Xinh Đẹp - Quân Lai
Chương 31
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kết quả tìm kiếm cho thấy, thời gian để tiến tới chuyện này là khác nhau tùy từng cặp đôi, nhưng thông thường, tốt nhất là nên chờ hai bên hiểu rõ về nhau. Mối quan hệ thường sẽ tiến triển sau khi yêu nhau từ hai, ba tháng đến nửa năm, khi đã có nền tảng tình cảm vững chắc, rồi mới từng bước thăm dò.
Hai, ba tháng đến nửa năm, lâu như vậy sao?
Chắc không phải Thương Ngôn Tân cũng muốn đợi đến khi yêu nhau lâu như vậy mới quyết định 'ngủ' cùng cô chứ.
Vừa rồi hình như anh ấy cũng nói chưa hiểu cô hết, muốn tìm hiểu từ từ.
Vậy phải tìm hiểu đến bao giờ đây? Nếu là hai, ba tháng thì cô vẫn có thể chờ, nhưng nhỡ sau chừng đó thời gian mà anh ấy vẫn cảm thấy tình cảm chưa đủ sâu đậm, lại muốn cô đợi thêm nửa năm thì sao.
Quý Nhiêu thở dài một hơi.
Nghe tiếng thở dài vọng ra từ trong chăn, Thương Ngôn Tân khẽ cười, đưa tay vén chăn trên đầu cô, để cô lộ mặt ra.
"Nhiêu Nhiêu, đừng tức giận được không?"
Quý Nhiêu giận dỗi trừng mắt nhìn anh: "Thương Ngôn Tân, chẳng lẽ anh cố ý trêu chọc em sao?"
"Sao có thể chứ? Khi em ở trong lòng anh, chẳng phải em đã cảm nhận được rồi sao, anh có phản ứng mà." Thương Ngôn Tân vuốt ve tóc cô, giọng dịu dàng nói: "Anh cũng đang cố kiềm chế bản thân."
Quý Nhiêu lớn tiếng: "Anh không cần kiềm chế! Em sẵn sàng mà, anh cứ tiếp tục đi, em sẽ không từ chối đâu."
Thương Ngôn Tân: "Chúng ta tìm hiểu thêm một thời gian nữa được không? Thời gian chúng ta yêu nhau quá ngắn, vẫn chưa đến bước đó."
Quý Nhiêu giãy dụa: "Mặc dù thời gian chúng ta yêu nhau ngắn ngủi, nhưng em đã thích anh từ rất lâu rồi. Anh có biết cố gắng kiềm nén bản thân trước mặt người mình thích khó khăn đến mức nào không? Đừng nói với em là anh biết, anh chẳng biết gì cả, anh chẳng thích em chút nào hết! Nếu anh thích em thì sao có thể kiềm nén được chứ? Em buồn quá."
"Nhiêu Nhiêu, anh không biết phải nói với em thế nào về những băn khoăn của mình." Vẻ mặt Thương Ngôn Tân vẫn bình tĩnh như cũ, giọng nói từ tốn: "Chỉ có những kẻ lăng nhăng mới nảy sinh quan hệ khi không có chút cơ sở tình cảm nào cả. Còn chúng ta là yêu đương nghiêm túc, sau này còn chăm sóc nhau cả đời. Cả đời dài như thế, đừng vì nhất thời vội vàng trong chuyện này. Mọi chuyện nên đến một cách tự nhiên, khi cả hai đều yêu nhau sâu sắc, như 'nước đến thì kênh thành' vậy."
(*)"水到渠成" là một thành ngữ trong tiếng Trung, có nghĩa là "nước đến thì kênh thành", tức là khi điều kiện đã sẵn sàng hoặc thời cơ chín muồi, mọi việc sẽ diễn ra thuận lợi, tự nhiên. Thành ngữ này thường được dùng để diễn tả rằng nếu ta chuẩn bị đầy đủ và kiên nhẫn, kết quả cuối cùng sẽ đến một cách dễ dàng và tự nhiên, không cần phải ép buộc.
Quý Nhiêu hiểu rồi, cô đang gặp phải một thanh niên ngây thơ. Ý anh ấy là, hai người nhất định phải cùng nhau xây dựng tình cảm đủ sâu đậm thì mới có thể tiến tới chuyện 'giường chiếu'.
Ngây thơ!
Trên đời này làm gì có nhiều người yêu nhau đến mức đó chứ.
Đời này cô đã xác định sẽ không yêu ai, lẽ nào cả đời này cô cũng sẽ không được nếm trải 'trái cấm'?
Hai chữ 'tình' và 'dục' căn bản không thể đánh đồng với nhau.
Đương nhiên những lời này cô không thể nói cho anh biết.
Chắc chắn anh ấy sẽ giữ vững quan điểm khác với cô, hơn nữa giờ cô còn đang đóng vai một người yêu anh ấy.
"Anh nói vậy làm em thấy thà lúc đầu em cứ trực tiếp rủ anh làm 'bạn tình' còn hơn." Giọng Quý Nhiêu buồn thiu.
"Nói lung tung gì vậy." Thương Ngôn Tân cốc nhẹ lên trán cô như đang dạy dỗ, nghiêm mặt nói: "Nếu em dùng thân phận đó hẹn anh, anh sẽ không cho em cơ hội nói chuyện với anh lần thứ hai đâu."
Cũng đúng, anh ấy là người giữ mình trong sạch đến thế, ngay cả bạn gái chủ động nhào vào lòng cũng có thể từ chối, sao có thể đi tìm gái được chứ.
"Được rồi." Quý Nhiêu nói đầy ẩn ý: "Mặc dù em rất yêu anh nhưng anh vẫn chưa yêu em, hơn nữa còn từ chối 'ngủ' cùng giường với em, điều đó làm em rất buồn. Nhưng em cũng biết, giữa hai chúng ta vốn là em theo đuổi anh, anh không thích em nhiều như em thích anh, em cũng hiểu được. Em sẽ tiếp tục cố gắng để anh yêu em, nhưng mà em vừa nghĩ đến việc anh không yêu em, thì em lại..."
Cô không nói tiếp, kéo chăn lên, lần nữa trùm kín người, nhỏ giọng sụt sùi.
"Nhiêu Nhiêu, sao vẫn khóc vậy?" Thương Ngôn Tân an ủi cô: "Đừng khóc được không? Em vừa khóc là anh lại không biết phải làm gì nữa."
Anh đưa tay, muốn kéo chăn của cô ra.
Quý Nhiêu núp dưới chăn, ngón tay nắm chặt góc chăn, dịch vào trong một chút, mang theo tiếng nức nở: "Sao lại không biết phải làm gì? Anh lên giường đi."
Vẫn chưa từ bỏ ý định.
Thương Ngôn Tân nói: "Hôm nay thật sự không được, lần đầu tiên của con gái dễ bị tổn thương. Hôm nay anh uống rượu rồi, không chắc chắn liệu mình có làm em bị đau không."
"Anh chắc chắn mà!" Quý Nhiêu phản bác anh: "Anh là người đàn ông có khả năng kiềm chế mạnh mẽ như thế, em tin anh sẽ không làm em bị thương đâu. Mấy cái anh nói đều là lấy cớ thôi."
"Thôi, em không tranh cãi với anh nữa." Quý Nhiêu kéo chăn ra, đôi mắt khóc đến đỏ ửng, oán trách nhìn anh: "Anh đúng là một người đàn ông nhạt nhẽo."
Thương Ngôn Tân rút tờ khăn giấy trên tủ đầu giường, lau nước mắt cho cô.
Quý Nhiêu nghiêng mặt sang một bên, không cho anh lau: "Ai cần anh lau nước mắt chứ? Lúc này anh nên ôm em, an ủi tâm hồn đang tổn thương của em."
"Được rồi, ôm em." Thương Ngôn Tân cúi người, hai tay vòng xuống dưới nách cô. Anh còn chưa kịp dùng sức, Quý Nhiêu đã chủ động ôm cổ anh, nhào vào lòng anh: "Thương Ngôn Tân, em yêu anh lắm."
"Anh biết." Thương Ngôn Tân vuốt tóc cô, giọng điệu ôn tồn: "Cho nên anh càng không thể dựa vào việc em yêu anh mà hèn hạ xâm phạm thân thể em."
Giọng của anh dịu dàng như nắng mai, nhưng ý nghĩa truyền ra ngoài lại làm cho người ta lạnh thấu tâm can.
Không thể dựa vào việc cô yêu anh mà xâm phạm thân thể cô, ý của câu này không phải là, anh không yêu cô sao?
Thật sự làm người ta đau lòng...
Được rồi, thật ra cũng không làm cô đau lòng, mọi chuyện đã nằm trong tính toán của cô rồi.
Cô cũng đâu có yêu anh.
Chỉ có điều cô là cô gái hư biết bịa chuyện, còn anh là quân tử nho nhã, đoan chính, quân tử sẽ không lừa người khác.
"Ngủ đi."
Thương Ngôn Tân dịu dàng đắp chăn cho cô, ngay cả mép chăn cũng tỉ mỉ mà chỉnh lại cho cô.
"Ngủ ngon."
Quý Nhiêu hừ một tiếng, trông như không cam tâm tình nguyện nói câu 'ngủ ngon', rồi còn bĩu môi.
Thương Ngôn Tân cúi đầu, hôn một cái lên môi cô, lại nói một câu ngủ ngon.
Quý Nhiêu nằm trên giường, đưa mắt nhìn theo bóng dáng Thương Ngôn Tân ra khỏi phòng, cửa phòng đóng lại, cô đếm thầm trong lòng.
1234...
Đếm tới số 59, cửa phòng lại lần nữa mở ra.
Quý Nhiêu cong cong khóe miệng, đôi mắt long lanh nhìn Thương Ngôn Tân đang đứng cạnh cửa, chớp chớp: "Không phải đã chúc ngủ ngon rồi sao? Sao anh còn quay lại?"
Thương Ngôn Tân bật cười, hỏi: "Quần áo của anh đâu?"
"Quần áo gì cơ?" Quý Nhiêu giả vờ ngơ ngác: "Em không hiểu anh đang nói gì hết."
Thương Ngôn Tân đổi cách hỏi: "Đồ dùng vệ sinh hàng ngày của anh đâu?"
Quý Nhiêu vẫn lắc đầu: "Em không biết."
Thương Ngôn Tân không hỏi cô nữa, trực tiếp đi đến trước tủ đồ, kéo tủ quần áo ra.
Quần áo đàn ông treo trong tủ gọn gàng ngăn nắp đã trực tiếp phơi bày lời nói dối của cô.
"Sao lại lừa người ta vậy chứ?" Thương Ngôn Tân đi đến trước giường, duỗi tay nhéo nhéo lỗ mũi cô: "Bé con lừa đảo, không sợ nói dối mũi sẽ dài ra sao?"
Quý Nhiêu ôm cánh tay anh, giãy dụa lần cuối cùng, nũng nịu: "Anh ở cùng phòng với em đi mà, em muốn ở cùng một phòng với anh, được không anh?"
"Chỉ là ở cùng phòng thôi, không làm gì khác, em đảm bảo, em tuyệt đối sẽ không gây rối." Quý Nhiêu giơ tay lên thề: "Chỉ là ngủ cùng nhau thôi, em sẽ không động tay động chân với anh đâu."
"Ở cùng một căn phòng, ngủ cùng một giường mà không làm gì sao?" Thương Ngôn Tân cười cười nhéo nhéo má cô: "Đây là Nhiêu Nhiêu đang thử sự kiên định của anh sao?"
"Nhưng mà vừa rồi đã như thế rồi, chẳng phải anh cũng không làm gì sao? Chuyện này đối với anh mà nói có khó gì chứ? Anh chỉ cần ở cùng phòng với em, được không ạ?" Quý Nhiêu lắc lắc tay anh: "Nào có đôi tình nhân nào đi khách sạn lại ở hai phòng riêng, thật chưa bao giờ nghe thấy điều này."
Thương Ngôn Tân dùng giọng trêu đùa: "Chưa bao giờ nghe thấy sao? Vậy thì chúng ta chẳng phải là cặp đôi đầu tiên ngủ ở hai phòng khác nhau à?"
Quý Nhiêu: "...."
"Thương Ngôn Tân, em nói cho anh nghe, lời trêu đùa này của anh chẳng vui chút nào."
Thương Ngôn Tân: "Buổi tối không thích hợp nghe chuyện quá buồn cười, dễ làm đầu óc hưng phấn, không tốt cho giấc ngủ."
Quý Nhiêu: "..."
Quý Nhiêu hoàn toàn từ bỏ, buông lời đe dọa: "Thương Ngôn Tân, anh đợi đấy cho em! Sẽ có một ngày em khiến anh không thể tự kiềm chế, chìm đắm trên giường em."
Thương Ngôn Tân cười đồng ý: "Anh tin tưởng, nhất định sẽ có một ngày đó."
"..."
Như đấm vào bông gòn, Quý Nhiêu không muốn lãng phí lời nói nữa, trơ mắt nhìn Thương Ngôn Tân cầm một bộ quần áo ngủ và một bộ quần áo ngày mai cần mặc, rồi ra ngoài.
Ít nhất anh ấy cũng còn giữ thể diện cho cô một chút, không lấy tất cả quần áo về, quần áo còn lại vẫn treo trong tủ đồ phòng cô.
Cô cũng không tin, cô ở bên cạnh anh hơn nửa tháng mà vẫn không thể kéo anh lên giường.
Vừa thề son sắt trong lòng, vừa nghĩ đến việc Thương Ngôn Tân ngay cả lúc hưng phấn nhất cũng có thể dừng lại, Quý Nhiêu bắt đầu nhụt chí.
Tại sao lại có người đàn ông như thế này chứ? Mỡ dâng đến tận miệng rồi cũng không ăn, mà còn yêu đương với cô nữa chứ.
Chẳng phải người ta nói đàn ông đều là động vật ham muốn sao? Cho dù có yêu hay không cũng đều có thể 'lăn giường' mà?
Sao anh lại không giống với người đàn ông khác chứ.
Quý Nhiêu bắt đầu tính toán. Nếu như anh ấy vẫn luôn không muốn làm chuyện ân ái trên giường với cô, chỉ yêu đương đơn thuần, cô dẫn anh về nhà phá hoại mối liên hôn giữa anh và Quý Tư Nhu, nhưng sau đó thì sao? Cô cũng không thể yêu đương mãi với anh, cô phải chia tay chứ.
Nhưng nếu như chỉ đơn thuần là nắm tay, hôn hít, không hề xảy ra quan hệ thật sự, khi cô và anh vừa chia tay, chưa chắc ba cô sẽ không vì lợi ích hai nhà mà một lần nữa làm mai mối cho anh và Quý Tư Nhu. Trong thực tế, chuyện chị gái gả cho bạn trai cũ của em gái cũng đâu phải là không có. Hơn nữa, cô và anh còn chưa hề 'lăn giường', ngay cả lập trường để ngăn cản anh và Quý Tư Nhu đến với nhau cũng không có.
Chỉ khi anh và cô 'ngủ' với nhau, cô mới có đủ cơ sở.
Với tính cách yêu đương chung thủy này của anh, không thể vừa 'lăn giường' với em gái lại vừa đi tìm chị gái. Như vậy thì quá buồn nôn rồi, anh là người quân tử tất nhiên sẽ không thể làm ra chuyện đó.
Cho nên, để sau này chia tay không cần phải lo lắng gì, cô nhất định phải kéo anh lên giường.
Hơn nữa, khuôn mặt và vóc dáng của anh hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn hoàn mỹ trong lòng cô, lại còn biết tự giữ mình. Thời bây giờ, một người đàn ông sạch sẽ chưa từng có kinh nghiệm trong chuyện 'kia' quả thật là hàng hiếm, hoàn toàn là đối tượng cô có thể tin tưởng giao phó 'lần đầu tiên' của mình. Cô đã lãng phí nhiều thời gian và sức lực với anh như thế, không kéo anh lên giường để trải nghiệm thì quá đáng tiếc.
Quý Nhiêu đã quyết định không kết hôn từ rất lâu rồi, nhưng cô cũng không có ý định sống cô độc cả đời. Rất nhiều người bạn đã lần lượt có trải nghiệm liên quan đến 'phương diện kia', khi nói chuyện cũng sẽ chia sẻ cho cô những kinh nghiệm quý báu, nói cho cô biết trong tình huống không mặc đồ, có thể phán đoán năng lực của người đàn ông ở phương diện kia từ những hình dáng bên ngoài.
Khi con gái nói chuyện này, cũng không phải là chuyện gì xấu hổ.
Từ khi cô trưởng thành đã mơ hồ có ham muốn tìm tòi về phương diện kia.
Mấy năm nay, cô cũng đang thử tìm một người đàn ông ưng ý để mở cánh cửa đi vào thế giới mới, đáng tiếc những người mà cô tiếp xúc không có ai làm cô hài lòng.
Không phải là ánh mắt nhìn cô chằm chằm đầy ý đồ xấu, thì là nói chuyện quá buồn nôn, hoặc là trai đểu bắt cá nhiều tay.
Cho đến khi gặp Thương Ngôn Tân, người đàn ông quả thật là gu trời định của cô.
Cho dù không phải cố ý chọc tức ba cô và Trần Nhã Như thì gặp một người đàn ông như vậy, cô cũng sẽ đưa anh vào làm mục tiêu trải nghiệm lần đầu tiên của mình.
Nhưng mà khó quá đi!
Người đã sắp ba mươi tuổi rồi, sao lại giữ mình đến mức ngay cả chuyện bản năng như 'lăn giường' mà cũng phải kiên trì đợi đến khi hai bên yêu nhau thật lòng thì mới làm chứ.
Nếu như là yêu cầu khác, có lẽ cô còn có thể thỏa mãn.
Nhưng mà cần tình yêu của cô.
Quý Nhiêu chậc một tiếng, lắc lắc đầu, không còn cách nào khác, chỉ có thể phát huy sở trường của mình, diễn thôi.
***
Sáng hôm sau, Thương Ngôn Tân không ra ngoài, sau khi ăn sáng xong, anh ở trong phòng sách làm việc.
Quý Nhiêu không dậy ăn sáng, ngủ một giấc đến hơn mười giờ. Sau khi rửa mặt xong, khi cô đi ra ngoài thì Thương Ngôn Tân đang họp video.
Cửa phòng sách không đóng, cô đi đến trước cửa, thấy Thương Ngôn Tân đang ngồi trước bàn làm việc, trước mặt là máy tính, tai đeo tai nghe. Anh liếc nhìn thấy cô, giơ tay ra hiệu bảo cô đừng lên tiếng.
Quý Nhiêu tự giác xoay người, bước chân nhẹ nhàng, chuẩn bị đi tìm đồ ăn.
Mới đi được vài bước, trong đầu cô lại nảy ra một ý nghĩ xấu xa. Cô rón rén quay lại phòng sách, kéo ghế, ngồi đối diện Thương Ngôn Tân, hai tay nâng mặt, đôi mắt lấp lánh nhìn anh.
Thương Ngôn Tân cúi đầu, tầm mắt chăm chú vào màn hình máy tính. Thỉnh thoảng anh nhìn về phía cấp dưới trong cuộc họp video nói mấy câu liên quan đến nội dung cuộc họp, nhưng vẫn luôn dành một ánh mắt cho cô.
Ánh mắt Quý Nhiêu đầy sùng bái.
Lần này thời gian nói của Thương Ngôn Tân dài hơn chút, đã kéo dài hai phút mà vẫn còn tiếp tục.
Quý Nhiêu cảm thấy sắp xong rồi, nhân lúc anh không chú ý, chui xuống gầm bàn.
Thương Ngôn Tân đang nhận xét báo cáo của cấp dưới thì một bàn tay đột nhiên từ dưới gầm bàn đưa lên, nắm lấy dây lưng của anh.
Giọng nói của Thương Ngôn Tân hơi dừng lại một chút. Cúi đầu xuống, anh liền thấy Quý Nhiêu đang ngồi dưới chân mình, tay cô đang mò đến khóa dây lưng của anh. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt vô tội nhìn anh cười một cái. Sau đó, bất chấp ánh mắt cảnh cáo của anh, cô rút dây lưng của anh ra, vứt bừa sang một bên.
Thương Ngôn Tân đè tay cô lại, ý bảo cô đừng nghịch nữa.
Cô căn bản không để ý đến anh, cầm cổ tay anh, hé miệng ngậm lấy ngón tay anh.