Xinh Đẹp - Quân Lai
Chương 38
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Nhiêu ngủ một giấc rất sâu, vì quá kiệt sức. Trong lúc ngủ, cô cảm thấy cơ thể nặng trịch, như thể bị thứ gì đó đè nặng, không thể cử động, toàn thân mệt rã rời, đến một ngón tay cũng chẳng muốn nhúc nhích. Cô đành nhắm mắt lại, mặc kệ mọi thứ mà chìm vào giấc ngủ sâu.
Khi đang ngủ, cô loáng thoáng cảm giác có ánh mắt ai đó đang dừng lại trên mặt mình, nhìn chằm chằm rất lâu. Đôi mắt còn mơ màng của Quý Nhiêu hé mở, vừa vặn đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Thương Ngôn Tân.
Anh đang đứng trước giường, cúi đầu nhìn cô. Thấy cô mở mắt, khóe miệng anh khẽ cong lên thành nụ cười, cúi người hôn lên môi cô, ân cần hỏi: “Tỉnh rồi sao?”
Quý Nhiêu vừa mới tỉnh ngủ, đầu óc còn mơ màng. Cô nheo mắt nhìn anh một lúc, mơ hồ nhớ lại chuyện xảy ra tối qua. Cô ừ một tiếng, vừa lên tiếng, cô mới nhận ra cổ họng mình khô khốc, liền bất giác đưa tay che miệng ho khan vài tiếng.
Thương Ngôn Tân sờ trán cô, lo lắng hỏi: “Không thoải mái sao?”
Câu hỏi này khiến cô chợt nhớ lại chuyện tối qua. Đêm qua, mỗi lần cô rên rỉ một tiếng, anh đều sẽ “ân cần” hỏi cô có thấy không thoải mái không.
Giọng điệu thì quan tâm thật, nhưng trong hoàn cảnh ấy, quả thực có chút trêu chọc. Anh rất kiên nhẫn, lại rất dịu dàng, mỗi lần cô không tự chủ phát ra những âm thanh ấy, anh liền hỏi cô. Dù cô có mặt dày đến mấy cũng bị hỏi đến đỏ mặt ngượng ngùng.
Bây giờ nhớ lại vẫn còn hơi đỏ mặt, nhưng cũng chỉ là hơi xấu hổ một chút, không đến mức quá mất tự nhiên. Cô lắc đầu nói: “Không phải không thoải mái.”
Nói thêm vài chữ, cổ họng càng khàn hơn.
Thương Ngôn Tân hỏi: “Muốn uống nước không?”
Quý Nhiêu gật đầu.
Thương Ngôn Tân dường như đã sớm đoán được cổ họng cô không thoải mái, trên tủ đầu giường đã có sẵn một ly nước ấm.
Quý Nhiêu chống tay ngồi dậy, vừa khẽ cựa quậy, cô đã thấy thắt lưng mỏi nhừ. Da cô vốn mỏng, dù tối qua anh đã cố kiềm chế, nhưng bên hông vẫn hằn lên một mảng xanh tím do anh nắm chặt. Chắc là sau đó cô giãy giụa quá nhiều, anh đành phải giữ chặt eo cô để cô không chạy loạn.
Hai tay cô chống trên giường, rên khẽ một tiếng, cô không đứng dậy nổi, đành ngả người nằm vật xuống giường, đôi mắt đẫm nước nhìn 'thủ phạm' với ánh mắt đầy trách móc, trong ánh mắt như ẩn chứa hai chữ “ôm em”.
Thương Ngôn Tân cười đưa tay ôm lấy cô, đưa ly nước đến bên môi cô. Hai tay Quý Nhiêu đỡ cổ tay anh, uống gần nửa ly nước, cổ họng dễ chịu hơn hẳn. Sau đó cô lại rúc vào trong chăn, nhắm mắt lại, khoát tay ra hiệu, vẻ mặt như muốn nói: 'Tôi muốn ngủ, anh mau ra ngoài đi, đừng làm phiền tôi'.
Thương Ngôn Tân ngồi ở mép giường, đưa tay xoa má cô. Quý Nhiêu há miệng cắn lấy tay anh.
Thương Ngôn Tân rụt tay ra khỏi miệng cô, nhìn dấu răng mờ nhạt trên ngón trỏ, cười hỏi: “Không vui nữa?”
“Không.” Quý Nhiêu lắc đầu, rúc vào trong chăn, giọng vẫn khàn: “Buồn ngủ.”
Thương Ngôn Tân cúi đầu kề sát vào cô, dùng sống mũi cao thẳng cọ nhẹ lên má cô, hỏi: “Em có đau không?”
Quý Nhiêu lắc đầu: “Không đau.”
Ngón tay Thương Ngôn Tân vuốt ve gò má cô vài cái, hôn nhẹ lên môi cô: “Ngoan.”
Chóp mũi quanh quẩn hơi thở trong trẻo, sạch sẽ, sảng khoái từ người anh. Quý Nhiêu đột nhiên nhớ tới mình còn chưa rửa mặt, nhanh chóng đưa tay đẩy nhẹ vai anh, quay mặt sang hướng khác.
“Sao vậy?” Thương Ngôn Tân cầm tay cô, bàn tay lớn của anh bao lấy bàn tay nhỏ bé của cô, kiên nhẫn dặn dò cô: “Nếu em có gì không thoải mái, nhất định phải nói.”
Anh dịu dàng cứ như cô là búp bê sứ dễ vỡ, chỉ cần dùng sức một chút là sẽ tan nát.
“Em thật sự không khó chịu.” Quý Nhiêu sợ anh lo lắng, theo bản năng nói: “Anh đã kiềm chế như vậy, cũng không dùng sức quá mạnh.”
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, khi cô kịp phản ứng mình vừa nói gì, trong lòng liền thót một cái. Lông mi cô khẽ run lên, hai má cũng dần dần nóng bừng. Cô dò xét vẻ mặt anh, trên mặt tràn đầy vẻ chột dạ.
Thương Ngôn Tân cũng không tức giận, xoa lòng bàn tay cô, nhướng mày, cười hỏi: “Chê anh làm nhẹ nhàng quá à?”
Anh kề sát vào tai cô, khẽ nói: “Ai bảo lúc đầu không được làm mạnh, phải nhẹ nhàng thôi, hóa ra là lừa anh à?”
Quý Nhiêu đỏ mặt giải thích: “Không chê bai gì cả, em không có ý đó.”
Thương Ngôn Tân không để cô cãi lại, ngón tay nắm cằm cô, hôn lên môi cô, như đang khiêm tốn lắng nghe ý kiến, cười khẽ nói: “Lần sau sẽ cải thiện, đảm bảo sẽ khiến Nhiêu Nhiêu hài lòng.”
Quý Nhiêu xấu hổ: “Em thật sự không có ý đó.”
Thương Ngôn Tân mím môi, ánh mắt sâu thẳm nhìn khuôn mặt cô, ánh mắt đầy thâm ý, mỉm cười không nói.
Quý Nhiêu biết lần sau mình sẽ 'tiêu đời', nhanh chóng làm bộ làm tịch, bĩu môi, làu bàu: “Ai nha~, cả người đau nhức, chân tay rã rời, em không dậy nổi khỏi giường.”
Thương Ngôn Tân cười, vươn tay về phía cô: “Muốn anh bế em rời giường không?”
Quý Nhiêu lập tức vòng cánh tay lên cổ anh: “Muốn.”
Hai tay Thương Ngôn Tân luồn qua nách cô, bế cô rời khỏi giường, không phải kiểu bế công chúa, mà giống như đang ôm một con gấu Koala. Hai cánh tay anh đỡ lấy eo cô, hai chân Quý Nhiêu đung đưa, cô cũng không hề khó chịu, tự nhiên vòng chân ôm lấy lưng anh.
Trong phòng tắm, Quý Nhiêu nhìn thấy trên bồn rửa mặt có rất nhiều đồ. Thương Ngôn Tân đã mang đồ dùng cá nhân của anh đến đặt ở đây. Hai chiếc bàn chải đánh răng dựa sát vào nhau, không hiểu sao lại mang đến một cảm giác thật kỳ diệu.
Quý Nhiêu bất giác cong mắt cười, nói: “Thật kỳ diệu nha.”
“Cái gì kỳ diệu?” Thương Ngôn Tân hỏi.
Quý Nhiêu cầm bàn chải đánh răng của mình lên từ bồn rửa mặt, chỉ vào đồ dùng cá nhân của anh: “Lúc chúng ta vừa tới Hải Thành, em chuyển đồ dùng cá nhân của anh sang chỗ em, bảo anh ở cùng phòng với em. Anh một mực không chịu, cố chấp theo ý mình, nói chúng ta vừa mới bên nhau, tình cảm chưa phát triển đến mức đó, rồi lại chuyển đồ về.”
“Giờ mới có vài ngày.” Quý Nhiêu khẽ nâng cằm, khóe mắt và đuôi lông mày lộ rõ vẻ đắc ý, kiêu hãnh: “Anh lại chủ động đem đồ đến đây.”
Thương Ngôn Tân ôm lấy cô từ phía sau, cười nói: “Là lúc đó anh không hiểu chuyện.”
Quý Nhiêu nhíu mày, càng thêm đắc ý.
Nằm trên giường thì không cảm thấy gì, nhưng vừa đứng dậy vận động một chút là cô đã thấy đói bụng. Quý Nhiêu đánh răng xong, nhổ bọt kem đánh răng, súc miệng sạch sẽ, quay đầu nói với Thương Ngôn Tân đang đứng ở cửa phòng tắm: “Em đói bụng, anh gọi người mang cơm lên đi.”
“Đã gọi người mang lên rồi, em rửa mặt xong đi ra ngoài là có thể ăn.”
Quý Nhiêu đã quên, Thương Ngôn Tân luôn chu đáo, việc gọi cơm căn bản không cần cô phải tự mình mở lời.
“Mấy giờ rồi?”
Từ lúc mở mắt ra đến bây giờ Quý Nhiêu vẫn chưa nhìn điện thoại di động.
Thương Ngôn Tân nói: “Mười hai giờ.”
Không ngờ đã trễ như vậy.
Rửa mặt xong, Quý Nhiêu muốn thay quần áo. Cô mở tủ quần áo ra, liếc nhìn Thương Ngôn Tân một cái, Thương Ngôn Tân liền hiểu ý cô, tự giác đi ra khỏi phòng ngủ trước, đến phòng ăn chờ cô.
Quý Nhiêu chọn váy ngắn, lúc chuẩn bị thay mới phát hiện trên bắp chân mình cũng hằn mấy vết hôn của anh. Tối qua đầu óc cô gần như trống rỗng, hoàn toàn không hay biết anh đã để lại dấu vết trên bắp chân cô từ lúc nào.
Mấy ngày nay thường xuyên có cấp dưới của anh đến, đặc biệt là Kha Trạm, dường như ngày nào cũng phải ghé qua vài lần. Cô không tiện ăn mặc quá tùy tiện, cô đành đặt chiếc váy ngắn trở lại tủ, một lần nữa chọn một chiếc váy dài.
Thay quần áo xong, Quý Nhiêu đi tới bên giường, cầm lấy điện thoại di động trên tủ đầu giường, lướt qua vài ứng dụng điện thoại mà cô thường xem.
Cô phát hiện một chuyện thú vị. Ngón tay Quý Nhiêu lướt trên màn hình điện thoại rồi dừng lại một chút, lông mi khẽ nhếch lên, trong mắt xẹt qua một tia cười, mở WeChat của Tô Duyệt Nghiên.
Khoảng bốn mươi phút trước, Tô Duyệt Nghiên gửi tin nhắn cho cô.
Tô Duyệt Nghiên: [Nhiêu Nhiêu, tình hình bên đó của cậu thế nào rồi, đã ngủ với Thương Ngôn Tân chưa?]
Quý Nhiêu ngồi xuống giường, sửa đi sửa lại tin nhắn trong khung chat, gõ được một nửa lại xóa đi, rồi gọi video cho cô ấy.
Tô Duyệt Nghiên nhận máy, thấy Quý Nhiêu tinh thần phấn chấn ngồi ở trên giường, nhíu mày.
“Cậu đây là, không ngủ được?”
Quý Nhiêu không trực tiếp trả lời vấn đề này, kéo cổ áo xuống một chút, dịch ống kính xuống phía dưới, để Tô Duyệt Nghiên tự mình xem.
Xương quai xanh trắng nõn đẹp đẽ loang lổ những dấu hôn chi chít.
Tô Duyệt Nghiên chậc lưỡi một tiếng: “Xem ra có vài người đàn ông, bề ngoài thì ôn hòa, nhưng lên giường lại chẳng khác gì cầm thú.”
“Không không không.” Quý Nhiêu giơ một ngón tay lắc lắc trước ống kính, giải thích thay Thương Ngôn Tân: “Anh ấy vô cùng dịu dàng, những dấu vết này nhìn thì đáng sợ nhưng thực ra không đau chút nào, đều là do anh ấy mút để lại thôi.”
Tô Duyệt Nghiên nói: “Xem ra cậu đã trải qua một đêm rất vui vẻ.”
Lông mày Quý Nhiêu cong cong, khẽ hạ giọng nói: “Tớ cảm thấy tớ và anh ấy rất phù hợp, cơ thể lẫn các khía cạnh khác đều rất hợp nhau.”
Tô Duyệt Nghiên thật lòng chúc phúc: “Chúc mừng.”
“Và một điều thú vị nữa mà tớ muốn chia sẻ với cậu.”
Tô Duyệt Nghiên tò mò: “Chuyện gì thú vị, nói mau.”
Quý Nhiêu nhìn ra ngoài cửa, suy nghĩ một chút, nói: “Nói qua điện thoại thì không tiện, nhưng tớ không thể chờ đợi để chia sẻ với cậu. Mấy ngày nay cậu ở Bắc Thành có bận gì không? Nếu không có việc gì, lát nữa cậu đặt vé máy bay đến Hải Thành chơi vài ngày đi.”
Hóng chuyện mà còn phải bay từ Bắc Thành đến Hải Thành.
Tô Duyệt Nghiên càng thêm tò mò: “Mấy ngày nay tớ ở Bắc Thành nhưng lại chẳng có việc gì. Có điều cậu và Thương Ngôn Tân vừa mới trải qua cuộc sống 'không biết xấu hổ', tớ qua đó chẳng phải là làm phiền thế giới riêng của hai cậu sao? Cậu chắc chắn muốn tớ đến đó chứ?”
“Đến đây đi.” Quý Nhiêu nghĩ đến chuyện thú vị kia liền không nhịn được mà vui vẻ: “Công việc của anh ấy bận rộn, phần lớn thời gian tớ đều ở một mình trong phòng khách sạn, rất nhàm chán. Vừa hay cậu đến đây, hai chúng ta có thể ra ngoài đi dạo, tớ ra ngoài một mình cũng rất buồn.”
Tô Duyệt Nghiên: “Được, nhưng nếu tớ qua đó thì cậu không thể cả ngày quấn quýt bên Thương Ngôn Tân mà quên mất tớ.”
Quý Nhiêu: “Yên tâm đi, anh ấy phải làm việc.”
Tô Duyệt Nghiên trêu chọc: “Là anh ấy bận rộn công việc, không rảnh ở bên cậu nên cậu mới tìm tớ, chứ không phải cậu cố ý bỏ anh ấy để ở bên tớ. Chị em, cậu đúng là trọng sắc khinh bạn.”
Quý Nhiêu cười: “Cậu không cần bới lông tìm vết, cậu yên tâm, nếu cậu và anh ấy cùng rơi xuống nước, tớ sẽ cứu cậu trước.”
Tô Duyệt Nghiên hài lòng: “Chị em tốt.”
“Nhiêu Nhiêu.” Thương Ngôn Tân đang đợi trong phòng ăn một lát, không thấy Quý Nhiêu đi ra, liền đi tới cửa phòng ngủ gõ cửa: “Thay quần áo xong chưa?”
Quý Nhiêu nghe tiếng gõ cửa, nói với Tô Duyệt Nghiên: “Tớ đi ăn cơm trước, cậu đi đặt vé máy bay, lát nữa gửi thông tin chuyến bay cho tớ, tớ sẽ ra đón cậu.”
Kết thúc cuộc gọi video, Quý Nhiêu cầm điện thoại đi mở cửa.
Thương Ngôn Tân đứng ngoài cửa chờ cô. Quý Nhiêu mở cửa, giải thích với Thương Ngôn Tân: “Em gọi video cho Duyệt Nghiên.”
Thương Ngôn Tân ôm eo Quý Nhiêu đi về phía phòng ăn, cũng không hỏi nhiều.
Bụng Quý Nhiêu đã sớm réo ầm ĩ. Vận động tiêu hao nhiều năng lượng, mà bữa sáng lại chưa ăn. Cô ngồi vào ghế liền bắt đầu ăn uống một cách tự nhiên, không chút khách sáo.
Ăn cơm xong, đặt đũa xuống, Thương Ngôn Tân nói với cô: “Chị hai của anh, cũng chính là mẹ của Hành Châu, biết được em theo anh đến Hải Thành nên muốn hẹn gặp em một lần, em có đồng ý cùng anh đi gặp chị ấy không?”
Thương Văn lớn hơn Thương Ngôn Tân hơn mười tuổi. Sau khi Thương Ngôn Tân sinh ra không lâu, mẹ anh liền qua đời. Ông cụ Thương thì bận rộn công việc, anh cả Thương Nguyên Đạt thì bận yêu đương. Trong nhà chỉ còn lại Thương Văn chăm sóc cậu em trai út Thương Ngôn Tân. Tình cảm giữa cô với đứa em mà cô đã chăm sóc từ nhỏ đến lớn luôn rất thân thiết. Vì vậy, khi biết em trai yêu đương, cô lập tức muốn gặp mặt cô em dâu tương lai một lần.
Chị ấy đã gả đến Hải Thành, Quý Nhiêu cũng đã tới Hải Thành, vậy Quý Nhiêu vốn nên chủ động đi theo Thương Ngôn Tân đến thăm hỏi. Hôm nay chị ấy chủ động hẹn gặp, đương nhiên cô muốn đi gặp một lần.
“Được.” Quý Nhiêu đáp lời rất dứt khoát: “Khi nào?”
“Chiều nay được không?” Thương Ngôn Tân hỏi ý kiến cô.
Quý Nhiêu do dự: “Duyệt Nghiên đặt vé máy bay đến Hải Thành chiều nay, em muốn ra sân bay đón cô ấy, buổi tối em muốn ăn cơm cùng cô ấy.