34. Sự thật được phơi bày

Xinh Đẹp - Quân Lai

Sự thật được phơi bày

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Thương Ngôn Tân quay lại phòng riêng, trong phòng vẫn ồn ào và náo nhiệt, người ca hát thì ca hát, người đánh bài thì đánh bài.
Thương Ngôn Tân vẫn giữ vẻ mặt bình thản, chỉ có Quý Nhiêu để ý thấy Tưởng Minh Hiên đi theo anh vào phòng. Những người khác đều không biết Tưởng Minh Hiên vừa ra ngoài là cố ý tìm Thương Ngôn Tân.
Quý Nhiêu ngồi trên sofa, ánh mắt cong cong ý cười nhìn Thương Ngôn Tân.
Tưởng Minh Hiên đứng sau lưng Thương Ngôn Tân. Bởi anh đứng chắn, ánh sáng không chiếu tới, gương mặt Tưởng Minh Hiên chìm trong bóng tối, không thấy rõ biểu cảm. Thế nhưng, đôi mắt anh ta sâu thẳm, ẩn chứa vẻ đắc ý và ý đồ xấu xa khi nhìn về phía Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu vẫn giữ vẻ mặt bình thản, cúi đầu nhấp một ngụm nước trái cây.
Tạ Tri Tụng đang ở bàn đánh bài, quay đầu gọi Thương Ngôn Tân: “Ngôn Tân, có muốn đến đánh thêm mấy ván nữa không?”
Thương Ngôn Tân ừ một tiếng, vẫy vẫy tay với Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu bưng ly nước trái cây đi về phía anh, trên mặt nở nụ cười, giọng điệu thân mật ngọt ngào: “Anh gọi em qua làm gì vậy?”
Cách đó không xa, Tưởng Minh Hiên cười khẩy, vẻ mặt đầy ý muốn xem kịch hay. Anh ta đã kể chuyện Quý Nhiêu thân thiết với nhiều đàn ông, đùa bỡn tình cảm của họ khi ở nước ngoài cho Thương Ngôn Tân. Anh ta không tin một người đàn ông như Thương Ngôn Tân có thể chấp nhận bị một cô gái nhỏ xoay vòng trong lòng bàn tay.
Thương Ngôn Tân nắm tay cô, dịu dàng nói: “Đến ngồi bên cạnh anh, xem bài giúp anh, có em ngồi đây vận may của anh cũng tốt hơn.”
Tưởng Minh Hiên cứng đờ nụ cười trên môi, không thể tin nổi mà nhìn Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân không hề nhìn anh ta, nắm tay Quý Nhiêu ngồi vào bàn đánh bài.
Tưởng Minh Hiên vốn tưởng rằng mình nói cho Thương Ngôn Tân về bản chất thật của Quý Nhiêu, tất nhiên Thương Ngôn Tân sẽ tức giận với cô, và coi như mình đã giúp Thương Ngôn Tân một ân tình. Vừa hay, nhà họ Tưởng có một chuyện muốn nhờ vả Thương Ngôn Tân, anh ta giúp Thương Ngôn Tân thì việc hợp tác chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng bây giờ nhìn thái độ của Thương Ngôn Tân đối với Quý Nhiêu, trong lòng Tưởng Minh Hiên bắt đầu cảm thấy hoang mang.
Bạn của anh ta cảm thấy anh ta có vẻ không ổn kể từ khi nhìn thấy bạn gái của Sếp Thương hôm nay, liền đi đến bên cạnh, cảnh cáo anh ta: “Hôm nay cậu bị làm sao vậy, sao cứ nhìn chằm chằm vào bạn gái của Sếp Thương?”
Tưởng Minh Hiên chưa kịp nói gì, đã thấy Thương Ngôn Tân đang ngồi bên bàn đánh bài thờ ơ liếc mắt nhìn sang.
“Diệp Tuần, hôm nay cậu gọi người gì đến vậy?”
Người tổ chức bữa tiệc hôm nay là Diệp Tuần.
Diệp Tuần quen biết anh nhiều năm, nghe anh nói vậy liền hiểu, dù vẻ mặt anh không biểu lộ gì nhưng trong lòng đang không vui. Anh ta liền nhìn theo ánh mắt của Thương Ngôn Tân.
“Cậu nói là tên họ Tưởng kia hả?” Diệp Tuần hỏi: “Cậu ta chọc cậu?”
Thương Ngôn Tân không nói nhiều, chỉ vỏn vẹn mấy lời: “Bảo cậu ta rời đi.”
Trong lòng Tưởng Minh Hiên thấy lạnh toát. Bạn của anh ta nghĩ rằng anh ta không biết điều, dám tơ tưởng bạn gái của Thương Ngôn Tân nên mới đắc tội. Khi Thương Ngôn Tân đã nói thẳng với Diệp Tuần bảo đuổi Tưởng Minh Hiên đi, bạn anh ta cũng không dám bận tâm đến anh ta nữa, vội vàng quay người đi chỗ khác, sợ bị liên lụy.
Tưởng Minh Hiên vội vàng tiến lên xin lỗi Thương Ngôn Tân: “Sếp Thương, tôi biết lời vừa rồi của mình anh không thích nghe, tôi xin lỗi anh, nhưng những gì tôi nói đều là sự thật, Quý…”
Thương Ngôn Tân ngắt lời anh ta, giọng nói chứa đầy uy nghiêm: “Cậu Tưởng, cẩn thận họa từ miệng mà ra.”
Đây rõ ràng là một lời uy hiếp trắng trợn.
Lời vừa dứt, cả căn phòng nhỏ yên tĩnh, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Tưởng Minh Hiên và Thương Ngôn Tân, không hiểu Tưởng Minh Hiên ăn phải gan hùm mật gấu gì mà dám đắc tội với Thương Ngôn Tân.
Sắc mặt Tưởng Minh Hiên trắng bệch, anh ta nhận ra đây là Thương Ngôn Tân quyết tâm muốn bảo vệ Quý Nhiêu. Sao anh ta có thể quên được. Quý Nhiêu rất am hiểu thao túng lòng người, đàn ông bị cô lừa gạt, cho dù biết là bị cô lừa gạt nhưng vẫn sẽ tự lừa dối bản thân để tiếp tục cam tâm tình nguyện bị cô lừa, si mê vọng tưởng rằng cô có chút thật lòng với mình, cảm thấy bản thân có thể giữ cô lại. Chỉ khi bị cô vứt bỏ hoàn toàn, họ mới chịu chấp nhận sự thật.
Hiện tại là lúc Thương Ngôn Tân đang say đắm cô, hoàn toàn không nghe lọt tai lời cảnh báo của người khác, tất nhiên sẽ không vì lời của anh ta mà dễ dàng từ bỏ Quý Nhiêu.
Hôm nay đầu óc anh ta chắc bị úng nước mới hành động hồ đồ như vậy.
Nếu như anh ta vạch trần những chuyện Quý Nhiêu làm trước đây ngay trước mặt mọi người, để người khác biết chính mình bị Quý Nhiêu trêu đùa, thì không chỉ anh ta mất mặt mà Thương Ngôn Tân cũng sẽ bị ảnh hưởng. Thương Ngôn Tân sẽ không bỏ qua cho anh ta. Vậy thì anh ta chỉ còn cách âm thầm tìm cơ hội khác, để Thương Ngôn Tân tự mình nhìn thấy bản chất thật của Quý Nhiêu.
“Sếp Thương.” Tưởng Minh Hiên hít sâu một hơi, cười gượng gạo, nói lời xin lỗi: “Hôm nay tôi uống hơi nhiều rượu, vô tình làm bẩn quần áo của Sếp Thương, mong Sếp Thương không trách cứ.”
Anh ta không dám để lộ rằng việc mình chọc giận Thương Ngôn Tân hôm nay là vì Quý Nhiêu. Thái độ của Thương Ngôn Tân đã thể hiện rõ ràng, không muốn nghe bất kỳ lời đàm tiếu nào về Quý Nhiêu, đặc biệt là những chuyện phong lưu không hay.
Thương Ngôn Tân không đáp lời.
Diệp Tuần thấy vậy, cũng không nể mặt nhà họ Tưởng nữa, trực tiếp sắp xếp cho Tưởng Minh Hiên rời đi.
Chuyện Tưởng Minh Hiên đắc tội với Thương Ngôn Tân bị đuổi ra khỏi phòng riêng cũng không ảnh hưởng gì nhiều đến cuộc tụ họp. Chỉ là những người tinh ý đều hiểu, Thương Ngôn Tân gây khó dễ cho Tưởng Minh Hiên không thể nào chỉ vì một bộ quần áo bị bẩn. Rất nhiều người đều đoán ra được chuyện này có liên quan đến Quý Nhiêu, cho rằng Tưởng Minh Hiên nhìn trúng Quý Nhiêu, muốn cướp bạn gái của Thương Ngôn Tân nên mới làm anh không vui.
Lúc trước vẫn còn mấy người đàn ông không nhịn được mà luôn nhìn về phía Quý Nhiêu. Từ sau khi Tưởng Minh Hiên bị đuổi ra khỏi phòng, tất cả đều cảnh giác, không dám liếc nhìn về phía Quý Nhiêu một cái nào, chỉ sợ chọc cho Thương Ngôn Tân không vui.
Quý Nhiêu ngồi bên cạnh Thương Ngôn Tân, trong lòng hiểu được vừa rồi Tưởng Minh Hiên ra ngoài chắc là nói rất nhiều lời không tốt về cô với Thương Ngôn Tân.
Tim Quý Nhiêu đập loạn nhịp, không biết Thương Ngôn Tân biết những chuyện trước kia cô làm, liệu có dám tiếp tục yêu đương với cô nữa không.
Tại sao lại gặp phải Tưởng Minh Hiên ngay lúc này cơ chứ. Giá mà mọi chuyện chậm lại một chút, đợi cô thuận lợi phá vỡ liên hôn giữa Quý Tư Nhu và Thương Ngôn Tân, cô có thể tự nhiên và hợp lý mà chia tay với anh.
Nhưng mà bây giờ, khi cô sắp thành công thì…
Quý Nhiêu thầm thở dài, như thể không có chuyện gì xảy ra mà dùng dĩa chọc một miếng dưa hấu trên đĩa hoa quả trước mặt đưa đến bên miệng Thương Ngôn Tân: “Anh thử cái này xem, dưa hấu này ngọt lắm.”
Hành động quan tâm chăm sóc này khiến những người đàn ông khác trên bàn nhìn họ với ánh mắt trêu chọc.
Tạ Tri Tụng trêu ghẹo: “Ngôn Tân, cậu không có tay à?”
Thương Ngôn Tân cười, một tay ôm eo, kéo cô sát vào lòng, há miệng ăn miếng dưa hấu mà Quý Nhiêu đút. Khóe mắt anh cong cong, nụ cười như gió xuân phảng phất, ánh mắt lướt qua mọi người.
“Mấy cậu hâm mộ?”
Thể hiện tình cảm một cách lộ liễu, gương mặt vốn luôn trầm ổn, thận trọng của anh lại toát lên vẻ đắc ý, khoe khoang của một thiếu niên. Niềm hạnh phúc ngập tràn trong ánh mắt.
Trong lòng Quý Nhiêu dâng lên một cảm xúc khó tả. Anh không hề có chút tránh né nào mà dẫn cô vào vòng xã giao của mình, giới thiệu cô cho bạn bè mình. Anh thật lòng muốn yêu đương với cô.
Quý Nhiêu nhìn khuôn mặt mang theo ý cười của anh, bỗng nhiên chợt nhận ra, lẽ nào Tưởng Minh Hiên không nói gì với anh.
Bữa tiệc đến hơn mười giờ thì kết thúc. Cả quá trình Thương Ngôn Tân đều mỉm cười, không ai nhìn ra được trong lòng anh đang giông bão gầm thét.
Anh ôm eo Quý Nhiêu, tạm biệt mọi người, tinh tế mở cửa xe cho Quý Nhiêu, còn cẩn thận lấy tay che trên thành cửa để cô không bị đụng đầu khi bước vào.
Đợi khi lên xe, cửa xe vừa đóng lại, cắt đứt mọi ánh nhìn từ bên ngoài. Cả người Thương Ngôn Tân dựa vào lưng ghế, khóe miệng mím chặt thành một đường, chán nản cụp mắt, che giấu mọi suy nghĩ trong ánh mắt.
Trên đường trở về, Thương Ngôn Tân không nói câu nào, từ đầu đến cuối hoàn toàn không hỏi cô bất cứ điều gì liên quan đến Tưởng Minh Hiên. Cứ như thể không có chuyện gì xảy ra. Chỉ là khi cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa xe, anh lại bình thản tháo chiếc vòng hoa hồng trên cổ tay xuống.
Trở lại khách sạn, Thương Ngôn Tân đi thẳng về phía phòng sách. Quý Nhiêu hỏi: “Đã trễ như này, anh còn làm việc nữa sao?”
Thương Ngôn Tân giơ tay lên xoa xoa đầu cô, giọng nói dịu dàng: “Anh còn một số việc phải xử lý, hôm nay em vất vả xã giao cùng anh rồi. Mấy tên đó ồn ào quá, giờ này mới xong, chắc là em mệt rồi đúng không? Về phòng tắm rửa, nghỉ ngơi sớm chút đi.”
“Thương Ngôn Tân.” Quý Nhiêu biết cảm xúc của anh không tốt.
“Ngoan, về phòng, nghỉ ngơi sớm đi.”
Anh nắm bả vai cô, xoay người cô về phía phòng ngủ.
Quý Nhiêu đi về phía trước hai bước, do dự quay lại nhìn, thấy Thương Ngôn Tân đã xoay người đi về phòng sách.
Mọi chuyện tĩnh lặng như chưa từng có gì xảy ra, cứ như thể chỉ cần cô không chủ động nhắc đến, mọi chuyện sẽ trôi vào quên lãng.
Quý Nhiêu do dự trong chốc lát, hít một hơi thật sâu, xoay người đi về phía phòng sách.
Thương Ngôn Tân ngồi trên sofa trong phòng sách, thấy cô đẩy cửa đi vào, anh giơ tay xoa xoa vầng trán, bình tĩnh nói: “Sao em không đi nghỉ ngơi?”
Quý Nhiêu đi đến trước mặt anh, ánh mắt liếc nhìn qua vòng hoa hồng bị anh vứt bừa sang một bên. Cô cúi người nhặt vòng lên, ngồi bên cạnh anh, khẽ hỏi: “Thương Ngôn Tân, hôm nay Tưởng Minh Hiên đã nói gì với anh?”
Thương Ngôn Tân nghiêng đầu nhìn về phía cô, hỏi: “Em cảm thấy cậu ta sẽ nói gì với anh?”
Quý Nhiêu sững người.
Im lặng trong chốc lát, Thương Ngôn Tân nói: “Để anh một mình một chút, em về phòng nghỉ ngơi đi.”
Quý Nhiêu: “Anh không có gì muốn hỏi em à? Hay là, anh nghe lời của Tưởng Minh Hiên nói nên đã ghét em rồi, không muốn nói chuyện với em nữa.”
“Cậu ta nói gì mà anh phải vì lời nói của cậu ta mà ghét bạn gái mình chứ?” Thương Ngôn Tân hỏi ngược lại.
Quý Nhiêu ngẩn người.
“Anh không nghe cậu ta nói, anh nghe em nói. Em có muốn nói cho anh nghe không?” Thương Ngôn Tân nói: “Em muốn nói thì nói, không muốn nói thì không nói. Những chuyện trước khi yêu đương với anh, em có thể không nói với anh, anh cũng không để ý, nhưng mà Nhiêu Nhiêu…”
Thương Ngôn Tân dừng lại, đưa tay cầm lấy chiếc vòng hoa hồng trong tay cô: “Anh muốn biết, chiếc vòng hoa hồng này, em chỉ tặng cho mình anh, hay là đã tặng cho rất nhiều người?”
Quý Nhiêu kinh ngạc: “Đương nhiên em chỉ tặng cho mình anh rồi.”
Trọng tâm vấn đề của anh sao lại là chuyện này?
Thương Ngôn Tân nhìn biểu cảm kinh ngạc trên mặt cô, cho rằng là do cô không nghĩ đến chiêu trò lấy lòng người này của mình sẽ bị vạch trần.
Biểu cảm của cô trong mắt anh, là sau khi bị vạch trần vẫn không chút chột dạ mà lừa anh.
Cô gái nhỏ chỉ thích lừa gạt, toàn lời gian dối, nói dối không chớp mắt này.
Thương Ngôn Tân cảm thấy mình thật nực cười.
“Vậy sao? Chỉ tặng một mình anh, vậy sao em lại lộ ra biểu cảm như vậy?”
Quý Nhiêu hoang mang, cô lộ ra biểu cảm gì, biểu cảm của cô thế nào?
Thương Ngôn Tân nhìn cô mặt đầy vô tội, giận đến bật cười thành tiếng, kéo cánh tay cô, đặt lại chiếc vòng tay vào tay cô, lạnh lùng nói: “Quý Nhiêu, chuyện trước kia anh có thể không quan tâm, nhưng mong em về sau, đừng dùng những thủ đoạn em đã dùng với những người đàn ông khác lên anh, đừng dùng cách lừa dối những người đàn ông khác để lừa dối anh. Chiếc vòng tay này em mang về đi, anh không có phúc hưởng nó.”
Quý Nhiêu ngẩn người, nhìn vòng tay trong tay mình, hiểu ra ý của anh, cười khẽ một tiếng: “Tưởng Minh Hiên nói với anh, vòng hoa hồng này em cũng tặng anh ta đúng không?”
Thương Ngôn Tân nhắm mắt lại, giọng nói cố gắng kiềm chế: “Quý Nhiêu, anh không muốn nghe em nói nữa, mời em ra ngoài.”
“Nhưng mà em muốn nói.” Quý Nhiêu nói: “Chiếc vòng tay hoa hồng này là hôm qua em học làm cùng bà lão bán hàng kia, đây là vòng tay đầu tiên mà em làm, em chưa từng tặng cho người khác.”
Thương Ngôn Tân mở mắt ra, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú.
“Anh không tin sao?” Quý Nhiêu cười cười: “Cũng đúng, chắc chắn Tưởng Minh Hiên đã nói với anh rất nhiều lời em đã lừa gạt anh ta ra sao, em là một kẻ lừa dối từ đầu đến cuối, anh không tin em cũng rất bình thường.”
Thương Ngôn Tân trầm giọng nói: “Em đã từng… thật sự lừa rất nhiều người.”
Quý Nhiêu cười nói: “Đúng vậy, em đã lừa rất nhiều người.”
“Tưởng Minh Hiên và bạn của cậu ta, tự sát vì em?”
Quý Nhiêu im lặng trong chốc lát, cong môi cười một tiếng, bình thản nói: “Nếu như anh nói đến vết thương trên cổ tay của Tưởng Minh Hiên và bạn của hắn, nếu xét đến nguyên nhân sâu xa thì đúng là vì em. Có điều bọn họ không thật sự muốn tự sát, chẳng qua chỉ là mượn cớ để lấy đạo đức ra uy hiếp em thôi. Đó chỉ là thủ đoạn để giữ em lại bên họ, và tất cả đều đáng đời.”
Ánh mắt Thương Ngôn Tân phức tạp.
Trước giờ, anh chỉ biết cô vô tâm vô phế, không ngờ ngay đến cả việc trêu đùa tình cảm của người khác, khiến người khác tự sát mà khi nhắc đến, cô vẫn có thể cười thản nhiên đến thế.
“Nhiêu Nhiêu, em không thể như vậy.”
“Em có thể.” Nụ cười trên môi Quý Nhiêu dần tắt, lạnh lẽo nói: “Một đám cặn bã mà thôi.”
Thương Ngôn Tân hoảng hốt, hai tay nắm bả vai cô, nhìn sâu vào mắt cô: “Bọn họ làm tổn thương em?”
Quý Nhiêu nhìn vẻ mặt căng thẳng của anh, tâm tình phức tạp.
“Không ạ, bọn họ không làm tổn thương em.” Quý Nhiêu nói.
Thương Ngôn Tân thở phào một hơi.
“Lần đầu tiên em gặp Tưởng Minh Hiên là vào ba năm trước. Vì đều là du học sinh nên bọn em có rất nhiều bạn chung. Từ sau lần gặp đầu tiên, Tưởng Minh Hiên liền bắt đầu theo đuổi em, sau khi bị em từ chối vẫn theo đuổi không buông. Hắn săn sóc, cẩn thận, dịu dàng, quan tâm, cho dù bị em từ chối thì vẫn đối xử lịch sự dịu dàng với em. Lúc đó em mới mười tám tuổi, đối mặt với kiểu theo đuổi mãnh liệt này, nhất là khi đối phương kéo bạn chung đến mời em đi ăn, em thật sự không biết phải từ chối ra sao nên đành đi ăn với hắn mấy bữa. Sau khi tiếp xúc lâu rồi dần dần cảm thấy không đúng, hắn không dám nghe điện thoại trước mặt em, có lúc người khác nhắn tin cho hắn mà hắn cũng lén lút. Em nghi ngờ hắn đã có bạn gái rồi mà còn theo đuổi mình, vốn chỉ muốn chứng minh hắn đã có bạn gái thật hay chưa, tìm chứng cứ để hắn không dây dưa với em nữa. Không ngờ được lại phát hiện chuyện không thể tin nổi.”
“Trong điện thoại của hắn có rất nhiều bài viết về việc PUA. Khi hắn và bạn bè nói chuyện, cũng hay nói về chuyện PUA. Chắc anh cũng biết PUA là gì nhỉ, là một loại hành động thông qua ngụy biện, lừa gạt niềm tin của đối phương, sau đó lại thông qua bạo lực tinh thần để tiến hành khống chế tinh thần đối phương, làm cho đối phương mất đi lý trí, mất đi bản thân mình, ngoại trừ phụ thuộc vào người đã thao túng mình, thì hoàn toàn không tìm được ý nghĩa cuộc sống nào khác, thậm chí sẽ sụp đổ đến mức tự sát. Cuộc điện thoại mà Tưởng Minh Hiên không dám nghe trước mặt em kia, chính là do cô gái bị hắn ta “thuần phục” gọi đến.”
“Theo lịch sử trò chuyện của hắn, em lại xâm nhập máy tính của hắn phát hiện ra hắn và một đám du học sinh thành lập câu lạc bộ PUA. Câu lạc bộ đó, mỗi tuần sẽ có người đến giảng dạy cho bọn họ, mục đích là truyền dạy kiến thức PUA tốt hơn. Trong lớp sẽ đem những cô gái mà bọn họ đã “thuần phục” thành công ra làm ví dụ để khoe khoang. Sau khi bọn họ “thuần phục” thành công một cô gái sẽ tổ chức tiệc ăn mừng, một đám người lấy sự bất hạnh của những cô gái làm thú vui, chè chén say sưa, ăn mừng trong bữa tiệc, thậm chí còn dụ dỗ cô gái cởi đồ để bọn họ thưởng thức, phát sinh quan hệ ngay trước mặt đám đông, thậm chí là quan hệ tập thể.”
“Tất cả thành viên trong câu lạc bộ đều là con nhà giàu. Khi mới bắt đầu mục tiêu của họ tất cả đều là những cô gái gia đình không quá giàu có, dựa vào cố gắng của chính mình, vừa học vừa làm mới có thể đi du học. Những cô gái như vậy, cho dù bị bắt nạt cũng không có khả năng phản kháng. Nhưng dần dần, bọn họ không thỏa mãn với những cô gái khó khăn nữa, bọn họ càng thêm to gan, bắt đầu đặt mục tiêu trên những cô gái cùng tầng lớp, có lẽ cảm thấy như vậy càng có cảm giác chinh phục hơn. Mà em, chính là mục tiêu bọn họ lựa chọn.”
Quý Nhiêu cười khinh miệt: “Ảnh chụp mỗi lần gặp gỡ của em và Tưởng Minh Hiên đều bị bọn họ mang lên lớp để phân tích, phân tích tính cách, sở thích, nhược điểm của em rồi xác định ra phương án để em bị thuần phục. Khi nhìn thấy ảnh mình bị đưa lên PPT phân tích, em như bị nhấn chìm trong làn sóng thủy triều vô tận. Em rất sợ hãi và bắt đầu trốn tránh Tưởng Minh Hiên. Đám người câu lạc bộ của hắn ta thấy Tưởng Minh Hiên thất bại, lại cử một người khác đến. Cũng chính giây phút đó, em ý thức được rằng em đã sớm bị họ coi là con mồi trong túi, là một chướng ngại trong trò chơi của họ, bọn họ sẽ không dễ dàng bỏ qua cho em. Nếu như bọn họ đã muốn chơi, vậy thì em sẽ chơi cùng bọn họ.”
“Bài học mỗi tuần của CLB bọn họ em đều xem. Đầu tiên em giả vờ đắm chìm trong những lời tấn công dịu dàng của họ. Khi bọn họ đắc ý, muốn tiến thêm bước nữa em sẽ phản bác, nghi ngờ, đả kích họ bằng lời nói, trả lại tất cả những gì họ muốn làm với em, lên chính bản thân họ. Em trở thành vấn đề khó khăn nhất của họ. Ban đầu họ có cùng kẻ địch, nhưng sau này lại coi đối phương là kẻ thù. Họ quá tự tin, em trêu đùa bọn họ lâu như vậy, họ mới nhận ra là em đang đùa bỡn họ.”
“Tức giận vì bị bẽ mặt, họ bắt đầu lấy thân phận người bị hại để tố cáo em.” Quý Nhiêu mắt cong cong ý cười: “Quả thật là quá nực cười, bọn họ thậm chí còn dùng đến việc tự sát để uy hiếp. Nhưng làm sao đám người cặn bã đó dám tự sát thật cơ chứ, vết sẹo nông choẹt như vậy, hoàn toàn tránh được chỗ hiểm. Càng nực cười hơn là, sau khi chuyện họ tự sát vì em truyền ra ngoài, những người cùng hội cùng thuyền kia đều lên án em, nói em quá đáng. Cho dù tất cả mọi người đều biết đám cặn bã đó tham dự câu lạc bộ PUA, bọn họ vẫn bảo vệ lợi ích của đám đó, cảm thấy em không nên làm như vậy, chỉ vì họ giả vờ tự sát.”
“Em không nên làm như vậy sao? Thương Ngôn Tân.” Quý Nhiêu nhìn vào mắt Thương Ngôn Tân: “Em đã làm sai gì sao? Bọn họ không nên bị trêu đùa sao?”
“Không sai, em không hề sai, là bọn chúng đáng đời.” Giọng nói của Thương Ngôn Tân rất trầm, cổ họng như nghẹn ứ, nhất thời không biết nên nói gì, đưa tay ôm cô.
Quý Nhiêu cười đẩy anh ra: “Em biết họ đáng đời, em cũng chưa từng cảm thấy mình làm sai điều gì, cho nên anh không cần phải an ủi em.”
“Xin lỗi.” Thương Ngôn Tân bỗng nhiên xin lỗi cô.
Quý Nhiêu sửng sốt: “Sao anh phải nói xin lỗi?”
Thương Ngôn Tân nắm lấy bàn tay cô, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc vòng hoa hồng trong tay cô, cẩn thận hỏi: “Vòng tay, còn có thể tặng cho anh không?”
Anh lại một lần nữa xin lỗi rất chân thành: “Vừa nãy là anh hiểu lầm em, anh chỉ nghe một phía, cho rằng…”
“Cho rằng em dùng cách lừa bọn họ để lừa anh?” Quý Nhiêu nhớ lại lời anh vừa nói, vô thức buột miệng: “Em chưa từng dùng cách lừa bọn họ để lừa anh. Cách em đối phó với họ là học được từ chính những bài học PUA của họ, họ đáng đời như thế, nhưng anh không giống vậy, anh…”
Quý Nhiêu dừng lại, bỗng nhiên có chút chột dạ.
Cho dù thế nào, thì cuối cùng cô vẫn đang lợi dụng Thương Ngôn Tân, lừa gạt anh.
Từ đầu đến cuối, anh chưa từng làm tổn thương cô.
Quý Nhiêu hít một hơi thật sâu, cầm vòng hoa hồng vứt vào thùng rác.
Sắc mặt Thương Ngôn Tân cứng đờ.
“Xin lỗi anh.” Quý Nhiêu không thể tiếp tục lừa dối anh được nữa, như đã hạ quyết tâm, cô nói: “Thật ra là em cố ý tiếp cận anh, em không hề yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, em lừa anh đấy.”
Quý Nhiêu nói xong, nhanh chóng quay mặt sang một bên, tránh ánh mắt của anh: “Em có lỗi với anh, chúng ta chia tay đi.”
Thương Ngôn Tân nghe vậy, duỗi tay nắm lấy cằm cô, quay đầu cô lại về phía mình, cười nói: “Không phải chúng ta đã nói rồi sao, sẽ yêu nhau mãi mãi?”
Quý Nhiêu thấy anh vẫn còn cười, có chút bất ngờ: “Nhưng em lừa dối anh, anh không giận sao?”
Thương Ngôn Tân nói: “Nếu như em không lừa anh, sao em có thể làm bạn gái của anh.”
Quý Nhiêu ngạc nhiên đến sững sờ: “Anh… Anh không để ý việc em lừa anh.”
Thương Ngôn Tân dịu dàng nói: “Anh không để ý vì sao em lại tiếp cận anh, điều đó không quan trọng. Quan trọng là, bây giờ em là bạn gái của anh.”
Quý Nhiêu nghiêng đầu: “Em không hề yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, em lừa anh nói em trúng tiếng sét ái tình với anh, em cũng không thích anh, em lừa anh đấy. Em nói em mê muội anh cũng là giả dối, anh có thể đừng ngây thơ đến mức đó được không?”
Thương Ngôn Tân quá tốt, Quý Nhiêu cảm thấy kẻ lừa đảo như mình không thể chịu đựng nổi nữa rồi.
Cô quả thật không phải là người mà!
Thương Ngôn Tân nói: “Anh biết hết, anh không quan tâm.”
“Anh thật sự không giận?” Quý Nhiêu xác nhận lần nữa.
Thương Ngôn Tân nói: “Anh không giận.”
Quý Nhiêu do dự một lát: “Được rồi, nếu như anh đã không để ý, vậy thì lần này chúng ta về Bắc Thành, anh đến nhà họ Quý với em, ở trước mặt ba em, mẹ kế, bác cả và bác dâu cả nói rằng anh không muốn liên hôn với Quý Tư Nhu, và cả đời này anh cũng không thể nào kết hôn với Quý Tư Nhu.”
Khi mọi chuyện đã đến nước này, Quý Nhiêu quyết định để mọi chuyện vỡ lở luôn.
Sắc mặt Thương Ngôn Tân hơi sững lại: “Anh và Quý Tư Nhu?”
“Đúng vậy, anh và Quý Tư Nhu. Chính em nghe được ba em nói Quý Tư Nhu và anh liên hôn nên mới tiếp cận anh mà. Không phải anh biết rồi sao?”
Cho rằng anh hối hận, Quý Nhiêu vội nhắc nhở: “Anh đã nói anh không quan tâm rồi.”
Ánh mắt sâu thẳm của Thương Ngôn Tân nhìn cô chăm chú, khó nói nên lời.
Anh biết Quý Nhiêu tiếp cận mình là có mục đích, nhưng anh chưa từng nghĩ đến, cô lại xem anh là đối tượng liên hôn của Quý Tư Nhu.
“Sao… Sao vậy?” Sao anh lại bày ra biểu cảm này.
Thương Ngôn Tân im lặng trong chốc lát, nói: “Được, được lắm.”
Từ “được” là đồng ý với yêu cầu của cô, thế phía sau lại có thêm hai từ “được lắm” là có ý nghĩa gì?
Quý Nhiêu không hiểu.
Thương Ngôn Tân: “Quý Nhiêu, em giỏi lắm.”
Quý Nhiêu: “...?”
“Này là… khen em?” Quý Nhiêu không xác định, nhìn biểu cảm của Thương Ngôn Tân thì không giống lắm.
Thương Ngôn Tân lại im lặng, khóe miệng mang theo một nụ cười khó hiểu: “Đúng, anh đang khen em.”