Chương 17

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thương Ngôn Tân đã sớm quen với những chiêu trò bất ngờ của cô. Nghe cô nũng nịu, vẻ mặt anh không chút thay đổi, ánh mắt hờ hững lướt qua mắt cá chân cô, xác nhận cô không hề bị trẹo chân mà chỉ đơn thuần muốn làm nũng, gây sự. Anh rụt tay về, lạnh nhạt nhìn cô: "Tự đi đi."
"Không đâu..." Quý Nhiêu cong cong đôi mắt đào hoa quyến rũ, thoải mái làm nũng, ra vẻ ngang ngược: "Em muốn anh bế. Anh không bế em sẽ không đi đâu. Là anh hôn em đến mức chân em mềm nhũn, anh phải chịu trách nhiệm với em chứ."
Thương Ngôn Tân không nhúc nhích, chỉ cúi mắt nhìn cô hỏi: "Em thật sự không đi?"
Quý Nhiêu giả vờ tủi thân: "Chân em mềm nhũn rồi, không đi được."
Thương Ngôn Tân không để ý đến màn làm nũng của cô nữa, xoay người bước đi.
Phía sau không có tiếng động, Thương Ngôn Tân nghĩ rằng nếu mặc kệ, cô sẽ tự mình đi theo. Anh đi vào khúc quanh sảnh lớn, vào khu vực thang máy, dừng bước đợi một lúc nhưng vẫn không thấy bóng dáng cô đâu.
Thương Ngôn Tân lùi lại, ánh mắt anh xuyên qua sảnh lớn, đối diện với ánh mắt tươi cười rạng rỡ của cô.
Cô vẫn ngồi tại chỗ, mở to đôi mắt đào hoa xinh đẹp, cười cong cong như hai vầng trăng khuyết, vừa nhìn thấy anh đã dang hai cánh tay về phía anh: "Thương Ngôn Tân, em thật sự không nhúc nhích được, bế em đi mà... Chỗ này nắng quá."
Sau giờ trưa, nắng như đổ lửa xuyên qua tầng mây, nóng gay gắt. Cô không chút che chắn nào ngồi dưới ánh mặt trời, làn da trắng nõn rịn ra lớp mồ hôi mỏng, vài sợi tóc dính lên gò má cô cũng ướt đẫm.
Đã như vậy rồi mà vẫn còn ngồi đó làm nũng, Thương Ngôn Tân đi đến trước mặt cô.
Quý Nhiêu lập tức làm nũng với anh: "Thương Ngôn Tân, em sắp bị nướng chín rồi! Sao anh lại lạnh lùng vô tình đến thế chứ."
Thương Ngôn Tân: "Đứng lên tự đi."
"Em không." Quý Nhiêu cố chấp, buộc tội anh: "Tâm địa sắt đá!"
Quý Nhiêu cụp mi mắt, chu môi, hàng mi dài cong run run vài cái, như thể sắp khóc.
Dưới ánh mặt trời thiêu đốt, cô đưa tay vuốt vuốt tóc, ngọn tóc đã ướt đẫm. Cô hít hít mũi, giọng nói nghèn nghẹn: "Lần này em thật sự không đi được rồi, chân bị tê cứng."
Cô yếu ớt đáng thương nhìn anh.
Thương Ngôn Tân như thể hết cách với cô, nhìn chằm chằm vào đôi mắt xinh đẹp của cô rồi cúi người. Quý Nhiêu lập tức đưa tay vòng qua cổ anh, trong mắt hiện lên vẻ tinh ranh, đôi môi đỏ thắm tiến lại gần bên tai anh, giọng nói mềm mại, ngọt ngào: "Em biết anh sẽ không bỏ mặc em mà."
Thương Ngôn Tân một tay vòng qua sau lưng cô, tay còn lại vòng qua khuỷu chân cô, bế ngang cô lên.
Quý Nhiêu vùi vào trong ngực anh, lại bắt đầu không đứng đắn. Đầu tiên cô thổi nhẹ vào tai anh, sau đó cằm tựa vào hõm vai anh, dùng giọng nói quyến rũ: "Anh thơm quá, nếu mỗi tối đều được ngửi mùi hương của anh để ngủ, chắc chắn em sẽ không bị mất ngủ nữa."
Hơi thở ấm áp lướt qua cổ anh, gợi lên cảm giác tê dại lan tỏa.
Quý Nhiêu dùng cằm cọ cọ trên cổ anh, sợi tóc mềm mại khẽ chạm vào yết hầu anh. Hô hấp của Thương Ngôn Tân khẽ khựng lại, giọng trầm xuống: "Quý Nhiêu, đừng nghịch."
Trong đôi mắt của Quý Nhiêu tràn đầy ý cười: "Anh gọi tên của em, quả nhiên hay hơn cô Quý."
Gò má cô tiến tới trước mặt anh, đôi môi mềm mại chạm nhẹ vào môi anh, hôn phớt một cái. Ngón tay khẽ vuốt ve cằm anh, đuôi mắt nhướng lên, cô nhìn chằm chằm vào mắt anh, nhìn thẳng vào sâu thẳm đôi mắt anh: "Thương Ngôn Tân, bây giờ là ba giờ chiều, đã qua một ngày kể từ lời hẹn của chúng ta. Hôm qua anh đã đồng ý sẽ suy nghĩ, vậy anh đã suy nghĩ xong chưa?"
Lời vừa dứt, thang máy vang lên một tiếng "ting", đến tầng 57.
Thương Ngôn Tân bế Quý Nhiêu ra khỏi thang máy, đặt cô xuống.
Quý Nhiêu hơi ngẩng cằm, ánh mắt trong veo sáng bừng nhìn anh.
Thương Ngôn Tân ừ một tiếng.
Quý Nhiêu không đợi anh nói rõ suy nghĩ của mình, đã ra đòn phủ đầu: "Hôm nay anh cũng đã hôn em rồi, chắc là sẽ không chê em nhỏ tuổi nữa đâu chứ?"
Cô hơi chu môi lên, để anh nhìn môi mình: "Anh xem môi em giờ còn hơi sưng nè, là do anh hôn đấy."
Cô phồng má lên, giống như chú chuột hamster vậy.
Thương Ngôn Tân gật đầu, và cho cô câu trả lời rõ ràng: "Tôi đã đồng ý với em, sẽ không dùng vấn đề tuổi tác để từ chối em."
Quý Nhiêu nhanh chóng chỉnh sửa lại lời anh nói: "Không chỉ là không dùng vấn đề tuổi tác để từ chối em. Tối qua em còn nói, anh phải cho em cơ hội theo đuổi anh. Cho em cơ hội theo đuổi anh tức là, không được phớt lờ tin nhắn tỏ tình của em, không được qua loa với lời mời hẹn hò của em, không được cố ý giả vờ không thấy em, và khi em muốn gặp anh, chỉ cần anh rảnh thì phải sắp xếp thời gian gặp em."
Thương Ngôn Tân bật cười: "Tối qua em không nói nhiều yêu cầu như vậy."
Quý Nhiêu chớp chớp mắt tinh nghịch: "Những yêu cầu này của em đều nằm trong điều khoản anh cho em cơ hội theo đuổi anh, đây là lời giải thích cuối cùng, và em có quyền giải thích cuối cùng."
Thương Ngôn Tân mím môi, yên lặng nhìn cô.
Thời gian chờ đợi dài dằng dặc khiến lòng Quý Nhiêu dần dần bất an. Khi cô tưởng rằng Thương Ngôn Tân có thể từ chối yêu cầu của cô, anh lại nói, giọng nói bình tĩnh: "Được."
Quý Nhiêu hỏi một cách vô thức: "Vậy đây là anh gián tiếp thừa nhận lúc trước mình đã qua loa với em à?"
Chân mày của Thương Ngôn Tân khẽ nhướng lên, như cười như không, hỏi ngược lại: "Em cảm thấy thế nào?"
Quý Nhiêu bỗng nhiên hối hận vì đã hỏi câu này. Dáng vẻ lạnh nhạt của anh với cô hồi trước, rõ ràng là đang qua loa với cô còn gì.
Đức tính quan trọng nhất của người trưởng thành là nhìn thấu nhưng không nói ra, sao cô đã biết rõ rồi còn hỏi để tự chuốc lấy khó chịu chứ.
Ánh mắt Quý Nhiêu hơi thay đổi, nhớ đến lời mình vừa nói, cười nói: "Em không biết, tâm tư đàn ông, em không hiểu..."
Ngừng một chút, cô giơ tay lên, ngón tay đặt lên ngực anh, khẽ chọt chọt, cười tự tin lại phóng khoáng: "Một ngày nào đó, em sẽ hiểu."
Quý Nhiêu nhìn chằm chằm vào mắt anh, đôi mắt cô tràn ngập tình ý, sáng bừng rực rỡ.
Cô biết ưu thế của mình, cô có một đôi mắt tràn đầy tình cảm, chỉ cần đối mặt với cô, nhìn ai cũng đều như thể rất thâm tình, ba phần thích có thể diễn thành mười phần.
Nghe nói đàn ông và phụ nữ nhìn thẳng vào mắt nhau trên mười giây sẽ có xúc động muốn được hôn, nhưng trên mặt Thương Ngôn Tân từ đầu đến cuối vẫn không hề có chút dao động nào.
Ngón tay của Quý Nhiêu không đứng đắn vẽ vòng tròn ở ngực anh: "Muốn vào nhà em ngồi chơi một lát không?"
Một lát sau, Thương Ngôn Tân nắm lấy ngón tay cô: "Đừng nghịch, tôi còn có việc."
Anh khẽ lùi lại một bước một cách không dấu vết, giãn khoảng cách với cô, như thể sợ cô cưỡng ép kéo anh vào nhà vậy.
Quý Nhiêu cười nói: "Vậy khi anh rảnh sẽ đến nhà em ngồi chứ?"
Thương Ngôn Tân không lên tiếng đáp lại, xoay người nhấn nút thang máy.
Quý Nhiêu bất mãn hừ hừ sau lưng anh: "Thương Ngôn Tân, vừa nói sẽ không qua loa với em mà?"
Thang máy chưa tới, Thương Ngôn Tân quay đầu nhìn cô: "Ba phút nữa, tôi có một cuộc họp online."
Ý trong lời nói là anh không qua loa với cô, mà là thật sự có việc.
"Ba phút nữa phải họp online, vậy thì thời gian hơi gấp nhỉ?" Ánh mắt Quý Nhiêu như có như không lướt qua cổ áo anh, cười rạng rỡ như hoa: "Được rồi, vậy anh về đi thôi, em không làm phiền anh nữa, hẹn gặp lại."
Cô vẫy vẫy tay chào anh, xoay người mở cửa nhà, không kìm được khóe miệng cong lên, ý cười trong mắt ngày càng đậm.
Về đến nhà, Quý Nhiêu ngồi xuống sofa, cầm điện thoại di động, nhìn tin nhắn WeChat nhận được như sắp nổ tung.
Chuyện trong giới thượng lưu lan truyền rất nhanh, một đám tiểu thư liên tục gửi tin nhắn cho cô, hỏi cô có phải đang yêu đương với một cậu nhóc bất trị không.
Tin nhắn quá nhiều, Quý Nhiêu ngại trả lời. Cô hiểu rõ nhất tình bạn giả dối trong giới thượng lưu: ngoài mặt thì chị chị em em, thật ra trong lòng toàn không muốn người khác được tốt, cũng thầm xoa tay chờ xem chuyện xấu của người khác, thích phóng đại để làm trò cười, tìm chút chuyện để làm quà trà dư tửu hậu.
Cho dù cô có giải thích, bọn họ vẫn sẽ chọn tin rằng cô tìm một tên nhóc bất trị.
Giải thích vô ích thì dứt khoát không giải thích, cô không quá bận tâm những lời xì xầm của mấy người đó. Vừa hay dạo gần đây trong giới có mấy tên công tử theo đuổi cô rất nhiệt tình, như keo da trâu mà gửi tin nhắn quấy rầy cô. Nếu trong giới đã đồn cô yêu đương, vậy thì những người theo đuổi kia có thể ngừng lại một chút, cô cũng có thể thanh tịnh, chuyên tâm theo đuổi Thương Ngôn Tân.
Phơi nắng lâu như vậy, trên người dính nhớp nháp, Quý Nhiêu đặt điện thoại xuống, đi vào phòng tắm để tắm rửa.
Đổi sang bộ đồ ngủ thoải mái, từ trong phòng tắm đi ra, điện thoại vang lên tiếng chuông có cuộc gọi đến.
Quý Nhiêu liếc nhìn màn hình điện thoại, là ba cô gọi đến.
Giờ này, ba cô gọi điện cho cô, Quý Nhiêu đại khái có thể đoán được chuyện gì rồi, chắc chắn là Quý Tư Nhu nóng lòng mách lẻo với ba cô.
Quý Nhiêu nghe điện thoại, đầu dây bên kia, giọng nói của Quý Hồng Chấn hết sức không vui: "Con đang yêu đương à?"
Quý Nhiêu giả bộ ngạc nhiên: "Không ạ, yêu đương gì ạ?"
Quý Hồng Chấn: "Ba nghe nói gần đây con đang thân thiết với một cậu nhóc bất trị."
"Ba, người ba nói là Tiểu Tề ạ." Quý Nhiêu giải thích: "Cậu bé không phải là bạn trai con. Không phải gần đây con mới mua nhà bên Bác Cảnh Công Quán đó sao? Nhà cậu bé cũng ở bên này, khi con dọn qua đây thì tình cờ quen được cậu bé. Quả thật cậu ấy nhuộm tóc vàng, có điều người trẻ tuổi bây giờ thẩm mỹ đều theo trào lưu, thích nhuộm tóc đủ màu sắc rực rỡ."
Cô có thể không giải thích với những người trong giới, nhưng với ba cô thì cô vẫn phải giải thích đôi chút, để ba cô không thật sự cho rằng cô đang yêu đương với một cậu nhóc bất trị, rồi phái người đến giám sát cô.
Gia đình có thể mua nhà ở Bác Cảnh Công Quán không giàu thì cũng quyền quý, giọng của Quý Hồng Chấn cũng hòa hoãn hơn: "Con thật sự không yêu đương?"
"Đương nhiên là không ạ, Tiểu Tề mới mười tám tuổi, vừa mới thi đại học xong, chỉ là một em trai nhỏ, con và em ấy yêu đương làm sao được chứ. Ba, ba nghe tin đồn nhảm nhí này từ đâu thế ạ?"
Quý Hồng Chấn im lặng mấy giây: "Là ba hiểu lầm. Có điều con là con gái nhà họ Quý chúng ta, bây giờ bên ngoài có rất nhiều đàn ông không có chí tiến thủ, chỉ nhăm nhe con gái nhà có tiền, muốn đi đường tắt, làm phượng hoàng nam. Ba không phản đối con yêu đương, nhưng nhất định không thể bị mấy tên nghèo hèn, lắm mưu nhiều kế lừa gạt."
"Ba, ba nghĩ nhiều quá rồi. Con thông minh như vậy, đương nhiên sẽ không bị đàn ông lừa gạt đâu. Nhà họ Quý chúng ta ở Bắc Thành có địa vị gì, người bình thường có thể xứng với con được sao?"
Quý Hồng Chấn vẫn không quá yên tâm, nói: "Gần đây con gái nhà chú Lý lén lút qua mặt gia đình, cùng tên lưu manh mở quán bar đi đăng ký kết hôn. Đàn ông bây giờ rất tinh ranh, những cô gái được gia đình nuông chiều từ bé như con dễ bị lừa gạt nhất. Ba cảm thấy chuyện hôn nhân của con vẫn nên sớm ổn định, tránh để những kẻ đàn ông xấu xa kia nhắm vào. Cuối tuần sau, chú Lâm muốn ăn bữa cơm với nhà chúng ta, con cũng về, gặp mặt cậu cả nhà họ Lâm một chút."
Đây là muốn dùng cớ ăn cơm, thay đổi cách sắp xếp để ghép đôi cô và cậu cả nhà họ Lâm.
Hiện tại ba cô vừa nghe Quý Tư Nhu nói rất nhiều về chuyện cô và một cậu nhóc bất trị ở cùng nhau, lúc này mà từ chối ba cô, e rằng ba cô sẽ nghi ngờ cô thật sự yêu đương với cậu nhóc bất trị đó.
"Được ạ, ba." Quý Nhiêu cười nói: "Con nghe lời ba, cùng cậu cả nhà họ Lâm gặp mặt, có điều ba phải nói rõ với chú Lâm, chỉ là hai nhà đơn giản ăn một bữa thôi. Lỡ đâu con và cậu cả nhà họ Lâm đó nói chuyện không hợp, đừng vì chuyện của những đứa nhóc bọn con mà làm tổn thương hòa khí của hai nhà."
Quý Hồng Chấn thấy cô ngoan ngoãn, cười vui vẻ nói: "Con gái ngoan, con yên tâm, chẳng qua ba chỉ tạo cơ hội cho con, sẽ không ép con và người con không thích ở cạnh nhau."
"Con biết, ba thương con nhất."
Khóe miệng Quý Nhiêu tươi cười, nhưng trong mắt lại hiện lên tia châm chọc.
***
Thương Ngôn Tân về đến nhà thì đi thẳng vào phòng sách, mở laptop ra.
Khi đang họp online, Tề Hành Châu mấy lần rón rén đẩy cửa phòng sách hé nhìn, muốn nói lại thôi.
Mấy cấp dưới tham dự cuộc họp nghe thấy động tĩnh bên này, biểu cảm của từng người đều có chút kỳ quái, như đang cố nhịn điều gì đó, muốn nói lại không dám nói.
"Cậu, cậu ơi..."
Tề Hành Châu không nhịn được, nhỏ giọng gọi anh.
Thương Ngôn Tân cau mày, nói với bên video chờ một chút, tắt âm thanh, ngước mắt hỏi Tề Hành Châu: "Cháu muốn làm gì?"
Tề Hành Châu gãi gãi đầu, ngập ngừng nói: "Cái kia... cái đó... Cậu..."
Tề Hành Châu khụ một tiếng, chỉ vào cổ áo Thương Ngôn Tân: "Cháu chỉ muốn nhắc cậu, cổ áo cậu có một dấu son môi. Bị cấp dưới công ty nhìn thấy, có thể ảnh hưởng đến uy nghiêm của cậu không?"
Ánh mắt Thương Ngôn Tân chuyển về phía cổ áo. Trên cổ áo sơ mi màu trắng, một dấu son môi màu đỏ vô cùng nổi bật.
Trong đầu Thương Ngôn Tân hiện lên nụ cười ranh mãnh của Quý Nhiêu khi nghe nói anh còn ba phút nữa phải họp online.
Thì ra là vì cái này.