Xinh Đẹp - Quân Lai
Cô nhân tình nhỏ kiêu ngạo
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Duyệt Nghiên phì cười: “Anh ta muốn đùa giỡn tình cảm của cậu mà cậu vẫn còn cười vui vẻ đến thế à?”
Ánh mắt Quý Nhiêu sáng rực: “Tớ muốn thế mà, như vậy thì khi ở bên anh ấy, tớ mới không có gánh nặng tâm lý. Cả hai cùng chơi đùa, sau này dễ yêu dễ chia tay. Nếu anh ấy nghiêm túc, tớ sẽ không biết phải làm sao.”
Mặt mày Quý Nhiêu cong cong, tâm trạng vui sướng. Trong đáy mắt cô là sự thoải mái, vui vẻ và hưng phấn thuần túy, rõ ràng. Cô vô cùng tận hưởng cảm giác này.
“Nhưng loại đàn ông như Thương Ngôn Tân, cậu chắc chắn có thể chơi được anh ta không?” Tô Duyệt Nghiên lo lắng: “Đừng đùa với lửa đấy.”
Quý Nhiêu nâng cằm, thờ ơ nói: “Tớ từng đọc một đoạn văn trong sách, nói rằng lý trí luôn vững vàng, hơn nữa còn nắm chắc dây cương, không để tình cảm đột ngột bộc phát khiến bản thân rơi vào tuyệt vọng. Tớ cảm thấy điều đó rất đúng. Trong tình yêu, nếu duy trì lý trí, nắm chắc dây cương và giữ quyền chủ động, sẽ không có vấn đề gì.”
Tô Duyệt Nghiên không nhịn được: “Nếu cậu đủ lý trí, tại sao lại vì lương tâm bất an mà ngả bài trước với anh ta?”
Quý Nhiêu dừng lại một chút: “Lúc đó Tưởng Minh Hiên đã kể cho anh ấy nghe chuyện quá khứ của tớ, phản ứng của anh ấy nằm ngoài dự liệu của tớ.”
Tô Duyệt Nghiên: “Cho dù cậu nói thế nào đi nữa, trong khoảnh khắc đó, cậu đã mất đi lý trí.”
“Có lẽ.” Quý Nhiêu thẳng thắn thừa nhận: “Không quan trọng, tớ chỉ là bị sự áy náy chiến thắng lý trí trong một khoảnh khắc. Đó là xuất phát từ áy náy, chứ không phải từ tình cảm yêu đương.”
“Sự áy náy này xuất phát từ việc tớ đã làm tổn thương một người đàn ông ngây thơ, đơn thuần trong tình cảm.” Quý Nhiêu lắc lắc điện thoại: “Mà sự thật là… anh ấy đâu phải cái gì cũng không quan tâm. Anh ấy có mưu đồ, nên tớ cũng sẽ không còn vì áy náy mà chột dạ nữa.”
Tô Duyệt Nghiên nói: “Tóm lại, khi ở bên cạnh loại người đó, cậu nên cẩn thận một chút.”
Quý Nhiêu cười nói: “Tớ biết rồi.”
Tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài. Nhân viên phục vụ mang thức ăn vào, món tráng miệng kem nhung đỏ đã được đặt lên bàn. Tầm mắt Quý Nhiêu dừng lại ở món đồ ngọt, cô nói với Tô Duyệt Nghiên: “Đồ ngọt của nhà hàng này làm đẹp thật đấy.”
“Đúng là rất đẹp.” Tô Duyệt Nghiên cầm lấy điện thoại: “Tớ chụp một tấm ảnh, lát nữa đăng lên vòng bạn bè.”
Chủ đề chuyển sang chuyện ăn uống, những gì vừa bàn luận đã bị gạt sang một bên. Hai người tự nhiên trò chuyện về các chủ đề khác.
Ăn cơm xong, hai người đi dạo một vòng trong trung tâm thương mại. Trước khi trở về khách sạn, họ ghé thẩm mỹ viện để dưỡng da.
Phòng của Tô Duyệt Nghiên ở cùng tầng với phòng của Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân. Hôm nay cô ấy đến từ Bắc Thành, sau đó lại cùng Quý Nhiêu đi dạo trung tâm thương mại, vừa vào phòng liền mệt mỏi nằm ngửa trên giường.
Quý Nhiêu ngồi trong phòng Tô Duyệt Nghiên vài phút, thấy dáng vẻ buồn ngủ của cô ấy thì không quấy rầy nữa, trở về phòng của mình và Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân đang ở trong phòng sách. Bên trong còn có hai người, một là Kha Trạm và một người đàn ông trung niên khác mà cô không quen. Thương Ngôn Tân đang nói chuyện với họ, dường như có sai sót trong công việc. Người đàn ông trung niên cúi đầu, sắc mặt ngượng ngùng.
Quý Nhiêu trốn ở ngoài cửa nhìn lén. Thương Ngôn Tân ngồi phía sau bàn làm việc, sắc mặt thâm trầm, giọng nói không nhanh không chậm nhưng cực kỳ uy nghiêm. Người đàn ông trung niên liên tục lau mồ hôi.
Quý Nhiêu đứng bên ngoài nghe một lát, đại khái đã hiểu chuyện gì xảy ra. Người đàn ông trung niên là người phụ trách chi nhánh Hải Thành của tập đoàn Thương thị. Ông ta quanh năm ngoại tình, bao nuôi tình nhân, dung túng nhân tình khiêu khích vợ ở nhà. Oán hận chất chứa trong lòng người vợ đã lâu, cộng thêm việc nhân tình lại phô trương không biết điều, luôn khoe khoang tình cảm trên mạng, nên bị người ta bóc phốt là kẻ chen chân vào gia đình người khác. Trên mạng có rất nhiều lời chỉ trích, người phụ trách đã dùng đội ngũ quan hệ công chúng hùng mạnh của công ty để giải quyết sự việc. Vốn dĩ mọi chuyện đã được giải quyết êm xuôi, nhưng vợ của người phụ trách này lại đột nhiên đứng ra công khai tố cáo chồng và "con giáp thứ 13" đó.
Cô nhân tình là một người nổi tiếng trên mạng, loại chủ đề này dễ dàng khiến cư dân mạng hứng thú. Vì người phụ trách này là quản lý cấp cao của tập đoàn Thương thị, nên vụ việc đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự của tập đoàn.
Đúng lúc Thương Ngôn Tân đang ở Hải Thành, người phụ trách đã trực tiếp đến đây nhận lỗi với anh.
Quý Nhiêu nghe một hồi lâu ở bên ngoài. Thương Ngôn Tân đã xử phạt người phụ trách bằng cách giáng chức.
Là giáng chức chứ không phải khai trừ, điều này có nghĩa là người phụ trách này vẫn có thể tiếp tục ở lại tập đoàn Thương thị. Chờ chuyện này bình ổn, bão táp qua đi thì ông ta vẫn có thể lặng lẽ khôi phục chức vụ cũ.
Đối với chuyện này, cách xử lý của Thương Ngôn Tân chính là quyết sách tiêu chuẩn của một lãnh đạo công ty, rất phù hợp với lẽ thường. Người lãnh đạo của một tập đoàn phải xuất phát từ lợi ích của cả công ty. Chỉ cần người phụ trách này có thể tạo ra lợi ích cho công ty thì những chuyện cá nhân này hoàn toàn không thành vấn đề đối với họ. Thậm chí, họ còn có thể huy động tài nguyên của công ty để xoa dịu vợ của người phụ trách, giúp anh ta giải quyết vấn đề.
Rất bình thường.
Đứng ở góc độ của Thương Ngôn Tân, Quý Nhiêu hoàn toàn có thể hiểu được cách xử lý của anh.
Nhưng đứng ở góc độ của mình, nếu cấp dưới của cô làm ra loại chuyện này, cô không thể dễ dàng tha thứ cho người phụ trách ghê tởm đó. Cô sẽ không có cách nào hoàn toàn suy nghĩ cho lợi ích của công ty, và như vậy, cô sẽ không phải là một người lãnh đạo ưu tú.
Đó là sự khác biệt giữa đàn ông và phụ nữ.
Đàn ông vĩnh viễn không cần phải đối mặt với vấn đề chồng ngoại tình, bao nuôi tình nhân. Cho nên khi họ xử lý loại chuyện này, họ sẽ vĩnh viễn không đồng cảm với người vợ bị tổn thương. Họ luôn luôn lý trí, xuất phát từ lợi ích của công ty, và đứng ở góc độ lãnh đạo để xử lý vấn đề.
Bởi vậy, lý trí mới là chân lý, còn cảm tính chỉ đem lại thất bại thảm hại.
Kha Trạm và người đàn ông trung niên từ bên trong đi ra. Khi đi ngang qua cô, Kha Trạm khẽ gật đầu chào hỏi: “Cô Quý.”
Người phụ trách kia cũng sớm nghe nói lần này Tổng giám đốc Thương tới đây có dẫn theo một người phụ nữ. Thấy Kha Trạm cung kính với cô, ông ta cũng rất khách khí chào hỏi theo: “Cô Quý.”
“Trợ lý Kha.” Quý Nhiêu cười gật đầu. Khi ánh mắt lướt qua người phụ trách kia, cô cười lạnh một tiếng, liếc hắn một cái, hơi nâng cằm, kiêu ngạo đi qua, hoàn toàn không thèm nể mặt.
Chẳng phải hắn có một cô nhân tình nhỏ kiêu ngạo, ương ngạnh đó sao?
Vậy thì cứ để hắn cảm nhận một chút về sự lợi hại từ cô nhân tình nhỏ của sếp, người sếp mà hắn không đủ khả năng dây vào.
“Ông!” Không đợi người phụ trách kia kịp phản ứng, Quý Nhiêu đi tới trước mặt Thương Ngôn Tân, đưa tay ôm lấy cổ anh, ngồi vào lòng anh, giả bộ như một cô nhân tình nhỏ không coi ai ra gì: “Đi rót cho tôi ly nước.”
Người đàn ông kia sửng sốt, ánh mắt hiếu kỳ nhìn về phía Kha Trạm, muốn từ ánh mắt Kha Trạm để xem người ở bên cạnh Tổng giám đốc Thương này có địa vị gì. Sao cô ta lại ngang ngược như vậy? Cho dù là nhân tình nhỏ của sếp Thương, nhưng tốt xấu gì hắn cũng là người phụ trách tập đoàn Thương thị tại Hải Thành, thái độ của người này thật quá ương ngạnh.
Không đợi Kha Trạm kịp nháy mắt với hắn, Quý Nhiêu đã không kiên nhẫn, tức giận nói: “Ông còn ngây ra đó làm gì, rót nước đi!”
Nổi giận xong, cô lại quay đầu oán giận Thương Ngôn Tân: “Gã hói đầu bên ngoài là cấp dưới của anh sao? Sao lại ngơ ngác, cứ như không hiểu tiếng người vậy.”
Người đàn ông kia vừa nghe vị Quý tiểu thư này nói chuyện với Sếp Thương cũng không mấy khách khí. Hắn không thèm quan tâm đối phương gọi mình là gã hói đầu, vội vàng cắn răng đi rót nước cho cô.
Thương Ngôn Tân đã phát hiện cô ở bên ngoài nghe lén họ nói chuyện. Anh biết cô ghét đàn ông ngoại tình, nên cô không chút khách khí mà ỷ vào thế của anh làm nhục cấp dưới của anh. Anh cũng không nói gì, chỉ nhéo nhéo eo cô.
Quý Nhiêu cúi đầu, đưa tay đến cổ áo anh, nghịch cúc áo anh.
Kha Trạm quay đầu lại, nhìn thấy cảnh tượng này, mắt chữ A mồm chữ O.
Hình tượng Tổng giám đốc Thương ở công ty luôn rất tốt. Hôm nay cứ như vậy để bạn gái mình vênh mặt hất hàm sai khiến quản lý cấp cao của tập đoàn, tác oai tác quái. Điều này thật sự đúng sao?
Người phụ trách kia nhanh chóng bưng nước tới, trên mặt không hề có chút bất mãn nào, mỉm cười: “Cô Quý.”
Quý Nhiêu không thèm nhìn hắn, bịt mũi: “Thương Ngôn Tân, trong phòng này hôi quá, có cái gì đó bẩn thỉu vào đây rồi.”
Thương Ngôn Tân hết cách, khoát tay với người đàn ông kia: “Giám đốc Hồ, anh và Trợ lý Kha ra ngoài đi.”
“Được, vậy tôi về trước đây. Chào Tổng giám đốc Thương, cô Quý.”
Giám đốc Hồ cười đi ra khỏi phòng sách. Ra đến ngoài, ông ta liền kéo Kha Trạm hỏi: “Trợ lý Kha, cho tôi biết một chút, vị Quý tiểu thư kia, lai lịch thế nào vậy?”
Kha Trạm không nói Quý Nhiêu là đại tiểu thư của nhà họ Quý ở Bắc Thành, chỉ nói cô là bạn gái của Tổng giám đốc Thương.
Sau khi hai người đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân không truy cứu chuyện vừa rồi, cười hỏi cô: “Đi chơi với bạn có vui không?”
“Vui chứ.” Quý Nhiêu trêu chọc Giám đốc Hồ một trận, cũng không quấy rầy quyết định của Thương Ngôn Tân trong vấn đề công ty nữa, cười khanh khách nói: “Em và cô ấy đi chăm sóc da, anh nhìn mặt em xem, có phải mềm mại hơn rất nhiều không?”
Quý Nhiêu áp sát khuôn mặt vào anh.