39. Chương 39

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đúng lúc này, Tô Duyệt Nghiên gửi tin nhắn về chuyến bay cho cô. Máy bay cất cánh lúc ba giờ rưỡi, khoảng năm giờ rưỡi sẽ hạ cánh ở Hải Thành.
Quý Nhiêu đưa thông tin chuyến bay cho Thương Ngôn Tân xem và nói: “Nếu chiều nay đi thăm chị ấy, em phải có mặt ở sân bay lúc năm giờ rưỡi, có lẽ sẽ không kịp ăn tối cùng chị ấy. Hay là ngày mai chúng ta đi thăm chị ấy nhé?”
“Chiều mai có thể chị ấy không ở Hải Thành.” Thương Ngôn Tân nói: “Không cần ăn cơm tối, cùng chị ấy uống trà chiều là được rồi. Chỗ chị ấy cách sân bay khoảng nửa giờ xe chạy, trước năm giờ chúng ta về là thời gian vẫn kịp.”
Quý Nhiêu gật đầu: “Vậy chiều nay qua thăm chị ấy, nhưng em còn chưa chuẩn bị quà.”
Lần đầu gặp mặt, không nên đi tay không đến nhà người ta.
Thương Ngôn Tân nói: “Anh đã chuẩn bị xong rồi.”
Đó là một bộ trang sức Phỉ Thúy. Quý Nhiêu nghe Tề Hành Châu nói mẹ cậu ta thích Phỉ Thúy nhất, món quà này tất nhiên rất hợp với sở thích của Thương Văn.
Thương Ngôn Tân đã sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, Quý Nhiêu yên tâm làm theo sự sắp xếp của anh.
Buổi chiều có hẹn đi thăm Thương Văn, Quý Nhiêu trở về phòng thay quần áo lần nữa, trang điểm xong, rồi cùng Thương Ngôn Tân ra ngoài.
Lần này, họ không gặp Thương Văn ở nhà cũ họ Tề. Bố của Tề Hành Châu không có ở Hải Thành, Thương Văn đang sống một mình trong một căn hộ ở trung tâm thành phố. Việc này giúp họ tránh phải gặp những người khác trong gia đình họ Tề, tiết kiệm được khá nhiều nghi lễ.
Đối phương là một người phụ nữ độc lập mạnh mẽ trong sự nghiệp. Trên đường đi, Quý Nhiêu cố ý tìm kiếm hai đoạn video phỏng vấn của Thương Văn trên mạng. Trong video, Thương Văn nói năng rất thận trọng, toát lên vẻ cao quý nhưng có phần xa cách.
Nhưng khi thật sự gặp mặt, Quý Nhiêu phát hiện đối phương thân thiện hơn rất nhiều so với trong video. Nhìn mặt cũng có thể nhận ra là chị em ruột với Thương Ngôn Tân, khi cười, nụ cười của họ đều đẹp như gió xuân.
“Chào Nhiêu Nhiêu, chị là chị hai của Ngôn Tân.” Thương Văn cười chào hỏi Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu nắm tay Thương Ngôn Tân, ngoan ngoãn khéo léo: “Chào chị ạ.”
Thương Văn: “Chào Nhiêu Nhiêu.”
Thoạt nhìn, cô ấy rất thích Quý Nhiêu. Cô kéo tay Quý Nhiêu ngồi xuống bên cạnh mình, không nói gì mà lặng lẽ quan sát cô vài lượt, nét mặt lộ rõ vẻ hài lòng.
Quý Nhiêu ngồi bên cạnh cô ấy, có chút căng thẳng.
Quý Nhiêu không hề sợ Thương Văn. Sinh ra trong gia đình họ Quý, từ nhỏ cô đã quen tiếp xúc với các phu nhân thượng lưu, biết cách nói những lời hay ý đẹp nhất, chưa từng e ngại bất kỳ ai.
Bây giờ cô căng thẳng, chủ yếu là vì khoảng cách quá gần. Cô lo lắng Thương Văn sẽ nhìn ra dấu vết trên cổ mà cô đã dùng kem che khuyết điểm che đi.
Vết hôn trên cổ cô che rất tốt, ở khoảng cách giao tiếp bình thường sẽ không nhìn ra, nhưng khoảng cách với Thương Văn lại quá gần.
Thương Ngôn Tân dường như nhận ra Quý Nhiêu đang bối rối, bèn lên tiếng giải vây: “Chị hai, xem quà đi, Nhiêu Nhiêu tặng cho chị đấy.”
Thương Văn hơi nghiêng người, cầm lấy hộp trang sức đặt ở một bên.
Thương Ngôn Tân nhân cơ hội kéo Quý Nhiêu ngồi xuống cạnh mình.
Thương Văn mở hộp trang sức ra nhìn, cười nói: “Nhiêu Nhiêu đã hao tâm tổn trí rồi, chị rất thích. Nhưng sao em lại khách sáo thế, người nhà gặp mặt, lần sau đến không cần phải chuẩn bị quà đâu nhé.”
Cô ấy đưa hộp trang sức cho người hầu bên cạnh, dặn dò cẩn thận cất vào phòng trang sức của mình.
“Nhiêu Nhiêu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?” Thương Văn thuận miệng hỏi chuyện.
Quý Nhiêu nói: “Hai mươi mốt ạ.”
Thương Văn cười nói: “Nhỏ hơn Ngôn Tân tám tuổi, lại xinh đẹp thế này, Ngôn Tân thật sự quá hời rồi.”
Quý Nhiêu hơi cúi đầu, giả bộ ngại ngùng cười cười.
Lần đầu gặp mặt, Quý Nhiêu chưa hiểu rõ Thương Văn lắm. Tuy đối phương là chị gái của Thương Ngôn Tân, nhưng tuổi tác lại không kém mẹ cô là bao, cô không dám làm càn, chỉ dám nói vài câu dễ nghe cho hợp tình hợp cảnh.
“Nhiêu Nhiêu tuổi còn nhỏ như vậy, tạm thời hẳn là còn chưa nghĩ đến hôn nhân.”
Sau một lúc trò chuyện xã giao, Thương Văn bảo Thương Ngôn Tân đi chỗ khác, rồi bắt đầu bóng gió dò hỏi Quý Nhiêu. Đây là nhiệm vụ mà ông cụ Thương đã giao cho cô ấy.
Hiện giờ sức khỏe của ông cụ Thương ngày càng kém, điều ông cụ lo lắng nhất chính là chuyện hôn sự của Thương Ngôn Tân.
Dựa theo suy nghĩ của Thương Văn, em trai cô bây giờ còn chưa tới ba mươi, còn lâu mới bị coi là trai ế lớn tuổi.
Nhưng người đời trước lập gia đình sớm, lúc ba mươi tuổi đã có con cái đầy nhà, liền cảm thấy gần ba mươi tuổi mà chưa kết hôn sinh con, thì trong chuyện hôn nhân đã là quá muộn rồi. Trước kia còn chưa ngã bệnh, ông cụ Thương thường thúc giục Thương Ngôn Tân phải tìm bạn gái. Bây giờ bị bệnh, ông càng ngày càng lo lắng đủ điều, sợ rằng một buổi tối nào đó nhắm mắt đi ngủ, sáng hôm sau sẽ không tỉnh lại được nữa.
Thế hệ trước luôn cảm thấy kết hôn sinh con mới tính là viên mãn. Không kết hôn, chưa lập gia đình, ở trên đời này chính là lẻ loi một mình, sự nghiệp thành công nhưng cuộc đời vẫn còn tiếc nuối, chưa trọn vẹn. Sự chưa trọn vẹn này trong mắt những người già cũng trở thành một nỗi bận tâm lớn của họ. Trước khi nhắm mắt, họ luôn muốn nhìn thấy con trai mình cưới vợ sinh con.
Nghe nói Thương Văn muốn gặp bạn gái của Ngôn Tân, biết bạn gái của Ngôn Tân còn rất trẻ, ông cụ liền dặn đi dặn lại qua điện thoại, bảo cô ấy tìm hiểu xem đối phương nghĩ gì về hôn nhân, muốn kết hôn ở tuổi nào. Trong lòng ông cụ cũng tự tính toán xem liệu mình có thể sống đến lúc đó hay không.
Quý Nhiêu cười nói: “Em đã từng nghĩ đến rồi.”
Nghĩ kỹ rồi, là sẽ không bao giờ kết hôn.
Thương Văn khá bất ngờ: “Em thấy, bao nhiêu tuổi kết hôn là thích hợp?”
Quý Nhiêu: “Em cảm thấy không có độ tuổi thích hợp để kết hôn, chỉ có người thích hợp để kết hôn. Nếu gặp được người mình thích, hai bên đồng lòng muốn kết hôn, lúc nào cũng có thể kết hôn. Nhưng hiện tại em và Ngôn Tân vẫn chưa tính đến chuyện kết hôn.”
Quý Nhiêu mím môi, có chút ngượng ngùng: “Hơn nữa, em nghĩ chuyện kết hôn còn phải xem ý của người lớn hai bên nữa.”
Thương Văn nói thẳng: “Không giấu gì em, ông cụ nhà chị rất sốt ruột về chuyện hôn sự của Ngôn Tân, thường xuyên thúc giục kết hôn. Ông cụ hy vọng Ngôn Tân có thể kết hôn trước ba mươi tuổi.”
Kết hôn trước ba mươi tuổi? Thương Ngôn Tân đã hai mươi chín rồi, đúng là rất gấp.
Quý Nhiêu mím môi cười cười, giả bộ thẹn thùng.
“Thử cái này đi.” Thương Văn chuyển sang chuyện khác, bưng ly nước trước mặt lên: “Trà sữa xanh hoa nhài, Ngôn Tân nói em thích uống món này nên chị đã bảo dì trong nhà làm. Không biết có hợp khẩu vị của em không.”
Quý Nhiêu cúi đầu nhấp một ngụm, cười duyên nói: “Rất ngon ạ.”
Thương Văn cười: “Em thích là tốt rồi.”
Thương Ngôn Tân trở về rất nhanh. Vừa rồi, Thương Văn đã gọi cho chồng cũ, bảo anh ấy gọi điện cho Thương Ngôn Tân, nói vài chuyện làm ăn vẩn vơ. Tóm lại là cô ấy muốn tách Thương Ngôn Tân ra để có năm phút nói chuyện riêng với Quý Nhiêu.
Tất nhiên Thương Ngôn Tân có thể nhìn ra đây là chồng của chị cố ý tách mình ra, dường như cũng đoán được chị hai muốn nói gì với Quý Nhiêu.
Thời gian buổi chiều trôi qua rất nhanh, thoáng chốc đã đến năm giờ. Quý Nhiêu muốn ra sân bay đón Tô Duyệt Nghiên, Thương Ngôn Tân vội vàng chào tạm biệt Thương Văn.
Rời khỏi nhà Thương Văn, Thương Ngôn Tân cùng Quý Nhiêu ra sân bay.
Trên đường, Quý Nhiêu chủ động nhắc đến câu hỏi của Thương Văn: “Chị ấy hỏi em định khi nào kết hôn.”
Thương Ngôn Tân hỏi: “Em trả lời chị ấy thế nào?”
Quý Nhiêu ăn ngay nói thật: “Không phải chúng ta vừa mới ở bên nhau không bao lâu sao? Đây là lần đầu tiên em yêu đương, em khá hưởng thụ cảm giác yêu đương, cho nên muốn yêu lâu một chút. Nhưng chị ấy hỏi em như vậy, nhất định là hy vọng chúng ta kết hôn sớm, em không nói rõ suy nghĩ của mình.”
Quý Nhiêu kể cho Thương Ngôn Tân về câu trả lời lúc đó của mình.
Thương Ngôn Tân không lộ ra chút cảm xúc nào trên mặt, nói: “Người lớn trong nhà thúc giục kết hôn thì cứ thuận theo ý họ là được rồi.”
Ý ngoài lời là, cứ dỗ dành người lớn là được, không cần phải thật sự để tâm.
Xem ra, anh cũng không muốn kết hôn sớm như vậy.
Quý Nhiêu thở phào nhẹ nhõm.
Xe đến sân bay, Tô Duyệt Nghiên đã đi ra. Từ xa, Quý Nhiêu đã nhìn thấy Tô Duyệt Nghiên đứng bên ngoài sân bay chờ mình. Quý Nhiêu bước xuống xe, vẫy tay với cô ấy.
Tô Duyệt Nghiên không ngờ cô cũng mang Thương Ngôn Tân đến, tiến đến bên tai Quý Nhiêu thì thầm: “Sao cậu không nói với tớ sếp Thương cũng sẽ đến?”
“Trước đó tớ cũng không biết anh ấy sẽ đến. Nhưng anh ấy chỉ đưa tớ đến đón cậu thôi, rồi sẽ đi ngay.”
“Cô Tô.” Thương Ngôn Tân chào hỏi trước.
Tô Duyệt Nghiên có chút căng thẳng: “Sếp Thương.”
Thương Ngôn Tân khẽ gật đầu, chào hỏi đơn giản và không nói thêm gì.
Lên xe, Thương Ngôn Tân ngồi ở ghế phụ lái, quay đầu hỏi Quý Nhiêu: “Em định dẫn bạn em đi đâu chơi?”
Quý Nhiêu nói tên một trung tâm thương mại. Thương Ngôn Tân liền bảo tài xế lái xe đến đó.
Đưa Quý Nhiêu và Tô Duyệt Nghiên đến trung tâm thương mại xong, Thương Ngôn Tân không đi theo hai người nữa mà ngồi xe rời đi.
Đưa mắt nhìn đuôi xe biến mất trong tầm mắt, Quý Nhiêu và Tô Duyệt Nghiên đi vào trung tâm thương mại.
Nhà hàng đã đặt trước. Vừa vào, đã có nhân viên phục vụ dẫn các cô đến phòng riêng đã đặt trước.
Gọi đồ ăn xong, nhân viên phục vụ lui ra ngoài. Tô Duyệt Nghiên hỏi Quý Nhiêu: “Chuyện thú vị mà cậu muốn nói cho tớ biết là gì?”
Khóe miệng Quý Nhiêu không ngừng nhếch lên: “Ba giờ rưỡi sáng hôm qua, điện thoại của tớ có ghi nhận lịch sử đăng nhập bằng vân tay.”
“Sau đó thì sao?” Tô Duyệt Nghiên nhất thời không hiểu ý cô.
Quý Nhiêu bổ sung: “Ba giờ rưỡi sáng hôm qua, tớ đang ngủ say, làm sao tớ có thể đăng nhập vào điện thoại chứ.”
Tô Duyệt Nghiên giật mình: “Ý cậu là, Thương Ngôn Tân đã xem điện thoại của cậu? Anh ấy xem cái gì?”
Quý Nhiêu: “Anh ấy xem WeChat của tớ. WeChat của tớ và cậu trò chuyện nhiều nhất, nên chắc chắn anh ấy đã xem lịch sử trò chuyện của hai đứa mình rồi.”
Tô Duyệt Nghiên lo lắng: “Lịch sử trò chuyện của hai chúng ta, không phải hôm qua hai đứa mình đang nói chuyện về anh ấy sao?”
“Trời ơi, những gì chúng ta nói Thương Ngôn Tân đều thấy hết rồi, vậy anh ấy...”
“Anh ấy không nói gì cả.” Quý Nhiêu bình tĩnh bưng ly trà trước mặt lên nhấp một ngụm, giọng điệu nhàn nhã: “Tối qua anh ấy thừa lúc tớ ngủ, dùng ngón tay tớ mở khóa vân tay, xem WeChat của tớ. Chúng ta lại nói về anh ấy vô cùng quá đáng, vậy mà anh ấy không có chút phản ứng nào. Điều đó chứng tỏ cái gì?”
“Cái gì?” Tô Duyệt Nghiên hỏi.
Quý Nhiêu cong khóe mắt, cười rạng rỡ: “Chứng tỏ anh ấy muốn đùa giỡn tình cảm của tớ.”
Tô Duyệt Nghiên: “...”