Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thái độ nghiêm túc của hai người họ khi nói chuyện điện thoại cứ như đang thể hiện một tấm gương mẫu mực vậy.
“Đồng chí Đường Niệm Niệm là một thiếu niên anh hùng, là tương lai của đất nước. Đồng chí Đường Mãn Sơn à, anh đã đào tạo được một nhân tài trăm năm có một cho Hồng Tinh, cho Chư Thành, cho quốc gia. Tôi thay mặt Hồng Tinh xin cảm ơn anh!”
“Xưởng trưởng Vũ quá khen rồi. Mặc dù Đường Niệm Niệm từ nhỏ đã thông minh, nhưng vẫn không thể thiếu công lao dạy dỗ của ngài. Cảm ơn Xưởng trưởng Vũ, cảm ơn Hồng Tinh, cảm ơn nhân dân, cảm ơn Đảng. Hy vọng ngài có thể nghiêm khắc hơn với Đường Niệm Niệm, đối xử công bằng với con bé như với những người khác!”
Hai người họ trịnh trọng nói chuyện qua điện thoại hơn mười phút, trong lúc đó còn trích dẫn vài câu nói, từ ngữ phong phú, giọng điệu tràn đầy cảm xúc, cứ như Hải Yến đang diễn thuyết dưới cơn bão táp. Đường Niệm Niệm mấy lần suýt bật cười thành tiếng.
Người thập niên 70 gọi điện thoại đều nghiêm túc như vậy sao, thật thú vị.
Cuối cùng cuộc nói chuyện cũng kết thúc, Xưởng trưởng Vũ đưa chiếc điện thoại đã nóng máy cho Đường Niệm Niệm, ánh mắt vừa hòa nhã, lại có chút nghiêm khắc.
Bởi vì vừa rồi Đại đội trưởng đã đích thân giao phó cháu gái cho ông, ông không thể phụ lòng tin của bậc trưởng bối được.
“Niệm Niệm, cháu phải cố gắng làm việc ở Hồng Tinh, nghe lời Xưởng trưởng Vũ, phải thân thiện với đồng nghiệp, kính trọng lãnh đạo, có gì không hiểu cứ hỏi Xưởng trưởng Vũ, nhớ không?”
Giọng của Đại đội trưởng hơi khàn, lời dặn dò đầy thành khẩn.
“Đã hiểu ạ.”
Đường Niệm Niệm thể hiện rất ngoan ngoãn, dù sao việc nghe theo hay không vẫn do cô quyết định.
Đại đội trưởng và Xưởng trưởng Vũ đều vô cùng vui mừng, đúng là đứa bé ngoan.
Sau khi cúp máy, Đại đội trưởng liếm đôi môi khô khốc, lê bước với đôi giày vải về nhà.
Vừa rồi khi gọi điện tới, ông ấy đang ngâm chân, chân còn chưa kịp lau đã chạy tới đây, hiện tại lòng bàn chân lạnh toát.
“Ai gọi điện muộn như vậy? Nước cũng lạnh luôn rồi!”
Bác ba gái tức giận cằn nhằn, chuẩn bị đổ nước lạnh đi để thay nước ấm khác.
“Đừng thay, tôi phải sang nhà bác hai. Niệm Niệm gọi điện tới, nói tối nay không về nhà.”
Đại đội trưởng ngăn cản, cầm đèn pin ra ngoài.
“Niệm Niệm ở nhà Mãn Ngân sao? Sau này con bé cũng sống ở nhà Mãn Ngân nhỉ, đã trở thành công nhân chính thức rồi!”
Giọng điệu của bác ba gái đầy vẻ hâm mộ. Có thể trở thành công nhân chính thức của nhà máy cơ khí, đối với bà ấy, giống như cá chép vượt long môn. Hơn nữa Đường Niệm Niệm xinh đẹp, lại còn có công việc tốt như vậy, chẳng phải sau này những chàng trai tốt ở Chư Thành đều sẽ để cô chọn hay sao!
“Xưởng trưởng nhà máy Hồng Tinh sắp xếp nhà khách rồi. Vừa rồi nói chuyện với Xưởng trưởng Vũ một lúc, con bé Niệm Niệm này rất giỏi, tiền đồ rộng mở!”
Đại đội trưởng cảm thán, vô cùng ngưỡng mộ bác hai của mình.
Trước kia người trong thôn đều bàn tán rằng con bé Niệm lười biếng, không gả được cho người chồng tốt. Bác hai của ông ấy lập tức mắng những người đó là thiển cận, còn nói con bé Niệm không cần phải học việc đồng áng, bởi vì con bé này có số hưởng phúc ở trong thành.
Lúc đó, người trong thôn đều cảm thấy bác hai có suy nghĩ thật kỳ lạ. Một cô gái nông thôn không học việc đồng áng, lại còn mơ tưởng vào thành làm tiểu thư sao?
Hiện tại nhìn lại, những lời nói của bác hai đều đã trở thành sự thật, chẳng phải con bé Niệm này thực sự có phúc được ở trong thành sao!
Nhưng Đại đội trưởng không biết, thật ra năm đó Đường Thanh Sơn nói như vậy là vì cha mẹ ruột của Đường Niệm Niệm, lúc giao đứa bé lại cho ông, đã nói rằng đợi sau khi bọn họ sắp xếp ổn thỏa mọi việc bên đó sẽ đón con gái về.
Ông cụ Đường Thanh Sơn chưa bao giờ đi qua bên đó, nhưng từng nghe người ta nói, ở bên đó uống sữa bò, ăn bánh mì, bò bít tết. Cha mẹ ruột của Đường Niệm Niệm giàu có như thế, sau này con bé nhất định sẽ đi theo cha mẹ, có cuộc sống tốt đẹp.
Cho nên ông ấy mới nói những lời đó để chọc tức những người trong thôn. Nhưng ông cụ chờ đến chết cũng không đợi được cha mẹ ruột của Đường Niệm Niệm tới đón con. Lúc sắp qua đời, ông ấy còn cố ý dặn dò vợ mình, nhất định phải đối xử tốt với Đường Niệm Niệm, cho dù cha mẹ ruột của con bé không đến đón, cũng phải đối xử tốt với con bé.