Xuân Muộn - Kỷ Hứa
Nụ Hôn Sau Lưng
Xuân Muộn - Kỷ Hứa thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
XUÂN MUỘN – 32
Cô bé thật may mắn, ít nhất còn may mắn hơn Tưởng Vọng Thư lúc nhỏ. Tuy cô bé có một người cha tồi tệ nhưng lại có một người mẹ rất tốt.
Ba mẹ cô bé đã ly hôn vào năm ngoái vì tình cảm đổ vỡ. Lúc đó, mẹ cô bé không giành được quyền nuôi con, nhưng sau chuyện này thì cô bé nhanh chóng được mẹ đón về nhà.
Cô bé sẽ không còn phải chịu đựng những đau khổ như vậy nữa.
Khi từ đồn cảnh sát trở về, trời đã tối mịt. Tưởng Kỵ và Tưởng Vọng Thư ngồi cùng nhau trên xe taxi. Cô hạ cửa kính xuống một chút, cơn gió se lạnh khẽ thổi làm tóc mái cô bay bay. Cô bỗng nhiên khẽ lẩm bẩm: “Thật tốt.”
Tưởng Kỵ biết cô đang nói gì, trong lòng anh cũng nhẹ nhõm hẳn. Anh liếc nhìn cô, khẽ đáp: “Ừ.”
Thế nhưng mọi chuyện không kết thúc dễ dàng đến thế.
Sáng hôm sau đến cửa hàng, Tưởng Kỵ phát hiện ngoài cửa đã bị ném trứng thối khắp nơi. Những vệt chất lỏng vàng nhầy nhụa bám đầy trên cửa, ngay cả biển hiệu phía trên cũng không thoát. Mùi trứng đã bốc lên nồng nặc, hôi thối hơn sau một đêm. Tưởng Kỵ nhíu mày nhìn, trong lòng lờ mờ có dự cảm chẳng lành.
Tưởng Kỵ gạt bỏ dự cảm chẳng lành trong lòng, nhanh chóng dọn dẹp mớ hỗn độn kia rồi sau đó vẫn mở cửa kinh doanh như thường lệ.
Ngày hôm đó trôi qua yên bình. Anh đành gạt bỏ những suy nghĩ đó ra khỏi đầu, cũng không nói với Tưởng Vọng Thư chuyện cửa hàng bị ném trứng vào buổi sáng, để tránh cô lại lo lắng lung tung.
Buổi tối sau khi ăn cơm ở nhà, Tưởng Vọng Thư nhận một cuộc điện thoại ở phòng khách, sau đó nói với anh là chủ tiệm sách gọi tới, nói cửa hàng đột nhiên có một lô sách mới về, muốn cô đến giúp sắp xếp ngay.
Tưởng Kỵ cau mày, đặt thứ đang cầm trên tay xuống nói: “Anh đưa em đi.”
Tưởng Vọng Thư đáp một tiếng “Dạ”, khoác áo khoác rồi ngồi sau xe máy điện của Tưởng Kỵ.
Để đến tiệm sách, họ phải đi qua một con hẻm. Đèn đường trong con hẻm đó đã hỏng mấy hôm trước, ở thị trấn nhỏ này, công tác quản lý vốn lỏng lẻo nên đã mấy ngày trôi qua mà vẫn chưa có ai đến sửa chữa.
Khi xe chạy vào con hẻm tối đen này, Tưởng Kỵ đột nhiên cảm thấy điều chẳng lành. Tưởng Vọng Thư ngồi ở ghế sau dường như cũng cảm nhận được, hai tay vốn đang nắm tay vịn phía sau giờ chuyển sang nắm chặt vạt áo anh.
Dự cảm của họ không hề sai. Giây tiếp theo, phía trước đột nhiên có một chiếc xe máy lao tới, phóng thẳng về phía họ. Tốc độ xe không nhanh, nếu không cảnh giác, người ta sẽ chỉ nghĩ đơn thuần là hai chiếc xe lướt qua nhau trong con hẻm tối. Nhưng hôm nay Tưởng Kỵ luôn có cảm giác mơ hồ rằng có chuyện sắp xảy ra, vì vậy anh hơi nghiêng đầu nhìn qua gương chiếu hậu. Quả nhiên, trên gương chiếu hậu, một điểm sáng trắng chói mắt hiện lên. Điều đó có nghĩa là phía sau cũng có một chiếc xe máy đang lao tới.
Tốc độ xe máy không quá nhanh, điều này cho thấy chúng không có ý định đâm thẳng xe vào nhau, dù sao thì cách làm này cũng khó kiểm soát hậu quả. Nhưng nếu chỉ muốn dạy dỗ và dọa dẫm đôi chút thì không ai lại chọn cách này.
Tưởng Kỵ liếc nhìn Tưởng Vọng Thư qua gương chiếu hậu, cô giật mình, lập tức phản ứng, run rẩy nhanh tay bấm số gọi cảnh sát: “Alo, tôi muốn báo cảnh sát! Ở con hẻm không đèn trên phố Thành Tây––”
“Rầm!”
Một chiếc xe máy lao tới đã lướt ngang qua xe của họ. Xe của Tưởng Vọng Thư và Tưởng Kỵ lập tức mất kiểm soát, nghiêng hẳn sang một bên. Cả hai ngã xuống đất, điện thoại của Tưởng Vọng Thư lập tức văng ra xa, màn hình vỡ tan tành.
Tưởng Vọng Thư cố nén cơn đau dữ dội từ cú ngã. Cô run rẩy định nhặt điện thoại thì chiếc điện thoại bị một bàn chân đạp lên. Tiếp đó, bốn người đàn ông vây quanh lại. Kẻ đạp lên điện thoại nói giọng hung dữ, thiếu kiên nhẫn: “Con nhỏ này hình như vừa báo cảnh sát––”
Kẻ bên cạnh nhanh chóng ngắt lời hắn: “Đừng nói nhảm, làm nhanh đi, xong việc rồi biến.”
Mặt Tưởng Vọng Thư cắt không còn giọt máu. Tay Tưởng Kỵ đặt lên tay cô, vừa lặng lẽ an ủi cô, vừa nhanh chóng cân nhắc tình hình trong lòng. Trước mắt là bốn gã đàn ông to con, nhìn là biết ngay là dân chuyên nghiệp. Nếu phải đánh nhau thì anh chắc chắn không thể chống lại, hơn nữa, anh còn phải bảo vệ Tưởng Vọng Thư.
Vì vậy anh mở miệng cố gắng câu giờ: “Tôi biết các anh cũng làm vì tiền thôi. Kẻ kia trả các anh bao nhiêu tiền, tôi trả gấp đôi…”
Lời còn chưa dứt, kẻ cầm đầu đã đá một cú vào ngực anh, rồi hung hăng nói với đồng bọn: “Lên đi! Cẩn thận một chút, đừng đánh chết người––”
Ba tên còn lại lúc này mới phản ứng, lập tức xông tới vây quanh. Mặt Tưởng Kỵ lạnh tanh, anh siết chặt nắm đấm, biết không thể thoát nên cũng xông lên đánh trả đám người kia.
Dù vậy, sức lực một người cuối cùng cũng không địch lại bốn kẻ. Tưởng Kỵ đã chịu không ít đòn, nhưng đám người kia vẫn bị sự phản kháng khó nhằn của anh làm cho tức giận. Lúc này, một tên trong số chúng liếc thấy cô gái đang co ro thành một cục ở góc, liền lớn tiếng nói: “Đánh con nhỏ kia!”
Bọn chúng chẳng có đạo đức gì, nhận tiền làm việc thì đương nhiên phải làm cho dứt khoát.
Sắc mặt Tưởng Vọng Thư tái nhợt. Cô cố gắng hết sức bình tĩnh để nghĩ xem có cách nào giải quyết không, nhưng giờ đây đầu óc cô đã trống rỗng vì quá sợ hãi.
Khi tên đàn ông kia đá chân về phía cô, thứ hiện lên trong đầu cô lại là gương mặt Tưởng Tráng.
Những ký ức kinh khủng lập tức ùa về trong tâm trí, như một dòng thủy triều đen kịt, bao bọc lấy cô không một kẽ hở, khiến cô gần như nghẹt thở. Tưởng Vọng Thư theo phản xạ co rúm vai lại. Trong khoảnh khắc đó, một bóng dáng cao lớn lao tới chắn trước người cô, thay cô đỡ lấy những cú đấm đá.
Anh trai.
Cô thầm gọi trong lòng, nước mắt trong khoảnh khắc đó lặng lẽ tuôn rơi trên má.
Tưởng Kỵ dường như biết mình đã câu giờ đủ lâu, hoặc có lẽ biết hôm nay chúng sẽ không dừng lại nếu chưa đánh đến mức cần thiết, hoặc có lẽ… anh chỉ không muốn cô gái trong lòng chịu dù chỉ một chút tổn thương, nên hai cánh tay anh ôm chặt lấy cô, bảo vệ cô trọn vẹn trong vòng tay mình.
Gương mặt Tưởng Vọng Thư bị anh ép chặt vào lồng ngực rộng lớn. Cô nghe thấy tiếng đấm đá rơi xuống, nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn không kìm nén được của Tưởng Kỵ, nước mắt cô lặng lẽ thấm ướt áo trước ngực anh.
Cả người cô bắt đầu vô thức run rẩy. Đầu ngón tay anh khẽ lướt qua mái tóc cô, như bao lần anh từng làm khi cô còn nhỏ, nhẹ nhàng nói với cô:
“Đừng sợ, có anh ở đây.”
Tưởng Vọng Thư mở đôi mắt ướt đẫm. Giây tiếp theo, tiếng còi cảnh sát vang vọng khắp khu vực.
“Đi thôi!” Những kẻ đang hành hung vội vàng dừng lại, nhanh chóng lên xe máy phóng đi trước mắt họ, tiếng còi cảnh sát đuổi theo phía sau vang lên điên cuồng.
Tưởng Kỵ cuối cùng cũng buông đôi tay đang ôm chặt Tưởng Vọng Thư. Trong bóng tối, Tưởng Vọng Thư không nhìn rõ vẻ mặt anh, chỉ cảm nhận được đầu ngón tay ấm áp của anh lướt qua gò má mình, chỉ nghe thấy giọng nói dịu dàng của anh: “Đừng khóc, anh không sao đâu.”
Tưởng Vọng Thư bật khóc nức nở, cuối cùng cũng nói ra câu nói mà cô đã nợ anh suốt sáu năm qua: “Anh, em xin lỗi…”
Họ nhanh chóng được đưa đến bệnh viện. May mắn là xe cảnh sát đến rất kịp thời, thêm nữa, Tưởng Kỵ có thể trạng cường tráng nên vết thương trên người anh không quá nặng, nhưng cũng không hề nhẹ. Trên người anh có nhiều chỗ bị thương ở các mức độ khác nhau, còn bị chấn động não nhẹ.
Tưởng Kỵ nằm viện một tuần, Tưởng Vọng Thư cũng ở bên chăm sóc anh suốt một tuần. Cô làm mọi việc, thậm chí còn giúp anh lau lưng.
Tưởng Kỵ vốn ưa sạch sẽ, thực sự không chịu nổi cảm giác nhờn dính trên người. Bác sĩ vừa nói có thể lau người là anh đã không nhịn được muốn lau rửa, nhưng tay anh bị gãy nhẹ, một tay không tiện lau lưng nên Tưởng Vọng Thư đã chủ động đề nghị lau giúp anh.
Khi Tưởng Vọng Thư dùng khăn lau lưng cho anh, Tưởng Kỵ vẫn còn chút xao động. Anh luôn không nhịn được mà cảm nhận nhiệt độ đầu ngón tay ấm áp của Tưởng Vọng Thư lướt qua làn da trên lưng mình.
Tưởng Vọng Thư càng lau, mắt cô càng đỏ hoe. Một mảng lớn lưng Tưởng Kỵ đầy vết thương, những vết bầm tím sâu nông chằng chịt trên tấm lưng rộng của anh, trông thật đáng sợ.
Lực tay Tưởng Vọng Thư lau lưng cho anh ngày càng nhẹ. Khi mở miệng lần nữa, giọng cô run rẩy hỏi anh: “Anh có đau không?”
Tưởng Kỵ còn chưa hoàn hồn khỏi sự ấm áp từ ngón tay cô, anh mơ màng “Hửm?” một tiếng, sau đó mới phản ứng lại, lắc đầu nói: “Không đau.”
Sao có thể không đau chứ.
“Xin lỗi.” Cô lại nói nhỏ một lần nữa, giọng nói đầy sự tự trách và áy náy: “Lại để anh bị thương, em luôn làm phiền anh…”
Trước đây là vậy, bây giờ cũng vậy.
Tưởng Kỵ nhíu mày cắt ngang lời cô. Anh muốn nói gì đó để an ủi sự tự trách của cô nhưng lại không biết diễn đạt ra sao, cuối cùng chỉ có thể buông vài lời vụng về: “Không phiền đâu, anh chưa bao giờ thấy phiền cả. Nguyệt Lượng, em vui anh mới vui.”
Trái tim Tưởng Vọng Thư run lên, mũi cô lập tức cay xè. Cô cố gắng nhịn, dồn hết sức mới không để nước mắt rơi xuống. Tưởng Kỵ nhạy bén bắt được tiếng cô hít mũi, nhíu mày khẽ gọi “Nguyệt Lượng”, rồi định quay người lại.
Giây tiếp theo, một thứ mềm mại nhẹ nhàng phủ lên lưng anh, rồi nhanh chóng rời đi. Tưởng Kỵ cứng đờ cả người, anh quay đầu nhìn về phía sau, đôi môi mềm mại của cô gái vừa rời khỏi lưng anh.
Các ngón tay Tưởng Kỵ co quắp lại, một tia sáng lóe lên trong đầu anh.
Cô… cô đã hôn anh ư? Nguyệt Lượng của anh, đã hôn anh rồi ư?
Tưởng Vọng Thư hoàn hồn khỏi cơn mê muội, cô vừa làm gì vậy?
Cô bị điên rồi sao.
Má Tưởng Vọng Thư đã không kìm được mà ửng hồng. Cô vội vàng liếc mắt đi, ấp úng nói rồi bưng chậu nước lên: “Em, em đi đổ nước...”
Cổ họng Tưởng Kỵ khẽ rung động, anh khàn giọng gọi cô lại: “Nguyệt Lượng.”
Bước chân Tưởng Vọng Thư khựng lại. Ngay sau đó, hai tai cô đỏ bừng, cô vờ như không nghe thấy gì, bưng chậu nước quay người đi vào nhà vệ sinh.