Lời Thú Nhận Của Quý Nhiêu

Xinh Đẹp - Quân Lai

Lời Thú Nhận Của Quý Nhiêu

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai người nhìn nhau, Quý Nhiêu đón lấy ánh mắt sâu thẳm, điềm tĩnh của anh, giả vờ bình tĩnh. Tay cô vẫn đặt trên người anh, ngón tay khẽ chạm vào cơ bắp rắn chắc trên eo anh. Đôi mắt đào hoa cong cong thành hình bán nguyệt duyên dáng, rồi lại vô tội chớp chớp, ánh mắt như muốn nói: “Tôi đã hỏi ý kiến anh trước khi sờ rồi nhé.”
Mấy giây sau, ánh mắt Thương Ngôn Tân dần rời khỏi khuôn mặt cô, chuyển xuống những ngón tay đang nghịch ngợm. Anh nắm lấy cổ tay nhỏ bé của cô, nhẹ nhàng gỡ tay cô ra khỏi người mình, trên môi vẫn vương nụ cười: “Cô Quý nên đi chọn ngựa đi thôi.”
Bàn tay anh rất ấm áp, ngón tay thon dài, sạch sẽ. Dù anh không hề dùng sức khi nắm cổ tay cô, Quý Nhiêu vẫn cảm nhận được sức mạnh áp đảo không thể kháng cự của một người đàn ông.
Quý Nhiêu ngoan ngoãn rụt tay về, liếc nhìn vẻ mặt anh, thấy anh vẫn giữ vẻ ôn hòa. Cô bỗng nảy sinh tâm lý được đằng chân lân đằng đầu, không hề e ngại, giọng điệu mang theo chút hờn dỗi: “Anh Thương đúng là người bận rộn, hay là cố tình trêu chọc tôi vậy?”
Thương Ngôn Tân cười hỏi: “Vì sao cô Quý lại nói thế?”
Quý Nhiêu bĩu môi: “Đã nói có thời gian rảnh sẽ gọi cho tôi, vậy mà hôm nay anh Thương chẳng hề liên lạc.”
Thương Ngôn Tân nói: “Tôi nhớ mình chỉ đồng ý với cô Quý rằng nếu đến trường đua ngựa sẽ liên lạc, chứ không hề hứa hẹn sẽ liên hệ khi rảnh rỗi.”
Quý Nhiêu biết vị “chúa lươn” này đang cố tình bẻ cong lời nói, nhưng cũng không định thật sự trách móc anh.
“Vậy là tôi hiểu lầm anh Thương rồi. Tôi xin lỗi, anh Thương là quân tử độ lượng, đừng chấp nhặt với cô gái liều lĩnh như tôi.”
Thương Ngôn Tân chỉ mỉm cười nhạt mà không nói gì.
Quý Nhiêu lại chớp chớp đôi mắt xinh đẹp: “Nhưng anh Thương đã đồng ý sẽ cùng tôi cưỡi con ngựa này, điều này chắc tôi không hiểu lầm chứ?”
Khóe miệng Thương Ngôn Tân vương ý cười, anh nghiêng người lùi lại một bước, nhường chỗ, ra hiệu cho cô lên ngựa.
Quý Nhiêu đã học cưỡi ngựa từ khi còn rất nhỏ, những lúc rảnh rỗi cũng thường đến trường đua ngựa, kỹ thuật cưỡi ngựa không tệ. Cô nhận dây cương từ tay Thương Ngôn Tân, nhanh nhẹn đặt chân lên bàn đạp. Sau khi ngồi vững, cô cúi đầu nhìn về phía Thương Ngôn Tân.
Đúng lúc cô định nói gì đó, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên giữa trường đua ngựa rộng lớn.
Thương Ngôn Tân lấy điện thoại ra, liếc nhìn màn hình, rồi đi sang một bên vài bước để nghe máy.
Ở đầu dây bên kia, giọng nói hơi khàn của ông cụ Thương vang lên, vẫn là câu mở đầu quen thuộc.
“Ngôn Tân, dạo này con có ưng ý cô gái nào không?”
Thương Ngôn Tân cười nói: “Ba, vấn đề này tuần trước ba vừa hỏi rồi mà.”
Ông cụ Thương hừ lạnh một tiếng, không vui nói: “Chuyện này con phải để tâm một chút. Con đã đến tuổi lập gia đình rồi, gần đây Ngạn Khâm cũng đã tính chuyện cưới vợ, vậy mà người làm chú như con vẫn chưa có ai bên cạnh.”
Thương Ngôn Tân nói: “Vâng, nếu gặp được cô gái ưng ý, con sẽ dẫn cô ấy về gặp ba.”
Ông cụ Thương: “Đừng chỉ nói miệng qua loa với ba như thế. Phải là người thật việc thật. Nửa cuối năm nay con tìm cho kỹ vào, cuối năm dắt con dâu về cho ba. Nếu đến hết năm mà con vẫn không đưa được con dâu về, vậy thì ba sẽ tự mình tìm bạn gái cho con đấy, lúc đó con đừng có chê ba lắm chuyện.”
Thương Ngôn Tân: “Ba, chuyện này phải tùy duyên, ba đừng sốt ruột. Thời tiết nóng bức, ba nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Giọng của ông cụ Thương cao hơn mấy phần: “Sức khỏe của ba rất tốt! Con mau tìm vợ sinh cháu trai, cháu gái cho ba, ba còn có thể trông nom giúp con.”
“Không phải anh cả đã sinh cho ba rất nhiều cháu trai, cháu gái rồi sao?”
Nhắc đến con trai cả, ông cụ Thương lại nhớ đến hai ngày trước, con trai cả đến bệnh viện thăm ông. Người phụ nữ bên cạnh đã thay đổi, nói rằng đã mang thai, muốn ly hôn người vợ thứ bảy trong nhà để cưới người thứ tám.
Ông cụ Thương bực mình: “Đừng nhắc đến cái thằng trời đánh đó!”
Thương Ngôn Tân cười đáp vâng, rồi hỏi han vài câu về bệnh tình của ông cụ. Ông cụ lại không nhịn được thúc giục anh mau tìm bạn gái. Ông cụ trước kia từng tung hoành thương trường, là người nói năng thận trọng, nhưng từ sau khi bị bệnh thì lại nói nhiều hơn, lải nhải hơn mười phút. Thương Ngôn Tân kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng chỉ mỉm cười phụ họa đôi câu.
Quý Nhiêu yên lặng chờ đợi ở bên cạnh.
Thương Ngôn Tân cất điện thoại, ngẩng đầu nhìn về phía cô. Thiếu nữ mặc trang phục cưỡi ngựa màu đỏ, mái tóc dài xõa tung sau lưng, một tay cầm dây cương, cưỡi ngựa chầm chậm xoay tròn tại chỗ. Cảm nhận được ánh mắt của anh, cô quay mặt lại, khóe mắt xinh đẹp cong cong hướng về phía anh.
Nụ cười tươi tắn của cô bừng sáng dưới ánh nắng vàng rực rỡ.
“Anh Thương, anh nói chuyện điện thoại xong rồi sao?”
Thương Ngôn Tân đi đến trước mặt cô, giọng điệu mang chút xin lỗi, khẽ nói: “Tôi nói chuyện điện thoại hơi lâu, làm cô Quý phải chờ rồi.”
Quý Nhiêu mỉm cười duyên dáng: “Là tôi làm phiền anh Thương thì có.”
Cô đưa dây cương ngựa cho anh, nhưng Thương Ngôn Tân không nhận, nói với Quý Nhiêu: “Con ngựa này trước mặt cô Quý rất ngoan ngoãn nghe lời, cô Quý cưỡi nó một mình cũng không thành vấn đề đâu.”
Quý Nhiêu cụp mắt, giọng điệu hờn dỗi, tỏ vẻ vô cùng bất mãn: “Nhưng anh Thương đã đồng ý sẽ cưỡi ngựa cùng tôi, tôi đã đợi anh Thương lâu như vậy rồi.”
Thương Ngôn Tân nghe giọng điệu hờn dỗi của cô gái, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp của cô, im lặng một lát rồi chậm rãi nói: “Cô Quý hẹn tôi đến trường đua ngựa, rốt cuộc là muốn mượn ngựa của tôi hay là có mục đích khác?”
Quý Nhiêu giả vờ không hiểu, nghiêng đầu nói: “Mục đích khác gì chứ? Tôi chỉ muốn mượn ngựa của anh Thương để khoe khoang một chút thôi. Không phải anh Thương nói con ngựa này rất khó thuần, người lạ cưỡi nó sẽ rất dễ bị ngã sao? Thế nên tôi mới yêu cầu anh Thương cưỡi ngựa cùng tôi. Anh Thương cảm thấy tôi có mục đích gì khác sao?”
Đôi mắt sâu thẳm của Thương Ngôn Tân nhìn chằm chằm vào cô, hàng mi cong như cười như không, không nói lời nào.
Một lúc lâu sau, Quý Nhiêu nhún vai, cười thản nhiên: “Được rồi, anh Thương có đôi mắt tinh tường, quả thật tôi có mục đích khác. Anh Thương lên ngựa đi cùng tôi hai vòng, tôi sẽ nói cho anh biết mục đích của tôi là gì.”
Thương Ngôn Tân mỉm cười, đưa tay về phía cô.
Quý Nhiêu đưa dây cương cho anh. Chỉ chốc lát sau, anh đã ngồi phía sau cô. Mùi hương nam tính mát lạnh bao trùm lấy cô. Một cánh tay lướt qua eo cô để nắm lấy dây cương đằng trước, cánh tay ấy cứ như đang ôm cô vào lòng.
Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật với người khác giới như vậy, Quý Nhiêu bất giác căng cứng cả người. Cô vô thức quay đầu nhìn anh, ngẩng mặt lên, đập vào mắt là đường cong rõ ràng dưới cằm và yết hầu nhô ra của anh.
“Ngồi yên.”
Yết hầu quyến rũ của người đàn ông khẽ chuyển động. Bàn tay anh siết nhẹ dây cương, con ngựa bên dưới giơ hai chân trước lên, rồi quay đầu chạy.
Lưng ngựa lắc lư, chẳng mấy chốc lưng Quý Nhiêu đã tựa sát vào lồng ngực anh, cả người dán chặt vào nhau. Quý Nhiêu mơ hồ cảm nhận được nhịp tim ổn định của anh.
Nắng chiều ngả về tây, khắp trường đua ngựa là những hàng cây cao và bãi cỏ xanh mướt. Bạch mã lướt qua, mang theo làn gió miên man ấm áp, lướt qua gò má, bên tai, đưa đến từng đợt hương hoa xen lẫn hương cỏ xanh.
“Thơm quá, anh Thương có ngửi thấy mùi hương gì không?”
Quý Nhiêu quay đầu, mái tóc tung bay lướt qua yết hầu anh. Dưới nắng vàng chiều buông, anh phóng ngựa chạy như bay, đôi môi mỏng mím chặt, vẻ mặt không chút gợn sóng. Ở bên ngoài tầm mắt nơi Quý Nhiêu không nhìn thấy, trên mu bàn tay sạch sẽ đang nắm dây cương đã nổi lên gân xanh.
Dây cương vừa kéo, con ngựa phía dưới lại nhảy lên. Quý Nhiêu nhất thời mất trọng tâm, cả người chao đảo. Trong lúc hoảng loạn, một cánh tay cô nắm lấy cánh tay anh, nửa người trên lắc lư dựa về phía anh, vòng một mềm mại tựa vào cơ bắp rắn chắc của anh.
Hô hấp của Thương Ngôn Tân khẽ khựng lại trong chốc lát. Ngón tay anh vô thức siết chặt dây cương hơn, con tuấn mã lại càng chạy điên cuồng như một trận gió. Quý Nhiêu bị lắc lư đến choáng váng đầu óc, chẳng còn nhớ đến việc làm trò gì nữa, giọng nói cũng thay đổi: “Anh Thương, chậm... chậm lại một chút, nhanh quá rồi!”
Thương Ngôn Tân cụp mắt nhìn cô. Cả người cô như đang dựa vào lòng anh, hai tay ôm chặt eo anh. Khuôn mặt trắng nõn vùi trong ngực anh, hơi ngước mặt lên, sợi tóc vương loạn. Đôi mắt luôn chứa ý cười nay lóe lên tia hoảng loạn không biết phải làm sao, giống như chú nai con bỗng nhiên lạc lối.
Một lát sau, con ngựa chạy nhanh như gió từ từ chậm lại. Trái tim đập thình thịch của Quý Nhiêu cũng dần bình tĩnh, lý trí quay trở lại. Quý Nhiêu nhận ra mình đã xoay người, dùng một tư thế kỳ quái ôm Thương Ngôn Tân. Cô vô thức muốn buông tay, nhưng bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, cánh tay đang ôm anh khựng lại vài giây. Đôi mắt đào hoa hơi chớp chớp, khuôn mặt cô hơi vùi xuống một chút, lộ ra chiếc cổ yếu ớt. Chóp mũi cô dán vào ngực anh, hít một hơi thật sâu, giọng nói đầy si mê: “Anh Thương, anh thơm quá.”
Giọng Thương Ngôn Tân bình tĩnh: “Cô Quý, ngồi yên.”
Quý Nhiêu tưởng anh lại đột nhiên tăng tốc, không còn để ý đến việc tán tỉnh anh nữa, vội vàng quay người, điều chỉnh tư thế ngồi, hai tay bám vào yên ngựa.
Phía sau lưng ngựa bỗng nhẹ đi, Thương Ngôn Tân đã xuống ngựa rồi.
Quý Nhiêu nghiêng đầu nhìn anh.
Thương Ngôn Tân ôn hòa nói: “Cô Quý, tôi đã dẫn cô cưỡi ngựa hai vòng rồi. Bây giờ cô có thể nói cho tôi biết, cô muốn làm gì rồi chứ?”
Quý Nhiêu nhìn xung quanh mới phát hiện họ đã quay về điểm xuất phát.
Tạ Tri Tụng cưỡi ngựa ngang qua họ, ánh mắt lướt qua hai người, trong mắt mang theo ý cười, không nói câu nào mà lại cưỡi ngựa chạy ra xa.
Quý Nhiêu ngồi trên lưng ngựa, nhìn xuống Thương Ngôn Tân phong thái lạnh lùng như tuyết. Ngón tay cô cuộn cuộn dây cương, có chút tủi thân: “Tôi muốn làm gì, lẽ nào anh Thương không nhìn ra sao?”
Thương Ngôn Tân dò xét nhìn Quý Nhiêu, cười nói: “Tâm tư của cô gái nhỏ, tôi không tài nào hiểu được.”
“Sao lại không hiểu chứ?” Quý Nhiêu cười trong veo: “Chẳng lẽ trước kia anh Thương chưa từng có bạn gái sao?”
Không đợi Thương Ngôn Tân nói chuyện, Quý Nhiêu xuống khỏi ngựa. Đôi mắt đào hoa cong cong thành hai vầng trăng khuyết, chớp chớp, vừa xinh đẹp vừa nghịch ngợm: “Anh Thương, biểu hiện của tôi còn chưa rõ ràng sao? Tôi thích anh, muốn theo đuổi anh.”
“Thích tôi?” Giọng Thương Ngôn Tân hơi cao hơn, giọng điệu rõ ràng là không tin.
Giọng Thương Ngôn Tân ôn tồn như kể chuyện: “Theo tôi được biết, mấy năm gần đây cô Quý đều ở nước ngoài. Trước khi cô Quý hẹn tôi, tôi cũng chưa từng gặp cô Quý.”
“Anh Thương chưa từng gặp tôi, nhưng tôi lại gặp anh Thương rồi.”
“Ồ?” Thương Ngôn Tân nhướng mày, cười hỏi: “Khi nào vậy?”
“Hai tuần trước, tại Thủy Vân Các. Hôm đó tôi vừa về nước, bạn bè tổ chức tiệc đón tôi ở Thủy Vân Các. Tối đó tình cờ anh Thương cũng đến. Mấy người bạn của tôi nghe nói anh Thương ở đó thì kéo nhau sang phòng anh để gặp mặt. Tôi vừa mới về nước, còn ngại ngùng nên không dám vào, chỉ đứng ngoài cửa nhìn anh Thương từ xa.”
Khóe miệng Quý Nhiêu nhếch lên, như một cô gái nhỏ si mê đang chìm đắm trong tình yêu, giọng nói cũng đong đầy tình cảm: “Anh Thương anh tuấn cao lớn, khí chất xuất chúng, tôi vừa gặp đã tương tư. Buổi tối về nhà, tôi trằn trọc khó ngủ, đêm không chợp mắt, trong đầu toàn là hình bóng anh Thương.”
Thương Ngôn Tân vẫn ung dung nhìn cô, không biết nghĩ đến điều gì, khóe miệng nhếch lên nụ cười đầy ẩn ý.
Quý Nhiêu bị nụ cười của anh làm cho chột dạ, mím môi, giả vờ trấn tĩnh, làm ra vẻ đau thương: “Anh Thương, anh đây là biểu cảm gì vậy? Anh cảm thấy tôi chỉ thấy anh một lần mà đã thích anh là quá tùy tiện à? Hay là anh cảm thấy tôi trực tiếp theo đuổi anh như thế này quá chủ động, anh không thích cô gái quá chủ động? Hay là nhan sắc của tôi không lọt vào mắt anh Thương?”
“Cô Quý nghĩ nhiều rồi.” Thương Ngôn Tân ung dung nhìn cô.
Vẻ hờn dỗi trên mặt Quý Nhiêu tức khắc biến mất gần hết, ánh mắt lấp lánh, nụ cười rạng rỡ: “Vậy ý của anh Thương là, tướng mạo của tôi có thể lọt vào mắt anh Thương?”
Thương Ngôn Tân ôn hòa nhìn cô, mỉm cười nói: “Cô Quý, thật không dám giấu, ngày mà bạn bè cô sang phòng riêng của tôi, đúng lúc đó tôi vừa ra khỏi phòng, không hề chạm mặt bọn họ.”
Nụ cười trên mặt Quý Nhiêu cứng đờ.
Thất sách.
Thương Ngôn Tân mỉm cười, cứu vãn thể diện cho cô: “Cho nên, cô Quý, người mà cô nhìn thấy từ xa ngoài phòng, vừa nhìn đã thích đó không thể là tôi. Tôi nghĩ, chắc là cô Quý đã nhầm người rồi.”
Quý Nhiêu: “...”
***
Lời tác giả:
Quý Nhiêu: Anh nghe tôi ngụy biện!!!