Xinh Đẹp - Quân Lai
Ước Nguyện Bất Ngờ
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thương Ngôn Tân nín thở, ánh mắt nhìn cô khẽ trầm xuống.
Quý Nhiêu không hề sợ hãi, ngược lại còn khiêu khích nhướng mày với anh, ánh mắt khẽ liếc nhìn anh một cái, khóe mắt cong cong, mang theo chút nụ cười quyến rũ.
Khoang miệng ấm nóng bao lấy ngón tay anh, Thương Ngôn Tân không chịu nổi, anh rụt ngón tay về.
Tai nghe truyền đến tiếng cấp dưới hỏi thăm: “Tổng giám đốc Thương?”
Ánh mắt của Thương Ngôn Tân quay lại màn hình máy tính, bình thản nói: “Có con mèo nhỏ chạy đến, không sao, các cậu tiếp tục.”
Kha Trạm trong cuộc họp video có chút nghi ngờ, trong phòng sếp Thương làm gì có mèo nhỏ, hơn nữa, đến lượt anh nói rồi mà, sếp Thương.
Bây giờ Thương Ngôn Tân không nói chuyện được, con mèo nhỏ nào đó đang dùng móng vuốt nghịch ngợm trên người anh.
Cảm giác mềm mại truyền đến từ lòng bàn tay cô, bao trùm lấy anh. Thương Ngôn Tân bị bất ngờ đến tê dại cả da đầu, nửa thân trên ngả ra sau ghế, khẽ nhướng cằm hít sâu một hơi.
Móng vuốt mèo nhỏ không theo quy luật nào, cũng chẳng có giới hạn, không nặng không nhẹ nhưng lại rất có tinh thần khám phá. Thương Ngôn Tân khẽ hít thở, cúi đầu, vừa đúng lúc bắt gặp đôi mắt mơ màng, vừa tò mò trước điều mới lạ lại vừa mang theo chút ngại ngùng của cô.
Thương Ngôn Tân chẳng còn cách nào với cô.
Sau khi hít sâu vài hơi, một bàn tay to lớn nắm chặt tay cô.
Cuộc họp không biết đã kết thúc từ lúc nào, anh đeo tai nghe, từ đầu đến cuối cô đều không nghe thấy tiếng động gì, chỉ biết hơi thở anh kìm nén ngày càng nặng nề.
Không biết qua bao lâu, Thương Ngôn Tân đẩy ghế lùi về sau, ôm Quý Nhiêu với đôi chân tê rần ngồi lên đùi mình. Anh giơ tay gõ gõ trán cô, giọng khàn khàn: “Nhiêu Nhiêu, em đúng là nhóc lưu manh.”
Quý Nhiêu cúi đầu, nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình, hoàn toàn không có ý thức mình vừa làm chuyện xấu, còn rất tủi thân đưa tay cho anh xem.
“Thương Ngôn Tân, tay em đỏ hết rồi.”
Đâu chỉ lòng bàn tay đỏ ửng, trên đó còn chưa sạch sẽ.
Lồng ngực Thương Ngôn Tân vẫn còn phập phồng, hơi thở hỗn loạn, cầm khăn giấy lau cho cô.
Quý Nhiêu đột nhiên tiến sát bên tai anh, trêu chọc: “Thương Ngôn Tân, tiếng thở của anh hấp dẫn quá.”
“Quý Nhiêu.” Thương Ngôn Tân tỉ mỉ lau sạch từng ngón tay cho cô, khăn giấy dính mùi hương hoa thạch nam bị vứt vào thùng rác, anh trầm giọng: “Sớm muộn gì anh cũng bị em làm cho phát điên.”
Quý Nhiêu duỗi tay, nắm lấy cà vạt của anh, ánh mắt hưng phấn nhìn anh: “Thật không đó, dáng vẻ phát điên của anh chắc hẳn rất gợi cảm.”
Tay cô còn không thành thật sờ soạng trên người anh, yết hầu Thương Ngôn Tân khẽ nuốt, anh giữ chặt tay cô, nói sang chuyện khác, hỏi: “Em không đói bụng sao?”
Anh vừa nói, Quý Nhiêu mới nhớ ra mình còn chưa ăn sáng, bây giờ đã hơn mười một giờ.
“Đói.” Quý Nhiêu gật đầu một cái, nhớ đến cái gì, cắn môi nhìn về phía anh chớp chớp mắt: “Hôm nay anh có thời gian ăn cơm cùng em không? Không phải anh lại muốn ra ngoài làm ăn, bỏ em đơn độc một mình trong phòng trống chứ?”
Thương Ngôn Tân cười nói: “Hôm nay anh không ra ngoài bàn chuyện làm ăn, hai giờ chiều sẽ có vài người đến nói chuyện trong phòng sách, chắc khoảng bốn giờ sẽ kết thúc. Lát nữa anh sẽ ăn cơm trưa cùng em trước, sau hai giờ thì đành phải nhờ em ở trong phòng 2 tiếng. Hai tiếng này em có thể nghĩ xem có muốn đi chỗ nào chơi không, sau khi anh làm việc xong sẽ đưa em đi chơi, có được không?”
Anh đã sắp xếp thỏa đáng, hỏi ý kiến cô.
“Được ạ, được ạ.” Cô gái nhỏ nghe nhắc đến đi chơi thì hưng phấn: “Chúng ta như vậy xem như là đi hẹn hò chính thức chứ?”
Ánh mắt cô long lanh nhìn anh, còn nhớ hôm qua khi anh từ chối ngủ cùng giường với cô đã nói sau khi bọn họ yêu đương còn chưa từng hẹn hò chính thức, tình cảm chưa đến bước đó.
Thương Ngôn Tân cười cười, nói: “Đương nhiên rồi.”
“Vậy bây giờ em sẽ đi làm cẩm nang hẹn hò.”
Quý Nhiêu nhảy xuống khỏi đùi anh, chân trần bước trên sàn nhà, bước chân vui vẻ, mái tóc mềm mại khẽ tung bay, ngay cả mái tóc cũng toát lên vẻ thanh xuân.
Tiếng bước chân rời từ phòng sách về phía phòng ngủ, cô lấy điện thoại, trong miệng khẽ ngân nga.
Là giai điệu mà Thương Ngôn Tân chưa từng nghe, có lẽ là cô tự nghĩ ra.
Thương Ngôn Tân cong cong khóe môi, cụp mắt nhìn xuống phía dưới mình là một mớ hỗn độn, đành bất lực lắc đầu, cô gái nhỏ này, gan thật lớn.
Cả căn phòng tràn ngập mùi hoa thạch nam, trong thùng rác chứa đầy giấy, Thương Ngôn Tân chỉnh lại quần áo phía dưới, nhặt dây lưng lên, đứng dậy, sơ vin áo sơ mi vào quần tây, về phòng lấy một chiếc dây lưng mới, vừa định thắt.
“Thương Ngôn Tân.” Cô từ bên ngoài thò đầu vào, cười tít mắt nhìn anh.
Lông mày nhướng lên, ánh mắt đó vừa nhìn là biết không có ý tốt.
“Sao vậy?”
Quý Nhiêu vẫy vẫy tay với anh: “Anh đến đây, em có chuyện muốn nói với anh.”
Thương Ngôn Tân cầm dây lưng đi đến trước mặt cô, chờ cô lên tiếng.
Quý Nhiêu mím môi, nở nụ cười xấu xa với anh, không nói.
Cô vốn không định nói gì.
Lợi dụng lúc anh không đề phòng, giơ tay nhéo mạnh vào mông anh, thấy anh không phản ứng gì thì nghiêng đầu rồi chạy đi.
Sau lưng truyền đến giọng nói ôn hòa đầy cưng chiều của Thương Ngôn Tân: “Nhóc lưu manh.”
Giọng mang tiếng cười, nghe ra tâm trạng rất tốt.
Lúc ăn cơm trưa, Quý Nhiêu vẫn luôn cầm điện thoại đọc cẩm nang hẹn hò. Thương Ngôn Tân đã ăn cơm xong rồi, đặt đũa xuống bàn, Quý Nhiêu ở phía đối diện còn chưa ăn được bao nhiêu.
“Nhiêu Nhiêu.” Thương Ngôn Tân nhắc cô: “Để điện thoại xuống trước, ăn cơm xong rồi xem tiếp.”
Quý Nhiêu ngẩng đầu nhìn anh một cái, đưa một miếng cơm vào miệng, cúi đầu, tiếp tục lướt điện thoại.
Thương Ngôn Tân nhìn cô ăn cơm chậm như rùa, cười hỏi: “Không phải em nói đói rồi sao?”
“Đúng vậy.” Ánh mắt của Quý Nhiêu từ phía điện thoại nhìn về phía anh, duỗi tay đến đĩa trước mặt gắp một miếng đồ ăn thả vào trong bát, nói: “Em chẳng phải đang ăn cơm sao? Em có thói quen vừa ăn cơm vừa nghịch điện thoại.”
“Quen?” Thương Ngôn Tân nói: “Trước đây không phát hiện ra em có thói quen này.”
“Trước kia không phải còn chưa theo đuổi được anh sao? Trước mặt anh dù sao cũng phải giữ hình tượng chứ.” Quý Nhiêu nói bình thản: “Bây giờ chúng ta đã yêu nhau rồi, rất nhiều thói quen nhỏ của em sớm muộn gì anh cũng phát hiện ra, không bằng cứ thoải mái một chút, chắc anh sẽ không ghét bỏ em đâu nhỉ. Nếu như anh ghét bỏ em, em sẽ bỏ điện thoại xuống ngay.”
Nói rồi, Quý Nhiêu đặt điện thoại sang một bên, lưng thẳng tắp, ngồi đoan trang nhìn anh, dáng vẻ ngoan ngoãn vâng lời.
Thương Ngôn Tân cười nói: “Không cần, em muốn thế nào thì cứ như thế đó đi, trước mặt anh không cần quá gò bó, anh cũng không có nhiều quy tắc bàn ăn đến vậy. Mà cho dù anh có, quy tắc của anh cũng chỉ có thể gò bó anh, không thể dùng suy nghĩ của anh áp đặt lên em, cho nên em không cần vì anh mà thay đổi gì cả.”
“Woww, Thương Ngôn Tân.” Quý Nhiêu đưa hai tay nâng mặt, mắt long lanh: “Em phát hiện ra tính cách của anh siêu tốt, tâm lý ổn định, biết phân biệt phải trái, có thể bao dung những tính xấu của người khác, đời trước em tích bao nhiêu phúc đức nên đời này mới tìm được người bạn trai tốt như anh chứ.”
Thương Ngôn Tân cong cong khóe môi, cười nói: “Miệng ngọt thế này, là bôi mật rồi sao?”
Quý Nhiêu đưa đầu lưỡi, liếm một vòng trên môi, nghiêm túc nói: “Không có vị của mật ong, nhưng vẫn rất ngọt, chắc là vì được Thương Ngôn Tân hôn rồi.”
“Ăn cơm trước đi.” Thương Ngôn Tân nói: “Mặc dù anh tôn trọng thói quen vừa ăn cơm vừa dùng điện thoại của em, nhưng em còn không ăn nhanh lên, đồ ăn sẽ nguội mất, mà đồ ăn nguội không tốt cho dạ dày.”
“Ồ, vậy em phải ăn nhanh lên, nhỡ đâu ăn đồ ăn nguội bị đau dạ dày, có người sẽ đau lòng.” Quý Nhiêu chớp chớp mắt: “Đúng không, Thương Ngôn Tân?”
Thương Ngôn Tân cười một tiếng, cưng chiều nói: “Đúng vậy, anh sẽ đau lòng, em mau ăn đi.”
Lúc này Quý Nhiêu mới thành thật nghiêm túc ăn cơm.
Ăn cơm xong, Quý Nhiêu lập tức cầm điện thoại lên, nói với Thương Ngôn Tân: “Thương Ngôn Tân, chiều nay chúng ta đi chơi biển đi, những nơi phù hợp với các cặp đôi gần đây em đã xem hết rồi, cảm thấy bãi biển là hợp với chúng ta nhất, có rất nhiều cặp đôi đều thích đến đó chơi.”
Thương Ngôn Tân: “Được.”
Anh ngồi vào ghế sofa trong phòng khách, Quý Nhiêu đi tới, ngồi sát cạnh anh, dựa vào người anh, tay cầm điện thoại lướt video vài cặp đôi tình nhân đang chơi trên bờ biển cho anh xem.
“Anh xem, họ đến bờ biển để chụp ảnh, quay video “check-in”, bây giờ cái này rất thịnh hành, ghi lại những khoảnh khắc tươi đẹp bên nhau, chúng ta đến đó cũng chụp một tấm.”
Video mà Quý Nhiêu cho anh xem là một đôi tình nhân đang hôn nhau trên bờ biển.
Thương Ngôn Tân nói: “Được.”
Quý Nhiêu ngạc nhiên: “Anh có thể chấp nhận được đến mức đó sao? Hôn môi giữa đám đông?”
“Sao không thể chấp nhận, tình nhân vui đùa trên bờ biển, hôn môi chẳng phải là chuyện rất bình thường sao? Sao nhìn em có vẻ ngạc nhiên vậy?” Thương Ngôn Tân cười hỏi: “Là cảm thấy anh tư tưởng bảo thủ, ngay cả chuyện bình thường thế này cũng không thể chấp nhận sao?”
Quý Nhiêu gật đầu: “Đúng vậy, nhìn anh có vẻ rất bảo thủ, ngây ngô.”
Bảo thủ, ngây ngô?
Thương Ngôn Tân cười.
“Nhiêu Nhiêu.” Thương Ngôn Tân cong môi, nói: “Mặc dù anh lớn hơn em mấy tuổi, nhưng anh vẫn còn chưa già đến mức tư tưởng bảo thủ, lạc hậu.”
“Em không có ý nói anh già.” Quý Nhiêu cười vui vẻ hôn lên môi anh: “Đương nhiên anh không già rồi, anh còn chưa đến ba mươi tuổi, trẻ như vậy. Là do anh tuổi trẻ đã thành công nên luôn toát ra một khí chất độc đáo, trầm ổn và thanh lịch, dáng vẻ như đã trải qua sự mài giũa và rèn luyện của năm tháng. Nhưng thực chất anh vẫn còn rất trẻ, người đàn ông có khí chất trầm ổn như anh đa phần đều trên bốn mươi tuổi, lớn tuổi hơn anh rất nhiều, người đàn ông trẻ như anh thì còn chưa có được khí chất như vậy, anh chính là người đàn ông có sức hấp dẫn nhất.”
Ý cười trong mắt Thương Ngôn Tân ngày càng nhiều hơn.
Quý Nhiêu: “Nói cho anh biết một bí mật.”
Thương Ngôn Tân nghiêng người, đưa lỗ tai gần sát cô hơn chút.
Môi Quý Nhiêu ghé sát bên tai anh, giống như đang nói bí mật gì đó rất quan trọng, nhỏ giọng nói: “Yêu anh.”
Trong ngực hơi run run, Thương Ngôn Tân nhìn vào đôi mắt tràn đầy yêu thương của cô, trong lòng dao động.
Quý Nhiêu vẫn đang cười, mi mắt cong cong, ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, vừa hay chiếu đến mái tóc của cô, cả người cô tắm dưới nắng mặt trời, nụ cười còn rực rỡ hơn cả mặt trời, đôi mắt lấp lánh.
Thương Ngôn Tân đưa tay, giữ lấy gáy cô.
Đây không phải là nụ hôn trong kế hoạch của Quý Nhiêu.
Ánh mắt cô khẽ sững lại, nhanh chóng phản ứng, cánh tay vòng qua sau lưng anh, học theo cách anh hôn mà đáp lại.
Bốn giờ chiều, Thương Ngôn Tân lái xe dẫn Quý Nhiêu đến bờ biển, không dùng tài xế riêng, Thương Ngôn Tân tự lái xe, Quý Nhiêu ngồi bên ghế phụ.
Từ khách sạn đến bờ biển mất khoảng 40 phút đi xe.
Từ lúc lên xe, miệng nhỏ của Quý Nhiêu chưa từng ngừng nói.
“Thương Ngôn Tân, em thật sự không thể mặc bikini?”
Buổi trưa, sau khi quyết định sẽ đến bờ biển chơi, nhân lúc Thương Ngôn Tân họp trong phòng sách, cô ra ngoài mua hai bộ đồ tắm tình nhân, chuẩn bị mặc khi cùng đi dạo trên bờ biển với Thương Ngôn Tân.
Mùa hè ra biển chơi không mặc bikini thì mặc cái gì!
Kết quả người đàn ông họ Thương không lâu trước đó còn rất thấu hiểu lòng người, nói mình sẽ không áp đặt tư tưởng của anh lên người cô, còn chưa già đến mức tư tưởng bảo thủ, lạc hậu, lúc này lại kiên quyết không cho cô mặc bikini đi biển.
Quý Nhiêu lý luận, nói mãi cũng không được.
Thái độ của Thương Ngôn Tân vô cùng kiên định: “Bờ biển gió lớn, mặc áo bikini dễ bị lạnh.”
Lý do này, nói ra không cảm thấy buồn cười sao?
Quý Nhiêu nói: “Nhưng bây giờ là mùa hè, rất nóng.”
Thương Ngôn Tân: “Trời sắp tối rồi, cho dù là mùa hè thì gió buổi tối cũng sẽ rất lạnh.”
“Anh không cảm thấy khi tình nhân dạo bước trên bờ biển, mặc bikini rất lãng mạn sao? Trong video những đôi tình nhân kia khi hôn nhau ở bờ biển cũng toàn mặc bikini mà, sóng biển vỗ vào, mang đến một cảm giác lãng mạn đến chết cũng không thay đổi.”
“Anh không thấy.” Thương Ngôn Tân nói: “Lãng mạn là tình yêu, không phải là thứ thể hiện qua quần áo.”
Quý Nhiêu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Những chỗ quan trọng đều bị che hết rồi, có hở hang chỗ nào đâu, anh còn nói mình không bảo thủ.”
Thương Ngôn Tân không tranh cãi với cô, nói: “Anh thừa nhận trước kia anh đánh giá cao bản thân, khi em lấy bikini ra, hơn nữa còn nói sẽ mặc hai mảnh vải này đi ra ngoài trước mặt mọi người, anh mới nhận thức sâu sắc rằng thật ra mình là người đàn ông bảo thủ, không thể hoàn toàn không can thiệp vào hành động của bạn gái. Anh không thể chấp nhận việc em mặc thế này lọt vào tầm mắt người khác, nếu như em thích mặc bikini thì có thể mặc ở nhà, đi ra ngoài thì không thể mặc như vậy, được không?”
Giọng nói như đang thương lượng, nhưng thái độ thì cứng rắn.
“Được rồi.” Quý Nhiêu nói: “Nhưng lát nữa anh phải giúp em chụp nhiều ảnh, chụp cho em thật xinh đẹp.”
Thương Ngôn Tân cười nói: “Được, em muốn chụp bao nhiêu cũng được, nhất định sẽ rất xinh đẹp.”
Xe đến nơi, Thương Ngôn Tân đỗ xe vào bãi đỗ, nắm tay Quý Nhiêu đi ra bãi biển.
Đây là khu du lịch nổi tiếng, người đến chơi rất nhiều, trên đường ra bãi biển đầy những sạp bán đồ lưu niệm nhỏ.
Mặt trời chuyển về tây, gió biển thổi đến mang theo từng luồng khí mát rượi, trong không khí thoang thoảng mùi hương, Quý Nhiêu theo mùi thơm mà nhìn sang, thấy cách đó không xa có một cây đa cổ thụ, trên cây treo đầy những lọ ước nguyện, dưới gốc cây đa có mấy bà lão đang bán vòng hoa và lọ ước nguyện, bên cạnh gian hàng có rất nhiều cặp tình nhân trẻ đang tay trong tay.
Quý Nhiêu tò mò, kéo Thương Ngôn Tân đến đó, bà lão bán hàng thấy họ đi đến, cười tươi nói với Quý Nhiêu: “Cô bé xinh đẹp, mua vòng hoa đi, cháu đeo hoa nhất định sẽ rất đẹp.”
Quý Nhiêu ngẩng đầu, nhìn về phía Thương Ngôn Tân: “Anh xem cái nào đẹp, chọn cho em một chiếc.”
Ánh mắt Thương Ngôn Tân lướt qua tất cả vòng hoa trong gian hàng, chọn một vòng hoa màu hồng đội lên tóc Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu đưa tay sờ lên vòng hoa trên đầu mình, hỏi: “Có đẹp không?”
Thương Ngôn Tân ừm một tiếng, nói: “Đẹp lắm.”
Quý Nhiêu cười quay mặt, hỏi: “Bao nhiêu tiền ạ?”
Bà lão nói: “Hai mươi tệ một chiếc.”
Thương Ngôn Tân lấy điện thoại ra trả tiền, bà lão lại nói: “Hai người có muốn ước nguyện không, cây đa này cầu tình duyên linh thiêng lắm, các cặp đôi đến đây đều cầu nguyện ở đây.”
Vốn dĩ Quý Nhiêu nhìn thấy rất nhiều lọ ước nguyện treo trên cây, vừa định mua lọ ước nguyện, nghe bà lão nói là cầu duyên, do dự một lát, ánh mắt nhìn sang Thương Ngôn Tân ở bên cạnh, vừa hay bên cạnh có một cặp đôi đi đến, nói muốn ước, để ông trời phù hộ cho hai người họ mãi mãi bên nhau.
Quý Nhiêu thầm xì một tiếng trong lòng, muốn bên nhau mãi mãi chẳng phải là hai người yêu nhau thật lòng sao? Cầu xin ông trời thì có tác dụng gì, lẽ nào cầu ông trời ép buộc một người không yêu mình phải đến bên cạnh sao.
Thời đại bây giờ, con người không còn niềm tin vào tình yêu nữa, ngay cả cây đa cổ thụ cũng đã nhận công việc phù hộ cho các cặp tình nhân mãi mãi không xa nhau.
Trong lòng Quý Nhiêu thầm mỉa mai, trên mặt lại tỏ ra ngây thơ.
“Thương Ngôn Tân, anh có nghe không, cây đa này cầu tình duyên rất linh thiêng, chúng ta cũng cầu một cái đi, phù hộ cho chúng ta mãi không chia lìa.”
Thương Ngôn Tân cười nói: “Ừ.”
Bà lão nói: “Hai người chọn hai lọ ước nguyện, viết tên mình và tên đối phương vào rồi thả vào trong lọ, sau đó ước nguyện yêu nhau cả đời là được.”
“Được ạ, cháu muốn cái này.”
Quý Nhiêu chọn lọ ước nguyện màu hồng phấn, nhận cây bút từ bà lão, đặt tờ giấy ước nguyện lên bảng viết, cúi đầu, khi chuẩn bị viết thì phát hiện ánh mắt Thương Ngôn Tân vẫn nhìn về phía mình.
Cô giơ tay che trước mặt Thương Ngôn Tân một chút, nũng nịu nói: “Anh không được nhìn, nguyện vọng bị người khác nhìn thấy sẽ không linh nghiệm, anh quay lưng lại viết, em không nhìn anh, anh cũng không được nhìn của em.”
Thương Ngôn Tân cười khẽ một tiếng, quay lưng nói: “Được rồi, anh không nhìn.”
Viết xong nguyện vọng lên giấy, Quý Nhiêu nhét tờ giấy vào trong lọ ước nguyện, rồi đậy nút gỗ lại, đưa cho Thương Ngôn Tân.
“Anh treo lên giúp em đi, treo cao một chút, càng cao càng linh nghiệm.”
Dưới cây đa cổ thụ có một cái thang, Thương Ngôn Tân leo lên thang, Quý Nhiêu đứng dưới đỡ.
Treo xong lọ ước nguyện, hai người tay trong tay tiếp tục đi dạo về phía trước.
Quý Nhiêu bỗng nói: “Thương Ngôn Tân, vừa rồi anh viết gì trong lọ ước nguyện?”
Thương Ngôn Tân cười nói: “Không phải em nói nguyện vọng không thể để người khác nhìn thấy, nhìn thấy thì sẽ mất linh nghiệm sao?”
“Em đâu phải là người khác.” Quý Nhiêu lắc lắc tay anh: “Anh có viết tên em không?”
Thương Ngôn Tân không đáp lời.
Quý Nhiêu mở to hai mắt, lên tiếng: “Thương Ngôn Tân, đừng nói là anh không viết tên em đó nha?”
Hai tay cô đan vào nhau, căng thẳng đến run rẩy.
“Làm sao có thể.” Thương Ngôn Tân xoa đầu cô: “Sao lại căng thẳng như vậy.”
Mi mắt Quý Nhiêu khẽ run run, nhào vào lòng anh ôm anh: “Mặc dù em biết anh còn chưa yêu em, nhưng nếu như người anh ước nguyện không phải là em, vậy thì em sẽ đau lòng biết bao.”
Thân thể mềm mại của cô gái dán sát vào người anh, gió khẽ lướt qua, cảm nhận được cô vẫn còn đang run rẩy, Thương Ngôn Tân cảm thấy trái tim mình đang nhảy nhót.
“Sao có thể không viết tên em.” Anh cúi người, ghé sát bên tai cô, thấp giọng nói: “Ai lại không rung động vì em chứ.”
Quý Nhiêu hơi sững người, rồi kinh ngạc và vui mừng ngẩng đầu, ánh mắt trong veo nhìn anh: “Thương Ngôn Tân, anh đang tỏ tình với em sao?”
Thương Ngôn Tân cười ôn hòa: “Em thấy thế nào?”
“Em cảm thấy đúng vậy.” Quý Nhiêu nhìn chằm chằm anh.
Thương Ngôn Tân xoa đầu cô, cười nói: “Đi thôi, không phải em muốn ra bãi biển chụp thật nhiều ảnh sao?”
“Đúng vậy, mau đi thôi, lát nữa trời tối, sẽ không chụp rõ mặt em được.”
Quý Nhiêu nắm tay anh, tăng tốc độ chạy về phía trước, chân vừa giẫm xuống cát cô đã cởi giày ra, nói: “Thương Ngôn Tân, anh đứng đây.”
Cô chạy chân trần đến gần sóng biển, xoay người, cười và bắn tim về phía anh.
Thương Ngôn Tân cong cong khóe môi, giơ điện thoại chụp ảnh cho cô.
Ánh mặt trời dần buông xuống, Quý Nhiêu chơi mệt, về xe ngồi đợi, Thương Ngôn Tân đi xếp hàng mua trà sữa cho cô.
Đứng xếp hàng dài để mua trà sữa, Thương Ngôn Tân đưa tay, lấy một lọ ước nguyện màu hồng trong túi quần ra.
Do dự một lát, anh mở lọ ra, lấy tờ giấy cầu nguyện cuộn tròn trong lọ ra rồi mở nó.
Ánh mắt nhìn thấy dòng chữ viết thanh tú trên tờ giấy, ánh mắt Thương Ngôn Tân hơi lạnh đi, khóe miệng cong lên nụ cười tự giễu.
Ước nguyện: Quý Nhiêu độc thân cả đời, phóng khoáng cả đời, tự do cả đời.
Giỏi, giỏi lắm.
Đây chính là cô gái nhỏ đặt anh trên đầu quả tim mình sao.
Độc thân cả đời, vậy thì anh yêu đương với cô tính là gì.
Trong chốc lát, anh cảm thấy mình thật hoang đường, sao lại suýt nữa tin cô gái nhỏ không tim không phổi này.