55. Chim hoàng yến biết lỗi

Xinh Đẹp - Quân Lai

Chim hoàng yến biết lỗi

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Nhiêu vốn nghĩ, Thương Ngôn Tân ở bên ngoài trước sau như một đều là tính tình ôn hòa, dáng vẻ hiền lành, hẳn là rất quan tâm đến đánh giá của người ngoài đối với anh. Không ngờ, cô cố tình làm anh mất mặt trước mặt cấp dưới, anh không những không cảm thấy xấu hổ, còn bình thản mời cấp dưới của mình xem cô diễn trò.
Quý Nhiêu nhất thời có cảm giác công cốc, phí công vô ích. Cô tức giận trở về phòng ngủ, buồn bực ôm gối ngồi trên sofa. Một lát sau, nghĩ đến ánh mắt lạnh lẽo Thương Ngôn Tân nhìn mình vừa rồi, cô mới muộn màng cảm thấy bất an.
Hiện tại Thương Ngôn Tân đang họp, chưa rảnh để xử lý cô. Đợi công việc kết thúc, khi anh rảnh rỗi, có lẽ sẽ 'xử lý' cô.
Quý Nhiêu càng nghĩ càng thấy không ổn. Giở trò không thành công, cô liền bắt đầu ảo não. Biết rõ tên khốn đó gần đây dần dần trở nên biến thái, sao lại tự rước họa vào thân mà chủ động trêu chọc anh.
Thời gian từng giây từng phút trôi đi. Đoán chừng cuộc họp video của Thương Ngôn Tân sắp kết thúc, Quý Nhiêu lo lắng xoa xoa tay, cảm thấy mặc dù đã mất bò nhưng vẫn nên lo làm chuồng.
Đứng dậy khỏi sofa, cô đi ra khỏi phòng ngủ, đi dạo các phòng một vòng, tìm được một tập giấy trắng cùng một cây bút đen.
Cầm bút, cô cắm cúi viết chữ lên giấy nháp một cách nghiêm túc.
Cuộc họp video của Thương Ngôn Tân còn chưa kết thúc, Quý Nhiêu lần thứ ba đẩy cửa phòng sách ra.
Thương Ngôn Tân ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính, ánh mắt bình thản nhìn cô gái rón rén bước vào, cười nịnh nọt, chờ cô tiếp tục giở trò.
Quý Nhiêu làm gì còn dám giở trò gì. Cô cầm trong tay vài tờ giấy nháp đã viết chữ, ngoan ngoãn đứng đối diện Thương Ngôn Tân, cong mắt cười cười, cánh tay nhỏ nhắn run rẩy không tiền đồ giơ tờ giấy trắng đầu tiên lên.
[Em sai rồi.]
Chữ viết nhận lỗi rõ ràng, từng nét chỉnh tề.
Mặt Thương Ngôn Tân không biểu cảm.
Quý Nhiêu tiếp tục giơ từng tờ giấy trắng trong tay lên.
[Em là một tên khốn.]
[Tôi quậy phá.]
[Không đúng mực.]
[Không nên làm bậy trong lúc anh làm việc.]
[Không nên quấy rầy công việc của anh.]
[Không nên hủy hoại thanh danh của anh.]
[Em sai, rất rất sai.]
[Thương Ngôn Tân là người tốt.]
[Tính tình tốt lại độ lượng.]
[Không so đo với loại kẻ tiểu nhân vô liêm sỉ như em.]
[Đại nhân đại lượng, tha thứ cho em, được không?]
Tờ giấy trắng cuối cùng giơ lên, cuộc họp video của Thương Ngôn Tân vừa khéo kết thúc. Anh gõ gõ ngón tay trên bàn: “Lại đây.”
Quý Nhiêu vừa lắc đầu vừa lui về phía sau một bước, thành khẩn hỏi: "Chuyện vừa rồi, có phải anh sẽ không so đo với em không? Anh không tính toán gì thì em sẽ đi qua.”
Còn dám cò kè mặc cả với anh.
Khóe miệng Thương Ngôn Tân thoáng hiện một nụ cười như có như không, anh đứng lên, bước chân đi về phía Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu thấy tình hình không ổn, quay đầu bỏ chạy. Cô nhanh chân bỏ chạy như thỏ, Thương Ngôn Tân đi theo phía sau cô không nhanh không chậm, để cô chạy vào phòng ngủ và khóa cửa lại.
“Mở cửa.”
Thương Ngôn Tân đứng cạnh cửa, giọng trầm cảnh cáo.
Quý Nhiêu chống lưng lên cửa, giọng nói run rẩy, đáng thương: “Anh hung dữ quá, em sợ.”
Thương Ngôn Tân lạnh giọng: “Em còn biết sợ?”
Đã sợ mà còn dám giở trò với anh.
“Ai bảo anh bắt nạt em.” Quý Nhiêu nghẹn ngào thút thít lên án: “Dựa vào cái gì mà không cho em ra ngoài, dựa vào cái gì hù dọa em, dựa vào cái gì...”
Nhưng mà một cánh cửa căn bản không ngăn được Thương Ngôn Tân. Quý Nhiêu còn đang lải nhải lên án dựa vào cái gì, Thương Ngôn Tân đã từ cửa phòng thay đồ thông với phòng ngủ đi ra.
Quý Nhiêu nghẹn lời, ngẩng đầu nhìn Thương Ngôn Tân vẻ mặt thong dong bước đến, cô cảm thấy lạnh sống lưng.
Ý là, cô đã quên phòng ngủ và phòng thay đồ nối liền nhau, phòng thay đồ còn có thể đi vào bằng một cánh cửa khác.
Thương Ngôn Tân đi tới trước mặt cô, thân hình cao lớn hoàn toàn bao trùm lấy cô, mặt không chút thay đổi nhìn cô chằm chằm, giọng nói trầm thấp: “Em nói xem dựa vào cái gì?”
Hơi thở nam tính nồng đậm phả vào mặt, lông mi Quý Nhiêu run rẩy liên hồi, cô rụt cổ lại, giọng nói lập tức mềm nhũn: “Dựa vào việc em vô liêm sỉ, dựa vào việc không giữ lời hứa, dựa vào việc em vô lương tâm, miệng toàn lời dối trá, dựa vào việc em trêu chọc anh trước.”
Quý Nhiêu nhận thức rõ ràng về bản thân, nhanh chóng sợ hãi: “Em sai rồi.”
Thương Ngôn Tân lạnh lùng: “Em lại biết sai rồi?”
Lần nào cũng nhận lỗi rất nhanh, nhưng rồi vẫn gây chuyện?
Quý Nhiêu nhanh chóng gật đầu, còn muốn nói thêm vài lời dễ nghe nhưng hai cổ tay đã bị Thương Ngôn Tân bắt lấy, sau đó anh nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đẩy cô xuống giường.
Quý Nhiêu hoảng hốt, hai chân đạp loạn xạ vào người Thương Ngôn Tân: “Em xin lỗi, em ở nhà buồn chán quá, không có việc gì làm nên mới gây chuyện. Em biết lỗi rồi, Thương Ngôn Tân, anh là người tốt, người tốt mà!”
Vừa đạp vừa cầu xin tha thứ.
Đạp chưa được mấy cái, rất nhanh đã bị Thương Ngôn Tân nắm lấy cổ chân: “Em biết sai chỗ nào? Em biết em vừa mở miệng khóc lóc cầu xin tha thứ là anh sẽ mềm lòng với em. Em không hề sợ hãi, không phạt em ba phút thì em lại làm ầm ĩ.”
Quý Nhiêu cầu xin tha thứ vô dụng, lại bắt đầu mắng: “Anh là đồ khốn, chỉ cho phép anh bắt nạt em, dựa vào cái gì mà lại không cho em trả thù? Em lại không nói sai, em không phải là chim hoàng yến anh nuôi sao? Chính anh nói em là chim hoàng yến của anh, vì sao em không thể nói ra? Em không chỉ muốn tuyên bố trước mặt cấp dưới của anh, em còn muốn tuyên bố khắp nơi, tuyên bố để cho mọi người đều biết, để cho tất cả mọi người biết, anh chính là ngụy quân tử mặt người dạ thú, là một tên khốn nạn.”
Lại to gan rồi.
“Anh không được làm như vậy, tình cảm phải là tự nguyện, em muốn đi, em muốn chia tay với anh, em cũng không muốn làm chim hoàng yến gì cả, anh không thể ép buộc em.”
“Đồ khốn, đồ tồi, đồ cầm thú! Em trẻ tuổi xinh đẹp lại có tiền, em không cần anh nuôi. Anh dựa vào cái gì mà ép em ở bên cạnh làm chim hoàng yến?”
Quý Nhiêu mắng chửi một cách dõng dạc, Thương Ngôn Tân không nói gì, hoàn toàn im lặng. Ngược lại là cô, bởi vì mắng chửi người, muốn được trả thù mà dần dần không mắng nổi nữa, tức giận đến mức thở không ra hơi.
Quý Nhiêu bị giữ chặt đến khó chịu, ngón tay đặt sau gáy anh hơi dùng sức, ấn sâu vào da thịt anh. Thương Ngôn Tân hơi mím môi, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, im lặng nhìn cô.
Quý Nhiêu cắn cắn cánh môi, quay mặt sang bên kia.
Không biết qua bao lâu, Quý Nhiêu không chịu nổi, trong cổ họng ức chế không nổi mà phát ra một tiếng khóc nức nở trầm thấp. Thương Ngôn Tân nắm cằm cô, xoay mặt cô lại.
Hai má Quý Nhiêu phiếm hồng, trong mắt hơi nước mờ mịt, xấu hổ phẫn nộ trừng anh.
Thương Ngôn Tân muốn dạy dỗ cô, dáng vẻ lòng dạ sắt đá, lạnh nhạt hỏi: "Còn muốn làm loạn?”
Quý Nhiêu cắn răng nhẫn nại, rốt cuộc vẫn không nhịn được, liên tục lắc đầu lia lịa, sợ muốn chết: “Không làm loạn nữa.”
Dạy dỗ một chút, Quý Nhiêu lúc này thật sự biết sợ. Mấy ngày kế tiếp cô đều thành thật nằm trên giường trong phòng ngủ, ngoại trừ ba bữa ăn mỗi ngày sẽ ra khỏi phòng ngủ, thời gian còn lại đều ở trong phòng ngủ. Lúc Thương Ngôn Tân mở cuộc họp video ở nhà, anh sẽ cố ý thông báo cho cô biết trước khi cuộc họp bắt đầu, cô cũng không dám lại gần trước mặt anh.
Không thành thật cũng không được, không biết Thương Ngôn Tân học ở đâu nhiều trò như vậy. Lúc Quý Nhiêu quỳ, đầu gối ma sát vừa đỏ vừa sưng, đau rát không thể tả, căn bản không dám xuống giường đi lại lung tung. Về phần muốn chia tay, muốn rời khỏi anh, một câu cũng không dám nhắc lại. Nhắc tới là anh liền trở mặt với cô.
Sự phản kháng cố chấp không có tác dụng, Quý Nhiêu không giãy giụa nữa, ngoan ngoãn ở trong nhà Thương Ngôn Tân mà áo đến đưa tay, cơm đến há miệng, sống như một con chim hoàng yến.
Đa số thời gian, Thương Ngôn Tân vẫn giữ vẻ mặt dịu dàng nho nhã. Chỉ cần cô không đề cập tới chia tay với anh, muốn rời khỏi anh, anh đều vui vẻ dung túng cô. Ngoại trừ ở trên giường nói chuyện sẽ không có tác dụng, còn những lúc khác cô bảo anh làm gì là anh làm cái đó. Gần đây ăn cơm đều muốn anh bế từ phòng ngủ đến phòng ăn, trước khi ngủ còn bắt anh đọc truyện cổ tích cho mình nghe, coi mình như một đứa ngốc tay chân vô dụng.
Quý Nhiêu làm chim hoàng yến càng ngày càng ung dung tự đắc, nhất là gần tới cuối năm, công việc của Thương Ngôn Tân càng ngày càng bận rộn, trở về càng ngày càng muộn. “Nhiệm vụ” làm chim hoàng yến này của Quý Nhiêu giảm bớt rất nhiều. Lượng “nhiệm vụ” giảm bớt đồng thời Quý Nhiêu dần dần cũng bắt đầu cảm thấy nhàm chán.
Hơn hai tháng nay, Quý Nhiêu đều ở trong nhà Thương Ngôn Tân, không đi đâu cả. Lúc đầu là do Thương Ngôn Tân không cho cô ra ngoài, sau đó là do cô quen nằm trên giường. Phần lớn thời gian cô ngủ một mạch đến giữa trưa, rời giường ăn cơm trưa, buổi chiều lại lên giường lướt điện thoại, bất tri bất giác một ngày đã trôi qua.
Đợi đến khi cô nhận ra thì đã ở nhà Thương Ngôn Tân hơn hai tháng. Chính mình cũng cảm thấy ngạc nhiên. Cô vốn là người không chịu ngồi yên, trước kia ở nhà liên tục ba ngày đã cảm thấy mình nhàn rỗi đến mức đầu óc mọc nấm. Lần này lại ở nhà lâu như vậy.
Vì thế, hôm nay lúc Thương Ngôn Tân từ công ty tan tầm về nhà, anh đã nhìn thấy Quý Nhiêu đáng lẽ đã ngủ rồi lại đang ngồi trên sofa phòng khách. Hôm nay, vừa nhìn thấy anh trở về, cô lập tức hứng thú bừng bừng nhào đến bên anh.
Thương Ngôn Tân đặt chiếc áo vest đang khoác trên cánh tay sang một bên, giơ tay hơi nghiêng người. Quý Nhiêu nhanh chóng nhảy bổ vào lòng anh theo thói quen, hai tay ôm lấy cổ anh, hai chân kẹp lấy eo anh, giống như một cái túi cây treo lủng lẳng trên người anh.
Thương Ngôn Tân ôm cô vào phòng ngủ: "Sao còn chưa ngủ?”
Hôm nay Thương Ngôn Tân trở về hơi muộn, đã hơn mười hai giờ.
“Chờ anh tan ca mà.” Quý Nhiêu cười khanh khách tiến đến môi anh hôn một cái.
Thương Ngôn Tân xoa xoa má cô: “Hôm nay ngoan vậy sao?”
“Hôm nào mà em chả ngoan.” Quý Nhiêu trừng mắt nhìn, lúc nói lời này hoàn toàn không hề ngượng ngùng.
Thương Ngôn Tân hiểu rõ cô như lòng bàn tay. Ánh mắt cô vừa thay đổi là anh đã biết cô đang có chủ ý gì.
“Nói đi, chuyện gì?”
Quý Nhiêu cong khóe mắt cười: "Em muốn đi Phần Lan ngắm tuyết, anh đi cùng em đi.”
Gần đây anh bận rộn công việc, căn bản không có thời gian đi Phần Lan, cô biết.
Thương Ngôn Tân hỏi: “Sao đột nhiên lại muốn đi Phần Lan?”
Quý Nhiêu nói: “Không phải sắp đến Giáng Sinh rồi sao? Phần Lan là quê hương của ông già Noel, là một trong những địa điểm tuyệt vời để ngắm tuyết. Em lên mạng xem được video người ta đi du lịch, phong cảnh siêu đẹp. Em chưa được đến đó bao giờ, anh đi cùng em đi mà!”
Thương Ngôn Tân thản nhiên nói: "Anh nhớ Giáng sinh ba năm trước em cũng ở Phần Lan mà, bạn bè em có đăng ảnh.”