiêu trò vặt vãnh của cô, cảm giác như anh luôn đứng ngoài cuộc chơi vậy.
Giờ phút này, cuối cùng cô cũng cảm nhận được điều gì đó khác biệt.
Dù biểu cảm của anh khó nói thành lời, nhưng cuối cùng nó cũng đánh dấu bước đầu tiên trên con đường trường kỳ chinh phục anh của cô.
Rất tốt, đây là một tín hiệu đáng mừng.
Quý Nhiêu chớp chớp mắt nhìn anh, mỉm cười để lộ lúm đồng tiền như hoa: "Anh Thương, anh thừa nhận đi, đối với tôi, không phải anh không hề có suy nghĩ gì, đúng không?"
Thương Ngôn Tân chỉ cười mà không nói.
Quý Nhiêu vẫn dùng lời lẽ chặn họng anh như trước: "Anh không nói nghĩa là ngầm chấp nhận."
Anh trả lời cô thì cô nói anh giải thích là che giấu, anh không trả lời thì cô lại bảo là ngầm chấp nhận. Đúng là "tú tài gặp phải quân binh", không thể nào cãi lại.
Thương Ngôn Tân vừa định nói, Quý Nhiêu đã nhanh chóng chặn lời anh: "Lòng đàn ông thật khó đoán. Có mấy người đàn ông thích nói một đằng nhưng trong lòng lại nghĩ một nẻo, nhất là những người đàn ông ưu tú như anh Thương đây, càng khiến người ta không thể nào đoán ra. Thôi, bỏ đi, nếu đã không đoán được thì tôi sẽ không đoán nữa. Dù sao tôi cũng vừa nhắc nhở anh Thương rồi, mấy cô gái nhỏ tuổi như tôi rất trẻ con, trong chuyện tình cảm rất thích tự mình suy đoán. Nếu như anh Thương để tôi ngồi trên xe của anh, vậy thì tôi sẽ cảm thấy anh Thương đau lòng cho tôi, có tình cảm với tôi. Nếu như anh Thương không nghe lời tôi, nhất định phải bắt tôi ngồi lên xe, vậy thì tôi chỉ có thể cho rằng hành động từ chối tôi của anh Thương là nói một đằng làm một nẻo. Cho nên, tôi quyết định, vẫn sẽ tiếp tục theo đuổi anh Thương."
Thương Ngôn Tân nói: "Sao phải lãng phí thời gian?"
Quý Nhiêu nhướng mày: "Tinh Vệ lấp biển, Ngu Công dời núi, tích tiểu thành đại... Không thử làm sao biết được chắc chắn sẽ không thành công? Anh Thương, bây giờ anh còn chưa thích tôi. Tôi đoán chắc anh chưa từng thích ai, anh không biết thích một người có thể có bao nhiêu nghị lực đâu. Tôi thích anh, tôi tin rằng chỉ cần tôi cố gắng đối xử tốt với anh, để anh thấy được tấm lòng của tôi dành cho anh, thì cho dù tim anh làm bằng đá cũng sẽ có ngày bốc cháy. Huống chi..."
Quý Nhiêu bỗng nhiên cúi người, nghiêng mặt, tai dán sát vào ngực anh.
Lần này Thương Ngôn Tân không để cô làm càn nữa, không chút dấu vết mà dịch sang bên cạnh một chút, kéo giãn khoảng cách với cô.
Nụ cười trên mặt Quý Nhiêu vẫn không tắt, độ cong trên khóe miệng càng thêm rõ rệt, cô tiếp tục nói: "Huống chi, tim anh Thương không phải đá, tôi vừa nghe thấy nhịp tim của anh rồi."
Cô ấy đúng là quỷ kế đa đoan, lời đường mật tán tỉnh cứ tuôn ra. Đôi mắt xinh đẹp lúc nào cũng tràn đầy vẻ thâm tình chân thật. Nếu không phải đêm ở Thủy Vân Các kia, anh đích thân nghe thấy cô không hề có chút hứng thú với anh, nói không chừng, anh đã có vài phần nghi ngờ tình cảm cô nói ra là thật rồi.
Thương Ngôn Tân nghiêng đầu, ánh mắt rơi trên người cô.
Quý Nhiêu nhận ra ánh mắt anh đang nhìn mình, lập tức điều chỉnh tư thế. Cả người cô hơi dựa về phía sau, nghiêng mặt, khuỷu tay chống lên lưng ghế, mu bàn tay chống cằm, lười biếng và thoải mái đối mặt với anh.
Những giọt nước trên mái tóc ướt đẫm theo từng sợi tóc rơi xuống xương quai xanh trắng ngần như bạch ngọc, chảy dài xuống dưới, lướt qua cổ áo...
Quần áo ướt đẫm bó sát lấy những đường cong mềm mại, khêu gợi, dễ khiến người ta nảy sinh những suy nghĩ miên man.
Quần áo ướt sũng dính sát người, hơi lạnh. Cả người Quý Nhiêu bất giác khẽ run lên một cái. Môi cô hơi trắng bệch, lại càng tăng thêm vài phần vẻ điềm đạm đáng yêu.
Thương Ngôn Tân dời tầm mắt, đưa tay lấy một chiếc túi ở ghế sau rồi đưa cho cô.
Quý Nhiêu liếc nhìn vào trong túi, cong môi cười, đưa tay lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng. Ánh mắt cô sáng bừng nhìn Thương Ngôn Tân: "Cho tôi mặc sao?"
Chiếc áo sơ mi là đồ dự phòng Thương Ngôn Tân để trong xe. Chất liệu và kiểu dáng giống hệt chiếc áo anh đang mặc, chỉ khác là chiếc trên người anh đã ướt sũng, còn chiếc cô cầm trên tay là mới tinh, chưa từng mặc.
Thương Ngôn Tân khẽ "ừ" một tiếng.
Quý Nhiêu nhìn chiếc áo trên người anh vẫn còn ướt sũng, cũng không khách sáo, nhanh chóng mặc áo vào. Như chợt nhớ ra rằng vì khuyên cô lên xe mà quần áo anh cũng bị dính mưa ướt đẫm, cô hỏi: "Anh Thương, trên xe anh còn đồ dự phòng không?"
Thương Ngôn Tân hỏi: "Lạnh sao?"
Áo sơ mi rất mỏng, cô lại dính mưa lâu như vậy, anh tưởng cô hỏi anh còn đồ dự phòng là vì vẫn còn cảm thấy lạnh.
"Tôi không lạnh." Quý Nhiêu cười lắc đầu, giả vờ ngây thơ nói: "Quần áo trên người anh cũng bị ướt rồi, không muốn đổi một bộ khác sao?"
Thương Ngôn Tân nói: "Tôi không cần."
Quý Nhiêu chớp chớp mắt, giở giọng nũng nịu: "Anh Thương, chắc không phải trên xe anh chỉ có một chiếc áo này thôi chứ? Anh lo tôi bị lạnh, mình không mặc còn cố ý bảo tôi mặc."
"Anh Thương, anh tốt với tôi như vậy, mà vẫn còn cứng miệng nói không thích tôi." Quý Nhiêu tỏ vẻ vô cùng cảm động.
Thương Ngôn Tân không đáp lời. Có lẽ anh cảm thấy cô thật sự quá càn quấy, nói chuyện với cô chẳng qua là phí lời. Người anh hơi dựa về phía sau, khép mắt lại, dáng vẻ như đã ngủ, không còn đáp lại những lời huyên thuyên của cô nữa.
Quý Nhiêu đã đạt được mục đích nên biết điểm dừng, cũng không quấy rầy anh nữa. Cô thu tầm mắt, cúi đầu cài nốt hai chiếc khuy áo trên cùng vẫn chưa cài xong.
Chiếc áo sơ mi của anh mặc trên người cô rất rộng, vạt áo dài đến tận bắp đùi, chỉ ngắn hơn bộ đồ cô đang mặc khoảng 5 cm, tay áo cũng thừa ra một đoạn dài.
Quý Nhiêu vén hai tay áo lên, nhìn sang bên cạnh. Thương Ngôn Tân vẫn nhắm mắt như cũ, hàng mi dài cụp xuống, môi mỏng mím thành một đường. Hơi thở anh đều đặn, tựa như đã ngủ thật.
Quý Nhiêu nhìn chằm chằm vào anh hồi lâu. Có lẽ vì mệt mỏi cả ngày, lại dính một trận mưa to, cả người cô cũng bắt đầu rã rời. Sức lực dường như bị rút sạch, mí mắt từ từ rũ xuống. Cô cũng nhắm mắt, dựa lưng vào ghế, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Người bên cạnh không có động tĩnh, bên trong xe chìm vào một khoảng lặng.
Thương Ngôn Tân mở mắt, liếc nhìn sang bóng người bên cạnh.
Lúc này cô đã nhắm mắt, tiếng hít thở đều đều. Hai tay cô thoải mái đặt trên ghế, khóe miệng hơi cong lên. Hàng mi dài cong vút rũ xuống, khẽ động đậy theo từng nhịp thở, như đang mơ một giấc mộng đẹp say sưa.
Khi ngủ lại trông thật ngoan ngoãn, thành thật.
Thương Ngôn Tân vừa nghĩ như vậy.
Giây tiếp theo, Quý Nhiêu nghiêng người, dựa hẳn về phía anh.
Gò má Quý Nhiêu dựa trên bả vai Thương Ngôn Tân. Anh cụp mắt, ánh mắt sâu xa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô hồi lâu. Quý Nhiêu tựa má vào bả vai anh, không nhúc nhích, ngủ yên tĩnh và thoải mái, hệt như một chú mèo nhỏ ngoan ngoãn.
Quý Nhiêu đang ngủ, bỗng nhiên cảm giác có một ánh mắt dò xét nhìn mình chằm chằm. Cô đang định mở mắt ra thì một hơi thở ấm nóng lướt qua gò má cô.
Hơi thở Quý Nhiêu khẽ khựng lại, cô nhanh chóng nhận ra mình đang dựa trên người Thương Ngôn Tân.
Quý Nhiêu cố kìm nén không mở mắt, tiếp tục giả vờ ngủ say. Hơi thở cô bất giác trở nên nặng nề hơn, nhịp tim cũng không thể kiểm soát mà đập dồn dập hơn vài phần.
Thương Ngôn Tân quan sát cô chốc lát, thấy cô không có động tác nhỏ nào. Ánh mắt anh lướt qua rồi dừng lại ở vành tai đỏ ửng của cô, khóe miệng khẽ hiện lên ý cười.
Xem ra cô cũng không to gan như vẻ bề ngoài. Chỉ là dựa vào vai thôi mà đã căng thẳng đến mức đỏ bừng tai.
Thương Ngôn Tân vẫn giữ nguyên tư thế không động đậy, âm thầm dời tầm mắt đi, không vạch trần cô. Anh làm như không nhận ra cô đang dựa trên bả vai mình, rồi nhắm mắt lại.
Chốc lát sau.
Cái đầu đang dựa trên bả vai anh khẽ dụi dụi. Gò má cô vùi vào cổ anh, lẩm bẩm như nói mơ trong lúc ngủ say, môi khép mở, cố ý dùng môi chạm vào da anh.
Xúc cảm mềm mại từ cổ lan tràn, cảm giác tê tê ngứa ngứa dần dần chảy vào trong lòng anh.