Xinh Đẹp - Quân Lai
Món Quà Của Quý Nhiêu
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Thương Ngôn Tân mang trà sữa về, Quý Nhiêu đang chỉnh sửa ảnh và video vừa chụp. Thấy anh quay lại, cô liền nở nụ cười rạng rỡ với anh.
"Thương Ngôn Tân, cuối cùng anh cũng về rồi, anh đi lâu ơi là lâu."
Thương Ngôn Tân đưa trà sữa cho cô, cười nói: "Người xếp hàng hơi đông, em sốt ruột lắm à?"
Cửa hàng trà sữa nhỏ xíu, người xếp hàng đều đứng bên ngoài. Mùa hè thời tiết oi ả, Thương Ngôn Tân đợi lâu như vậy, trên trán anh lấm tấm mồ hôi, quần áo cũng ướt sũng mồ hôi, khiến chiếc áo sơ mi trắng dính sát vào người, để lộ lờ mờ những đường nét cơ bắp dưới lớp vải.
"Em không sốt ruột, chỉ là làm anh vất vả phải xếp hàng lâu như vậy."
Quý Nhiêu thấy mồ hôi trên mặt anh, vội rút khăn giấy, nghiêng người lau mồ hôi cho anh, vẻ mặt xót xa nhìn anh.
Thương Ngôn Tân sớm đã biết tình cảm của cô không thật lòng, nhưng chưa có giây phút nào khiến anh tỉnh táo đến vậy.
Trên mặt cô là sự ân cần không chút giả tạo. Điều này khiến anh nhận ra rõ ràng, miệng cô nói những lời yêu thương, những lời nói khiến anh suýt chút nữa nghi ngờ rằng cô cũng có chút thật lòng với anh, nhưng thật ra không có câu nào là thật.
Dù chỉ là một câu.
Thương Ngôn Tân tự chế giễu, biết rõ cô tiếp cận anh có mục đích, rốt cuộc anh còn hy vọng hão huyền gì nữa.
Anh khéo léo né tránh tay cô, Quý Nhiêu khựng lại một chút, nhanh chóng nhận ra cảm xúc của anh dường như không ổn, nhưng rất nhanh anh lại trở lại bình thường, nhận lấy khăn giấy từ tay cô, cười hiền hòa: "Anh tự lau được, em uống trà sữa trước đi, bên trong còn có thêm kem, nếu không uống thì sẽ chảy nước hết."
Lúc này Quý Nhiêu mới chú ý đến anh chỉ mua một ly trà sữa, cô hỏi: "Anh thì sao, sao chỉ mua một ly?"
Thương Ngôn Tân nói: "Anh không uống trà sữa."
"Em không biết anh không uống trà sữa." Quý Nhiêu tự trách: "Sớm biết anh không uống thì em đâu cần, xếp hàng lâu như vậy chỉ vì mua cho em ly trà sữa này."
Thương Ngôn Tân xoa xoa đầu cô, cười nói: "Bạn trai mua trà sữa cho bạn gái không phải là chuyện nên làm à? Hẹn hò chính là khiến bạn gái vui vẻ, nếu như ngay cả việc bạn gái muốn uống trà sữa cũng phải bận tâm thì chẳng phải người bạn trai như anh chưa làm tròn bổn phận của mình rồi sao."
Quý Nhiêu: "Thương Ngôn Tân, anh đối với em tốt quá đi, anh như vậy khiến em cảm thấy em càng yêu anh hơn rồi, phải làm sao đây? Em cảm thấy em càng ngày càng không thể rời xa anh."
"Em sẽ rời xa anh sao?" Thương Ngôn Tân hỏi đột ngột.
"Đương nhiên là không rồi." Quý Nhiêu không chút ngần ngại: "Mãi em mới theo đuổi được anh mà, sao có thể nỡ xa anh chứ. Thương Ngôn Tân, sao anh lại hỏi như vậy, có phải anh..."
Quý Nhiêu dừng lại, nghi hoặc: "Có phải anh chê em quá phiền, không cần em nữa không?"
Thương Ngôn Tân: "Không hề."
Quý Nhiêu khẽ cắn môi, nhìn thẳng vào mắt anh: "Thương Ngôn Tân, sao em lại cảm giác như anh đang tức giận vậy, có phải là em làm sai chỗ nào, khiến anh cảm thấy phiền không?"
Quý Nhiêu bắt đầu tự vấn: "Có phải là em quá ồn ào, anh không thích những cô gái ồn ào còn em thì luôn nói không ngừng bên tai anh, còn nữa, em hay đụng chạm anh, anh cảm thấy em không giữ kẽ?"
Cô vừa nói vừa rơi nước mắt.
"Không có, sao có thể chứ." Thương Ngôn Tân cầm tay cô, bàn tay ấm áp vỗ vỗ lên mu bàn tay cô, giọng nói dịu dàng: "Em như vậy rất tốt, tinh thần phấn chấn, nhiệt tình, rạng rỡ, em cứ tự nhiên khi ở bên anh, đừng khóc nữa có được không? Em biết mà, anh không thể nhìn em khóc."
Anh đưa tay, ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua khóe mắt ẩm ướt của cô: "Nhất là, nước mắt rơi vì anh, như vậy khiến anh cảm thấy mình là một người đàn ông rất thất bại."
"Không phải đâu, Thương Ngôn Tân, anh chính là người đàn ông thành công rực rỡ đấy, anh biết không? Con người em, vốn dĩ đã thích những người mạnh mẽ."
Ánh mắt Thương Ngôn Tân nhìn cô mang theo nghi vấn: "Thích người mạnh mẽ?"
Quý Nhiêu giải thích: "Là thích những người đàn ông mạnh mẽ, em yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên không chỉ vì khuôn mặt mà còn vì anh rất mạnh mẽ, em không thích người đàn ông yếu đuối. Người đàn ông thất bại sẽ không lọt vào mắt em, cho nên, Thương Ngôn Tân..."
Cánh tay Quý Nhiêu vòng lên cổ anh: “Trong mắt em, anh chính là người đàn ông thành công vượt trội, không có ai tốt hơn anh, cũng không có ai thành công hơn anh.’’
"Vậy sau này anh sẽ không thể nói mình là người đàn ông thất bại nữa." Trong mắt Thương Ngôn Tân ánh lên ý cười, giọng điệu có chút trêu chọc: "Không thể khiến Nhiêu Nhiêu của anh chán ghét anh."
"Em sẽ không chê anh đâu mà, dù anh khiêm tốn nói mình là người đàn ông thất bại em cũng sẽ không tin." Quý Nhiêu hơi nghiêng đầu, ánh mắt tràn ngập tình ý nhìn anh: "Anh đó, cứ thích tự hạ thấp mình, em sẽ không tin những lời khiêm tốn của anh đâu."
Thương Ngôn Tân cười cười, nói: "Về thôi."
Anh cúi người, thắt dây an toàn giúp cô, đang chuẩn bị lái xe về, lại nghe Quý Nhiêu nói: "Thương Ngôn Tân, anh nhắm mắt lại."
Thương Ngôn Tân nghiêng đầu nhìn cô.
Quý Nhiêu bí ẩn nói: "Anh cứ nhắm mắt lại trước đã, em có đồ cho anh."
Thương Ngôn Tân thuận theo lời của cô mà nhắm mắt lại.
Âm thanh sột soạt vang lên, ngón tay cô chạm vào cổ tay anh, cảm giác mềm mại từ cổ tay truyền đến, cô đeo một thứ gì đó lên tay anh.
Hương thơm thoang thoảng lan tỏa vào chóp mũi anh, là mùi hương tóc cô, xen lẫn mùi hoa hồng thoang thoảng.
"Thương Ngôn Tân, mở mắt ra đi."
Thương Ngôn Tân từ từ mở mắt ra.
Hai tay Quý Nhiêu đặt lên cổ tay anh, khoảnh khắc anh mở mắt, hai tay cô như dâng hiến bảo vật mà mở ra, giọng nói vui vẻ: "Ta đa..., nhìn xem."
Những nụ hoa hồng đỏ được sợi dây màu trắng xâu thành vòng tay, đang đeo trên cổ tay anh.
"Sao nào, có đẹp không?" Quý Nhiêu vội vàng hỏi anh.
Thương Ngôn Tân cười cười, nói: "Đẹp, em mua từ lúc nào vậy?"
"Mua cái gì chứ." Quý Nhiêu liếc anh một cái, giả vờ bất mãn: "Anh không nhìn ra à? Đây là em tự làm đó."
"Em tự làm?" Lông mày của Thương Ngôn Tân hơi nhướng lên.
"Đúng vậy, vừa nãy khi anh đi xếp hàng mua trà sữa, em qua gian hàng của bà lão mua một ít nụ hoa hồng và dây đeo, em tự làm đó, sao nào, em có giỏi không?"
Trong mắt Quý Nhiêu tràn đầy vẻ kiêu ngạo.
Thương Ngôn Tân nói: "Thật sự rất giỏi, anh cũng không ngờ được Nhiêu Nhiêu còn biết làm vòng tay, còn đẹp hơn bọn họ bán, thật sự là khéo tay hay làm nữa."
Anh nâng cổ tay lên, ánh mắt rơi vào vòng tay trên đó, lại khen lần nữa: "Rất đẹp."
Quý Nhiêu cũng không khiêm tốn, nói: "Không chỉ đẹp, anh không nhận ra đây là hoa gì sao?"
Thương Ngôn Tân cười nói: "Hoa hồng."
"Ngụ ý của hoa hồng là gì anh có biết không?" Quý Nhiêu hỏi.
Thương Ngôn Tân khẽ cong khóe miệng, ánh lên ý cười nhìn cô.
Hai tay Quý Nhiêu giơ ra trước ngực, làm động tác bắn tim bằng tay: "Hoa hồng ngụ ý của tình yêu, hoa hồng đỏ đại diện cho tình yêu nồng nhiệt, em xâu 9 đóa hồng, thể hiện tình yêu của em dành cho anh, vĩnh hằng vĩnh cửu, mãi mãi không đổi."
Ánh mắt cô cong cong, đôi mắt đào hoa đong đầy tình ý nhìn về phía anh, đôi mắt to lấp lánh, như phản chiếu ánh sao lấp lánh trên bầu trời.
Như là mang hết những món quà đẹp nhất, quý giá nhất trên thế gian này tặng cho anh vậy.
Thương Ngôn Tân không biết trong lòng có cảm giác gì.
Miệng của cô tựa như ngậm mật ngọt, dù có dâng độc dược cho người khác cũng như dâng lên một viên kẹo ngọt.
Suốt cả quá trình Thương Ngôn Tân đều mỉm cười, hỏi: "Chỉ làm một cái thôi sao? Em có làm cho bản thân mình không?"
"Đương nhiên có rồi, chúng ta là một đôi mà." Quý Nhiêu lấy một vòng hoa hồng từ bên cạnh ra, đưa cho anh: "Muốn anh đeo cho em."
Thương Ngôn Tân cười buộc vòng lên cổ tay cho cô.
Quý Nhiêu đặt cổ tay mình cạnh cổ tay anh, vui vẻ đắc chí: "Vòng đôi, như vậy chúng ta ra ngoài, người khác vừa nhìn là biết chúng ta đang yêu nhau, mấy ngày nay anh ra ngoài tham gia dự tiệc cũng phải đeo nhé. Anh đeo vòng này, người tinh ý đều sẽ nhận ra bên cạnh anh có người rồi, như vậy mới không có người bắt chuyện với anh."
Thương Ngôn Tân cười nói: "Thì ra là đánh dấu chủ quyền."
"Đúng vậy, đánh dấu chủ quyền." Quý Nhiêu bỗng nhiên nghiêng người, đến bên cổ anh, ngậm một miếng, cắn mạnh, vừa cắn vừa cọ, tạo ra một vết hôn đỏ tươi, ngoài vết hôn còn hằn rõ dấu răng.
Cô ngẩng đầu, ngón tay sờ vào dấu răng, đầu ngón tay nhẹ nhàng mân mê, khẽ cong mắt, hài lòng nhìn kiệt tác của mình.
Thương Ngôn Tân khẽ véo má cô, cười nói: "Em cầm tinh con chó à, sao lại cắn người thế chứ."
Quý Nhiêu nhìn vào mắt anh, tinh nghịch cười: "Đánh dấu cho anh, mang theo cái này ra ngoài, mọi người đều biết anh đã có người bên cạnh rồi, còn là một người rất ghê gớm, biết cắn người, thì càng sẽ không dám trêu chọc anh."
"Nhiêu Nhiêu đúng là cô bé thông minh." Thương Ngôn Tân khen cô.
"Đó là đương nhiên." Quý Nhiêu đắc ý lắc đầu: "Em thông minh lắm đó, nếu không sao mà theo đuổi được anh."
Thương Ngôn Tân cười cười, chậm rãi lái xe rời khỏi chỗ đậu.
Xe ổn định chạy trên đường, màn đêm buông xuống, trên đường xe cộ tấp nập, ánh đèn xe nối thành một hàng dài, Thương Ngôn Tân nhìn về phía trước, chăm chú lái xe.
Quý Nhiêu không nói gì sợ anh phân tâm, cắm ống hút vào ly trà sữa, cúi đầu uống.
Đèn đỏ.
Xe dừng ở giao lộ, Quý Nhiêu bỗng nhiên nghe Thương Ngôn Tân hỏi: "Ngày mai có một bữa ăn, em có muốn đi cùng anh không?"
"Bữa ăn?" Quý Nhiêu ngẩng đầu nhìn anh: "Bữa ăn gì thế, là bàn chuyện làm ăn sao? Em đi cùng anh liệu có ảnh hưởng đến anh không?"
Thương Ngôn Tân nói: "Không tính là bàn chuyện làm ăn nghiêm túc, anh có vài người bạn khá thân thiết sống ở đây, biết anh đến, âm thầm hẹn một bữa ăn thân mật."
Ánh mắt Quý Nhiêu sáng lên: "Anh muốn dẫn em đi gặp bạn của anh hả, dùng thân phận người yêu ạ?"
Thương Ngôn Tân cười nói: "Lẽ nào anh còn phải giới thiệu với người khác, em là trợ lý của trợ lý của anh?"
Anh giơ tay chỉ vào dấu hôn trên cổ mình, giọng điệu trêu chọc: "Trợ lý nhà ai còn đánh dấu trên cổ ông chủ?"
"Cái này chưa chắc đâu nha, bây giờ có rất nhiều ông chủ cùng trợ lý lâu ngày sinh tình, yêu đương công sở đấy." Quý Nhiêu lấy ví dụ: "Nếu như em thật sự là trợ lý của anh, mỗi ngày đều xuất hiện trước mặt anh, anh có thể đảm bảo mình sẽ không yêu đương với trợ lý không?"
Thương Ngôn Tân nói: "Nếu như trợ lý là em thì quả thật anh không thể đảm bảo."
"Vậy đó." Quý Nhiêu đưa một tay chống má, tự luyến nói: "Trợ lý nhỏ hoạt bát đáng yêu như em, mỗi ngày khi đi làm đều chào hỏi anh, nói "Chào buổi sáng Tổng giám đốc Thương, chúc anh ngày mới làm việc thuận lợi". Khi tan làm thì nói với anh, "Sếp Thương vất vả rồi, tan làm vui vẻ, chúc anh có buổi tối tốt lành", sao anh có thể nhịn được mà không nảy sinh tình cảm gì chứ."
"Cho nên em muốn dùng thân phận trợ lý đến bữa cơm cùng anh?" Thương Ngôn Tân nói: "Nếu như em muốn cũng được, tùy em."
"Không phải đâu, em chỉ nói lung tung thế thôi, đi ăn cơm cùng anh, đương nhiên là phải dùng thân phận bạn gái của anh rồi." Đuôi mắt Quý Nhiêu nhướng lên, mừng rỡ khôn xiết: "Chúng ta là yêu đường đường chính chính, đâu phải lén lút yêu đương."
Nhớ ra điều gì đó, Quý Nhiêu hỏi: "Những người khác cũng dẫn theo bạn gái chứ?"
Thương Ngôn Tân nói: "Người khác thì anh không biết, mai Tạ Tri Tụng cũng đến, chắc cậu ta sẽ dẫn vợ mình theo, đến lúc đó em có thể chơi cùng vợ cậu ta."
Quý Nhiêu sửng sốt: "Vợ của sếp Tạ, sếp Tạ đã kết hôn rồi?"
Thương Ngôn Tân ừ một tiếng.
Quý Nhiêu tò mò: "Vợ của sếp Tạ là ai vậy, sao em chưa từng nghe nói sếp Tạ đã kết hôn, hơn nữa cũng chưa từng thấy anh ta dẫn vợ đi tham gia tiệc tùng?"
"Nhắc đến, đây quả thật là một chuyện rất thú vị, em có muốn nghe không?"
"Muốn nghe, muốn nghe." Quý Nhiêu gật đầu lia lịa, thúc giục: "Anh mau nói đi."
Thương Ngôn Tân ung dung thoải mái lấy chuyện riêng của bạn bè ra làm trò cười, không nhanh không chậm mà kể cho Quý Nhiêu nghe: "Vợ của Tạ Tri Tụng là con gái của nhà họ Giang ở Hải Thành. Vợ chồng chủ tịch Giang vốn có một người con trai, khi mười mấy tuổi thì qua đời, hai vợ chồng chủ tịch Giang lúc ấy đã hơn bốn mươi tuổi, bỗng nhiên mất đi đứa con độc nhất, đau lòng đến mức không muốn sống. Sau này hai vợ chồng tìm mọi cách, lại sinh ra được một cô con gái, lấy tên là Giang Minh Nguyệt, hai vợ chồng vô cùng yêu chiều người con gái khó có được này. Hơn nữa lại là người thừa kế duy nhất của nhà họ Giang, vợ chồng chủ tịch Giang quyết định sẽ tìm một người ở rể cho con gái, sinh con sẽ lấy họ Giang, kế thừa gia nghiệp của nhà họ Giang, duy trì hương hỏa họ Giang."
"Nhưng nhà họ Giang giàu có hiển hách, hai vợ chồng chủ tịch Giang lại lo lắng con rể mà mình tìm được chỉ tham lam gia sản nhà họ Giang, đợi sau khi hai người qua đời, con rể sẽ chiếm đoạt gia sản nhà họ Giang, đối xử tệ bạc với Giang Minh Nguyệt, nghĩ đi nghĩ lại, liền suy nghĩ đến nhà họ Tạ. Mấy năm về trước, anh cả của Tạ Tri Tụng cùng ba mẹ đến Hải Thành du lịch, chẳng may bị sóng biển cuốn ra xa, vừa hay gặp phải chủ tịch Giang. Chủ tịch Giang thấy việc nghĩa liền hăng hái làm, xuống nước cứu được anh cả của Tạ Tri Tụng một mạng. Người nhà họ Tạ vẫn luôn cảm kích nhà họ Giang, luôn muốn tìm cơ hội báo đáp, nhưng anh cả của Tạ Tri Tụng lớn hơn Giang tiểu thư mười mấy tuổi, đã sớm lập gia đình, không thể dùng hôn nhân để đền đáp ân cứu mạng này của nhà họ Giang. Vì thế, nhà họ Tạ muốn Tạ Tri Tụng thay anh trai trả ân tình của nhà họ Giang, bảo Tạ Tri Tụng đến nhà họ Giang ở rể."
Quý Nhiêu: "Cho nên, sếp Tạ không chỉ đã kết hôn rồi, mà còn ở rể?"
"Không hoàn toàn là ở rể." Thương Ngôn Tân nói: "Chuyện này đã xảy ra ba năm trước, Tạ Tri Tụng khi đó tuổi trẻ bồng bột, lại chưa từng gặp mặt Giang tiểu thư, người nhà họ Tạ vừa nói với cậu ta thì cậu ta đã từ chối, kiên quyết không đồng ý ở rể nhà họ Giang, ngay cả buổi gặp mặt Giang tiểu thư mà người nhà sắp xếp cậu ta cũng không đến. Sau này hai nhà Tạ - Giang nghĩ ra một cách dung hòa, không để Tạ Tri Tụng hoàn toàn ở rể nhà họ Giang, xem như là hai người cưới nhau, nếu như chỉ sinh một đứa nhỏ thì sẽ theo họ Giang, nếu như sinh hai đứa, vậy thì đứa thứ hai sẽ theo họ Tạ. Tạ Tri Tụng vẫn không quá tình nguyện kết hôn với Giang tiểu thư mà mình chưa từng gặp mặt, nhưng lại bị người nhà họ Tạ ép gặp mặt Giang tiểu thư."
Quý Nhiêu chen lời: "Có phải là vừa gặp Giang tiểu thư đã nhận ra cô ấy vô cùng đẹp, bị sắc đẹp của Giang tiểu thư hấp dẫn, sau đó bị "vả mặt"?"
"Cũng không bị "vả mặt" nhanh như vậy." Thương Ngôn Tân cười cười, nói: "Giang tiểu thư không chỉ là con gái mà vợ chồng chủ tịch Giang sau khi mất đi con trai rồi trải qua trăm cay ngàn đắng mới có được, mà khi cô ấy chào đời cũng không thuận lợi, sinh non, chỉ nặng hơn 1,5 kg. Hai vợ chồng chủ tịch Giang coi con gái như bảo bối, cưng chiều vô cùng. Khi lần đầu tiên Tạ Tri Tụng gặp mặt Giang tiểu thư, cô ấy để Tri Tụng đợi năm tiếng đồng hồ, mang theo tám tên bảo vệ thong thả tới muộn, lần gặp mặt này kết thúc trong không vui vẻ. Nhưng Tri Tụng vẫn bị người nhà ép kết hôn với Giang Minh Nguyệt, hai người ở chung cũng không mấy tốt đẹp, Tri Tụng cảm thấy Giang Minh Nguyệt bị người nhà họ Giang chiều hư, kiêu căng quá đáng. Giang Minh Nguyệt thì ghi hận Tri Tụng vì ban đầu không muốn cưới cô, mỗi lần thấy Tri Tụng đều không có vẻ mặt tốt, vì thế hàng năm đều sống ly thân, Tri Tụng ở Bắc Thành, Giang Minh Nguyệt ở Hải Thành, hai nhà sợ đoạn hôn nhân này không bền lâu nên không tuyên bố ra ngoài."
Quý Nhiêu: "Không phải muốn sinh con kế thừa gia sản nhà họ Giang sao? Mỗi người ở hai nơi như vậy sao mà sinh?"
Thương Ngôn Tân nói: "Mỗi tháng khi Giang tiểu thư tâm trạng tốt, cảm thấy thích hợp để ngủ cùng sẽ cho người báo cho Tạ Tri Tụng, gọi cậu ta đến Hải Thành."
"Vậy nếu như Giang tiểu thư cả tháng đều không vui thì sao?"
Thương Ngôn Tân: "Vậy thì tháng đó Tri Tụng sẽ không gặp được cô ấy, cô ấy không đến Bắc Thành, Hải Thành là địa bàn của cô ấy, khi cô ấy không muốn gặp, Tri Tụng khó mà gặp được cô ấy."
Quý Nhiêu nói: "Khó trách đến bây giờ cũng chưa từng nghe thấy chuyện hôn nhân của sếp Tạ, thì ra là tình cảm vợ chồng của hai người không tốt như vậy."
Chỉ khi cảm thấy thích hợp để ngủ cùng mới gọi đến, đây thuần túy xem anh ta như công cụ để sinh con, hơn nữa đã ba năm rồi còn chưa thể sinh con, công cụ này không đạt chuẩn rồi.
"Gần đây Tri Tụng có ý muốn lấy lòng Giang tiểu thư đấy, có điều ban đầu cậu ta nói với anh, cậu ta không thể nào thích kiểu con gái như cô ấy, vừa hay bị Giang tiểu thư nghe thấy, mỗi lần lấy lòng, đều bị Giang tiểu thư dùng lời này châm chọc, cho nên đến giờ vẫn chưa thành công."
Nghe ra vị Giang tiểu thư này hình như còn khá biết nói móc, cũng khá đáng yêu.
Quý Nhiêu cảm thấy hứng thú với Giang tiểu thư này, có điều trong bữa cơm ngày hôm sau, Quý Nhiêu không nhìn thấy Giang tiểu thư, Tạ Tri Tụng đến một mình, nhìn dáng vẻ là còn chưa dỗ được Giang tiểu thư vui, Giang tiểu thư không muốn cho anh ta thể diện mà đi cùng.
Khi Quý Nhiêu ôm cánh tay Thương Ngôn Tân bước vào phòng riêng, không khí trong phòng đang náo nhiệt, ở giữa có một bàn đánh bài, cả bàn đầy người nhưng Quý Nhiêu chỉ biết Tạ Tri Tụng.
"Cô Quý đến rồi." Nhìn thấy Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân đến, Tạ Tri Tụng chào hỏi đầu tiên.
Những người khác chưa từng gặp Quý Nhiêu, nhưng hai ngày nay đều nghe về cô, ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.
Quý Nhiêu không chút bối rối, cười hào phóng lại tự nhiên.
Thương Ngôn Tân nắm tay cô, long trọng giới thiệu: “Đây là Quý Nhiêu, bạn gái tôi.”
Lời vừa dứt, Tạ Tri Tụng đã tiếp lời trêu chọc.
“Ấy, Ngôn Tân, sao trên cổ tay cậu còn đeo vòng hoa nữa vậy, nhìn đặc biệt thật, là bạn gái đeo cho à.”
Khóe miệng Thương Ngôn Tân khẽ nở nụ cười, nghiêng đầu nhìn Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu mỉm cười nhìn anh, ánh mắt kia, đong đầy tình ý.
Tạ Tri Tụng không chịu nổi: “Được rồi, được rồi, đừng có khoe ân ái nữa, mau đến đây ngồi đi.”
Một người đàn ông trẻ tuổi ngồi bên trái Tạ Tri Tụng đứng dậy nhường chỗ, Thương Ngôn Tân hỏi Quý Nhiêu: “Em có muốn chơi không?”
Quý Nhiêu: “Em không biết chơi lắm.”
“Không sao.” Thương Ngôn Tân dắt tay Quý Nhiêu đi qua, kéo ghế giúp cô, để cô ngồi vào bàn đánh bài, còn mình thì kéo ghế đến bên cạnh cô, ngón tay đặt lên mu bàn tay cô ấy, giọng nói ôn tồn: “Anh dạy em.”
Tạ Tri Tụng cảm thán: “Cuối cùng tôi cũng nhận ra rồi, hôm nay Ngôn Tân dẫn cô Quý đến, là cố tình đến để khoe ân ái.”
Ánh mắt Quý Nhiêu nhìn về phía anh ta, nhớ đến chuyện của Tạ Tri Tụng và Giang tiểu thư mà tối hôm qua Thương Ngôn Tân kể cho mình nghe, suy nghĩ có nên trêu chọc anh ta không, nhưng do dự mấy giây cuối cùng vẫn nuốt những lời muốn nói vào bụng.
Khi không quá hiểu tình huống của Tạ Tri Tụng và Giang tiểu thư, lỡ đâu đùa quá trớn, dễ chọc vào nỗi đau của người khác.
“Sếp Tạ, chúng ta xem như là người quen, kỹ năng đánh bài của tôi không tốt, anh chớ quên phải nhường tôi đó.”
Tạ Tri Tụng cười nói: “Có Ngôn Tân ở đây, cô Quý còn lo không thắng được à? Kỹ năng đánh bài của cậu ta là giỏi nhất, chúng tôi đều không thắng nổi cậu ta đấy.”
Bàn mạt chược bắt đầu xào bài, Quý Nhiêu ghé sát bên tai Thương Ngôn Tân thì thầm: “Em chỉ biết mỗi sếp Tạ.”
Trong phòng quá nhiều người, ngoại trừ bàn đánh bài bên này, bên ghế sofa còn có một nhóm người đang chọn bài để hát, vừa rồi Thương Ngôn Tân chỉ giới thiệu Quý Nhiêu, còn chưa giới thiệu từng người cho cô biết.
Đa phần đều là người đến góp vui, Thương Ngôn Tân cũng không biết hết, Quý Nhiêu cũng không cần phải biết, nhưng rất rõ ràng, mấy người ngồi ở bàn mạt chược khá là thân với Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân đang muốn giới thiệu cho cô biết, Quý Nhiêu đã quay sang hỏi Tạ Tri Tụng: “Sếp Tạ, tôi còn chưa biết anh và Ngôn Tân ai lớn ai nhỏ nữa.”
Tạ Tri Tụng nói: “Tôi nhỏ hơn Ngôn Tân ba tháng.”
Trên mặt Quý Nhiêu nở nụ cười rạng rỡ: “Anh nhỏ hơn Ngôn Tân, tôi là bạn gái của Ngôn Tân, quan hệ của hai người tốt như vậy, cứ gọi tôi là cô Quý thì có vẻ xa cách quá.”
Tạ Tri Tụng ngay lập tức hiểu ý cô, gọi một câu chị dâu hết sức chân thành, không hề cảm thấy ngại ngùng khi gọi cô gái nhỏ hơn mình mấy tuổi là chị dâu.
Tạ Tri Tụng gọi như vậy, hai người còn lại trên bàn cũng gọi theo.
“Chào chị dâu.”
“Em dâu, xin chào.”
Thương Ngôn Tân giới thiệu cho cô: “Đây là Lục Nghiên Lễ.”
“Đây là Diệp Tuần.”
Quý Nhiêu thoải mái tự tin gật đầu chào hỏi, chào hỏi một vòng, trong lòng cũng đã nắm được tình hình.
Quý Nhiêu chơi vài ván mạt chược, nói là để Thương Ngôn Tân dạy cô chơi, nhưng phần lớn là cô tự đánh lung tung, Thương Ngôn Tân thì ngồi ở một bên, vẻ mặt đầy cưng chiều nhìn cô cười, cũng không ngăn cản. Dù đánh lung tung như vậy nhưng đến cuối cùng vẫn thắng, có lẽ là mấy người trên bàn nể mặt Thương Ngôn Tân nên nhường cô.
Trong lòng cô cũng hiểu rõ, chơi vài ván để quen thuộc với những người trên bàn xong thì không để mình chơi cùng họ nữa, nhường chỗ cho Thương Ngôn Tân.
“Anh chơi đi ạ, em đi qua bên kia uống nước, ăn chút đồ.”
Thương Ngôn Tân ngồi vào chỗ của Quý Nhiêu, ánh mắt nhìn theo Quý Nhiêu đi về phía sofa.
Tạ Tri Tụng cười anh: “Được rồi, đừng nhìn nữa, người ta cũng không chạy đi mất.”
Thương Ngôn Tân thu lại ánh mắt, lạnh nhạt liếc anh ta, nói: “Sao Giang Minh Nguyệt không đến, không phải cậu nói cô ấy cũng đến sao?”
Một câu chọc đúng chỗ đau của Tạ Tri Tụng, ngay lập tức ngậm miệng.
Anh ta ngậm miệng nhưng Diệp Tuần ngồi đối diện lại hất cằm: “Ngôn Tân, lúc trước chưa nhìn ra cậu còn có mặt này đấy.”
Mấy người bọn họ thân thiết, lúc bình thường trêu đùa cũng không quá cố kỵ, chỉ là vừa rồi Quý Nhiêu ở đó, là cô gái nhỏ nên không tiện trêu chọc. Quý Nhiêu vừa đi, những lời trêu đùa chưa từng dừng lại.
Thương Ngôn Tân nhìn anh ta.
Diệp Tuần nhướng mày: “Nhìn có vẻ rất trẻ, chắc cô gái nhỏ vẫn còn là sinh viên phải không?”
Thương Ngôn Tân quay đầu nhìn Quý Nhiêu một cái.
Tựa như nhận ra ánh mắt anh, Quý Nhiêu quay đầu nhìn sang, cười với anh một cái.
Thương Ngôn Tân khẽ cong khóe miệng, cười nói: “Là rất trẻ, nhưng mà đã tốt nghiệp rồi.”
Diệp Tuần chậc một tiếng: “Gần đây cậu xuân phong đắc ý ghê nhỉ, người trông cũng trẻ ra nhiều, ngay cả hoa cũng đeo lên tay rồi.”
Thương Ngôn Tân nhìn vòng tay trên cổ tay trái, nói: “Là cô ấy làm.”
Cô ấy ở đây là ai, không cần nói cũng biết.
Trên bàn có bốn người, hai người độc thân ghen tị, một người đã kết hôn ba năm nhưng vẫn chưa được vợ cho thái độ tốt lại càng ghen tị.
“Nhìn dáng vẻ này của cậu, chắc là chuyện tốt sắp đến rồi phải không, khi nào kết hôn nhớ báo trước cho bọn tôi một tiếng.”
Nhắc đến kết hôn, Thương Ngôn Tân lại nhớ đến ước nguyện trong lọ ước mà Quý Nhiêu viết ngày hôm qua, cụp mắt, thu lại cảm xúc trong ánh mắt, thờ ơ nói: “Không vội, cô ấy vẫn còn nhỏ.”
Quý Nhiêu đi đến bên sofa, những người đang hát bên này đồng loạt chào hỏi cô.
Đều là không quen biết, Quý Nhiêu cười gật đầu xem như chào hỏi.
Ngồi xuống sofa, cô cầm ly nước trái cây từ trên tay phục vụ.
Lúc này, bỗng nhiên có một người đi đến, đứng trước mặt cô: “Quý Nhiêu, đã lâu không gặp.”
Quý Nhiêu ngẩng đầu lên, thấy rõ người đàn ông trước mặt, biểu cảm hơi ngạc nhiên.
Người nọ cười: “Hình như cô Quý có vẻ rất ngạc nhiên, sao vậy, không nhớ tôi là ai sao?”
"Tưởng Minh Hiên." Anh ta tự mình giới thiệu.
Trong mắt Quý Nhiêu thoáng qua một tia chán ghét không thể nhận ra.
Người bên cạnh tò mò: “Cậu Tưởng, anh biết cô Quý à?”
"Đương nhiên, không chỉ biết, khi bọn tôi ở nước ngoài…"
"Tưởng Minh Hiên." Quý Nhiêu ngắt lời anh ta: "Đã lâu không gặp."
Tưởng Minh Hiên cười một tiếng, không nói gì với người bên cạnh nữa, cầm ly rượu ngồi xuống bên cạnh Quý Nhiêu, muốn cụng ly với cô.
Quý Nhiêu lạnh nhạt hơi dịch sang bên cạnh một chút, kéo khoảng cách với anh ta.
Tưởng Minh Hiên cười: “Lâu rồi không gặp, cô không muốn uống một ly với tôi sao?”
Quý Nhiêu không đáp lời.
Tưởng Minh Hiên tiếc nuối nói: “Gặp nhau một lần, bây giờ cô lạnh nhạt với tôi đến mức ngay cả ly nước trái cây cũng không muốn uống cùng à? Hay là, cô sợ bạn trai mới của mình sẽ ghen.”
"Sếp Thương bên kia là bạn trai mới của cô đúng không?" Ánh mắt Tưởng Minh Hiên nhìn về phía Thương Ngôn Tân: "Hay là, nên gọi là con mồi mới của cô mới hợp hơn."
Quý Nhiêu khẽ nhướng mày, cười rạng rỡ: "Anh Tưởng, mong anh ăn nói cho cẩn thận, tình cảm của tôi và bạn trai mình rất tốt, mấy lời anh nói, tôi nghe không hiểu."
Đúng lúc Thương Ngôn Tân nhìn qua, Quý Nhiêu vẫy tay với anh, chỉ vào Tưởng Minh Hiên ở bên cạnh, bình thản nói: "Người quen cũ."
Tưởng Minh Hiên nói: "Cô to gan thật đấy, không sợ tôi kể chuyện trước kia của cô cho anh ta nghe sao."
Quý Nhiêu không bận tâm: "Anh Tưởng, tôi và anh lúc trước chỉ là quen biết một thời gian ở nước ngoài mà thôi, nếu như cái này cũng đáng để anh nói ra, thì anh cứ tự nhiên."
Tưởng Minh Hiên: "Sao cô phải mạnh miệng như thế, uống với tôi một ly, tôi đảm bảo sẽ giữ kín chuyện trước kia của cô."
Quý Nhiêu không thèm để ý anh ta, cười tươi nhìn về phía Thương Ngôn Tân đi tới, đưa tay ôm cánh tay anh: "Sao anh lại đến đây, không chơi thêm mấy ván nữa với mấy người sếp Tạ."
Ánh mắt sâu thẳm của Thương Ngôn Tân rơi vào người Tưởng Minh Hiên.
Quý Nhiêu cười nói: "Đây là người em quen hồi ở nước ngoài, đã lâu không gặp, lúc đi vào cũng không thấy anh ta, mới vừa rồi nếu không phải anh ta đến chào hỏi em, em cũng không nhận ra hôm nay anh ta cũng ở đây."
Tưởng Minh Hiên duỗi tay về phía Thương Ngôn Tân: "Chào sếp Thương, tôi là Tưởng Minh Hiên, là…"
Ánh mắt anh ta nhìn về phía Quý Nhiêu, Quý Nhiêu hoàn toàn không thèm nhìn anh ta, lúc này cô đang ngẩng đầu, cả mặt đầy vẻ say đắm nhìn Thương Ngôn Tân.
Đáy mắt Tưởng Minh Hiên thoáng qua tia u ám, giọng điệu cố kìm nén: "Tôi là bạn cũ của Nhiêu Nhiêu, rất vinh hạnh được quen biết anh."
Thương Ngôn Tân không bắt tay anh ta, lạnh nhạt nói: "Chào cậu."
Tưởng Minh Hiên rụt tay về, cầm ly rượu trong tay nói: "Tôi và Nhiêu Nhiêu đã lâu không gặp, hôm nay ở đây gặp được cô ấy nên rất ngạc nhiên. Bạn bè cũ gặp nhau, có chút kích động, đến tìm cô ấy uống một ly chào hỏi, chắc anh không để ý đâu nhỉ."
Câu này mơ hồ có chút khiêu khích, người bạn đi cùng Tưởng Minh Hiên bị dọa sợ đến sắc mặt tái mét, vội vàng kéo cánh tay anh ta, nháy mắt với anh ta.
Tưởng Minh Hiên liếc nhìn sắc mặt của bạn, khi nhìn về phía Thương Ngôn Tân, ánh mắt chạm phải đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy, chợt cảm thấy ánh mắt đang đặt lên người mình nặng trĩu, giật mình sợ hãi, vội vàng khẽ cong khóe miệng cười lấy lòng: "Sếp Thương, tôi…"
Bạn anh ta vội vàng kéo anh ta sang bên cạnh: "Xin lỗi, sếp Thương, cậu ta uống rượu uống đến mức hồ đồ rồi."
"Tưởng Minh Hiên, cậu phát điên cái gì vậy? Người nào cũng dám chọc, lại dám bắt chuyện với người của Thương Ngôn Tân trước mặt anh ta."
Bạn anh ta cho rằng anh ta uống quá nhiều, thấy gái đẹp làm mờ mắt, tiến tới bên tai anh ta nhỏ giọng nói: "Vất vả lắm mới móc nối được với sếp Thương, sao cậu dám đắc tội với anh ta, sau này cậu còn muốn sống nữa không vậy."
Tưởng Minh Hiên tỉnh táo lại, sau lưng cũng toát mồ hôi lạnh, quay đầu nhìn về phía Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân ngồi sát nhau trên sofa, lại dâng lên cảm giác không cam tâm.
"Trước kia nghe người ta nói đến ngài Thương ở Bắc Thành, luôn cảm thấy thâm sâu khó lường, bây giờ nhìn lại, chẳng qua cũng chỉ có vậy thôi." Không phải vẫn là bị một cô gái nhỏ xoay vần trong lòng bàn tay sao.
Người bạn của anh ta mồ hôi lạnh toát ra: "Tưởng Minh Hiên, cậu đang nói gì vậy?"
Tay cầm ly rượu của Tưởng Minh Hiên hơi siết chặt, rốt cuộc vẫn kiêng dè Thương Ngôn Tân, không dám nói bậy bạ trước mặt nhiều người.
Trên ghế sofa, Quý Nhiêu nhấp một ngụm nước trái cây: "Nước hoa quả này ngon quá, anh uống thử xem."
Quý Nhiêu đưa nước hoa quả đến bên miệng Thương Ngôn Tân, Thương Ngôn Tân thuận theo đưa tay cô ấy uống một ngụm, cụp mắt nhìn cô, ánh mắt mang theo ý dò xét.
Quý Nhiêu chớp chớp mắt: "Sao vậy, sao anh lại nhìn em như vậy?"
Thương Ngôn Tân cười nói: "Hình như vẫn chưa từng nghe em nói về chuyện hồi em ở nước ngoài."
"Ở nước ngoài thì là đi học thôi." Quý Nhiêu ung dung thoải mái: "Kết bạn, đi dạo phố, chỉ là có chút phiền não nhỏ."
"Phiền não gì?" Thương Ngôn Tân hỏi.
Quý Nhiêu: "Quá xinh đẹp, người theo đuổi em rất nhiều, có mấy người bám riết không buông."
Ánh mắt Quý Nhiêu liếc nhìn Tưởng Minh Hiên, nhanh chóng thu lại, sờ lên tay Thương Ngôn Tân, từng chút một chuyển về phía ngón áp út của anh, ngón tay vẽ vòng tròn quanh ngón áp út anh: "Tay anh to vậy, ngón tay của anh còn dài hơn em một đoạn luôn."
Quý Nhiêu xòe bàn tay ra so với tay anh: "Không chỉ dài hơn một đoạn, mà ngay cả ngón tay cũng to hơn nữa, nếu sau này đeo nhẫn, nhẫn của anh to hơn em một vòng luôn."
Ngón tay cô lại chuyển đến ngón áp út của anh, đầu ngón tay vuốt nhẹ khớp ngón tay: "Thương Ngôn Tân, anh cảm giác được không?"
"Cảm giác gì?"
"Chỗ này nè." Tay của Quý Nhiêu đặt lên trái tim anh, nhìn vào mắt anh: "Nghe nói ngón áp út nối liền với trái tim đấy, khi em sờ lên chỗ này của anh ấy, nhịp tim của anh có nhanh hơn không?"
Thương Ngôn Tân nín thở, yết hầu khẽ động, nắm lấy cổ tay cô, cúi đầu thì thầm vào tai cô: "Đang ở bên ngoài, đừng trêu chọc anh."
"Có gì đâu chứ." Quý Nhiêu nghiêng đầu: "Em yêu anh, dù ở chỗ nào thì em đều có thể thoải mái nói với tất cả mọi người rằng em yêu anh, em muốn cho tất cả mọi người đều biết."
Thương Ngôn Tân cố kìm nén nhịp tim đang đập mạnh, thầm thở dài trong lòng, vừa hay đúng lúc này điện thoại anh reo, anh liếc nhìn màn hình, xoa đầu cô nói: "Anh đi nghe điện thoại."
Trong phòng quá ồn, Thương Ngôn Tân đi ra ngoài hành lang nghe điện thoại.
Người gọi điện thoại là chị gái của anh - Thương Văn gọi tới.
“Nghe nói lần này cậu đến dẫn theo cả bạn gái.”
Thương Ngôn Tân ừm một tiếng.
Thương Văn nói: "Đây là lần đầu tiên cậu có bạn gái, Tề Hành Châu nói với chị, tình cảm của hai đứa rất tốt, hai đứa yêu nhau, sao không dẫn cô bé đến gặp chị?"
Thương Ngôn Tân im lặng trong chốc lát, nói: "Sau này em sẽ dẫn cô ấy đến gặp chị."
Thương Văn: "Mấy ngày nữa chị phải ra nước ngoài một chuyến, cậu sắp xếp sớm một chút."
Thương Ngôn Tân: "Vâng."
Nói chuyện xong, khi Thương Ngôn Tân chuẩn bị quay về phòng riêng, Tưởng Minh Hiên đi tới, gọi anh lại.
“Sếp Thương, có chuyện không biết có nên nói hay không?”
Ánh mắt của Thương Ngôn Tân tùy ý liếc anh ta, lạnh nhạt nói: "Biết không nên nói thì đừng nói."
Anh bước ngang qua anh ta, sau lưng truyền đến giọng nói vội vã của Tưởng Minh Hiên: "Anh không muốn biết, lúc trước tôi và Quý Nhiêu có quan hệ gì không? Vòng tay trên tay anh, có phải là cô ấy tặng anh không? Anh có biết, chiếc vòng tay như thế, cô ấy cũng từng tặng cho tôi không?"
Bước chân của Thương Ngôn Tân sững lại.
Tưởng Minh Hiên thở dốc: "Không chỉ có tôi, vòng tay như vậy, cô ấy còn tặng cho rất nhiều người, vốn dĩ, có một vài chuyện, tôi không muốn nhắc đến nữa, cứ xem như là quá khứ thôi. Nhưng vừa rồi tôi nhìn thấy anh và Quý Nhiêu bên nhau thật sự không thể nhịn được mà muốn nhắc nhở anh, có phải cô ấy từng nói, cô ấy rất thích anh, vừa nhìn thấy anh là vui vẻ, trong tim toàn là hình bóng của anh. Tôi nghĩ chắc là anh cũng bị cô ấy lừa rồi, con người cô ấy chưa từng thật lòng với ai cả, anh đừng nhìn cô ấy bề ngoài thì đơn thuần, nhưng thật ra lại lòng dạ rắn rết."
Thương Ngôn Tân quay đầu, ánh mắt sắc bén nhìn về phía anh ta.
Tưởng Minh Hiên vô thức lùi lại một bước, hít sâu một hơi, càng nói càng phẫn nộ: "Anh không tin thì có thể đi nghe ngóng, đám du học sinh bọn tôi, ai mà không biết cô ta. Phàm là người bị cô ta nhìn trúng, không ai là không phải thuần phục dưới chân cô ta. Lúc đó tôi và hai người bạn thân của tôi, tổng cộng ba người, trong đó có hai người vì cô ta mà đánh nhau, còn một người vì cô ta mà suy sụp tự sát, ngay cả tôi, cả tôi cũng…"
Anh ta tháo đồng hồ ở cổ tay trái ra, lộ ra vết sẹo do dùng dao cắt.
"Sếp Thương, tôi vì cô ta mà trầm cảm nặng, suýt nữa thì lìa đời. Nhưng cô ta đối với tôi là thái độ gì, vừa rồi anh cũng nhìn thấy rồi, khịt mũi xem thường, thậm chí còn không thừa nhận quan hệ giữa tôi và cô ta. Đến bây giờ cô ta vẫn là như thế, lấy việc đùa bỡn đàn ông làm trò vui, người bị hại không chỉ có tôi và bạn bè của tôi đâu, chỉ cần bị cô ta nhìn trúng, đều sẽ bị cô ta vứt bỏ như rác rưởi. Tôi khuyên anh, mau rời khỏi cô ta, đừng để bị cô ta lừa dối."
***
Tác giả có lời muốn nói:
Tưởng Minh Hiên: Cô ấy là kẻ lừa đảo, đã lừa rất nhiều người.
Thương Ngôn Tân: Đây không phải là vòng tay của riêng mình tôi sao?