Xinh Đẹp - Quân Lai
Hôn ước vội vã
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những lời nịnh nọt bất ngờ khiến ông cụ Thương suýt nữa bật cười. Khóe miệng ông khẽ giật giật, rồi ông lạnh giọng nói: “Đúng là một cô gái lanh lợi, ăn nói sắc sảo.”
Ánh mắt sắc bén của ông cụ Thương nhìn chằm chằm Quý Nhiêu, dường như muốn nhìn thấu mọi thứ. Ông hỏi: “Tình cảm sâu đậm hơn vàng bạc sao?”
Ông nhìn sang Thương Ngôn Tân, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ châm chọc: “Con vì cô gái nhỏ này mà chống đối cha, phá hỏng hôn sự của cháu trai. Thế mà cô gái nhỏ này lại ba lần bảy lượt không muốn đính hôn. Vậy hai đứa đang diễn trò tình sâu nghĩa nặng trước mặt cha làm gì, là cảm thấy cha đã già rồi mắt mờ dễ lừa gạt sao?”
Ánh mắt ông cụ Thương vừa sắc bén vừa đầy nghi ngại, dò xét nhìn Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân: “Ngôn Tân, con nói thật đi, có phải con đang đề phòng Ngạn Khâm, không muốn thằng bé liên hôn với nhà họ Quý nên mới tìm cô gái nhỏ này diễn một màn kịch, để hủy bỏ hôn sự giữa Ngạn Khâm và nhà họ Quý không?”
Quý Nhiêu hơi sững sờ, sau đó kịp phản ứng lại ý tứ trong lời nói của ông cụ Thương, trong lòng cô thót một cái.
Ông cụ Thương đã nhìn ra việc cô vừa tìm cớ không muốn đính hôn, nghi ngờ cô và Thương Ngôn Tân đang giả vờ làm tình nhân. Ông cho rằng Thương Ngôn Tân cố ý tìm cô để diễn kịch, nhằm đề phòng cháu trai liên hôn để tranh giành quyền lực.
Quý Nhiêu cảm thấy tâm trạng phức tạp. Tình cảm anh em, chú cháu trong các gia tộc lớn không hề đơn thuần như người bình thường. Khối tài sản khổng lồ dễ khiến anh em xa cách, chú cháu tranh giành. Giới hào môn Bắc Thành bây giờ ít nhiều vẫn còn giữ lại một số quy tắc bảo thủ phong kiến. Thường thì con trai trưởng sẽ thừa kế gia sản. Nếu trong gia tộc có nhiều con trai, họ sẽ ưu tiên bồi dưỡng con trai trưởng, cháu trai trưởng. Chỉ khi con trai trưởng thật sự vô dụng, họ mới xem xét đến các con trai khác.
Có những trường hợp con trưởng không tài cán gì, nhưng dù có con trai khác, họ vẫn sẽ ưu tiên ủng hộ cháu trai trưởng. Điều đáng nói hơn là, khi con trai trưởng không được việc, mà cháu trai trưởng còn nhỏ tuổi chưa thể kế thừa, họ sẽ thuyết phục con trai khác tạm thời làm chủ. Đến khi cháu trai trưởng trưởng thành, lại yêu cầu người đó nhường vị trí, chẳng khác nào bảo chú may áo cưới không công cho cháu trai.
Thương Ngôn Tân nắm quyền nhà họ Thương là bởi vì con trai trưởng của ông cụ Thương – Thương Nguyệt Đạt – thực sự quá hoang đường. Quý Nhiêu về nước chưa lâu nên không hiểu rõ chuyện nội bộ nhà họ Thương. Nhưng qua việc hôm nay ông cụ Thương đích thân đến nhà họ Quý cầu hôn cho cháu trai trưởng Thương Ngạn Khâm, có thể thấy ông cụ rất coi trọng cháu trai này. Người ngoài chỉ nhìn thấy hiện tại Thương Ngôn Tân là người đứng đầu nhà họ Thương, nhưng lại quên mất rằng dưới anh còn có mấy người cháu trai khác.
Dù Thương Ngôn Tân có giỏi giang đến mấy, trên anh vẫn còn có ông cụ Thương. Nếu hôm nay ông cụ cho rằng Thương Ngôn Tân và cô cố ý diễn kịch để phá hỏng lễ đính hôn của Thương Ngạn Khâm, thì sau này vị thế của Thương Ngôn Tân trong nhà họ Thương chẳng phải sẽ...
Quý Nhiêu vô thức nhìn về phía Thương Ngôn Tân. Anh nắm lấy tay cô, trao cho cô ánh mắt trấn an.
“Cha, cha nghĩ nhiều rồi. Ngạn Khâm là cháu ruột của con, con đã nhìn thằng bé lớn lên. Năm đó anh cả không để tâm vào công việc của công ty, cha mới giao công ty này cho con. Ngạn Khâm là con trai trưởng của anh cả, nếu thằng bé muốn tiếp quản tập đoàn Thương thị, vị trí này của con, nó cứ việc lấy.”
Giọng điệu của Thương Ngôn Tân ung dung, sắc mặt bình thản.
Tất cả mọi người đều sững sờ, không ngờ buổi bàn chuyện hôn nhân với nhà họ Thương hôm nay lại xảy ra nhiều biến cố đến vậy.
Người đứng đầu hiện tại của nhà họ Thương bị người đứng đầu đời trước nghi ngờ, thậm chí còn cam tâm nhường vị trí để chứng minh sự trong sạch của mình.
Ai nấy đều có suy nghĩ riêng.
Quý Hồng Chấn và Quý Hồng Dương nhìn nhau, định tránh đi, nhường lại không gian này để ông cụ Thương xử lý mâu thuẫn nội bộ gia đình.
Quý Tư Nhu vẫn luôn im lặng bỗng nhiên lên tiếng, giọng điệu khó chịu: “Hèn gì tôi cứ thấy kỳ lạ, sao lại có chuyện trùng hợp đến vậy chứ. Sếp Thương nói Nhiêu Nhiêu không biết hôm nay là ngày đính hôn của tôi và Ngạn Khâm, là anh ấy thuyết phục con bé đến cùng anh ấy. Nhưng hôm qua rõ ràng tôi đã nói với Nhiêu Nhiêu chuyện hôm nay tôi sẽ đính hôn với Ngạn Khâm, còn bảo nó về nhà. Lẽ nào, Nhiêu Nhiêu không nói cho sếp Thương sao?”
“Nhu Nhu.” Quý Hồng Chấn nhìn Quý Tư Nhu bằng ánh mắt cảnh cáo.
Từ lúc Quý Tư Nhu nghe Thương Ngôn Tân nói sẽ nhường vị trí cho Thương Ngạn Khâm, tâm tư cô ta đã lung lay. Cha và bác cả hủy hôn sự của cô ta để Quý Nhiêu liên hôn với nhà họ Thương, chẳng phải là vì Thương Ngôn Tân đang nắm quyền của gia tộc này sao? Nếu Thương Ngôn Tân nhường chỗ cho Thương Ngạn Khâm, cha và bác cả chắc chắn sẽ thay đổi suy nghĩ.
Quý Tư Nhu bỏ qua ánh mắt cảnh cáo của Quý Hồng Chấn, lấy điện thoại ra, mở lịch sử trò chuyện của mình và Quý Nhiêu. Cô ta vừa định đưa cho ông cụ Thương xem để chứng minh Thương Ngôn Tân nói Quý Nhiêu không biết hôm nay là lễ đính hôn của cô ta và Thương Ngạn Khâm là nói dối, thì Quý Nhiêu lập tức lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ không thể tin được: “Yêu đương thì yêu đương thôi, ai lại vì phá hoại hôn nhân của người khác mà tìm người giả làm người yêu chứ.”
Quý Nhiêu kéo tay mình ra khỏi tay Thương Ngôn Tân, cúi đầu mở thư viện ảnh trong điện thoại, rồi giơ điện thoại đến trước mặt ông cụ Thương, mở từng bức ảnh cho ông cụ xem.
“Chú Thương, chú xem đi, con và Ngôn Tân trông giống như người yêu giả sao?”
Tất cả những bức ảnh này đều do Quý Nhiêu dày công chuẩn bị. Ban đầu, cô định dùng chúng để nếu Thương Ngôn Tân vì trả thù mà đính hôn với Quý Tư Nhu ngay trước mặt cô, thì cô sẽ gửi những bức ảnh này vào nhóm hội các tiểu thư trong giới, để mọi người đều biết Thương Ngôn Tân và cô đã từng yêu đương.
Vì thế, những bức ảnh này đều là loại chỉ cần nhìn một cái là có thể thấy rõ cô và Thương Ngôn Tân đang yêu nhau. Có ảnh hôn môi, thậm chí còn có vài bức Thương Ngôn Tân vừa tắm xong bước ra khỏi nhà tắm, để lộ nửa thân trên.
Những bức ảnh hôn môi, yêu đương của mấy người trẻ tuổi khiến ông cụ Thương thật sự không dám nhìn thẳng.
“Ôi chao, được rồi, được rồi.”
Ông cụ Thương vẫy vẫy tay, nghiêng đầu sang một bên.
“Chú Thương, chú xem đi.”
Ông cụ Thương thực sự không muốn xem, nhưng Quý Nhiêu cứ kiên trì muốn ông xem ảnh thân mật của cô và Thương Ngôn Tân. Ông nghiêng đầu sang một bên, Quý Nhiêu liền cầm điện thoại di chuyển theo, màn hình vẫn luôn đối diện với mặt ông.
“Chú Thương, bức ảnh này là con và Ngôn Tân chụp trong khách sạn ở Hải Thành. Chú nhìn xem vết hôn trên cổ anh ấy kìa, chú là người từng trải, chắc chắn có thể nhìn ra đây không phải là giả đúng không ạ?”
Khuôn mặt già nua của ông cụ Thương đỏ bừng, ông ngẩng đầu nhìn về phía Thương Ngôn Tân, ánh mắt cầu cứu.
Thương Ngôn Tân chỉ đáp lại ông bằng một ánh mắt bất lực pha lẫn chút thương hại, sau đó liền dời mắt về phía Quý Nhiêu, tràn đầy cưng chiều, khóe miệng còn thoáng hiện nụ cười như thể đang kiêu ngạo.
Ông cụ Thương xưa nay vẫn luôn là người vui buồn không lộ ra ngoài, trên thương trường ông sát phạt quyết đoán, uy phong lẫm liệt. Quả thực không có mấy người có thể khiến ông đứng ngồi không yên. Từ khi Thương Ngôn Tân có nhận thức đến nay, Quý Nhiêu là người đầu tiên anh từng thấy làm được điều đó.
Quý Nhiêu còn tỏ vẻ rất tủi thân: “Chú Thương, sao chú lại không xem ạ? Lẽ nào chú cảm thấy những bức ảnh này cũng là con và Ngôn Tân cố ý chụp để diễn kịch sao?”
Quý Nhiêu sụt sịt, nước mắt sắp rơi xuống: “Mặc dù nhà họ Quý của con không bằng nhà họ Thương, nhưng ở Bắc Thành cũng thuộc hàng đầu. Con cũng là một cô gái đàng hoàng, sao có thể vì diễn kịch mà tùy tiện hôn người khác chứ.”
Ông cụ Thương ho khan một tiếng, giọng nói không tự chủ được mà nhỏ nhẹ hẳn đi: “Con đừng khóc.”
Mi mắt Quý Nhiêu run run: “Con tủi thân quá!”
Ông cụ Thương lại ho khan một tiếng, tay chân luống cuống nhìn về phía Thương Ngôn Tân.
Lúc này Thương Ngôn Tân thậm chí còn không buồn liếc nhìn ông, chỉ chăm chú vỗ nhẹ lưng Quý Nhiêu để trấn an cô.
Trong lòng ông cụ Thương thầm mắng một tiếng “thằng con bất hiếu”. Vai ác cũng để ông làm, còn anh ta thì hay rồi, diễn vai người tốt. Anh ta cũng chẳng thèm nghĩ đến việc ông đã lớn tuổi rồi mà phải đóng vai một người cha chồng độc ác là vì ai.
“Được rồi.” Ông cụ nhà họ Thương lạnh lùng nói: “Nếu đã yêu đương đàng hoàng, tôi cũng không làm chuyện dùng gậy chia rẽ uyên ương gì cả. Sính lễ đính hôn tôi đã cho người mang đến rồi, lát nữa sẽ tới nơi.”
“Chủ tịch Quý.” Ông cụ Thương nhìn về phía Quý Hồng Dương: “Giấy bút để viết thư đính hôn đã chuẩn bị xong chưa?”
Ông muốn đích thân viết thư đính hôn của Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân.
Quý Hồng Dương vội vàng nói: “Đã chuẩn bị xong rồi, mời ông Thương cùng đi.”
Quý Hồng Dương khom lưng mời ông cụ Thương đến phòng sách đã chuẩn bị sẵn giấy bút.
Ông cụ Thương vội vã đứng dậy, chống gậy đi theo Quý Hồng Dương.
Mọi người cũng cùng đi đến phòng sách.
Quý Nhiêu vẫn còn đứng cạnh ghế sofa. Ông cụ Thương vừa đi khỏi, cả người cô liền khuỵu xuống, suýt chút nữa thì ngã.
Thương Ngôn Tân đỡ lấy eo cô, khóe miệng mang theo nụ cười: “Sao vậy?”
Quý Nhiêu hơi thở yếu ớt: “Sợ, run hết cả chân rồi.”
Cô đối đầu với ông cụ, lưng đổ đầy mồ hôi lạnh.
Thương Ngôn Tân cười nói: “Sợ mà còn dám đứng chắn trước mặt anh sao?”
“Không phải vì em sợ ông cụ Thương đánh anh sao?”
Nhớ lại cú đánh gậy của ông cụ Thương vào anh, cây gậy đó vung xuống ngay trước mặt cô, khi vung còn tạo ra một luồng gió, chắc chắn là rất đau. Quý Nhiêu lo lắng nhìn về phía chân anh: “Chân anh không sao chứ, có đau lắm không?”
Thương Ngôn Tân cất giọng dịu dàng, từ tốn: “Không sao, ông cụ đánh biết rõ chừng mực.”
Quý Nhiêu lẩm bẩm: “Nặng tay như vậy, em thấy chú ấy ra tay chẳng có chừng mực gì cả.”
Thương Ngôn Tân xoa xoa đầu cô, cười nói: “Thật sự không sao đâu.”
“Anh ngồi xuống để em xem xem.”
Quý Nhiêu đỡ anh, muốn anh ngồi lên ghế sofa.
Thương Ngôn Tân nói: “Lát nữa xem có được không? Ông cụ đang viết thư đính hôn, đợi lát nữa các chú bác và cô dì cũng sẽ vào, để người khác nhìn thấy anh bị ông cụ dạy dỗ thì không hay lắm.”
Quý Nhiêu nghe anh nói ông cụ đang viết thư đính hôn trong phòng, sự chú ý của cô lúc này mới quay về chuyện đính hôn. Cô ôm cánh tay anh, khó khăn mở miệng, khô khốc hỏi: “Thật sự phải đính hôn sao?”
Nụ cười trên mặt Thương Ngôn Tân cứng lại, anh im lặng trong chốc lát, rồi giọng nói dịu dàng cất lên: “Nếu em cảm thấy hôm nay đính hôn quá vội vàng, quá qua loa với em, thì anh sẽ đi nói với ông cụ.”
Quý Nhiêu vẫn còn đang băn khoăn.
Nếu hôm nay không đính hôn, liệu ông cụ có lại nghi ngờ hai bọn họ đang diễn kịch nữa không?
Thương Ngôn Tân nắm tay cô đi về phía phòng sách. Thân hình anh hơi lảo đảo, nhưng anh vẫn cố gắng duy trì bước chân ung dung, không để người khác nhìn ra chân mình bị thương.
Khi hai người vào phòng sách, ông cụ Thương vừa viết xong thư đính hôn, đặt bút xuống. Ánh mắt ông nhìn về phía Thương Ngôn Tân và Quý Nhiêu, giọng nói nhàn nhạt: “Đây là ngày đính hôn trọng đại của hai đứa, ở bên ngoài thì thầm to nhỏ gì vậy, mau đến ký tên đi.”
Từ “thì thầm” này hàm ý sâu xa, như thể ông đang ám chỉ hai bọn họ ở bên ngoài đang bàn tính bí mật xem nên diễn như thế nào vậy.
Sắc mặt Thương Ngôn Tân bình tĩnh: “Cha, chuyện đính hôn…”
Lời còn chưa dứt, Quý Nhiêu cảm giác được ánh mắt dò xét đang dao động giữa cô và Thương Ngôn Tân. Cô lập tức ôm lấy cánh tay Thương Ngôn Tân, cười tươi với ông cụ Thương, nói: “Được ạ, bây giờ chúng con sẽ ký tên.”
Dù sao cũng chỉ là đính hôn, biết bao nhiêu người sau khi đính hôn rồi lại hủy bỏ hôn ước. Cứ để hôm nay trôi qua đã, sau này sẽ tính toán kỹ hơn.
Quý Nhiêu đi đến bàn đọc sách, cầm bút lông lên, ký hai chữ “Quý Nhiêu” vào phần lạc khoản sau chữ “Cô Dâu”.
Tổng cộng có hai bản. Cô viết xong thì đưa cho Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân nhận bút, đọc thư đính hôn trước mặt. Đáy mắt anh lóe lên ý cười, rồi nghiêng đầu nhìn ông cụ Thương.
“Ngày 18 tháng 10 đi đăng ký kết hôn, có phải là hơi gấp không ạ?”
Ông cụ Thương nhàn nhạt nói: “Đi đăng ký kết hôn cũng không cần chuẩn bị gì cả. Mang theo hộ khẩu và căn cước đến cục dân chính là làm được thôi.”
Ngày 18 tháng 10 đi đăng ký kết hôn?
Quý Nhiêu sửng sốt một chút.
Ngày đăng ký kết hôn cũng đã được định sẵn rồi sao?
Ánh mắt Quý Nhiêu nhìn về phía thư đính hôn, trong những dòng chữ dày đặc, may mắn thay có một hàng chữ ngày tháng nho nhỏ.
Chọn ngày 18 tháng 10 dương lịch để đi đăng ký kết hôn.
Ngày 18 tháng 10 dương lịch, hôm nay là ngày 16 tháng 10, vậy thì là ngày kia rồi.
Quý Nhiêu phản ứng lại: “Ấy, đợi đã…”
Đã không kịp nữa rồi.
Thương Ngôn Tân đã viết xong nét chữ cuối cùng trên thư đính hôn, anh đặt bút xuống, dịu dàng nhìn về phía cô: “Sao vậy?”
Quý Nhiêu đang định nói thì nữ quyến hai nhà Thương, Quý rối rít đi về phía Quý Nhiêu để chúc mừng.
Quý Nhiêu bị một đám cô họ, thím họ vây quanh ở giữa, nghe từng người chúc mừng mà chỉ cảm thấy như sét đánh ngang tai.
Sao trong thư đính hôn lại có cả ngày đăng ký kết hôn?
Cô mới đính hôn lần đầu tiên, cô đâu biết chuyện này!