Xinh Đẹp - Quân Lai
Bữa Tối Đặc Biệt
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Nhiêu bước ra khỏi tiệm bánh ngọt, băng qua đường dành cho người đi bộ, rẽ một cái, đi đến cửa chính tập đoàn Thương thị.
Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà nơi chân trời nhuộm vàng cả một vạt mây óng ánh. Thương Ngôn Tân đang nghe điện thoại, bước ra từ cửa chính của tập đoàn. Tài xế giúp anh mở cửa xe, lúc anh chuẩn bị lên xe, khóe mắt thoáng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, bước chân chậm lại.
Quý Nhiêu nhẹ nhàng tiến về phía anh, làn váy màu hồng theo gió khẽ lay động, dáng người uyển chuyển, gió thổi khiến vài sợi tóc nhỏ của cô bay lòa xòa trên mặt. Cô giơ tay vén tóc, cằm hơi giương lên, ý cười dịu dàng khẽ vẫy tay với anh.
“Anh Thương, buổi chiều tốt lành.”
Mấy ngày nay Thương Ngôn Tân đã quen với việc cô xuất quỷ nhập thần, trên mặt không hề có vẻ ngạc nhiên. Anh nhìn cô, cười nói: “Cô Quý, thật trùng hợp.”
Anh ấy đã nói trước lời cô muốn nói.
Quý Nhiêu nghiêng đầu, nhìn thẳng vào anh, hàng mi khẽ chớp: “Không phải trùng hợp, hôm nay tôi cố ý tới tìm anh Thương.”
Thương Ngôn Tân cười khẽ: “Cô Quý có chuyện gì?”
Quý Nhiêu giơ tay chỉ về phía tiệm bánh ngọt đối diện: “Ba giờ chiều nay tôi đã đến tiệm bánh ngọt đó, đợi ở đó hơn hai tiếng mới đợi được anh Thương đi ra. Anh Thương có thể dành chút thời gian ăn tối cùng tôi không ạ?”
Không đợi Thương Ngôn Tân trả lời, Quý Nhiêu nói tiếp: “Anh Thương từ chối tôi cũng không sao, tôi biết anh Thương bận việc, rất nhiều người đều muốn mời anh Thương ăn cơm. Không sao, tôi có thể chờ, sau này mỗi buổi chiều, tôi sẽ đều đến tiệm bánh ngọt đối diện chờ anh Thương, cho đến khi anh rảnh rỗi.”
Quý Nhiêu dùng thái độ khéo léo, tỏ vẻ thấu hiểu để nói ra lời mời đường đột của mình.
Thương Ngôn Tân nhìn cô chằm chằm, im lặng một lát, khẽ nhếch môi, cười ôn hòa: “Lên xe đi.”
Ánh mắt Quý Nhiêu sáng ngời, vốn đã chuẩn bị tâm lý để bị từ chối, dùng thái độ táo bạo, bất cần, không ngờ lại thành công hẹn được anh.
Thì ra anh ấy thích kiểu này.
Quý Nhiêu mắt cong cong, tâm tình sung sướng lên xe.
Trên xe, tài xế quay đầu lại, ánh mắt dò hỏi nhìn về phía hai người, chờ nghe thông báo về điểm đến.
Quý Nhiêu đã đặt xong nhà hàng, đang muốn nói cho tài xế địa chỉ, thì Thương Ngôn Tân đã mở miệng trước cô, nói tên một nhà hàng cô chưa từng nghe qua.
Quý Nhiêu nghiêng đầu: “Không phải đã nói là tôi mời anh ăn cơm sao?”
Thương Ngôn Tân cười, nói: “Tôi không quen để con gái mời ăn cơm.”
Quý Nhiêu đã hiểu, điều này ngụ ý cắt đứt ý định lần sau cô lại lấy cớ mời anh ăn tối.
Quý Nhiêu dựa người về phía sau, tư thế thư giãn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mặt Thương Ngôn Tân: “Thật ra tôi cũng không quen mời đàn ông ăn cơm. Anh Thương là người đàn ông đầu tiên tôi muốn mời.”
Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ thủy tinh chiếu tới, phác họa hình dáng xinh đẹp quyến rũ của cô. Khóe môi cô nhếch lên, ánh mắt lấp lánh, trong ý cười mang theo vài phần giảo hoạt, cố ý hiểu sai ý anh: “Có điều nếu anh Thương cũng muốn mời tôi ăn cơm, vậy cơ hội mời ăn cơm lần này nhường cho anh Thương, lần sau tôi lại mời.”
Thương Ngôn Tân cười cười, lần này không nói gì nữa, bởi vì điện thoại của anh đúng lúc vang lên.
Anh nhận máy, khoảng cách gần, Quý Nhiêu loáng thoáng nghe thấy điện thoại di động của anh truyền đến giọng nói sang sảng: “Cậu.”
Điện thoại là Tề Hành Châu - cháu ngoại của Thương Ngôn Tân gọi tới: “Cậu, cho cậu biết một tin tức tốt. Đứa cháu ngoại duy nhất của cậu, chính là cháu đây, quyết định tới Bắc Thành chơi một thời gian. Rất nhanh cậu sẽ gặp được cháu ngoại của cậu, cậu vui không?”
Nhiều năm trước, chị gái thứ hai của Thương Ngôn Tân gả cho nhà họ Tề ở Hải Thành. Tề Hành Châu là con trai duy nhất của chị gái Thương Ngôn Tân, được nuông chiều từ bé, trở thành một cậu công tử bột, ăn nói lanh lợi nhưng không đứng đắn.
Giọng điệu Thương Ngôn Tân lạnh nhạt: “Cháu lại gây họa rồi?”
Tề Hành Châu bỗng chột dạ: “Không... không gây họa, cháu chỉ nhớ ông ngoại, muốn đến đó chơi với hai người một thời gian.”
“Tề Hành Châu, không nên nói dối, nói thật đi.” Thương Ngôn Tân uy hiếp.
Giọng nói này nhẹ nhàng nhưng vô cùng uy nghiêm, Quý Nhiêu ngồi ở bên cạnh im lặng nghe lén chợt căng thẳng, theo bản năng ngồi thẳng lưng, hai tay đặt lên đầu gối, thu lại vẻ không tập trung trên mặt.
Tề Hành Châu gượng gạo: “Chuyện lần này không thể trách cháu, là thằng nhóc Dương An Chí quá đê tiện.”
Dương An Chí là thiếu gia nhà họ Dương ở Hải Thành, Tề Hành Châu và cậu ta từ nhỏ đã không đội trời chung.
Thương Ngôn Tân nghe Tề Hành Châu ấp úng kể lại sự tình từ đầu đến cuối.
Nguyên nhân là Tề Hành Châu mua được một chiếc xe thể thao phiên bản giới hạn. Chiếc xe đó có tiền cũng rất khó mua được, Tề Hành Châu mất rất nhiều công sức mới lấy được, không thể chờ đợi hơn, liền lái xe ra ngoài khoe khoang, khoe mẽ với đám bạn xấu của mình, khiến người khác ganh tị đỏ mắt.
Dương An Chí chính là một trong số đó, cậu ta cố ý khiêu khích Tề Hành Châu, muốn cùng Tề Hành Châu đua xe, giao kèo đặt cược, dùng chính xe thể thao của mình để đặt cược và người thua cuộc sẽ phải đưa chiếc xe của mình cho bên kia.
Chiếc xe của Dương An Chí tuy rằng không bằng chiếc xe thể thao mới mua của Tề Hành Châu nhưng cũng không thua kém xe của Tề Hành Châu là bao. Hơn nữa Tề Hành Châu rất tự tin với trình độ đua xe của mình, liền chấp nhận ván cược đua xe của Dương An Chí.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, xe Tề Hành Châu sẽ vượt xa xe của Dương An Chí. Không ngờ rằng Dương An Chí sau khi thua cuộc, lúc về đích đã cố ý đâm mạnh vào xe của Tề Hành Châu.
Hai chiếc xe đều bị hư hại nghiêm trọng. Dương An Chí nói là không cẩn thận, nhưng ai tinh ý cũng có thể thấy đây không phải là ngoài ý muốn, là Dương An Chí cố ý.
Đối mặt với sự khiêu khích ác ý như vậy, đương nhiên Tề Hành Châu không thể nhịn được nữa, liền xông vào đánh nhau với Dương An Chí. Hai người cũng gọi thêm đám bạn xấu của mình đến tham gia, hỗn chiến ngay tại chỗ, cuối cùng cả đám bị mang đến đồn cảnh sát.
Khi cha Tề Hành Châu biết được việc này, anh ta vẫn còn ở nước ngoài, gọi điện thoại mắng Tề Hành Châu một trận, khóa thẻ tín dụng của cậu ta, cho người đến thu hết xe trong gara của cậu ta, bắt cậu ta phải ở nhà cũ của gia đình họ Tề để suy nghĩ về lỗi lầm của mình, ra lệnh cho các bà, các cô vốn thường cưng chiều Tề Hành Châu trong nhà họ Tề, tuyệt đối không được lén lút cho cậu ta tiền tiêu vặt.
Cha Tề là người duy nhất trong toàn bộ nhà họ Tề không nuông chiều Tề Hành Châu, mấy năm nay càng ngày càng nghiêm khắc đối với Tề Hành Châu. Tề Hành Châu hiểu rất rõ, với tính tình của cha cậu ta, chuyện lần này nhất định không thể kết thúc đơn giản bằng việc đóng cửa suy nghĩ. Chờ đến khi cha cậu ta về nhà, tất nhiên không thể thiếu một trận đòn nghiêm khắc.
Đương nhiên Tề Hành Châu sẽ không thành thật mà ngồi trong nhà chờ ăn đòn, nhưng hiện tại trên người cậu ta không một đồng dính túi. Các cô, các dì trong nhà cũng không dám trái lời cha cậu ta mà cho cậu ta tiền. Bây giờ người có thể cứu cậu ta khỏi trận đòn của cha chỉ có thể là ông ngoại và cậu.
Ông ngoại còn đang bệnh, cậu ta cũng không dám làm phiền ông ngoại nói đỡ cho mình nên chỉ có thể tìm cậu.
“Cậu, mấy năm nay tính tình ba cháu càng ngày càng nóng nảy, ra tay không biết nặng nhẹ. Lỡ không cẩn thận đánh chết cháu, cậu sẽ không có cháu ngoại. Cháu là cháu ngoại duy nhất của cậu, duy nhất đó.”
Tề Hành Châu nhấn mạnh hai chữ duy nhất này. Mẹ cậu ta không hề giống bác cả của cậu ta, bác cả sinh rất nhiều con, nhưng mẹ cậu ta chỉ sinh ra một mình cậu ta. Cậu thì có rất nhiều cháu trai cháu gái, nhưng cháu ngoại chỉ có một mình cậu ta, trọng lượng khác nhau.
“Cậu, lần này nhất định phải giúp cháu.”
Thương Ngôn Tân ấn ấn giữa hai đầu mày, dường như rất đau đầu với đứa cháu trai nông nổi này.
“Hành Châu, đừng nói với cậu là chiêu khích tướng rõ ràng như vậy, cái đầu thông minh của cháu lại không phát hiện ra.”
Tề Hành Châu giải thích: “Cháu biết cậu ta cố ý khiêu khích cháu đua xe với cậu ta, cháu nắm chắc mười phần thắng cậu ta. Ai có thể nghĩ đến cậu ta âm hiểm như vậy, cố ý đâm xe cháu.”
Thương Ngôn Tân: “Đánh nhau có thể giải quyết vấn đề?”
Tề Hành Châu đắc ý: “Vấn đề chưa giải quyết được, nhưng đã hả giận. Cháu đè thằng đó dưới thân, đánh cho nó phải gào khóc.”
Thương Ngôn Tân cười nhạt: “Tốt lắm, Tề Hành Châu, hy vọng cháu sẽ không bị ba cháu đánh cho gào khóc.”
Tề Hành Châu vội la lên: “Cháu sai rồi, cậu, cậu gọi điện thoại cho ba cháu, giúp cháu nói đỡ. Với lại, trên người cháu không một đồng dính túi, cậu chuyển cho cháu ít tiền, cháu mua vé máy bay đi Bắc Thành.”
Hiện tại cậu ta đã nghèo tới mức vé máy bay cũng không có tiền mua.
Thương Ngôn Tân chờ cậu ta nói xong thì không nói gì nữa, trực tiếp ngắt điện thoại.
Quý Nhiêu lo lắng sau khi anh nhận điện thoại của đứa cháu ngỗ nghịch thì tâm trạng sẽ không tốt nên cũng không mở miệng nói chuyện nữa, cả chặng đường ngoan ngoãn ngồi ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ xe.
Xe lái vào một nhà hàng nằm giữa sườn núi, gần mặt hồ, non xanh nước biếc, phong cảnh hữu tình.
Quý Nhiêu chưa bao giờ tới đây, hỏi: “Sao tôi chưa từng nghe tới nhà hàng này?”
Thương Ngôn Tân nói: “Đây là cơ ngơi riêng của tôi, tạm thời chưa mở cửa đón khách bên ngoài.”
Thảo nào.
Cô nghĩ nhà hàng tuyệt đẹp như vậy, theo lẽ thường thì khó mà chưa từng nghe đến. Hóa ra là tài sản riêng của anh, không kinh doanh bên ngoài.
Quý Nhiêu theo Thương Ngôn Tân đi qua sân lớn, đi vào một sân nhỏ xinh xắn. Chỗ sâu nhất trong sân là một tòa nhà nhỏ hai tầng, phòng ăn ở tầng hai. Căn phòng được bài trí cổ kính, kiến trúc chạm khắc tinh xảo, mấy cánh cửa sổ bằng gỗ lim mở rộng, tầm nhìn thoáng đãng, phong cảnh trong vườn thu vào tầm mắt.
Phong cảnh đẹp, món ăn cũng đẹp mắt.
Đầu bếp được mời từ khắp nơi, tất cả đều đến từ các thành phố khác nhau, mỗi đầu bếp đều có sự am hiểu sâu sắc về đặc trưng ẩm thực của từng địa phương. Bất kể muốn ăn món gì, đều có thể thưởng thức được chuẩn vị tại đây.
Tôm cay, bồ câu sữa kho tàu, móng lợn pha lê, Phật nhảy tường, sườn xào hấp đậu đen, ngó sen mật ong, vịt hầm ốc xanh, canh cá trích sữa...
Các món ăn đặc sắc của các nơi bày đầy bàn ăn, muôn màu rực rỡ, hương thơm nồng nàn. Cuối cùng lại đặc biệt mang lên cho Quý Nhiêu một phần tráng miệng kem đá bào vị xoài.
Quý Nhiêu không động đũa ngay, nhìn trà nóng bày trước mặt hai người, hỏi: “Không uống rượu sao?”
Thương Ngôn Tân: “Cô Quý muốn uống?”
Quý Nhiêu: “Hẹn hò mà, dù sao cũng phải uống vài ly.”
Thương Ngôn Tân không phản đối, theo lời cô, bảo phục vụ mang lên một chai rượu nho, nồng độ không cao, con gái uống cũng được.
Quý Nhiêu rót đầy rượu trong ly, bưng lên chạm cốc với anh, nhấp nhẹ một ngụm rượu, sau đó mới cầm đũa gắp một miếng sườn bỏ vào miệng, béo mà không ngấy, mềm nhừ ngon miệng.
Bàn tay thon dài trắng nõn của Thương Ngôn Tân cầm đũa, chậm rãi, tư thái ăn uống vô cùng tao nhã.