Chương 9

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Nhiêu ăn được vài miếng đã chống cằm, nhìn anh với vẻ mặt say mê.
Thương Ngôn Tân đặt đũa xuống, cười hỏi: “Sao không ăn nữa, đồ ăn không hợp khẩu vị của cô sao?”
Quý Nhiêu lắc đầu, cười khúc khích nói: “Món ăn rất ngon, nhưng anh còn đẹp hơn cả món ăn.”
Thương Ngôn Tân nói: “Cô Quý, tôi lớn hơn cô mấy tuổi, kiểu đùa này không hợp đâu.”
Quý Nhiêu vờ hoảng hốt: “Anh giận sao?”
Thương Ngôn Tân cười cười, nói: “Không có.”
Quý Nhiêu thở phào nhẹ nhõm: “Anh Thương, tôi không nói đùa với anh đâu, tôi thích anh, chỉ cần nhìn anh là tôi sẽ tràn ngập niềm vui. Thật không giấu gì anh, hôm nay tôi vẫn lo lắng anh sẽ từ chối lời mời của tôi nên cơm trưa vẫn chưa ăn được mấy miếng, bụng đói meo nhưng giờ phút này những món ăn ngon lành trước mắt cũng không thể hấp dẫn tôi bằng vẻ ngoài của anh.”
Thương Ngôn Tân nhìn vẻ mặt chân thành và nghiêm túc của cô, hỏi: “Cô muốn gì?”
Quý Nhiêu không chút ngần ngại: “Tôi muốn anh làm bạn trai tôi.”
Thương Ngôn Tân im lặng một lát, lịch sự từ chối: “Không thích hợp.”
“Vì sao?” Quý Nhiêu hỏi vội: “Tôi không đẹp sao?”
Thương Ngôn Tân nói: “Không liên quan gì đến nhan sắc của cô.”
Quý Nhiêu nghĩ lại: “Có phải anh cảm thấy tôi không đủ e thẹn không? Thật ra bình thường tôi không như vậy, tôi chưa từng theo đuổi người đàn ông nào khác, cũng chưa từng tỏ tình với người đàn ông nào khác. Tôi cũng không biết mình làm sao nữa, vừa nhìn thấy anh Thương, tôi liền không kiềm chế được, muốn cho anh Thương biết tôi thích anh.”
Quý Nhiêu cúi mi mắt, tủi thân nói: “Phụ nữ thích anh Thương nhiều lắm, tôi sợ tôi tỏ tình muộn, anh Thương sẽ bị người phụ nữ khác giành mất.”
“Cũng không liên quan đến tính cách của cô.” Thương Ngôn Tân nói.
“Vậy là vì sao?” Quý Nhiêu ngơ ngác.
Thương Ngôn Tân nói: “Tôi đã quen sống một mình rồi.”
Quý Nhiêu: “Thói quen có thể thay đổi, anh Thương có từng nghe nói đến phương pháp 21 ngày chưa? Chỉ cần 21 ngày là có thể tạo thành một thói quen, anh Thương có thể thử hẹn hò với tôi, 21 ngày sau, anh Thương sẽ quen với việc hẹn hò với tôi.”
Thương Ngôn Tân bị lý lẽ khéo léo này của cô chọc cười.
“Cô Quý, tuổi cô còn quá nhỏ.”
Quý Nhiêu cắn môi, cãi lại anh: “Tôi không nhỏ, tôi 21 tuổi, đã sớm trưởng thành rồi.”
Thương Ngôn Tân: “Sang năm tôi sẽ vào độ tuổi 30, lớn hơn cô 8 tuổi. Người ta thường nói tam tuế nhất đại câu(*), cô và tôi không hợp nhau. Đối với tôi mà nói, Cô Quý còn nhỏ.”
(*)Tam tuế nhất đại câu: có nghĩa là nếu hai người cách nhau ba tuổi trở lên thì nhận thức về tư tưởng, đạo đức, pháp luật và giác quan sẽ khác nhau. Vì vậy, giữa hai người sẽ có nhiều khoảng cách.
“Mới 8 tuổi thôi mà, có vấn đề gì đâu, anh Thương không thử thì làm sao biết chúng ta không hợp?”
Thương Ngôn Tân cười nói: “Xin lỗi, Cô Quý, công việc của tôi bận rộn, không có thời gian cho những chuyện như thế này.”
Quý Nhiêu im lặng một lát, nhỏ giọng nói: “Nói tới nói lui thì anh vẫn không quan tâm đến tôi.”
Cô ngẩng đầu, chưa từ bỏ ý định, hỏi: “Tôi thật sự không có cơ hội sao? Tôi còn có thể tiếp tục theo đuổi anh không?”
Thương Ngôn Tân khéo léo: “Theo đuổi ai là quyền của cô nhưng tôi khuyên rằng không nên lãng phí thời gian vì tôi, làm điều vô ích.”
“Nhưng tôi thật sự rất thích anh.” Quý Nhiêu ngước mắt lên, đôi mắt đẫm lệ mông lung.
Thương Ngôn Tân hơi ngạc nhiên.
Nước mắt Quý Nhiêu lách tách rơi xuống, nức nở nói: “Tôi theo đuổi anh bấy lâu mà anh vẫn từ chối lời mời của tôi. Hôm nay thật khó khăn anh mới đồng ý ăn cơm cùng tôi, tôi cứ nghĩ mình có hy vọng, không ngờ lại là tuyệt vọng. Anh đồng ý ăn cơm cùng tôi, không phải vì sự kiên trì của tôi đã làm anh cảm động, mà là anh muốn dứt khoát cắt đứt mọi suy nghĩ của tôi.”
Cô gái khóc lóc thảm thiết, Thương Ngôn Tân rút khăn giấy đưa cô.
Quý Nhiêu không nhận, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, chạy vội xuống lầu.
Bên ngoài chẳng biết trời mưa từ lúc nào, cơn mưa bất chợt. Thương Ngôn Tân đứng trước cửa sổ gọi điện cho tài xế, dặn tài xế đưa Quý Nhiêu về.
Một lát sau, tài xế gọi lại, giọng nói đầy lo lắng.
“Thưa ngài, cô Quý không muốn lên xe, tự mình đội mưa chạy xuống chân núi, vừa rồi còn bị ngã, tôi khuyên mãi không được, ngài mau xuống xem một chút đi.”
Mưa càng lúc càng lớn, Quý Nhiêu mang giày cao gót đế nhỏ chạy trong mưa, mấy lần trẹo chân. Mưa xối xả trút xuống người, tầm mắt Quý Nhiêu mờ đi, không nhìn rõ mắt cá chân mình trông thế nào, chỉ cảm thấy đau nhức và sưng tấy, đoán là mắt cá chân chắc chắn đã sưng vù.
Cô dừng lại, ngồi xổm bên đường, quay đầu nhìn về phía con đường.
Tài xế quay trở về đón Thương Ngôn Tân, cả con đường trống trải, một mảng đen kịt, không thấy bóng người. Bên kia đường núi là hồ sâu vài chục mét cách mặt đường. Quý Nhiêu ôm đầu gối, trong lòng dường như có chút hối hận.
Vừa rồi vẫn quá bốc đồng, lỡ như Thương Ngôn Tân không đuổi theo, chẳng phải là cô sẽ phải một mình đợi thật lâu trong mưa lớn sao.
Nếu như bây giờ trở về, khổ nhục kế này của cô chẳng phải là vô ích sao.
Đúng lúc Quý Nhiêu đang do dự, bên tai vang lên tiếng còi xe, hai luồng đèn xe chiếu tới, chiếc Rolls Royce màu đen chầm chậm tiến lại gần.
Khóe miệng Quý Nhiêu khẽ cong lên, cô đưa tay dụi mạnh mắt, dụi đến mức da quanh mắt đỏ ửng.
Một lát sau, xe dừng lại trước mặt cô, Thương Ngôn Tân bước xuống, che chiếc ô đen lớn qua đầu cô.
Quý Nhiêu ngẩng đầu nhìn về phía anh.
“Lên xe đi, cô Quý.”
Giọng điệu của anh nhẹ nhàng. Chiếc ô nghiêng hẳn về phía cô, hơn nửa người anh ướt sũng trong mưa, nước mưa táp vào người, làm ướt tóc, rồi trượt xuống thái dương. Anh vẫn đứng thẳng tắp, vẻ mặt thong dong, không chút vẻ chật vật nào.
Quý Nhiêu chịu đựng cơn đau ở mắt cá chân mà đứng dậy, nhìn gương mặt bình tĩnh của Thương Ngôn Tân, thờ ơ nói: “Không làm phiền anh Thương, tôi có thể tự đi về.”
Nói rồi, cô quay người, một lần nữa bước vào màn mưa.
Mưa như trút nước, cả người cô ướt sũng, quần áo dính sát vào da thịt, phác họa rõ đường cong mềm mại, uyển chuyển của thiếu nữ. Vòng eo thon gọn, đôi chân trắng nõn thon dài cân đối, giờ đang bước đi khập khiễng. Thương Ngôn Tân dễ dàng nhìn thấy mắt cá chân sưng đỏ của cô.
Một tia sét kèm tiếng sấm xé toạc bầu trời, nổ vang ở phía chân trời. Quý Nhiêu run rẩy.
“Trời mưa, đường núi trơn trượt, cô là con gái, tối về không an toàn, theo tôi lên xe.” Thương Ngôn Tân nắm lấy cổ tay cô.
“Anh Thương không cần bận tâm đến tôi, tôi chỉ muốn một mình bình tĩnh lại.” Quý Nhiêu muốn thoát khỏi tay anh. Cô vung cánh tay nhưng không thể thoát ra, đôi mắt ướt đẫm liếc nhìn anh: “Anh Thương, anh mới từ chối tôi, hiện tại cầm tay tôi không buông, là có ý gì đây?”
Thương Ngôn Tân vẻ mặt không đổi sắc, giọng nói xen lẫn lời khuyên nhủ: “Cô Quý, mắt cá chân của cô bị thương, không nên đi tiếp.”
Quý Nhiêu hờ hững: “Bị thương thì sao, chỉ cần không què là vẫn có thể đi tiếp, cho dù có què, tôi vẫn có thể bò về phía trước. Tóm lại, đó là chuyện của tôi, không liên quan gì đến anh Thương.”
Thương Ngôn Tân: “Đừng hành động bốc đồng.”
“Tôi cứ muốn hành động bốc đồng đấy. Lần đầu tiên tôi tỏ tình với đàn ông đã bị từ chối, trong lòng khó chịu, chẳng lẽ còn không được hành động bốc đồng sao?”
Quý Nhiêu khẽ nâng cằm, giọng điệu kiêu căng ngang bướng, nói như thể đó là lẽ đương nhiên: “Anh Thương không phải nói tôi nhỏ tuổi sao? Cũng hết cách, loại con gái nhỏ tuổi như tôi hành động ấu trĩ, suy nghĩ chưa trưởng thành, trong đầu chỉ có tình yêu. Chỉ là, mất đi tình yêu sẽ vô cùng tuyệt vọng, đau đến không muốn sống, không thể trưởng thành chín chắn như anh Thương. Cho nên anh Thương không cần khuyên tôi nữa, cũng không cần quan tâm tôi nữa, cho dù tôi thật sự gặp phải nguy hiểm gì đó thì cũng là tôi tự làm tự chịu, gieo gió gặt bão, không thể trách anh Thương được.”
Trong mắt Quý Nhiêu long lanh nước, đáng thương nhìn anh: “Anh Thương buông tôi ra đi, để cho tôi tự mình trở về. Biết đâu dầm một trận mưa to, sau khi về, đầu óc tôi sẽ tỉnh táo hơn nhiều, sẽ không còn si mê anh Thương nữa. Nếu anh Thương không buông tay, cố tình để tôi lên xe của anh, thì một cô gái ngây thơ như tôi sẽ không khỏi nghĩ rằng anh Thương quan tâm đến tôi, có ý với tôi.”
Cô liếc nhìn những ngón tay trắng nõn đang nắm chặt cổ tay mình của anh, lông mi khẽ nhếch: “Anh Thương còn không buông tay sao?”
Thương Ngôn Tân trầm mặc một lát, nhẹ nhàng nói: “Cô Quý, cần gì phải làm vậy.”
“Bởi vì tôi còn nhỏ, cô gái nhỏ tuổi rất dễ tùy tiện, anh Thương không cần phải để ý đến tôi. Anh nên bỏ tôi ở đây, chịu chút đau khổ, như vậy sẽ có một bài học sâu sắc, có thể sau này sẽ không còn tùy tiện như vậy nữa.” Quý Nhiêu cúi đầu, ánh mắt chuyển xuống ngón tay anh: “Sao anh Thương còn chưa buông tay, chẳng lẽ là anh đau lòng, không nỡ để tôi chịu khổ sao?”
Đôi mắt Quý Nhiêu sáng lên vài phần, cô bất chợt ngẩng đầu kề sát vào xương quai xanh của anh. Hơi thở ấm áp phả qua yết hầu anh, giọt mưa theo sợi tóc ướt sũng bên má cô nhỏ xuống xương quai xanh của anh. Quý Nhiêu nâng bàn tay không bị anh bắt được lên, ánh mắt nhìn chằm chằm xương quai xanh của anh, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve giọt nước.
Hơi thở Thương Ngôn Tân khựng lại một chút rồi nhẹ nhàng phả ra: “Quý Nhiêu, đừng làm càn.”
Quý Nhiêu khóe mắt cong lên, nín khóc mỉm cười. Nụ cười rạng rỡ, đôi mắt trong veo như chứa đựng cả ánh sao. Cô khẽ lắc lắc cổ tay đang bị anh nắm, sống mũi thanh tú như có như không chạm vào yết hầu anh: “Anh Thương, anh còn cầm tay tôi không buông, tôi sẽ coi như anh thích tôi, tôi sẽ muốn hôn anh đấy.”
Cô gái cười khúc khích, cơ thể cô lại gần anh hơn, đôi môi hồng nhuận kề sát yết hầu anh. Anh cụp mắt nhìn cô, đập vào mắt là gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của cô, đôi mắt lấp lánh, tươi đẹp kiều diễm.
Nhìn xuống cô từ khoảng cách gần như vậy, cảnh tượng trước mắt hoàn toàn không thể che giấu, khuôn ngực mềm mại như ngọc lọt vào tầm mắt anh.
Ánh mắt Thương Ngôn Tân không dừng lại mà nhanh chóng dời đi, ngón tay cầm cán ô siết chặt, đè nén nhiệt độ đang dâng lên trong lòng, chậm rãi buông cổ tay cô ra.
Trong mắt Quý Nhiêu lóe lên một tia thất vọng, cô lùi về phía sau một bước. Chiếc ô trên đầu nghiêng theo động tác của cô, Quý Nhiêu lại lùi thêm một bước nữa, một lần nữa bước vào màn mưa.
Mưa tầm tã rơi xuống người cô, cô đá văng đôi giày cao gót trên chân, chân trần đội mưa đi về phía trước.
Thương Ngôn Tân lặng lẽ nhìn bóng dáng mảnh khảnh trong mưa. Bỗng nhiên, phía trước có người đi đường che dù đi qua, ánh mắt họ đổ dồn về phía cô.
Thương Ngôn Tân bước tới trước mặt Quý Nhiêu, chặn tầm mắt của người qua đường, nắm lấy cổ tay cô: “Tôi đưa cô về.”
Trong giọng nói của anh xen lẫn sự mạnh mẽ không thể từ chối.
Quý Nhiêu không muốn, giãy giụa đẩy anh ra.
Trong nháy mắt, bước chân Quý Nhiêu trở nên nhẹ bẫng, trời đất quay cuồng, cô bị Thương Ngôn Tân một tay vác lên vai.