54. Màn Trả Đũa Của Chim Hoàng Yến

Xinh Đẹp - Quân Lai

Màn Trả Đũa Của Chim Hoàng Yến

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Nhiêu bị anh hôn, giọng nói mơ hồ: “Chưa tỉnh.”
“Chưa tỉnh mà còn nói chuyện được ư?” Thương Ngôn Tân khẽ cười, nhẹ nhàng cọ mũi cô. Nghe thấy giọng anh dịu dàng lạ thường hôm nay, Quý Nhiêu mở mắt. Thấy anh mím môi, vẻ mặt đã dịu dàng trở lại, trong lòng cô bồn chồn, dò hỏi: “Sao anh không đến công ty?”
“Hôm nay không đến công ty.” Thương Ngôn Tân vuốt tóc cô: “Ở nhà với em.”
Quý Nhiêu đẩy vai anh: “Em không cần anh ở nhà cùng, em ở nhà một mình cũng được, anh đến công ty đi.”
“Hửm?” Thương Ngôn Tân cười hỏi: “Không muốn ở cùng anh sao?”
Từ trong lời nói của anh, Quý Nhiêu nghe thấy một chút nguy hiểm, vội vàng sửa lại: “Muốn, muốn anh ở nhà với em.”
Ngón tay Thương Ngôn Tân luồn vào trong chăn, chạm vào lưng cô. Quý Nhiêu sợ nhột, vừa rụt eo né tránh, vừa vịn vai anh đẩy ra.
Trông anh rất thích thú, khóe miệng mỉm cười, ngón tay dưới chăn từng chút từng chút di chuyển trên da cô. Quý Nhiêu giống như con cá bị ném lên thớt, quằn quại trên giường, thở dốc, ấm ức đến mức muốn khóc mà không thành tiếng, đôi mắt đỏ hoe trừng anh: “Làm gì mà sáng sớm đã bắt nạt em!”
Thương Ngôn Tân khẽ cười, xoa xoa má cô: “Không phải em thích k*ch th*ch sao?”
“A a a, Thương Ngôn Tân, lúc tay anh bẩn có thể đừng sờ lung tung được không?” Quý Nhiêu tức giận há miệng định cắn tay anh, nhưng vừa mở miệng cô mới nhận ra có gì đó không ổn. Tay anh bẩn, không thể cắn.
“Cắn đi, sao không cắn?” Thương Ngôn Tân đưa ngón tay lên môi cô, chủ động cho cô cắn.
Quý Nhiêu ngậm chặt miệng, ngón tay anh lại lướt nhẹ trên môi cô. Quý Nhiêu tức đến trợn mắt, hận không thể vồ lấy cổ anh mà cắn chết, nhưng lại sợ vừa mở miệng anh sẽ nhét ngón tay vào. Càng tức giận, cô càng ngậm chặt miệng, hai má phồng lên như một cái túi khí.
Thương Ngôn Tân cười nói: “Sợ cái gì, hôm qua anh cũng đã nếm qua rồi.”
Má Quý Nhiêu nóng bừng, không kiềm chế được, nắm lấy cổ tay anh cắn một cái.
Thương Ngôn Tân nhìn dấu răng trên cổ tay, cũng không tức giận, ung dung nói: “Dậy ăn cơm.”
Quý Nhiêu cũng không biết sao anh chuyển đề tài nhanh như vậy, hừ hừ mắng anh: “Anh không biết xấu hổ.”
Thương Ngôn Tân khẽ nhếch khóe miệng, không bày tỏ ý kiến.
Hôm nay Thương Ngôn Tân có vẻ rất dễ tính, mắng anh anh cũng không tức giận. Sau bữa sáng, anh liền đến phòng làm việc, cũng không đề cập đến chuyện dẫn cô đi đăng ký kết hôn.
Trong lòng Quý Nhiêu thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần anh không cố chấp chuyện đăng ký kết hôn, mọi chuyện khác đều dễ giải quyết.
Nhưng vấn đề tuổi tác của anh vẫn hiện hữu, ông cụ Thương lại vô cùng hy vọng anh nhanh chóng cưới vợ sinh con. Cô ở lại bên anh cũng không phải là một giải pháp lâu dài, chỉ lãng phí thời gian của anh một cách vô ích.
Điểm cuối của cuộc đời anh là con cháu đầy đàn, điểm cuối của cuộc đời cô là một thế giới rộng lớn bao la. Không cùng đường thì không cùng chí hướng, chi bằng kết thúc sớm.
Quý Nhiêu nằm trên giường trong phòng ngủ, nghĩ đi nghĩ lại, cô đều cảm thấy cứ kéo dài như vậy không phải là cách hay.
“Thương Ngôn Tân!” Quý Nhiêu đẩy cửa phòng làm việc ra, thò đầu vào trong: “Em có thể nói chuyện với anh không?”
Thương Ngôn Tân ngồi trước bàn làm việc, nhìn chằm chằm máy tính trước mặt, không ngẩng đầu lên: “Nói chuyện gì?”
Quý Nhiêu thận trọng nói: “Chuyện… chúng ta.”
Ánh mắt Thương Ngôn Tân từ màn hình máy tính dời về phía cô: “Chúng ta làm sao?”
Quý Nhiêu cắn môi: “Chúng ta cứ tiếp tục kéo dài như vậy không có ý nghĩa.”
Thương Ngôn Tân: “Sao em biết không có ý nghĩa?”
“Không phải anh gấp gáp kết hôn sao?” Giọng Quý Nhiêu nhẹ hơn một chút: “Em thì sẽ không kết hôn.”
Thương Ngôn Tân ừm một tiếng.
Ừm là sao?
Quý Nhiêu: “Em nói là chúng ta sẽ không kết hôn.”
Thương Ngôn Tân: “Anh biết.”
Quý Nhiêu: “Vậy sao anh còn muốn giữ em bên cạnh?”
“Hôm qua không phải đã nói rồi sao.” Thương Ngôn Tân cười nói: “Cứ như vậy, không kết hôn, em ở bên cạnh anh, coi như anh nuôi chim hoàng yến.”
“...” Quý Nhiêu nghiêng đầu: “Chuyện này… không hay lắm đâu.”
“Sao lại không tốt?” Thương Ngôn Tân hỏi ngược lại.
Quý Nhiêu vắt óc suy nghĩ: “Chuyện nuôi chim hoàng yến này, truyền ra ngoài cũng không hay ho gì.”
Thương Ngôn Tân thản nhiên nói: “Anh không ngại.”
Quý Nhiêu tiếp tục động não: “Nếu anh không ngại danh tiếng, muốn nuôi chim hoàng yến, vậy thì ít nhất anh cũng nên nuôi một người nghe lời đi. Chim hoàng yến nhà ai yếu ớt, vô liêm sỉ, không biết điều như em chứ?”
Thương Ngôn Tân: “Đây không phải là vấn đề em nên quan tâm. Biết mình không nghe lời thì bây giờ hãy nghe lời anh đi. Lát nữa anh có cuộc họp trực tuyến, về phòng đợi anh.”
Quý Nhiêu: “...”
Vô liêm sỉ, thật sự quá vô liêm sỉ!
Đồ khốn!
Còn bảo cô về phòng đợi anh, thật sự coi cô như món đồ chơi của anh.
Nếu không bởi vì cô trêu chọc anh trước, sai trước, cô sẽ không...
Được rồi, cho dù cô không sai đi chăng nữa, bị anh nhìn trúng, cô cũng chẳng có cách nào đối phó được anh.
Được thôi, Quý Nhiêu nằm vật ra ghế sofa.
Nếu anh không ngại việc giữ cô bên cạnh sẽ lãng phí thời gian, vậy cô cũng không có vấn đề gì.
Dù sao cô còn trẻ, cũng không vội tìm người yêu, cứ coi như ở bên anh chơi vài năm, đến lúc đó cô vẫn còn trẻ.
Anh thì khác, ông cụ Thương vẫn đang chờ anh kết hôn để có cháu bế. Anh có thể ở bên cô vài năm, nhưng chỉ cần cô không muốn kết hôn thì sớm muộn gì cũng sẽ phải chia tay. Đến lúc đó, anh cũng không thể trách cô lãng phí thời gian của mình, vì chính anh là người muốn như vậy.
Quý Nhiêu tự an ủi mình một phen, lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Tô Duyệt Nghiên.
[Đi mua sắm không?]
Tô Duyệt Nghiên: [Được.]
Cùng Tô Duyệt Nghiên hẹn gặp ở trung tâm thương mại. Quý Nhiêu lấy ví tiền của Thương Ngôn Tân ra từ trong tủ đầu giường, rút một tấm thẻ ra.
Cô chuẩn bị lấy thẻ của Thương Ngôn Tân ra ngoài tiêu xài thoải mái.
Nếu anh nói cô là chim hoàng yến của anh, vậy việc cô tiêu tiền của anh, là chuyện quá đỗi bình thường.
Cất thẻ vào ví của mình, xách túi, cô vừa mới bước một chân ra khỏi ngưỡng cửa thì chiếc camera giám sát trên trần nhà liền phát ra giọng nói lạnh lùng, trong trẻo của Thương Ngôn Tân.
“Quay lại.”
Quý Nhiêu ngẩng đầu nhìn camera, giải thích: “Em không ra nước ngoài, em ra ngoài dạo phố.”
Thương Ngôn Tân: “Quay lại.”
Quý Nhiêu không để ý đến anh, chân còn lại bước ra cửa, định ấn thang máy. Qua camera, Thương Ngôn Tân cảnh cáo: “Em thử xem.”
Quý Nhiêu không dám thử, quay lại lý lẽ với anh: “Anh làm việc ở phòng làm việc, em ở nhà lại không có việc gì làm, ra ngoài dạo phố cũng không được sao?”
Thương Ngôn Tân: “Em có thể thử xem.”
Quý Nhiêu nghiến răng, hít một hơi thật sâu rồi quay trở lại phòng ngủ sau khi nuốt ngược mọi lời chửi rủa vào trong.
[Duyệt Nghiên, tớ không ra được khỏi cửa.]
Tô Duyệt Nghiên: [...]
Quý Nhiêu: [Thương Ngôn Tân không cho tớ ra ngoài.]
Tô Duyệt Nghiên: [Thật sự bị hạn chế tự do cá nhân sao?]
Quý Nhiêu: [Cũng không phải là bị hạn chế, hẳn là có thể ra ngoài, nhưng anh ấy bảo tớ thử xem.]
Tô Duyệt Nghiên: [Thử xem?]
Quý Nhiêu: [Tớ sẽ chết một cách rất thảm, tớ hèn.]
Trong đầu Quý Nhiêu lại hiện lên cảnh tượng chiều hôm qua, tức giận đến mức bấm điện thoại thật mạnh.
Quý Nhiêu: [Đồ khốn đó chơi quá b**n th**.]
Tô Duyệt Nghiên: [Chơi như thế nào, nói tớ nghe thử coi.]
Một hàng chữ này thoạt nhìn còn có vẻ hào hứng.
Vui buồn của con người, dù là bạn thân nhất cũng khó mà thấu hiểu hết được. Quý Nhiêu nằm ở trên giường, càng nghĩ càng tức, dần dần nổi trận lôi đình.
Từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ phải chịu thiệt thòi dưới tay ai mà không có khả năng đánh trả như vậy.
Nói cách khác, cô cũng không chịu thiệt. Ai bắt nạt cô, cô nhất định sẽ trả thù cho bằng được.
Quý Nhiêu đảo mắt vài vòng. Khi chuẩn bị làm điều gì đó tinh quái, lá gan cô lại vô cùng lớn.
Chỉ trong vài hơi thở, một ý đồ xấu xa đã nảy ra trong đầu cô. Khóe miệng cô nhếch lên, nở một nụ cười tinh quái.
Cô từ trên giường đứng dậy, lê dép đi về phía phòng làm việc.
Thương Ngôn Tân ngồi ngay ngắn trước bàn làm việc, cuộc họp trực tuyến vừa mới bắt đầu. Quý Nhiêu đẩy cửa ra, thò đầu vào, vẻ mặt như muốn hỏi điều gì đó. Cô chỉ tay vào màn hình máy tính của anh, dùng ánh mắt dò hỏi liệu cuộc họp trực tuyến của anh đã bắt đầu chưa.
Thương Ngôn Tân vươn ngón trỏ, ra hiệu im lặng, ra hiệu cho cô biết cuộc họp đã bắt đầu.
Quý Nhiêu gật đầu, ngoan ngoãn rụt đầu lại.
Thương Ngôn Tân thu hồi tầm mắt, nói với Kha Trạm trong phòng họp: “Buổi tối cậu đem văn kiện...”
Lời còn chưa dứt, cửa phòng làm việc lại bị đẩy ra. Quý Nhiêu cầm loa phóng thanh trên tay, biểu diễn đầy nhiệt tình: “Em là một con chim hoàng yến a~, chim hoàng yến xinh đẹp~, em là chim hoàng yến Thương Ngôn Tân nuôi~, chim hoàng yến xinh đẹp nhất~”
Mấy nhân viên công ty trong phòng họp trực tuyến kinh ngạc trợn tròn mắt.
Chuyện này... Tình huống bên Tổng giám đốc Thương là sao đây?
Kha Trạm ho nhẹ một tiếng: “Tổng giám đốc Thương, cuộc họp có cần dừng lại không?”
Thương Ngôn Tân rất bình tĩnh: “Chiếm dụng vài phút của quý vị, mời mọi người thưởng thức giọng hát tuyệt vời của vị hôn thê tôi.”
Thương Ngôn Tân rút tai nghe ra, để Quý Nhiêu có thể nghe thấy âm thanh từ cuộc họp trực tuyến: “Tiền thưởng tháng này tăng gấp đôi, xin mọi người vỗ tay.”
Lời hát cuối cùng của Quý Nhiêu nghẹn lại trong cổ họng, kinh ngạc nhìn Thương Ngôn Tân.
Cái người này còn biết xấu hổ không vậy?
Ánh mắt thâm thúy của Thương Ngôn Tân nhìn chằm chằm Quý Nhiêu, vỗ tay. Trong ánh mắt anh ẩn chứa sáu chữ: “Thì ra em chọn cái chết.”