Khiêu Khích Trong Phòng Thử Đồ

Xinh Đẹp - Quân Lai

Khiêu Khích Trong Phòng Thử Đồ

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không khí nóng bỏng, hơi thở hai người quấn quýt lấy nhau. Ánh mắt Thương Ngôn Tân rơi trên mặt Quý Nhiêu, ánh mắt vốn dĩ luôn ẩn chứa ý cười nhàn nhạt bỗng trở nên sâu thẳm. Vẻ mặt anh không chút gợn sóng, không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào, nhưng lại toát ra sự xâm lược và áp bức nặng nề.
Hai người đứng sát bên nhau, tay cô vẫn còn đặt trên môi anh. Hơi thở ấm áp của anh vừa hay lướt qua lòng bàn tay cô, rơi trên môi cô, khiến người ta xao xuyến khó tả.
Hàng mi dài cong vút của Quý Nhiêu khẽ run, ánh mắt né tránh mà cụp xuống, tránh đi ánh nhìn sâu thẳm khó lường của anh.
Ngoài cửa truyền đến giọng nói quen thuộc của Quý Tư Nhu.
"Vân Vi, em mau tới xem bộ đồ này thế nào?"
Trần Vân Vi nói: "Đẹp, Quý Nhu chị vào thử xem."
Quý Nhiêu nghe được cuộc trò chuyện giữa Quý Tư Nhu và Trần Vân Vi, linh cảm chẳng lành. Quý Tư Nhu có được bộ đồ vừa ý muốn vào phòng thử đồ để thử, không biết phải chần chừ bao lâu mới có thể rời khỏi cửa hàng này. Hai bọn họ không đi, cô và Thương Ngôn Tân cứ phải ở trong phòng thử đồ đợi mãi cho đến khi hai người họ đi rồi mới ra được.
Quý Nhiêu bị cuộc trò chuyện của Quý Tư Nhu và Trần Vân Vi bên ngoài thu hút sự chú ý, cô mím môi, vắt óc suy nghĩ cách giải quyết.
Thương Ngôn Tân bỗng nhiên nắm lấy cổ tay cô, gạt bàn tay đang che trên môi anh của cô ra, thấp giọng: "Quý Nhiêu, cô đang trốn ai?"
Quý Nhiêu cứng đờ cả người, sự chú ý trở lại Thương Ngôn Tân. Cô ngước mắt, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Thương Ngôn Tân, bỗng nhiên nhớ ra, mình không chỉ không thể để Quý Tư Nhu phát hiện cô và Thương Ngôn Tân ở bên nhau, mà ở chỗ Thương Ngôn Tân, cô cũng phải đưa ra một lý do hợp lý để giữ anh lại trong phòng thử đồ.
Trong lòng Quý Nhiêu rối như tơ vò, cô cắn cắn môi, giả vờ ngây thơ nói: "Tôi... Tôi không trốn ai cả."
Thương Ngôn Tân nhìn vẻ mặt chột dạ của cô, khẽ cười một tiếng: "Nếu không trốn ai, vậy thì ra ngoài đi."
Ngón tay thon dài của anh còn nắm cổ tay cô, làm bộ muốn kéo cô ra ngoài. Mới vừa đi được một bước, Quý Nhiêu đã vội vàng gọi anh lại: "Thương Ngôn Tân..."
Thương Ngôn Tân khẽ nhướng mày.
Quý Nhiêu cắn cắn môi, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Bây giờ còn chưa thể ra ngoài."
Dưới ánh sáng mờ mờ, sâu trong đáy mắt anh như có ngọn lửa bùng lên. Quý Nhiêu cảm nhận được tiếng tim đập nặng nề của anh, ánh mắt lướt qua yết hầu đang khẽ động của anh, bỗng nhiên cảm thấy anh đang kiềm chế điều gì đó.
Bốn mắt nhìn nhau, trong lúc bối rối, một lý do chợt lóe lên trong đầu cô. Nhịp tim Quý Nhiêu đập nhanh hơn, cô liếm môi, nói dối một cách vụng về: "Bởi vì vừa rồi anh khen tôi đẹp, tôi quá vui, nên..."
Quý Nhiêu dừng một chút, vểnh tai, nghe thấy bên ngoài lại truyền đến giọng nói của Quý Tư Nhu.
"Có phải là chị lại béo lên rồi không? Lúc trước toàn mặc size S, sao hôm nay mặc size S lại thấy hơi chật nhỉ?"
Nhân viên trong cửa hàng vội vàng nói những lời dễ nghe: "Size của hãng này hơi nhỏ, tôi lấy size to hơn cho chị thử xem."
Trong lòng Quý Nhiêu có chút thất vọng, nghe lời nói của Quý Tư Nhu và nhân viên cửa hàng, cô ta vẫn muốn thử một cái khác. Mình và Thương Ngôn Tân cứ đứng im như thế này, chắc chắn sẽ không thể giữ chân anh.
"Hả?" Giọng Thương Ngôn Tân trầm hơn, thúc giục cô nói tiếp.
Quý Nhiêu nhìn đôi mắt sâu thẳm của anh, nhịp tim càng đập nhanh hơn, thấp giọng nói: "Em muốn hôn anh, nhưng bên ngoài rất nhiều người, cho nên muốn vào trong phòng thử đồ, chỉ có hai chúng ta, người khác không nhìn thấy."
Giọng cô quá nhỏ, Thương Ngôn Tân nghe không rõ, hơi cúi người, lại gần cô hơn chút: "Cái gì?"
Quý Nhiêu hít thở sâu một cái, nói lại: "Em muốn hôn anh."
Nói xong, không đợi Thương Ngôn Tân phản ứng lại, cô kiễng chân, ghé sát môi lên môi Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân sững sờ, cảm giác mềm mại, tê dại lan tỏa từ môi. Quý Nhiêu hôn lên môi của anh.
Quý Nhiêu cũng biết mình hôn như này có chút liều lĩnh, lỡ đâu anh không vui vì hành động táo bạo này của cô, trực tiếp đẩy cô ra, hôm nay cô sẽ mất mặt trước Quý Tư Nhu.
Nhưng mà lúc này cô không nghĩ ra cách nào để giữ chân anh, để anh không ra ngoài đụng mặt Quý Tư Nhu, chỉ đành đánh bạo hôn môi anh.
Dù sao vốn dĩ cô muốn quyến rũ anh, bây giờ thiên thời địa lợi nhân hòa, cô quyết định liều một phen.
Cô đã theo đuổi anh lâu như vậy, nếu ngay cả một nụ hôn chủ động dâng hiến mà anh còn đẩy ra, vậy thì anh đúng là người sắt đá, cô cũng không cần phí thời gian với anh nữa.
Quý Nhiêu âm thầm hạ quyết tâm, đầu lưỡi mềm mại dò xét, lướt trên môi anh. Môi mỏng của Thương Ngôn Tân mím chặt, không hé môi phối hợp, nhưng cũng không đẩy cô ra.
Quý Nhiêu căn bản không biết hôn, nói là hôn anh, nhưng thật ra chỉ như đang liếm môi, đầu lưỡi lộn xộn lướt qua lướt lại trên môi anh.
Cô hơi ngẩng cằm, nhón gót chân lên, hai chân dần tê mỏi, cả người nhỏ nhắn mềm mại tựa sát vào anh, hàng mi hơi run run.
Cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh ngày càng nóng bỏng, nhưng đợi hồi lâu anh vẫn không đáp lại cô, từ đầu đến cuối chỉ mím môi, mặc cho đầu lưỡi cô tùy ý lướt qua, thậm chí ngay cả tay cũng không chạm vào cô chút nào.
Nếu không phải nơi nào đó đang cọ sát vào bụng dưới cô có sự thay đổi bất thường, khác một trời một vực, cô dường như muốn nghi ngờ anh không hề có chút hứng thú nào với cô cả.
Đến cuối cùng thì là do khả năng tự kiềm chế của anh quá mạnh, hay là cô không đủ sức quyến rũ?
Một lớp mồ hôi mỏng rịn trên trán cô, gò má trắng nõn của Quý Nhiêu ửng hồng, tim đập thình thịch. Dưới ánh đèn vàng mờ mờ, gò má ửng hồng vì xấu hổ dần lan đến tai, đến cổ.
Thương Ngôn Tân cũng chỉ là hơi thở dần trở nên gấp gáp.
Lòng tự ái của Quý Nhiêu bị tổn thương, càng khó càng liều, từ trước đến nay cô chưa từng chịu thua. Người đàn ông kiên nhẫn và khắc chế như vậy, cô càng muốn làm cho anh mất kiểm soát.
Cô hơi ngước mắt lên, đôi mắt đào hoa xinh đẹp hơi đỏ hoe nhìn anh, nâng cánh tay, ngón tay trắng nõn vòng qua cổ anh, lòng bàn tay khẽ vuốt ve cằm anh. Ánh mắt lấp lánh, trong veo, tủi thân liếc nhìn anh một cái. Trong ánh mắt kiên nhẫn của anh, cô cụp mắt, đầu lưỡi lướt qua yết hầu anh.
Bên tai truyền đến tiếng thở dốc bị nén lại.
Ngay lập tức, anh vươn tay, giữ gáy cô, một tay khác ôm lấy eo nhỏ của cô, bất ngờ đổi vị trí, đẩy cô áp sát vào tường phòng thử đồ, cúi người hôn lên môi cô.
Nụ hôn của Thương Ngôn Tân mạnh mẽ, đầy xâm lược, pha lẫn sự thô bạo, tựa như sóng biển dữ dội, lập tức cuốn trôi mọi suy nghĩ của cô. Cô không biết hít thở, bị anh hôn đến hơi nghẹt thở, không thể chống đỡ nổi nụ hôn nóng bỏng cuồng nhiệt như vậy. Hai chân cô mềm nhũn, mắt hơi mở to, đôi mắt mơ màng nhìn anh, khóe mắt ửng hồng, quyến rũ đến mê người.
Ngón tay anh không biết từ lúc nào đã chạm đến đuôi mắt cô, nhẹ nhàng vuốt ve làn da trắng nõn hơi ửng đỏ: "Nhắm mắt lại."
Quý Nhiêu mơ màng, trong hơi thở ngập tràn mùi hương nam tính nồng đậm.
Thương Ngôn Tân nhìn dáng vẻ mơ mơ màng màng của cô, trong cổ họng phát ra tiếng cười khẽ: "Ngoan nào."
Giọng anh trầm thấp, pha lẫn tiếng cười đầy mê hoặc. Đầu óc Quý Nhiêu trống rỗng, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Môi anh lại lần nữa rơi trên môi cô, kiềm chế và kiên nhẫn, chỉ thoáng lướt qua.
Sau chốc lát, bàn tay nóng bỏng đang giữ chặt eo cô rời đi. Quý Nhiêu mở mắt ra, anh đã buông cô ra, tỉnh táo giãn khoảng cách với cô, cúi đầu chỉnh lại chiếc áo sơ mi bị cô làm nhăn.
Giống như người vừa rồi ở trên môi cô tùy ý gặm nhấm, cướp đoạt là do cô tưởng tượng ra.
Bên ngoài đã không còn giọng nói của Quý Tư Nhu và Trần Vân Vi nữa, chắc là đã đi rồi.
Lý trí trở lại, Quý Nhiêu mím mím đôi môi đã bị hôn đến tê dại, cô khẽ nhấc chân cọ nhẹ vào bắp chân anh.
Có lẽ là vì có tiếp xúc thân mật thực sự, ở trước mặt anh cô không khỏi trở nên phóng khoáng và kiêu căng hơn vài phần, nói chuyện cũng không còn giữ kẽ như vậy: "Này, Thương Ngôn Tân..."
Thương Ngôn Tân ngước mắt lên nhìn cô.
Quý Nhiêu nghiêng đầu, ánh mắt lúng liếng: "Kích thích không?"
Nụ cười của cô phóng túng, như thể hành động đột ngột kéo anh vào phòng thử đồ vừa rồi hoàn toàn là để tìm kiếm sự kích thích.
Thương Ngôn Tân nhận ra cô đang trốn hai người phụ nữ vừa vào cửa hàng, chính xác hơn là, cô không muốn anh gặp hai người phụ nữ kia.
Nếu như anh không nghe nhầm, trong hai người phụ nữ ở bên ngoài vừa rồi, có một người là chị gái cùng cha khác mẹ của cô, chính là người phụ nữ mà Thương Ngạn Khâm chuẩn bị liên hôn.
Cô sợ Quý Tư Nhu nhìn thấy cô và anh ở cạnh nhau, Thương Ngôn Tân rất chắc chắn.
Chị gái cô sắp liên hôn với Thương Ngạn Khâm.
Vậy mà em gái là cô lại đi quyến rũ chú của đối tượng liên hôn của chị gái mình.
Đây là sợ sau khi Quý Tư Nhu và Thương Ngạn Khâm liên hôn, nhà họ Thương sẽ trở thành chỗ dựa của Quý Tư Nhu, nên mới giấu người nhà quyến rũ anh, muốn anh vì cô mà đối đầu với cháu trai mình sao?
Cho dù cô muốn làm gì, tóm lại là động cơ không trong sáng.
Thương Ngôn Tân nhìn đôi môi mềm mại của cô, vươn tay khẽ lau vết son bị lem ra ngoài khóe môi cô.
Quý Nhiêu từ hành động của anh, cô đoán son môi của mình chắc chắn đã bị hôn nhạt nhòa hết. Cô liếc nhìn môi anh một cái, sạch sẽ, xem ra anh đã nhân lúc cô không chú ý mà lau sạch vết son dính từ môi cô rồi.
Quý Nhiêu tươi cười rạng rỡ hỏi: "Thương Ngôn Tân, son môi của em có ngon không?"
Thương Ngôn Tân vừa cười vừa nói: "Cô Quý cảm thấy thế nào?"
Quý Nhiêu bĩu môi: "Đã ăn son môi của người ta rồi, sao vẫn còn gọi người ta là cô Quý, xa lạ như vậy. Cứ gọi thẳng tên em là Quý Nhiêu, hoặc anh có thể gọi thân mật hơn chút, là Nhiêu Nhiêu."
Thương Ngôn Tân nói: "Hành Châu còn đang đợi ở bên ngoài, chúng ta nên ra ngoài rồi."
Nói xong, anh xoay người mở cửa phòng thử đồ.
Ánh sáng bừng lên, ngay lập tức chiếu sáng khắp phòng thử đồ. Quý Nhiêu vươn tay nắm lấy cổ tay Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân quay đầu nhìn cô. Quý Nhiêu mím môi, bỗng nhiên tỏ vẻ xấu hổ, bước nhỏ về phía anh, nép sát vào người anh: "Chúng ta ở trong này lâu như vậy, bên ngoài toàn là người, em hơi ngại."
Ánh mắt sâu thẳm của Thương Ngôn Tân nhìn vào cô, anh không nói lời nào, nhưng Quý Nhiêu vẫn có thể đọc được từ ánh mắt anh, rằng anh đang nói: "Em còn biết ngại sao?"
Bắt đầu từ lúc Quý Nhiêu kéo Thương Ngôn Tân vào phòng thử đồ, Tề Hành Châu đã không còn chơi game nữa, cậu mở to mắt nhìn chằm chằm vào phòng thử đồ.
Thật ra thì cậu ta có chút ngượng ngùng. Cậu ta vào cửa hàng cùng chị gái nhỏ và cậu mình, nhưng cậu và chị gái nhỏ lại ở trong phòng thử đồ mãi không ra. Nhân viên phục vụ trong cửa hàng ít nhiều cũng sẽ dùng ánh mắt khác thường nhìn cậu ta.
Cậu ta đã không còn là đứa trẻ không biết gì nữa, thường nghe được vài chuyện drama về các cặp đôi yêu nhau vào phòng thử đồ tìm kiếm sự kích thích, đây không phải chuyện hiếm.
Nhưng sao cậu có thể liên tưởng chuyện này đến cậu và chị gái nhỏ được chứ.
Cậu của cậu ta không giống người có thể làm ra chuyện như vậy.
Sao cậu và chị gái nhỏ còn chưa ra.
Cũng đúng, cậu của cậu ta là người đàng hoàng, chắc chắn phải rất lâu.
Ra rồi.
Aiyo, chưa đầy 20 phút, cậu hơi nhanh rồi...
Đầu óc Tề Hành Châu với mái tóc vàng hoe bay bổng, suy nghĩ miên man. Vừa nhìn thấy Thương Ngôn Tân và Quý Nhiêu ra ngoài, cậu nhanh chóng cúi đầu, đeo tai nghe, giả vờ mình vẫn luôn chơi game, không hề để ý hai người đã ở trong phòng thử đồ 20 phút.
Quý Nhiêu nắm cổ tay Thương Ngôn Tân ra khỏi phòng thử đồ, nửa khuôn mặt nhỏ nhắn nép sau vai anh.
Nhân viên phục vụ trong cửa hàng cũng rất chuyên nghiệp, tuy hiểu rõ nhưng không vạch trần, không lộ chút khác thường nào. Nhưng Quý Nhiêu vẫn mơ hồ nhận ra được ánh mắt tò mò như có như không lướt qua cô và Thương Ngôn Tân.
Tuy Quý Nhiêu cảm thấy da mặt mình đã dày dặn như tường thành, nhưng vẫn ngại ngùng không muốn ở trong cửa tiệm lâu hơn, cô trực tiếp giật mác quần áo nhét vào tay Thương Ngôn Tân, mặc đồ của cửa hàng, cúi đầu rời khỏi tiệm quần áo, để lại Thương Ngôn Tân ở lại thanh toán.
Tề Hành Châu nhìn chị gái nhỏ đi mất, ánh mắt dao động giữa cậu và chị gái nhỏ một lúc, cũng không muốn ở lại trong cửa hàng thêm một giây nào nữa, cậu quyết đoán đi theo sau lưng chị gái nhỏ.
Quý Nhiêu đã thử mấy bộ đồ trong cửa hàng này, Thương Ngôn Tân lại rất bình tĩnh, ung dung đứng ở quầy thu ngân đợi nhân viên cửa hàng tính tiền từng món.
Quý Nhiêu vừa ra khỏi cửa hàng, sau lưng liền truyền đến giọng nói của Quý Tư Nhu: "Quý Nhiêu, em cũng đi dạo ở đây sao?"
Trong lòng Quý Nhiêu thót tim, quay đầu lại, nhìn thấy Quý Tư Nhu và Trần Vân Vi từ cửa hàng trang phục bên cạnh đi ra.
Quý Tư Nhu nhìn thấy Tề Hành Châu đi theo phía sau Quý Nhiêu, ánh mắt dò xét nhìn hai người: "Thì ra em đi cùng với cậu nhóc tóc vàng này, vừa rồi trong cửa hàng sao không thấy em?"
Mái tóc vàng hoe của Tề Hành Châu vô cùng chói mắt, Quý Tư Nhu vừa nhìn một cái thì đã nhớ lại vừa rồi cô ta và Trần Vân Vi trong cửa hàng quần áo thử đồ, cậu trai tóc vàng này ngồi ở sofa đợi người.
Chỉ là lúc đó Quý Nhiêu ở trong phòng thử đồ, Quý Tư Nhu không biết người cậu ta đợi là Quý Nhiêu.
Phong cách ăn mặc của Tề Hành Châu này là kiểu thiếu niên nổi loạn. Nghĩ đến lúc mình và Trần Vân Vi ở trong cửa hàng, Quý Nhiêu vẫn luôn ở trong phòng thử đồ không ra, Quý Tư Nhu đại khái đoán được Quý Nhiêu cố ý trốn cô ta.
Ánh mắt Quý Tư Nhu nhìn Quý Nhiêu trở nên đầy ác ý: "Chắc không phải em đang yêu đương với cậu nhóc tóc vàng này, sợ chị nhìn thấy nên mới cố ý trốn chị sao?"
Tề Hành Châu tức giận, tháo tai nghe ra, lạnh lùng nói: "Chị gọi ai là cậu nhóc tóc vàng?"
Quý Nhiêu lo lắng nếu cãi nhau với Quý Tư Nhu ở đây, Thương Ngôn Tân ra ngoài sẽ chạm mặt Quý Tư Nhu, cô vội vàng kéo Tề Hành Châu đi về phía thang máy.
Quý Tư Nhu tưởng mình đã đoán đúng, không chịu buông tha, kéo Trần Vân Vi đi theo sau Quý Nhiêu, cười trên nỗi đau của người khác: "Chẳng trách ba bảo em liên hôn với thiếu gia nhà họ Lâm mà em không muốn, thì ra là ở cùng một tên nhóc nổi loạn. Chị còn tưởng em kiêu ngạo, không vừa mắt thiếu gia nhà họ Lâm, ai ngờ lại coi trọng một cậu nhóc tóc vàng."
Tề Hành Châu bị từng câu "cậu nhóc tóc vàng" của cô ta làm cho tức giận, cậu nén giận mà chửi thề một câu. Nếu không phải cậu ta không đánh phụ nữ, với cái tính nóng nảy này của cậu ta đã sớm xông lên "xử lý" cô ta rồi.
"Chị là ai vậy, không biết hai chữ tôn trọng viết như nào à?"
Quý Nhiêu không quay đầu lại mà kéo cậu ta đi về phía trước: "Đi mau, đừng bận tâm đến chị ta."
Quý Tư Nhu biết Quý Nhiêu lâu như vậy, vẫn là lần đầu tiên thấy Quý Nhiêu không dám đáp trả lời mình, càng thêm tin chắc là Quý Nhiêu đang yêu đương với cậu nhóc nổi loạn này, sợ bị truyền ra ngoài mất mặt.
Cơ hội được nhìn thấy kịch hay của Quý Nhiêu không nhiều, đặc biệt là nhìn thấy Quý Nhiêu thảm hại trốn tránh cô ta như thế này, cô ta cứ thế đi theo phía sau Quý Nhiêu và Tề Hành Châu để châm chọc.
Quý Nhiêu dẫn theo Tề Hành Châu đi thang máy xuống tầng ba, đi đến một góc, xác định Thương Ngôn Tân tạm thời sẽ không tới mới dừng bước, quay đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Quý Tư Nhu: "Chị nói xong chưa?"
Quý Tư Nhu cười khẩy một tiếng: "Sao, em và một thằng nhóc tóc xanh tóc vàng lêu lổng với nhau, còn sợ người khác nói à?"
Cô ta đánh giá Tề Hành Châu, mặc dù ăn mặc lòe loẹt, nhưng cả người đều là đồ hiệu, khuôn mặt cũng không tệ, nhìn có vẻ rất nhỏ tuổi, giống như học sinh cấp ba.
Nhìn ăn mặc không giống người nghèo, nhưng nếu là người xuất thân cao quý, chẳng qua là ăn mặc kỳ lạ, vậy tại sao Quý Nhiêu lại sợ cô ta biết cô và cậu nhóc này ở bên nhau đến vậy?
"Quý Nhiêu, tên tóc vàng này chắc không phải được em bao nuôi đấy chứ?"
Tề Hành Châu bùng nổ: "Cút."
Gân xanh trên mu bàn tay cậu nổi lên. Quý Tư Nhu và Trần Vân Vi bị vẻ mặt hung tợn của Tề Hành Châu khiến cô ta lùi lại mấy bước.
Quý Nhiêu xoa xoa đầu Tề Hành Châu, an ủi: "Bớt giận đi."
Quý Nhiêu kéo Tề Hành Châu về phía sau mình, cong môi cười một tiếng: "Chị muốn học kinh nghiệm trèo lên nhà giàu, làm tình nhân từ bạn tôi sao? Xin lỗi, bạn tôi tam quan chính trực, cần thể diện, không thể làm ra chuyện bỉ ổi vì tiền tài mà làm tình nhân cho người khác được. Loại chuyện này mẹ chị rất có kinh nghiệm đấy, chị có thể về nhà học hỏi mẹ chị. Bà ta không chỉ có thể truyền cho chị kinh nghiệm làm tình nhân, bà ta còn có thể dạy cho chị cách làm con giáp thứ 13 đấy."
Quý Tư Nhu lập tức biến sắc mặt: "Cô dám sỉ nhục mẹ tôi sao?"
Quý Nhiêu cười rạng rỡ đáp lại câu nói vừa rồi của cô ta: "Sao, bà ta tự mình bám vào đại gia làm kẻ thứ ba, còn sợ người khác nói sao?"
"Cô..." Quý Tư Nhu tức đến run người, muốn xông lên đánh Quý Nhiêu. Trần Vân Vi bên cạnh cô ta thấy Tề Hành Châu có vẻ không dễ chọc, kéo cô ta lại, nhỏ giọng khuyên: "Chị, xung quanh toàn là người, lỡ đâu bị người ta quay lại đăng lên mạng, chắc chắn dượng sẽ tức giận."
Quý Tư Nhu coi như vẫn còn chút lý trí, biết đánh nhau ở chỗ này lan truyền ra ngoài, người mất mặt chỉ là cô ta và mẹ cô ta.
Nhiều năm như vậy, cũng chỉ vì mẹ cô ta là người thứ ba chen chân vào gia đình người khác nên cô ta căn bản không thể ngẩng đầu lên trước mặt Quý Nhiêu. Cho dù nói cái gì, chỉ cần Quý Nhiêu nhắc đến thân phận của mẹ cô ta, thân phận con riêng giống như một ngọn núi cao đè nặng lên người cô ta.
Quý Tư Nhu hít sâu hai lần, hung ác liếc nhìn Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu không để ý đến cô ta, kéo Tề Hành Châu xuống lầu.
Lần này Quý Tư Nhu không theo cô nữa, sắc mặt khó coi đứng tại chỗ.
Từng câu nói của Trần Vân Vi đều lọt tai Quý Tư Nhu. Nghĩ đến mẹ cô ta đã cố ý dặn dò, chuyện liên hôn với nhà họ Thương là mẹ cô ta cầu xin ba chuyển từ Quý Nhiêu sang cho cô ta, dặn cô ta trước khi chính thức đính hôn thì không được nói cho Quý Nhiêu, tránh việc Quý Nhiêu tìm ba làm ầm ĩ. Tâm trạng cô ta nhất thời lại thoải mái.
Tốt nhất Quý Nhiêu cứ bám chặt lấy tên tóc vàng đó. Qua lại với tên tóc vàng này, bị truyền ra ngoài chẳng phải sẽ bị người ta cười đến rụng răng sao?
***
Thương Ngôn Tân trả tiền xong đi ra khỏi cửa hàng quần áo, không nhìn thấy Quý Nhiêu và Tề Hành Châu. Anh cho rằng Quý Nhiêu và Tề Hành Châu nhìn thấy thứ gì thú vị, lại đi dạo ở cửa hàng nào khác, nên không có hứng thú tìm người mà về xe trước.
Quý Nhiêu cũng không có hứng thú đi dạo nữa, cô dẫn Tề Hành Châu về phía bãi đậu xe.
Tề đại thiếu gia lớn như vậy chưa từng bị người khác chỉ vào mặt mắng nhiều câu "tên nổi loạn/tên tóc vàng" với giọng điệu khinh thường như thế, cậu ta nén một bụng tức giận.
Quý Nhiêu vẫn luôn trấn an cậu ta, sợ cậu ta nói chuyện vừa rồi với Thương Ngôn Tân, cô liên tục dặn dò: "Nhất định không được nói cho cậu em biết vừa rồi chúng ta gặp Quý Tư Nhu, càng không được nhắc đến chuyện chị cãi nhau với chị ta."
Tề Hành Châu ừ một tiếng, cũng không hỏi vừa rồi tại sao cô bị Quý Tư Nhu đuổi theo mà vẫn luôn trốn tránh.
Ngược lại Quý Nhiêu chủ động tìm cớ để giải thích qua loa với cậu ta: "Quan hệ của chị và Quý Tư Nhu không tốt, chỉ một câu không hợp là sẽ cãi nhau. Chị sợ cãi nhau trước mặt cậu em sẽ để lại ấn tượng không tốt nên mới kéo em tránh cậu em đi. Tình huống vừa rồi em cũng thấy rồi, chị ta còn muốn xông lên đánh chị đấy. Nếu không phải nhìn thấy em có vẻ rất lợi hại đứng bên cạnh chị, cô ta sợ em, chắc chắn sẽ đánh. Bây giờ chị còn chưa theo đuổi được cậu em, phải chú ý giữ hình tượng."
Trọng tâm chú ý của Tề Hành Châu đặt ở câu cuối cùng, cậu nhanh miệng nói: "Chị vẫn chưa theo đuổi được cậu em sao? Chị với cậu em ở trong phòng thử đồ lâu như vậy mà."
"..."
Quý Nhiêu ho khan một tiếng.
Tề Hành Châu nhận ra mình nói hớ, cũng ho khan một tiếng, gãi đầu, chuyển tầm mắt sang hướng khác.
Về đến xe, Tề Hành Châu lại đeo tai nghe lên, giả bộ điếc.
Thương Ngôn Tân đoan chính ngồi ở ghế sau, tay cầm điện thoại, đang nghe điện thoại. Khi Quý Nhiêu lên xe, anh không hề ngước mắt lên, thái độ với cô nhìn còn lạnh nhạt hơn cả lúc trước khi hôn cô.
Quý Nhiêu thì khá lạc quan.
Cô cảm thấy đây có lẽ là Thương Ngôn Tân không chống cự được sự quyến rũ của cô, mất kiểm soát mà hôn cô, cảm thấy mất mặt, hoặc là xấu hổ, tóm lại chắc không phải là ghét bỏ.
Trên đường về nhà, trong xe yên tĩnh, không khí có chút kỳ lạ.
Khi xe sắp đến Bác Cảnh Công Quán, Quý Nhiêu nhận được tin nhắn của Tô Duyệt Nghiên.
[Nhiêu Nhiêu, trong nhóm nói cậu đang qua lại với một tên nhóc tóc vàng, là sao vậy?]
Quý Nhiêu nhìn thấy tin nhắn liền biết là do Quý Tư Nhu "buôn chuyện" mà ra.
Quý Nhiêu: [Không phải là tên nhóc tóc vàng nào cả, là cháu trai của Thương Ngôn Tân. Hôm nay mình với Thương Ngôn Tân và cháu trai anh ta đi dạo ở trung tâm thương mại, khi ở trong cửa hàng quần áo thử đồ thì vừa khéo đụng phải Quý Tư Nhu và Trần Vân Vi cũng tới thử đồ. May mà mình nhanh trí, không để Quý Tư Nhu nhìn thấy Thương Ngôn Tân.]
Quý Nhiêu kể chuyện vừa rồi cho Tô Duyệt Nghiên nghe một lần, tiến triển mang tính đột phá là nụ hôn trong phòng thử đồ đương nhiên cũng không quên kể cho Tô Duyệt Nghiên nghe.
Tô Duyệt Nghiên kích động: [Oa, oa, oa, nhanh như vậy đã hôn rồi, vậy sau khi hôn xong thì sao, Thương Ngôn Tân có thái độ gì?]
Thái độ gì? Quý Nhiêu liếc nhìn Thương Ngôn Tân đang im lặng bên cạnh, soạn tin nhắn: [Không có phản ứng gì, anh ta không nói chuyện.]
Tô Duyệt Nghiên: [Không nói gì là ý gì? Lẽ nào là anh ta hôn xong rồi không muốn chịu trách nhiệm, muốn "ăn chùa" sao?]
Xe vừa hay dừng dưới lầu khu dân cư, tài xế xuống xe mở cửa cho Quý Nhiêu, còn Thương Ngôn Tân thì xuống xe ở bên kia.
Quý Nhiêu xuống xe, liếc nhìn tin nhắn Tô Duyệt Nghiên gửi đến, lại nhìn nhìn Thương Ngôn Tân sải bước dài đi ở phía trước, trong mắt lóe lên ý cười.
Hôn Quý Nhiêu cô xong mà không chịu trách nhiệm ư?
Muốn "ăn chùa" sao?
Tưởng Quý Nhiêu cô là con gái chỉ biết vâng dạ dễ lừa gạt sao?
Không có cửa đâu.
Quý Nhiêu liền ngã phịch xuống đất, kêu lên với Thương Ngôn Tân: "Aiya..."
Tề Hành Châu xuống xe phía sau cô, trơ mắt nhìn động tác ngã xuống chậm rãi của cô, vẻ mặt khó hiểu.
Chị gái nhỏ bị sao vậy, đang yên lành sao tự dưng lại ngồi xuống đất?
Thương Ngôn Tân nghe thấy tiếng của Quý Nhiêu, quay đầu lại nhìn thấy cô ngồi trên mặt đất. Tưởng cô bị ngã, anh quay người đi đến trước mặt cô, nắm cánh tay kéo cô dậy.
Quý Nhiêu ngồi trên đất bất động, đôi mắt đào hoa nhìn chằm chằm vào Thương Ngôn Tân, giọng nói nũng nịu: "Thương Ngôn Tân..."
Lông mày Thương Ngôn Tân khẽ giật giật, ánh mắt dò xét nhìn cô.
Quý Nhiêu dang hai cánh tay về phía anh, giọng nói mềm mại: "Thương Ngôn Tân, em bị anh hôn đến chân mềm nhũn, không đi được, em muốn anh bế."
Tề Hành Châu che hai tai, nhấc chân chạy biến.