Mưu Kế Của Quý Tiểu Thư

Xinh Đẹp - Quân Lai

Mưu Kế Của Quý Tiểu Thư

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Nhiêu thật sự không ngờ rằng hôm đó, nhóm bạn bè đến dự tiệc chào mừng cô đã đi tìm người trong phòng riêng của Thương Ngôn Tân nhưng lại không gặp được ai. Dù nổi tiếng là người lanh lợi, nhưng giờ phút này cô cũng đành câm nín, nhất thời không biết phải nói gì.
Quý Nhiêu có chút ngại ngùng, cô cúi đầu tránh ánh mắt chứa ý cười của anh, khẽ mím môi, cố gắng vãn hồi tình thế: “Được rồi, lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh Thương quả thật không phải ở cửa phòng riêng của Thủy Vân Các. Mà là trong một nhóm chat của những người nổi tiếng, có người đã gửi ảnh anh tham gia yến tiệc. Tôi nhìn thấy ảnh của anh liền phải lòng. Vừa rồi tôi nói dối là nhìn thấy anh ở trong phòng riêng, là vì sợ anh nghe chuyện người khác lén gửi ảnh của anh vào nhóm chat mà tức giận, cũng lo lắng anh sẽ hỏi tôi ai đã đăng ảnh đó. Bạn bè trong nhóm thường xuyên trò chuyện, nếu tôi lén họ kể chuyện này với anh, thì thật không lịch sự với họ.”
Quý Nhiêu nhướng mày, liếc trộm vẻ mặt của Thương Ngôn Tân, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nghiêm túc tiếp tục nói dối: “Cho nên, vừa rồi tôi đã nói dối, nhưng tấm lòng tôi dành cho anh Thương là thật lòng. Tôi thật lòng thích anh Thương, hy vọng anh Thương có thể cho tôi một cơ hội theo đuổi anh.”
Thương Ngôn Tân cười khẽ: “Quý tiểu thư, tôi tạm thời chưa có kế hoạch yêu đương.” Đây chính là lời từ chối khéo léo.
Trong lòng Quý Nhiêu dâng lên một sự thất vọng nho nhỏ. Nói là tạm thời chưa có kế hoạch yêu đương, nhưng rõ ràng anh ta đã có kế hoạch liên hôn với nhà họ Quý rồi. Muốn lừa ai đây chứ.
Quý Nhiêu mỉm cười, khẽ nhướng mày: “Anh Thương là tạm thời chưa có kế hoạch yêu đương, chứ không phải là vĩnh viễn không yêu đương, đúng không?”
Thương Ngôn Tân cười nói: “Quý tiểu thư muốn nói điều gì?”
Quý Nhiêu vén tóc, nháy mắt nhìn anh: “Nếu sớm muộn gì anh Thương cũng sẽ yêu đương, vậy cần gì phải bận tâm đến thời gian sớm hay muộn chứ.”
Thương Ngôn Tân cười, lúc này không nói gì nữa, dắt ngựa về phía Tạ Tri Tụng.
Quý Nhiêu đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng anh, tủi thân dùng chân chà xát tảng đá trên mặt đất.
Người đàn ông này thật sự quá khó theo đuổi, thế mà cô lại còn để mắc phải sai lầm lớn, thổ lộ “tấm lòng chân thật” nhưng lại bị phát hiện là nói dối. Cô cũng không biết cái lý do bịa đặt vớ vẩn sau đó anh có tin hay không. Chắc là không tin rồi.
Quý Nhiêu ngửa đầu nhìn mặt trời trên nền trời, điều chỉnh hơi thở, đi đến khu nghỉ ngơi, ngồi xuống ghế lấy điện thoại di động ra, gửi tin nhắn cho Tô Duyệt Nghiên.
[Đêm mà tớ trở về ở Thủy Vân Các, mấy người Mạnh Duyệt Văn nói là muốn đến phòng của Thương Ngôn Tân thăm anh ta, có phải không gặp được Thương Ngôn Tân hay không.]
Tô Duyệt Nghiên trả lời rất nhanh: [Đúng vậy, lúc nhóm bạn đến, Thương Ngôn Tân đã đi rồi, cũng không thấy anh ta. Sao vậy?]
Quý Nhiêu đánh chữ gửi tin nhắn kể lại những chuyện vừa xảy ra.
Tô Duyệt Nghiên: [Ha ha ha, đây đúng là thất bại ngay từ đầu.]
Quý Nhiêu: [... ]
Tô Duyệt Nghiên: [Vậy làm sao bây giờ, lần đầu tiên cậu tỏ tình đã bị anh ta nhìn ra là nói hươu nói vượn, cậu vẫn muốn tiếp tục theo đuổi anh ta sao?]
Quý Nhiêu: [Đương nhiên, tớ là người dễ dàng từ bỏ như vậy à?]
Tô Duyệt Nghiên: [Không ngừng cố gắng, hãy dựa vào sự xinh đẹp và trí tuệ của cậu mà chinh phục anh ta, tớ tin tưởng cậu, cố lên!]
Bên kia, Tạ Tri Tụng cưỡi ngựa, dừng ngựa lại trước mặt Thương Ngôn Tân, giọng điệu tinh quái: “Ngôn Tân, người ta nhiệt tình với cậu như vậy, sao cậu lại lạnh nhạt với người ta vậy.”
Thương Ngôn Tân không bận tâm đến lời trêu chọc của anh ta, lần nữa lên ngựa, cầm dây cương, nói với anh ta: “Chạy thêm hai vòng.”
Tạ Tri Tụng cũng không chịu thay đổi chủ đề, tiếp tục trêu chọc: “Tôi thấy hết rồi, cô bé đó có chút cá tính, lá gan cũng không nhỏ, dám trực tiếp đùa giỡn với cậu, thật thú vị. Nhưng cậu đã làm gì người ta rồi, cô bé đó vừa rồi còn tràn đầy sức sống, vậy mà giờ lại ủ rũ cúi đầu.”
Tạ Tri Tụng hất cằm về phía khu nghỉ ngơi, Thương Ngôn Tân nghiêng đầu nhìn theo tầm mắt của anh ta. Cô gái ngồi trên ghế, đang cúi đầu, thẫn thờ nhìn điện thoại di động trên tay. Hàng mi dày rủ xuống, khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ buồn bã, mất mát, đôi môi hồng nhuận bĩu ra, trông như đang tủi thân lắm vậy.
“Có muốn qua đó dỗ người ta không?” Khóe miệng Tạ Tri Tụng hiện lên một nụ cười thích thú xem trò vui.
Thương Ngôn Tân thu hồi tầm mắt, không biết nghĩ tới điều gì, thản nhiên nói: “Cậu xem nhẹ cô ấy rồi.” Cô ấy chẳng cần anh dỗ, trong lòng đầy toan tính, rất giảo hoạt.
Tạ Tri Tụng: “Cậu đã nói như vậy, xem ra cô bé cũng có vài chiêu trò để đối phó với cậu.”
Thương Ngôn Tân liếc anh ta một cái, Tạ Tri Tụng cười: “Nào, chạy hai vòng.” Vừa dứt lời, hai con ngựa một đen một trắng phi nước đại ra ngoài.
Quý Nhiêu nhìn bóng dáng hai người phóng ngựa phi nước đại, trong lòng hơi nản lòng. Cô đã tốn nhiều công sức để hẹn anh đến trường đua ngựa, kết quả lại bị bỏ rơi một mình cô đơn như vậy. Cô chưa từng gặp qua người đàn ông nào lạnh lùng và vô cảm đến thế.
Cô không tin, trên đời này thật sự có người đàn ông không mảy may động lòng trước nữ sắc, dường như nước đổ đầu vịt.
Thương Ngôn Tân và Tạ Tri Tụng phóng ngựa chạy vài vòng quanh trường đua ngựa. Lúc trở về, ở khu nghỉ ngơi đã không còn bóng dáng Quý Nhiêu.
Tạ Tri Tụng ngồi trên ngựa, nghiêng đầu nhìn Thương Ngôn Tân: “Không biết cô bé đi đâu rồi, cậu gọi điện hỏi xem.”
Thương Ngôn Tân đang muốn nói chuyện, khóe mắt chợt liếc thấy cách đó không xa, một bóng dáng mảnh khảnh đang ẩn mình trong thảm hoa màu tím, chiếc váy màu tím của cô hòa vào thảm hoa.
Một ống kính máy ảnh hướng thẳng vào anh. Khi anh nhìn qua, ống kính nhanh chóng chuyển sang Tạ Tri Tụng bên cạnh.
“Anh Tạ.” Tạ Tri Tụng xoay người, theo giọng nói nhìn thấy Quý Nhiêu đang ngồi xổm giữa bụi hoa, cười hỏi: “Quý tiểu thư, sao cô lại ở đó?”
Quý Nhiêu đứng lên, vạt váy lay động theo gió, lắc nhẹ máy ảnh trong tay, mắt cong cong nói: “Nơi này phong cảnh rất đẹp, tôi đang chụp ảnh. Anh Tạ có muốn tôi chụp giúp anh mấy tấm ảnh cưỡi ngựa không?”
“Được.” Tạ Tri Tụng vui vẻ đồng ý, phối hợp thúc ngựa đi về phía cô.
Quý Nhiêu điều chỉnh góc độ, nhanh chóng nhấn nút chụp vài tấm.
Chụp ảnh xong, Quý Nhiêu cầm máy ảnh, lật xem lại những bức ảnh vừa chụp cho Tạ Tri Tụng xem.
“Anh Tạ cảm thấy những bức ảnh này thế nào?” Quý Nhiêu hỏi. Tạ Tri Tụng cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên màn hình máy ảnh, hỏi: “Chuyên ngành của Quý tiểu thư là chụp ảnh sao?”
Quý Nhiêu: “Không phải, tôi chỉ là người nghiệp dư, chụp chơi thôi.”
Tạ Tri Tụng khen ngợi: “Chụp đẹp như vậy, tôi còn tưởng Quý tiểu thư là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đấy.”
Quý Nhiêu cười cười. Cô chụp cho Tạ Tri Tụng tổng cộng sáu tấm, cô lật từng tấm cho anh ta xem. Đến tấm thứ bảy, trên màn hình là Thương Ngôn Tân. Quý Nhiêu giả vờ vô ý lật đến ảnh của Thương Ngôn Tân, rồi vội vàng lật lại.
Tạ Tri Tụng nhíu mày, vừa định mở miệng, Quý Nhiêu suỵt một tiếng, hạ giọng, nói nhỏ: “Những bức ảnh này đều là tôi lén chụp, anh Tạ đừng nói với anh Thương nhé, tôi ngại lắm.”
Người mà trực tiếp sờ cơ bụng của anh ngay trước mặt anh, giờ lén chụp mấy tấm ảnh mà bị phát hiện thì còn ngại gì nữa?
Tạ Tri Tụng trong lòng hiểu rõ, cô gái này sợ việc chụp ảnh cho anh ta sẽ gây hiểu lầm, nên cố ý để anh ta nhìn thấy ảnh cô chụp cho Thương Ngôn Tân, nhằm khẳng định thái độ của cô. Cô ấy tự nhiên và hào phóng cho anh ta biết, người cô thật sự có hứng thú là Thương Ngôn Tân.
Tạ Tri Tụng ngẩng đầu nhìn Thương Ngôn Tân đang đứng ở khu nghỉ ngơi, cười nói: “Được, tôi không nói với cậu ta đâu.”
Hai người đi về phía Thương Ngôn Tân. Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân đều đã thay đồ, còn Tạ Tri Tụng vẫn mặc trang phục cưỡi ngựa nên anh ta đi đến phòng thay quần áo.
Khu nghỉ ngơi chỉ còn lại Thương Ngôn Tân và Quý Nhiêu. Quý Nhiêu nhân cơ hội hỏi Thương Ngôn Tân: “Tối nay anh Thương có rảnh không?”
Thương Ngôn Tân nhìn về phía Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu: “Tôi muốn hẹn anh ăn cơm tối.”
Thương Ngôn Tân cười nói: “Xin lỗi, tối nay tôi không có thời gian.”
Lại bị từ chối. “Được rồi.” Quý Nhiêu cụp mắt, giọng điệu đầy vẻ mất mát, nhưng không níu kéo quá nhiều: “Vậy tôi tiếp tục chờ anh Thương rảnh.”
Quý Nhiêu cúi đầu, tiếp tục nghịch chiếc máy ảnh.
Khoảng cách rất gần, một trận gió thổi qua, trong không khí phảng phất một mùi hoa nhàn nhạt, giống như hoa hồng mang theo sương sớm, thanh đạm và tinh khiết. Đó là mùi trên người cô.
Thương Ngôn Tân cúi đầu nhìn, ánh mắt vừa vặn dừng lại trên màn hình máy ảnh. Trong máy ảnh, cô đang lật xem ảnh Tạ Tri Tụng.
Nhận thấy ánh mắt của anh, Quý Nhiêu ngẩng đầu, hỏi ý kiến anh. “Anh Thương, anh xem mấy tấm ảnh này, tấm nào đẹp nhất?” Quý Nhiêu lật lại mấy tấm ảnh chụp cho Tạ Tri Tụng trước mắt anh, đuôi mắt khẽ cong lên: “Anh Tạ nói mấy tấm ảnh này tôi chụp rất đẹp, giống nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Tôi muốn chọn một vài ảnh tôi chụp làm thành bộ sưu tập ảnh của tôi.”
Thương Ngôn Tân vừa định mở miệng thì Tạ Tri Tụng đã thay đồ xong, từ trong phòng thay quần áo đi ra. Quý Nhiêu quay đầu, cầm máy ảnh đi về phía anh ta, bảo anh ta chọn.
“Anh Tạ, tôi muốn làm một bộ ảnh, có thể phiền anh cho tôi chút ý kiến, giúp tôi chọn ảnh được không?”
Tạ Tri Tụng: “Đương nhiên là được.”
Quý Nhiêu cười tươi rói: “Vậy lát nữa tôi về, sẽ gửi ảnh qua WeChat cho anh.”
Tạ Tri Tụng liếc nhìn Thương Ngôn Tân, cười nói: “Được.”
Sau khi thảo luận với Tạ Tri Tụng về việc anh ta giúp cô chọn ảnh, Quý Nhiêu cất máy ảnh đi, cứ như thể quên bẵng chuyện hỏi ý kiến của Thương Ngôn Tân vừa rồi. Cô vẫy tay với hai người: “Vậy tôi không quấy rầy anh Thương và anh Tạ nữa, tạm biệt.”
Quý Nhiêu ôm máy ảnh, bước chân nhẹ nhàng xoay người rời đi, giống như đã đạt được mục đích của mình, tâm trạng vô cùng sung sướng.
Từ trường đua ngựa đi ra, Thương Ngôn Tân và Tạ Tri Tụng đi dự một bữa tiệc. Lúc kết thúc đã mười giờ rưỡi.
Cả hai đều uống chút rượu nên đã gọi tài xế đến lái xe.
Sau khi lên xe, Thương Ngôn Tân nhắm mắt nghỉ ngơi.
Khi sắp về đến nhà, trong xe vang lên tiếng rung bần bật. Là điện thoại của Tạ Tri Tụng.
Thương Ngôn Tân nhướng mí mắt, liếc anh ta một cái.
Tạ Tri Tụng mỉm cười nói: “Là cô bé gửi ảnh tới, nói thật thì cô bé này chụp ảnh rất đẹp.”
Thương Ngôn Tân không nói gì, thản nhiên thu hồi ánh mắt.
Tạ Tri Tụng trả lời tin nhắn của Quý Nhiêu trên điện thoại di động.
Thương Ngôn Tân dựa lưng vào ghế. Một lát sau, anh vô tình liếc về phía Tạ Tri Tụng, anh ta vẫn đang nhắn tin WeChat.
Thương Ngôn Tân khẽ nhếch môi, khóe miệng thoáng hiện một nụ cười không rõ ý tứ.
Tâm tư của cô gái này thay đổi thật nhanh chóng, nhanh như vậy đã đổi mục tiêu rồi.
Vài phút sau, xe đến khu dân cư. Bảo vệ nhận ra xe của Thương Ngôn Tân, đi tới gõ cửa sổ xe.
“Xin hỏi đây là xe của anh Thương Ngôn Tân sao?”
Tài xế trả lời: “Vâng.”
Bảo vệ nói: “Xin anh chờ một chút, cô Quý có quà tặng cho anh Thương.”
Bảo vệ nhanh chóng chạy đến phòng bảo vệ, nhận một bó hoa lớn từ trong phòng rồi đi ra, nói với tài xế: “Đây là hoa cô Quý tặng cho anh Thương, cô Quý dặn rằng nhất định phải đưa tận tay anh Thương.”
Tài xế nhìn bó hoa hồng tươi đẹp trong tay bảo vệ, sửng sốt một lát, rồi quay đầu lại nhìn Thương Ngôn Tân, xin chỉ thị từ anh.
Tài xế đã lái xe cho Thương Ngôn Tân rất nhiều năm, đã thấy rất nhiều cô gái theo đuổi anh, nhưng đây là lần đầu tiên thấy có cô gái tặng hoa cho Thương Ngôn Tân.
Tạ Tri Tụng để điện thoại xuống, ngồi một bên mỉm cười xem kịch vui.
Thương Ngôn Tân đẩy cửa xe ra, nghiêng đầu nhìn về phía bảo vệ.
Bảo vệ thấy cửa xe mở, vội vàng đưa bó hoa cho anh. Đó là một bó hoa hồng lớn màu trắng, được bọc bằng giấy da trâu màu nâu, trông vô cùng bắt mắt.
Thương Ngôn Tân nhận lấy bó hoa, liếc mắt một cái đã thấy ảnh chụp trên cùng của bó hoa. Trong ảnh, anh cưỡi ngựa, đang nhìn thẳng vào ống kính. Đó chính là khoảnh khắc anh phát hiện cô trốn trong bụi hoa.
Thương Ngôn Tân lật tấm ảnh ra, mặt sau có viết mấy hàng chữ. Chữ viết thanh lịch, đẹp mắt, nét bút chắc chắn.
“Anh Thương,
Dáng vẻ cưỡi ngựa oai hùng của anh khiến tôi càng thêm ngưỡng mộ, không tự chủ được mà chụp rất nhiều ảnh của anh, cũng đủ làm thành một bộ sưu tập ảnh. Tôi muốn gửi ảnh cho anh, nhưng vẫn chưa có WeChat của anh, cho nên tôi gửi ảnh cho anh Tạ, nhờ anh Tạ gửi lại cho anh. (Tái bút: Anh Thương sẽ không hiểu lầm rằng tôi có ý với anh Tạ chứ? Hoàn toàn không có đâu, trái tim tôi chỉ có anh Thương thôi, mong rằng lần sau có thể hẹn anh đi ăn cơm.)
Quý Nhiêu”
Màn đêm dày đặc, ánh trăng mông lung xuyên qua cửa sổ, hư hư ảo ảo rọi vào phòng.
Quý Nhiêu ngồi trước bàn làm việc, chống cằm, tay kia cầm một tấm ảnh, buồn bã nhìn người đàn ông trong ảnh.
Lúc này, điện thoại di động đặt trên bàn vang lên tiếng chuông. Quý Nhiêu liếc mắt, là một dãy số xa lạ không có tên.
Lúc này, Quý Nhiêu đại khái đoán được ai gọi đến, cô liền nhận điện thoại.
“Alo, xin chào, tôi là bảo vệ của dinh thự Bác Cảnh, xin hỏi cô là cô Quý đúng không?”
Quý Nhiêu: “Là tôi.”
“Anh Thương vừa mới trở về khu dân cư, bó hoa cô nhờ chúng tôi đưa cho anh Thương đã đến tay anh ấy rồi. Chúng tôi đã kiểm tra giúp cô rồi, anh Thương đã ôm hoa lên lầu, không hề ném vào thùng rác.”
Khóe miệng Quý Nhiêu khẽ nhếch lên một nụ cười: “Được, tôi biết rồi, cảm ơn bạn đã giúp đỡ.”
Kết thúc cuộc gọi với bảo vệ, Quý Nhiêu tìm tên Thương Ngôn Tân trong danh bạ, gọi điện.
Lúc điện thoại rung lên, Thương Ngôn Tân vừa mới đẩy cửa ra, thay giày, cụp mắt nhìn màn hình điện thoại, rồi nhận cuộc gọi.
Điện thoại được kết nối, đầu dây bên kia im lặng.
Vài giây sau, Thương Ngôn Tân mở miệng trước: “Cô Quý.”
Quý Nhiêu ngồi trên ghế, nửa thân trên hơi dựa về phía sau, vui mừng nói: “Thì ra anh Thương đã lưu số điện thoại của tôi rồi.”
Thương Ngôn Tân đi tới bên cạnh sofa ngồi xuống, đặt bó hoa trong tay lên bàn trà, nhẹ nhàng nói: “Cô Quý có chuyện gì?”
Quý Nhiêu biết rõ mà vẫn cố hỏi: “Tôi tặng hoa cho anh, anh đã nhận được chưa?”
Thương Ngôn Tân: “Nhận được rồi.”
“Anh có thấy bức ảnh bên trong bó hoa không?”
“Thấy rồi.”
Quý Nhiêu khóe mắt cong cong: “Anh Thương, dáng vẻ cưỡi ngựa của anh thật sự rất đẹp trai, đương nhiên, không cưỡi ngựa cũng rất đẹp trai.”
Thương Ngôn Tân cười khiêm tốn: “Cô Quý quá khen rồi.”
“Không có quá khen đâu, anh Thương không chỉ có khuôn mặt đẹp trai, khí chất lại càng rạng rỡ, sạch sẽ, cởi mở, toàn thân đều thơm ngát.”
Giọng nói của cô gái dịu dàng ngọt ngào, liên tiếp những lời nịnh nọt thốt ra từ miệng cô không chút sến sẩm. Từng câu từng chữ đều nghe có vẻ thâm tình, nhưng lại chẳng có một chữ nào xuất phát từ trái tim, giống như một tiểu hồ ly miệng lưỡi trơn tru.
Thương Ngôn Tân trầm mặc, không lên tiếng trả lời.
Quý Nhiêu lại nói: “Anh Thương, tôi thật sự rất thích anh. Hôm nay bị anh từ chối, tôi rất đau lòng. Tối nay chắc sẽ là một đêm đau lòng, khó ngủ. Tôi có thể dán ảnh của anh lên tường đầu giường tôi được không? Như vậy lúc tôi đau lòng khổ sở, vừa ngẩng đầu là có thể nhìn thấy mặt anh, tâm trạng sẽ được an ủi rất nhiều.”
Đầu dây bên kia vẫn im lặng như cũ. Không biết đã qua bao lâu, khi Quý Nhiêu cho rằng tối nay đối phương cũng sẽ không lên tiếng đáp lại cô thì giọng nói vẫn luôn ôn hòa kia lại vang lên.
“Cô Quý, xin cứ tự nhiên.” Cứ như vậy, anh cúp điện thoại. Quý Nhiêu có cảm giác như mọi công sức đều phí hoài.
Người đàn ông này có tâm tính ổn định và bình tĩnh như vậy. Bất kể nói gì hay làm gì với anh, anh cũng luôn bình tĩnh, ung dung đối phó, dường như mọi thứ đối với anh đều là mây bay, hoàn toàn không chạm tới được đáy lòng anh.
Quý Nhiêu lại cầm lấy ảnh chụp của anh, gục xuống bàn, ánh mắt nhìn chằm chằm ảnh chụp, rơi vào trầm tư.
Thứ Hai, chiều tối, Quý Nhiêu và Tô Duyệt Nghiên đi dạo trung tâm thương mại xong thì đến một cửa hàng bánh ngọt ngồi trò chuyện.
Tô Duyệt Nghiên nghiêng đầu nhìn xuyên qua cửa kính về phía tòa nhà tập đoàn Thương thị đối diện, rồi ánh mắt dời về phía Quý Nhiêu: “Khi nào Thương Ngôn Tân mới ra nhỉ? Hai chúng ta vừa nãy cứ mải nói chuyện, cũng không để ý đến cửa chính tập đoàn Thương thị. Có thể anh ta đã rời đi lúc chúng ta không chú ý, hoặc là, có thể hôm nay anh ta không đến công ty.”
Thương Ngôn Tân làm tổng giám đốc tập đoàn, thường xuyên phải đi công tác hoặc ra ngoài giao thiệp bàn chuyện làm ăn, nên cũng không phải ngày nào cũng đến công ty.
Hôm nay Quý Nhiêu đi ra ngoài mục đích chủ yếu là để chặn Thương Ngôn Tân. Tô Duyệt Nghiên sợ cô một mình sẽ buồn chán, nên cố ý đi cùng cô.
Trước mặt Quý Nhiêu có một ly đá bào. Cô dùng thìa múc một thìa đưa vào miệng, lạnh buốt, chua ngọt mịn màng. Đặt thìa xuống, Quý Nhiêu chậm rãi giơ tay chỉ về phía hai nhân viên cửa tiệm: “Thấy hai người kia không?”
Tô Duyệt Nghiên: “Thấy rồi, nhân viên phục vụ của tiệm, làm sao vậy?” Cửa hàng mở cửa kinh doanh cơ bản đều có nhân viên đứng mời chào khách, cũng chẳng có gì đặc biệt.
Quý Nhiêu chớp chớp mắt, nói: “Tám rưỡi sáng, xe của Thương Ngôn Tân rời khỏi khu dân cư. Tám giờ bốn mươi lăm phút, hai nhân viên phục vụ ở cửa đã thấy xe của anh ta đến cửa chính tập đoàn Thương thị. Anh ta vào công ty, tài xế lái xe rời đi. Cho tới bây giờ, nhân viên cửa hàng vẫn không hề thấy tài xế của anh ta đến đón anh ta, chứng tỏ cả ngày hôm nay anh ta chưa từng rời khỏi công ty.”
Tô Duyệt Nghiên nhìn lướt qua hai nhân viên cửa hàng đang đứng ngoài cửa, ánh mắt họ vẫn luôn nhìn chằm chằm về phía tòa nhà đối diện. Hóa ra, đây là những người mà Quý Nhiêu đã sắp xếp để theo dõi.
“Cũng có thể anh ta không rời đi từ cửa chính, mà đi ra từ tầng hầm gara thì sao?”
Quý Nhiêu: “Cửa tầng hầm gara của tập đoàn Thương thị cũng có một cửa hàng bánh ngọt. Trước cửa tớ cũng đã sắp xếp người theo dõi. Chiếc Rolls Royce của Thương Ngôn Tân rất nổi bật, chỉ cần tài xế lái xe tới đón anh ta, người của tớ sẽ rất dễ dàng phát hiện.”
Tô Duyệt Nghiên ngưỡng mộ giơ ngón tay cái về phía Quý Nhiêu: “Thật không hổ danh là Quý đại tiểu thư. Ngoài những thứ này ra, cậu còn làm gì nữa?”
Quý Nhiêu thản nhiên nói: “Cũng không có gì, chỉ là sắp xếp người ở một vài khách sạn, câu lạc bộ tư nhân, câu lạc bộ cao cấp để mắt tới. Nếu thấy Thương Ngôn Tân thì báo cho tớ một tiếng, như vậy tớ mới kịp thời đi qua mà ‘tình cờ gặp gỡ’.”
Bắc Thành nói lớn thì không lớn, nói nhỏ thì không nhỏ. Nhưng nếu muốn gặp được một người mà không nghĩ cách, chỉ dựa vào vận may thì gần như không thể tình cờ gặp được, chỉ có thể tự tạo ra ‘sự trùng hợp’ mà thôi.
Hai người đang trò chuyện thì nhân viên cửa hàng tươi cười rạng rỡ đẩy cửa bước vào, giọng nói đầy phấn khích: “Cô Quý, tài xế của ngài Thương lái xe tới rồi.”
Quý Nhiêu khẽ gật đầu, lấy từ trong túi ra hai phong bao lì xì dày cộm đưa cho nhân viên cửa tiệm: “Mọi người vất vả rồi, thời tiết nóng bức, mời mọi người ăn đồ ngọt.”
Nhân viên cửa tiệm sờ xấp tiền dày cộm trong bao lì xì, cười càng tươi tắn hơn: “Cảm ơn cô Quý.”
Quý Nhiêu sửa sang lại tóc tai, khóe mắt cong cong, điều chỉnh biểu cảm trên khuôn mặt, nói với Tô Duyệt Nghiên: “Tớ lại phải mặt dày đi lần nữa đây, cậu cứ tự nhiên nhé!”